Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 37: Sỏi Đen
Chương 37

Sỏi Đen

Viên sỏi nằm trên bậu cửa sổ.

Đen. Tròn. Nhẵn. Nhỏ bằng hạt nhãn, kiểu sỏi suối, ai nhìn cũng tưởng gió thổi lên. Nhưng Trường An biết, sỏi suối không đen thế. Không nhẵn thế. Không đặt ngay giữa bậu cửa, ngay chỗ hắn hay ngồi.

Hàn Dạ.

Năm ngày rồi. Ta về từ Thiên Kiếm Thành năm ngày, chưa ra.

Chậm. Ta biết chậm. Nhưng chậm vì, không muốn nhanh.

Nhặt viên sỏi. Lạnh. Nặng hơn sỏi thường, có mạch linh thạch nhỏ bên trong, dao động nhẹ khi chạm da. Tín vật triệu gặp, khác sỏi đen cũ dùng một lần rồi bỏ. Cái này mới. Vĩnh cửu.

Nâng cấp tín vật. Giáo chủ muốn liên lạc thường xuyên hơn.

Nhét vào túi áo trong. Đợi tối.

· · ·

Canh ba. Rừng tùng.

Không phải điểm cũ. Sâu hơn, cách trấn An Hòa hơn một dặm về phía tây, khe suối hẹp, đá rêu. Hàn Dạ thay điểm gặp sau mỗi lần dùng, thói quen cũ. An toàn.

Trường An đến trước. Ngồi trên đá. Chờ.

Mười nhịp thở.

Bóng đen. Không có tiếng bước, Hàn Dạ di chuyển như khói. Hóa Hồn tầng 2 ức chế khí tức, chim rừng không nhận ra.

– Chậm.

Giọng đầu tiên. Không chào. Không hỏi thăm. Hàn Dạ không bao giờ chào.

Trường An không quay đầu.

– Cần ổn định sau đại hội. Cố Bách quan sát.

– Cố Bách lúc nào chẳng quan sát. Ngươi về năm ngày, đủ thời gian ổn định rồi.

Hàn Dạ bước ra từ bóng cây. Gầy hơn lần gặp trước, má hõm sâu, mắt hẹp sáng trong bóng tối. Tay trái, thiếu ngón út, chắp sau lưng.

Ngồi đối diện. Đá cách nhau ba bước. Khoảng cách vừa đủ để không ai chạm ai, cũng vừa đủ để một đao kết thúc.

– Báo cáo đi.

· · ·

Trường An báo.

Giọng bằng phẳng. Nhịp đều. Không thừa, không thiếu, kiểu báo cáo Cửu U Cung dạy: dữ kiện trước, phân tích sau, ý kiến cuối.

– Bảy đại phái tham dự. Quân lực tại đại hội: ước tính bảy mươi hai Linh Hải, mười một Hóa Hồn, bốn Chân Ý, chưởng môn Thanh Vân, chưởng môn Huyền Thiên, trưởng lão Vạn Pháp, chưởng môn Thiên Kiếm Thành.

Hàn Dạ gật. Mắt không đổi.

– Tiêu Vạn Lý. Chân Ý hậu kỳ. Nghe đồn đang chạm ngưỡng Thiên Mệnh. Xác nhận được không?

– Không. Lão không ra tay. Chỉ đứng đài khai mạc, phát biểu.

– Liên minh chiến lược?

– Bảy phái duy trì liên minh cũ. Không thay đổi lớn. Thanh Phong vẫn trung lập. Kim Cương vẫn ủng hộ Thiên Kiếm Thành.

Hàn Dạ lấy từ ống tay áo cuộn giấy nhỏ, bút lông nhanh, ghi tóm tắt. Tay phải, ngón dài, xương, viết nhanh nhưng nét gọn.

– Điểm yếu phòng thủ?

– Thiên Kiếm Thành xây kiên cố. Trận pháp Hóa Hồn cấp. Không thể công trực diện.

– Chưa cần công. Cần biết. Tiếp.

Trường An tiếp.

Quân số từng phái. Cảnh giới đoàn trưởng. Vũ khí đặc biệt. Trận pháp liên phái. Tin tức Bạch Thạch, liên minh chuẩn bị cứu viện hoặc dùng làm bẫy.

Bạch Thạch.

Ba nghìn dân. Biểu quyết dùng làm bẫy. Năm phái thuận, hai phái chống.

Báo hay giấu?

Giấu, Hàn Dạ sẽ biết từ nguồn khác. Nếu bản đồ kết giới khớp 90% mà ta không phải nguồn duy nhất, Bạch Thạch cũng vậy. Giấu chỉ tạo nghi ngờ.

– Bạch Thạch. Liên minh biểu quyết dùng trấn làm bẫy. Năm phái thuận. Thanh Vân và Linh Sơn chống.

Hàn Dạ dừng bút. Nhìn lên.

– Liên minh dùng dân thường làm mồi?

Giọng, không ngạc nhiên. Mà thích thú.

– Đúng kiểu chính đạo.

Trường An không đáp.

Hàn Dạ viết tiếp. Xong, cuộn giấy, nhét lại ống tay.

– Còn gì?

Còn.

Hai thứ.

Một: Lâm Ngạo Thiên, Huyền Thiên Cung, Tụ Khí tầng 7. Nhận ra ta mạnh hơn Tụ Khí 3. "Ngươi giấu giỏi." Nếu báo, Hàn Dạ sẽ biết ta lộ. Giáo chủ sẽ hoặc rút ta về, hoặc xử lý. Cả hai đều xấu.

Hai: ba nút sai lệch trên bản đồ kết giới. Chứng minh Ma giáo có nguồn tin khác trong tông, không chỉ ta. Nếu báo, Hàn Dạ sẽ hỏi ta tìm nội gián kia. Nếu giấu, ta giữ con bài.

Giấu cả hai.

– Không. Hết rồi.

Hàn Dạ nhìn hắn. Lâu. Ba nhịp thở.

Trường An giữ mắt, bình tĩnh, trống, kiểu mắt Cửu U Cung dạy: không quá thẳng (thách thức), không quá tránh (giấu diếm). Vừa đủ.

Hàn Dạ không nói gì. Gật nhẹ.

– Tín vật mới.

Lấy từ túi áo, viên sỏi đen khác, giống hệt viên trên bậu cửa nhưng lớn hơn. Ném.

Trường An bắt. Nặng. Lạnh.

– Giáo chủ nâng cấp. Linh thạch trong này dao động theo khoảng cách, nếu ta ở trong mười dặm, sỏi rung. Ngoài mười dặm, tắt. Không cần gặp mặt cho việc nhỏ.

Theo dõi khoảng cách. Không phải tín vật, là dây xích.

– Hiểu.

Hàn Dạ đứng dậy. Phủi áo, thói quen, dù áo không bẩn.

– Giáo chủ nói, giai đoạn tiếp theo sắp bắt đầu. Bản đồ kết giới phần đông nam đã có. Trận Đồ Lục cần bổ sung. Ngươi chuẩn bị.

– Ta biết.

– Biết thì nhanh lên. Đừng để giáo chủ phải nhắc lần thứ ba.

Quay lưng. Bước vào bóng tối.

Dừng.

Không quay đầu, nhưng giọng quay.

– Trường An.

– Gì?

Im.

– Ngươi bắt đầu có mùi chính đạo rồi đấy.

Không mỉa mai. Không chọc. Giọng bằng, kiểu bằng của dao kề cổ.

– Ngửi nhầm.

– Ta không bao giờ ngửi nhầm.

Bóng đen biến mất. Tiếng suối trở lại, ào nhẹ, như chưa ai đến.

· · ·

Trường An ngồi một mình. Đá lạnh. Sỏi đen trong tay phải, nặng, nhẵn, không rung. Hàn Dạ đã ra ngoài mười dặm.

"Mùi chính đạo."

Hắn ngửi thấy. Không phải đoán, hắn biết. Hàn Dạ theo giáo chủ ba mươi năm, giám sát hàng chục nội gián. Hắn biết mùi "mềm", mùi của kẻ bắt đầu coi mục tiêu là nhà.

Và hắn không mỉa mai. Hắn cảnh cáo.

Cảnh cáo nghĩa là: lần sau sẽ không phải lời nói.

Nhìn xuống tay, sỏi đen tay phải, tay trái trống. Mười phút trước tay trái còn cầm nhánh hoa trắng tím.

Tay phải: Ma giáo. Sỏi đen. Dây xích.

Tay trái: Thanh Vân. Hoa không tên. Tình cảm không tên.

Và ta, đang giấu thông tin của cả hai phe.

Giấu Hàn Dạ: Lâm Ngạo Thiên nhận ra ta, ba nút sai lệch.

Giấu Thanh Vân: ta là nội gián, Phương Hạc chết vì ta, bản đồ kết giới đang nằm dưới ván sàn phòng ta.

Kẻ đứng giữa hai lưỡi kiếm.

Không cần ai chém, tự mình cũng đứt.

Đứng dậy. Nhét sỏi vào túi áo trong, cạnh chỗ hắn hay giấu lọ thuốc ngày trước.

Đường về. Rừng tùng tối. Gió lạnh. Không trăng.

Bước. Đếm. 247 bước từ Dược Phong về Kiếm Phong. Bao nhiêu bước từ khe suối này về phòng? Không đếm. Tối quá.

Nhưng chân biết đường. Mười một tháng, chân đã quen. Quen đến mức không cần đếm.

Đó mới là đáng sợ nhất.

Không phải Hàn Dạ. Không phải Cố Bách. Không phải giáo chủ.

Mà là, chân ta biết đường về nhà.

Ch.37/40
1.265 từ