Thử Lòng
Như Yên đến vào canh tư.
Không hẹn trước. Không sỏi đen. Cô xuất hiện trên mỏm đá bắc hậu sơn, nơi cô từng ngồi cả buổi chiều trước khi để lộ mùi hoa mơ, và chờ.
Trường An biết. Sỏi linh thạch trong túi áo rung nhẹ, Hàn Dạ đã rút về Cửu U Cung, nhưng tín vật vẫn cảm ứng được khí tức Ma giáo trong phạm vi mười dặm. Cô không che.
Không che, nghĩa là muốn ta ra.
Hoặc, nghĩa là đủ gấp để không cần che.
Ra. Đường cũ. Bước quen. Tránh tuần tra Luật Đường ở ngã rẽ sườn tây, hai đệ tử Luyện Khí tầng cao, đi chậm, đèn sáng, tầm nhìn hạn chế. Dễ.
Rừng chân núi phía bắc. Suối. Đá. Trúc.
Như Yên đứng bên suối. Không ngồi trên cành như mọi đêm, đứng, lưng thẳng, hai tay buông. Áo đỏ sẫm dính sương đêm, viền ướt nhẹ. Cô đến từ xa, không phải từ chỗ ẩn thường ngày.
– Chuyện gì?
Trường An hỏi. Ngắn. Nhìn mắt cô, hẹp hơn bình thường, hàm siết nhẹ. Gấp.
Như Yên nhìn hắn. Im ba nhịp.
Rồi nói.
– Giáo chủ cần Thanh Vân Trận Đồ Lục.
Im.
Gió thổi. Trúc lay. Suối chảy, tiếng đều, vô tâm.
– Trận Đồ Lục.
Trường An nhắc lại, không hỏi, không ngạc nhiên. Nhắc để xác nhận.
– Sách ghi toàn bộ trận pháp bảo vệ tông môn. Từ lớp kết giới ngoài đến trận pháp nội viện, phong ấn hậu sơn, cơ chế kích hoạt từng lớp. Bản đồ kết giới chỉ là phần vỏ — Trận Đồ Lục là phần lõi.
Phần lõi.
Bản đồ kết giới nói Thanh Vân Tông có tường. Trận Đồ Lục nói tường dày bao nhiêu, mở bằng gì, phá chỗ nào.
Nếu giáo chủ có cả hai, Thanh Vân không còn bí mật.
– Ở đâu?
– Tàng Kinh Các. Tầng 3.
Trường An nhắm mắt, nhanh, mở ngay. Thói quen. Khi cần xử lý thông tin phức tạp, hắn nhắm mắt nửa nhịp để gạt nhiễu.
Tàng Kinh Các. Ba tầng. Tầng 1: kiếm phổ, công pháp phổ thông, đệ tử nội môn tự do ra vào. Tầng 2: bí kíp cao cấp, cần lệnh bài trưởng lão. Tầng 3: tuyệt mật, chỉ chưởng môn và chưởng phong Tàng Kinh Các có quyền vào.
Vương trưởng lão, cha Vương Kiệt, chưởng phong Tàng Kinh Các. Linh Hải tầng 7. Ít xuất hiện, tính trầm, hay đọc sách đêm khuya.
Chưởng môn Diệp Thương Hà, Chân Ý cảnh. Lệnh bài chưởng môn luôn mang theo người.
Cách vào tầng 3: cần lệnh bài chưởng môn hoặc lệnh bài chưởng phong Tàng Kinh Các. Không có lệnh bài, trận pháp cửa sẽ phát hiện.
Khó. Nhưng không bất khả thi.
– Hạn?
– Ba ngày.
Mắt Trường An mở, lạnh hơn một chút.
– Ba ngày. Lệnh bài chưởng môn. Tầng 3 có trận pháp.
Không phải phàn nàn. Liệt kê. Trình bày vấn đề, kiểu hắn làm từ năm mười hai tuổi.
Như Yên nhìn hắn. Không thêm. Không bớt.
– Đây là bài thử.
Im.
– Giáo chủ nói rõ: đây là bài thử. Nếu ngươi lấy được — giáo chủ tin ngươi vẫn là người của giáo phái.
Dừng. Gió đổi hướng, mùi hoa mơ nhẹ hơn, hoặc cô đang đứng xa hơn mọi khi.
– Nếu không?
Như Yên không đáp ngay. Mắt, nhíu, nhanh, rồi phẳng.
– Nếu không — giáo chủ sẽ cho rằng ngươi đã phản.
Im.
– Và người thay ngươi sẽ không nhẹ tay.
Giống Phương Hạc.
Ý nghĩ đến, sắc, lạnh, không cần gọi mà tự hiện. Giống hệt. Nếu hắn không giết Phương Hạc, người khác sẽ giết, và giết cả đệ tử Dược Phong. Nếu hắn không lấy Trận Đồ Lục, người khác sẽ lấy, bằng cách nào không biết, nhưng chắc chắn sẽ để lại máu.
Dù ta chọn gì, kết quả đều giống nhau.
Không, kết quả giống nhau chỉ nếu ta nhìn từ phía Ma giáo. Nếu ta lấy, ta kiểm soát được cái gì bị giao. Nếu người khác lấy, ta mất kiểm soát hoàn toàn.
Nhưng "kiểm soát" — nghĩa là giao Trận Đồ Lục cho giáo chủ. Giao toàn bộ trận pháp bảo vệ tông môn.
Giao, nhà, cho, kẻ, muốn, phá, nhà.
Trường An đứng im. Gió thổi qua tóc, lạnh, dù đã vào hạ.
· · ·
– Ngươi im lâu quá.
Như Yên nói. Không giục, nhận xét. Giọng bằng phẳng, nhưng mắt cô đang nhìn tay hắn.
Tay ta không run.
Tốt.
– Trận Đồ Lục nằm ở đâu trong tầng 3?
– Không rõ. Giáo chủ chỉ biết tầng 3. Chi tiết — phần của ngươi.
Trường An gật.
Không rõ, nghĩa là ta phải khảo sát trước khi vào. Ba ngày, một ngày khảo sát, một ngày chuẩn bị, một ngày thực hiện. Gấp. Nhưng đủ.
Tàng Kinh Các, đã vào tầng 1 ba lần (mượn kiếm phổ, tra cứu trận pháp cho bài tập). Biết sơ đồ tầng 1. Tầng 2, chưa vào nhưng biết lối lên (cầu thang đá phía tây, khóa bằng lệnh bài). Tầng 3, không biết gì.
Lệnh bài. Cần lệnh bài giả.
Cửu U Cung có phù lục, thuật phù mô phỏng khí tức lệnh bài. Không hoàn hảo, nhưng đủ qua trận pháp cấp thấp. Tầng 3... cần xem trận pháp cửa cấp mấy.
– Còn gì khác?
Như Yên lắc đầu, nhẹ, gọn.
– Giáo chủ chỉ nói vậy. Ta chuyển đủ.
Dừng. Nhìn hắn. Mắt, vẫn hẹp, vẫn tối, nhưng có thứ gì đó phía dưới. Kiểu cô nhìn lúc nói "với ngươi cũng vậy" đêm trước.
– Trường An.
– Gì?
– Ba ngày là hạn giáo chủ cho. Không phải ta cho. Ta... muốn ngươi đủ thời gian.
Cô lo.
Không phải lo nhiệm vụ thất bại. Lo ta. Lo ta liều. Lo ta bị bắt.
Trường An nhìn cô, áo đỏ sẫm, sương đêm, mùi hoa mơ. Bảy năm, cô vẫn là người nói ít nhất nhưng nghĩ nhiều nhất.
– Ta biết.
Hai từ. Không nói gì thêm. Không cần.
Như Yên quay lưng. Bước vào rừng, nhẹ, không tiếng, kiểu lá rơi.
Dừng.
– Đừng để bị bắt.
Không quay đầu. Gió mang câu đó đi, và mang cô đi theo.
Mùi hoa mơ lưu lại. Nhạt. Rồi tan.
· · ·
Đường về. Rừng trúc. Ánh trăng hạ tuần, mảnh, cong, sáng vừa đủ để không vấp.
Trường An bước. Đều. Chậm hơn bình thường, vì đầu đang chạy nhanh hơn chân.
Tàng Kinh Các.
Canh gác: Vương trưởng lão (ban ngày, tầng 2-3). Đêm, đệ tử Tàng Kinh Các luân phiên (2 người, tầng 1, mỗi canh đổi). Trận pháp cảm ứng bao quanh, bán kính ba trượng, cấp Linh Hải, phát hiện khí tức lạ.
Đường vào: cổng chính (hướng đông, mở ban ngày), cửa sau (hướng bắc, nối Luật Đường, khóa thường trực). Và, mái.
Mái Tàng Kinh Các, ngói cổ, rui gỗ. Không có trận pháp cảm ứng trên mái (trận pháp bao quanh tường và nền, không bao trần). Lỗ hổng? Hay sơ sót?
Không sơ sót. Tàng Kinh Các xây hơn ba trăm năm, thời đó, kẻ xâm nhập từ trên cao cần ít nhất Hóa Hồn mới bay được. Tụ Khí không bay nổi. Trận pháp thiết kế cho thời đó, chặn từ tường vào, không chặn từ trời xuống.
Nhưng ta không cần bay. Cần leo.
Thanh Vân Kiếm Quyết thức Phong Hồi, mượn lực trả lực. Nếu bám tường, đá tường là điểm tựa. Mượn lực đá, bật lên. Không phải bay. Là nhảy có kiểm soát.
Có thể. Nhưng rủi ro, Vương trưởng lão ngủ trong Tàng Kinh Các. Nếu lão cảm nhận chấn động trên mái...
Vương trưởng lão. Linh Hải tầng 7. Mạnh, nhưng, già, tai yếu, ngủ say (Vương Kiệt từng phàn nàn 'cha ta ngủ không biết trời đất'). Đệ tử con nhà giàu hay nói thật vô ý.
Tầng 3. Trận pháp cửa, cần lệnh bài. Không có lệnh bài thì sao?
Cửu U Cung dạy phù lục giả lệnh bài, thuật phù tốn linh lực, hiệu quả phụ thuộc cấp trận pháp. Nếu trận pháp tầng 3 do Chân Ý cảnh bày, phù lục Tụ Khí không qua nổi. Nếu do Linh Hải bày, có thể.
Chưa biết cấp trận pháp tầng 3. Cần khảo sát.
Ngày mai, vào tầng 1 mượn kiếm phổ. Nhân tiện quan sát cầu thang, ghi nhận khí tức trận pháp từ tầng trên rò xuống. Từ cường độ rò rỉ có thể ước lượng cấp.
Về đến Kiếm Phong. Phòng riêng. Đóng cửa.
Ngồi bên cửa sổ. Không nằm.
Nếu ta lấy Trận Đồ Lục, giáo chủ có toàn bộ phòng tuyến Thanh Vân. Bản đồ kết giới + Trận Đồ Lục = chìa khóa phá tông.
Nếu ta không lấy, giáo chủ gửi người khác. Người khác không có mười một tháng nằm vùng, không biết sơ đồ, sẽ phải dùng lực. Dùng lực = bị phát hiện. Bị phát hiện = Thanh Vân biết Ma giáo nhắm tông môn.
Biết = chuẩn bị = có cơ hội.
Nhưng — "người thay ngươi sẽ không nhẹ tay". Nghĩa là không chỉ lấy sách. Có thể giết. Giết ai? Đệ tử canh gác? Vương trưởng lão? Ai chắn đường?
Nếu ta lấy, sạch, gọn, không ai chết. Ta kiểm soát.
Nếu ta không lấy, máu. Nhưng Thanh Vân biết nguy hiểm.
Hai lựa chọn. Một lần nữa, không có cái nào tốt.
Nhìn ra cửa sổ. Đèn Kiếm Phong tắt hết, giờ sửu, ai cũng ngủ. Phòng Tiểu Vũ tối. Phòng Chu Minh tối. Sân luyện trống, ánh trăng đổ lên đá trắng, sáng lạnh.
Nhà.
Từ khi nào, ta gọi nơi này là nhà?
Từ khi Thanh Sơn nói "đệ có nhà rồi". Từ khi Tiểu Vũ tặng hoa. Từ khi Chu Minh say rượu bá vai nói "may mà có mày".
Và giờ, ta đang tính cách đánh cắp chìa khóa phá nhà này.
Trường An cúi đầu. Hai tay đặt trên đầu gối, ngón tay đan vào nhau, siết. Không run. Chỉ siết.
Giống Phương Hạc. Lại giống Phương Hạc.
Lần trước, ta giết một người để cứu mười người. Lần này, ta đánh cắp cả tông môn để... gì? Để chứng minh trung thành? Với ai?
Với giáo chủ? Giáo chủ muốn phá Thanh Vân.
Với Cửu U Cung? Cửu U Cung dạy ta diễn, và ta diễn giỏi đến mức không biết mình đang diễn cho ai nữa.
Với chính ta? Ta muốn gì?
Im. Gió qua khe cửa, lạnh, mang mùi tùng. Mùi nhà.
Không. Mùi Thanh Vân.
"Nhà" là từ nguy hiểm. Vũ khí không có nhà. Công cụ không có nhà.
Nhưng ta đã dùng từ đó.
Và không rút lại được.
Trường An nhắm mắt. Ngón tay từ từ buông. Hít vào, sâu, đều, kiểu Cửu U Cung dạy trước khi vào nhiệm vụ. Thở ra, chậm, kiểm soát.
Khi mở mắt, ánh mắt khác.
Không ấm. Không lạnh. Sắc, kiểu dao vừa mài. Mắt của kẻ đã tính xong, dù chưa chọn xong.
Ba ngày.
Ngày một: khảo sát Tàng Kinh Các. Cấp trận pháp, vị trí sách, lịch canh gác.
Ngày hai: chuẩn bị. Phù lục, đường vào, đường rút, phương án dự phòng.
Ngày ba: vào.
Sạch. Gọn. Không ai biết.
Và sau đó, ta sẽ nghĩ tiếp. Giao hay không giao. Giao thật hay giao thiếu. Giao nguyên bản hay giao bản sao.
Nhưng trước tiên, lấy.
Vì nếu ta không có trong tay, ta không có gì để chọn.
Đứng dậy. Lật ván sàn, nhẹ, quen, ngón tay biết chính xác góc nào nhấn.
Nhật ký nằm yên. Hai nhánh hoa dại trắng tím, một cũ vàng, một mới tím, và một cành hoa mơ khô, cách một trang giấy. Ba nhánh hoa trong bóng tối dưới sàn nhà.
Không viết. Chưa có gì để viết. Chưa làm gì.
Đẩy ván khít lại.
Nằm xuống. Nhắm mắt.
Ba ngày.
Giấc ngủ không đến. Nhưng mắt vẫn nhắm.
Và sau lưng mắt, không phải mắt Phương Hạc. Không phải mùi hoa mơ. Không phải nụ cười Tiểu Vũ.
Chỉ có sơ đồ Tàng Kinh Các, tầng 1, tầng 2, tầng 3. Cầu thang. Mái. Trận pháp.
Nội gián không ngủ. Nội gián lên kế hoạch.
Ba ngày.