Dưới Ván Sàn (III)
Đêm. Lệnh giới nghiêm. Kiếm Phong im.
Trường An ngồi trên sàn phòng riêng, lưng dựa tường, chân duỗi, nến thắp trên bàn thấp. Ánh nến lung linh, bóng hắn chập chờn trên vách gỗ, dài, gầy, kiểu bóng của người ngồi một mình quá lâu.
Lật ván sàn. Nhẹ. Tấm gỗ thứ ba từ trái, gần chân giường, khe hở vừa đủ ngón tay luồn. Hai năm lật, tay quen, gỗ quen, tiếng kẽo kẹt quen.
Bên dưới.
Nhật ký. Bìa da cũ, sờn góc, mực thấm qua vài trang. Hai nhánh hoa dại ép giữa trang giấy dó, nhánh đầu tiên đã chuyển từ trắng tím sang nâu vàng, khô, mỏng như cánh bướm chết, nhưng vẫn giữ hình, vẫn nhận ra là hoa dại Dược Phong. Nhánh thứ hai ép cạnh, mới hơn, còn chút tím nhạt ở cánh. Cành hoa mơ khô nằm riêng, nhỏ, giòn, mùi đã phai nhưng nếu đưa sát mũi vẫn thoảng vị chua ngọt cũ.
Túi vải tro Chu Minh. Nặng bằng nắm tay. Buộc dây thắt chết.
Bản ghi chú bản đồ kết giới. Giấy cuộn, mực đen, nét vẽ tỉ mỉ từ tháng trước, giờ vô dụng vì đã giao bản giả cho Ma giáo và bản đồ thật đã bị phá trong trận tập kích.
Năm thứ. Kho tàng của một nội gián.
Toàn thứ không có giá trị tình báo.
Nhật ký viết suy nghĩ thật mà không ai được đọc. Hoa dại ép vì không nỡ vứt. Hoa mơ giữ vì nhớ người tặng. Tro người chết vì không biết cất ở đâu khác. Bản đồ cũ vì quên chưa đốt.
Nội gián giữ những thứ này, Quỷ Vô Sinh sẽ giết ngay. "Vũ khí không giữ kỷ vật. Kỷ vật là dây buộc. Dây buộc là yếu điểm."
Nhưng ta giữ. Và ta biết vì sao.
Lấy nhật ký ra. Mở trang mới. Bút trên tay trái, cổ tay phải vẫn nẹp, nét chữ nghiêng, xấu, nhưng đều hơn mấy lần trước, kiểu chữ của người đã quen viết bằng tay trái.
Viết.
Dài. Dài hơn mọi lần. Dài hơn cả lần cuối Q2.
"Chu Minh chết vì cứu ta. Hắn không biết ta là kẻ đã mở cửa cho kẻ giết hắn."
Dừng. Nhìn dòng chữ. Mực chưa khô, lấp lánh dưới nến.
Biết. Dòng này viết rồi. Nhật ký lần trước đã viết. Nhưng viết lại, vì chưa hết. Vì mỗi lần viết, nỗi đau khác đi một chút, nặng hơn một chút, rõ hơn một chút.
Viết tiếp.
"Dù ta phá hoại bản đồ, dù ta giao bản giả, dù ta lén gia cố kết giới, dù ta đánh lại Hàn Dạ đêm đó, dù ta làm tất cả những gì có thể, Chu Minh vẫn chết. Vì ta là mắt xích khởi đầu. Không có ta, Ma giáo không có sơ đồ sơ bộ Thanh Vân Tông. Không có sơ đồ sơ bộ, giáo chủ không xây được kế hoạch. Không có kế hoạch, không có tập kích. Không có tập kích, Chu Minh vẫn sống, vẫn muốn trồng rau, vẫn chửi tao mỗi sáng."
"Mỗi bước ta đi trong hai năm qua đều dẫn đến đêm đó."
"Và ta phải sống với điều đó."
Dừng bút. Hít. Thở.
Nến cháy thấp hơn, sáp chảy, bấc đen. Gió đêm lọt qua khe cửa sổ, lạnh, lay ngọn nến, bóng trên tường rung.
Viết tiếp. Phần này khác. Không phải hối hận. Là tính toán.
"Bây giờ ta đã chọn phe. Nhưng chọn phe không đủ. Phải có kế hoạch."
"Ta là nội gián Ma giáo đã phản lại Ma giáo. Giáo chủ biết. Sẽ gửi người đến. Hàn Dạ sẽ quay lại. Hoặc người khác."
"Ta có thể làm gì?"
"Một: phá hoại tin tình báo gửi cho Ma giáo. Giao tin giả, phóng đại hoặc giảm nhẹ, khiến giáo chủ đánh giá sai tình hình Thanh Vân. Đã làm với bản đồ. Có thể làm tiếp."
"Hai: cảnh báo tông môn trước khi Ma giáo hành động. Không thể nói thẳng (sẽ lộ thân phận). Phải gián tiếp, kiểu dùng Chu Minh cảnh báo lần trước. Nhưng Chu Minh chết rồi. Cần tìm cách khác."
"Ba: giết liên lạc viên. Quá nguy hiểm. Hàn Dạ là Hóa Hồn tầng 2, ta Tụ Khí đỉnh, chênh hai cảnh giới lớn. Đánh thẳng là chết."
"Bốn: tố giác bản thân. Nói thật với Thanh Sơn. Nói ta là nội gián, nói mọi thứ, để tông môn biết kẻ thù có gì."
Bút dừng trên giấy. Mực nhỏ thành đốm đen ở cuối nét.
"Bốn là cách tốt nhất cho Thanh Vân. Và cách chết nhanh nhất cho ta."
"Cố Bách sẽ giết ta ngay. Luật tông: nội gián xử trảm, không cần xét xử. Thanh Sơn sẽ cố cứu, nhưng Cố Bách sẽ không cho. Trưởng lão sẽ đứng về phe Luật Đường."
"Và Tiểu Vũ sẽ biết sư huynh cô ấy là kẻ giết Phương Hạc."
"Không. Chưa."
Gạch bỏ mục bốn. Vệt mực đen kéo dài, nặng tay.
"Chưa phải lúc. Phải giữ vị trí. Phải ở trong tông môn, ở cạnh Thanh Sơn, ở nơi có thể bảo vệ từ bên trong. Lúc này, ta hữu ích hơn khi sống."
"Vậy thì: phương án một và hai. Phá hoại tin tình báo. Cảnh báo gián tiếp."
"Ta tự biến mình thành nội gián kép. Nội gián Ma giáo phản lại Ma giáo, bảo vệ Thanh Vân từ trong bóng tối."
"Không có ai yểm trợ. Không có ai biết. Không có tổ chức nào đứng sau."
"Ta là điệp viên của chính mình."
Viết xong. Nhìn lại. Chữ đầy hai trang, nghiêng, lộn xộn, nhưng rõ ý. Lần đầu tiên nhật ký không chỉ là nơi đổ cảm xúc, mà là nơi lập kế hoạch. Lần đầu tiên hắn viết cho nhật ký không phải để nói chuyện với bóng tối, mà để nói chuyện với chính mình.
Dòng cuối. Ngắn. Viết chậm.
"Nếu ta chết, không ai biết ta đã cố."
Im. Nến cháy. Gió thổi. Bóng rung.
Rồi, bên dưới:
"Nhưng ta vẫn sẽ cố."
Gấp nhật ký. Nhìn nhánh hoa dại ép giữa trang. Nâu vàng. Khô. Mỏng. Vẫn giữ hình. Hai năm rồi, nhánh hoa từ Dược Phong, Tiểu Vũ tặng, "cho sư huynh vui hơn". Hai năm, và hoa vẫn ở đây, dưới ván sàn, cạnh nhật ký, cạnh tro, cạnh bí mật.
Cất mọi thứ xuống. Đậy ván. Vỗ nhẹ, kiểu vỗ quen, kiểu vỗ an ủi tấm gỗ che giấu tất cả những gì hắn thật sự là.
Nằm xuống. Nhìn trần nhà tối.
Nếu ta chết, không ai biết ta đã cố.
Nhưng ta vẫn sẽ cố.
Vì Chu Minh nói "phải sống".
Vì Thanh Sơn nói "ta ở đây".
Vì Tiểu Vũ nói "muội chờ".
Vì Như Yên nói "giữ lấy nó".
Bốn sợi dây. Bốn lý do. Đủ để một vũ khí hỏng quyết định sống như người.
Nhắm mắt. Ngủ. Lần này, không mơ.