Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 57: Tro Tàn
Chương 57

Tro Tàn

Sáng.

Ánh nắng chiếu qua mái đại điện, vàng nhạt, lọt vào sân qua khe ngói vỡ, chạm mặt đất nứt, chạm vết máu khô, chạm gạch đá lộn xộn. Thanh Vân Tông sau ba đêm chiến trận trông như người bệnh vừa qua cơn sốt: đứng được, nhưng rạn nứt khắp nơi.

Trường An ngồi trong phòng thương Dược Phong. Cổ tay phải bị nẹp, không gãy nhưng nứt xương nhỏ, cần ba tuần bất động. Xương sườn quấn vải, mỗi nhịp thở đau âm ỉ. Vết chém vai trái khâu bảy mũi. Trần Tĩnh An băng bó, tay già run nhẹ, mắt thâm quầng.

– Thương nặng nhất trong đám Tụ Khí. Nhưng sống.

Trần Tĩnh An nói, giọng mệt, kiểu giọng người không ngủ ba đêm. Lão quay sang bệnh nhân tiếp theo.

Trường An ngồi trên giường tre, lưng dựa tường, nhìn phòng thương.

Đông. Hơn bốn mươi đệ tử bị thương nằm la liệt, giường tre kê sát nhau, vải máu treo phơi ngoài hiên, mùi thuốc và mùi sắt trộn lẫn, nồng. Tiếng rên khe khẽ. Tiếng ai đó gọi tên sư huynh trong mê sảng.

Và mười bảy người không nằm ở đây.

Mười bảy người nằm ở sân phía sau Dược Phong. Phủ vải trắng. Xếp hàng. Im.

Chu Minh nằm ở đó.

· · ·

Buổi sáng trôi qua như nước đục chảy chậm. Tin tức đến từng mảnh.

Thanh Sơn triệu tập trưởng lão ở đại điện. Trường An không dự, nhưng nghe qua đệ tử đi lại:

Kết giới phía nam vỡ hoàn toàn, ba nút bảo vệ mất, cần ít nhất một tháng gia cố. Tàng Kinh Các bị xâm nhập, Hàn Dạ vào tầng hai nhưng không lên được tầng ba nhờ Thanh Sơn chặn kịp. Trận Đồ Lục bản gốc vẫn an toàn. Nhưng Ma giáo lấy đi vài cuộn sách tầng hai, chưa kiểm kê xong.

Triệu Hoài Vinh mất tích. Cố Bách ra lệnh truy nã. Đệ tử xì xào: nội gián. Lần đầu tiên trong nhiều thập kỷ, Thanh Vân Tông công khai thừa nhận có kẻ phản bội từ bên trong.

Trường An nghe. Ngồi im. Tay lành nắm chặt mép giường.

Nội gián bị phát hiện không phải ta.

Nhẹ. Nhẹ một chút, kiểu nhẹ kinh tởm, kiểu nhẹ của kẻ sống sót nhờ người khác chết thay.

Nếu ta tố giác Triệu Hoài Vinh sớm hơn, kết giới không vỡ đêm thứ ba. Nếu kết giới không vỡ, Hàn Dạ không xuyên được phòng tuyến. Nếu Hàn Dạ không vào Tàng Kinh Các, Chu Minh không phải chắn kiếm.

Nếu. Nếu. Nếu.

Mỗi cái "nếu" đều dẫn về cùng một chỗ: ta.

Trần Tĩnh An đi ngang, đặt bát cháo loãng trên bàn cạnh giường.

– Ăn đi. Mất máu nhiều.

Trường An nhìn bát cháo. Khói bốc nhẹ. Mùi gạo. Mùi giống cháo Chu Minh nấu sáng trước khi đi Thiên Kiếm Thành, kiểu cháo ít muối, Chu Minh hay quên bỏ muối.

Không ăn. Nhưng cầm bát lên, vì Trần Tĩnh An đang nhìn.

· · ·

Trưa.

Tiểu Vũ đến phòng thương. Mắt đỏ, sưng, kiểu mắt đã khóc rất nhiều nhưng khô rồi. Tay cầm khay gỗ, trên khay là gói vải nhỏ và một bát nước thuốc.

– Thuốc giảm đau. Muội pha.

Đặt bát xuống cạnh giường. Không nhìn mắt Trường An. Nhìn cổ tay bị nẹp, nhìn vai quấn vải, nhìn ngực quấn vải.

– Huynh ăn chưa?

– Rồi.

Nửa bát cháo, nguội, nuốt không biết vị. Nhưng ăn rồi.

Tiểu Vũ ngồi xuống ghế cạnh giường. Im lâu. Tay đặt trên đùi, nắm, mở, nắm lại.

– Muội xuống xem rồi.

Giọng nhẹ. Run.

– Chu sư huynh... nằm ở hàng thứ ba. Phủ vải trắng. Muội đặt một nhánh hoa dại lên ngực hắn.

Hoa dại. Loại hoa mọc trên dốc giữa Kiếm Phong và Dược Phong. Loại hoa Tiểu Vũ tặng ta hai năm trước.

Trường An không đáp. Nhìn ra cửa sổ. Nắng trưa, sáng, kiểu sáng không biết trong phòng phía sau có mười bảy người nằm phủ vải.

– Muội hỏi Trần sư bá... tang lễ chiều nay. Hỏa thiêu.

Gật. Không nói được gì hơn.

Tiểu Vũ đứng dậy. Đi đến cửa. Dừng. Quay lại.

– Huynh.

– Ừ.

– Đừng tự trách.

Mắt cô nhìn hắn. Đỏ, sưng, nhưng thẳng. Kiểu nhìn của người vừa khóc hết nước mắt rồi đứng dậy bước tiếp.

– Chu sư huynh sẽ không muốn huynh tự trách.

Bước ra. Bóng nhỏ khuất ngoài hành lang, nắng nuốt.

Trường An ngồi lại một mình. Tay lành đặt trên ngực, chỗ xương sườn nứt, chỗ đau. Ấn nhẹ. Đau thân xác dễ chịu hơn đau bên trong.

· · ·

Chiều. Sân hỏa thiêu phía tây Dược Phong.

Mười bảy giàn gỗ. Xếp hàng. Trên mỗi giàn, một thi thể phủ vải trắng, xung quanh xếp gỗ trầm, cỏ khô, dầu thông. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi gỗ và mùi cỏ, nhưng cũng mang theo mùi khác, mùi ngọt nặng, mùi máu cũ, mùi chết.

Cả tông đứng quanh. Hàng trăm đệ tử, bạch y dính bụi, có người quấn vải thương, có người chống kiếm đứng, có người phải đỡ mới đứng nổi. Trưởng lão đứng hàng đầu, Cố Bách mặt lạnh, Trần Tĩnh An mắt thâm, Vương trưởng lão tay quấn băng. Thanh Sơn đứng chính giữa, trước mười bảy giàn gỗ, bạch y sạch (thay mới), vai vẫn quấn vải, kiếm tra vỏ đeo lưng.

Trường An đứng hàng ba. Cổ tay nẹp, vai quấn, ngực quấn, mặt tái nhưng đứng. Bên cạnh là Tiểu Vũ, mắt đỏ, lưng thẳng. Bên kia, Lâm Dật, tay phải bó bột, mắt cúi.

Thanh Sơn bước lên. Mở cuộn giấy. Đọc.

– Đệ tử Thanh Vân Tông hy sinh trong trận tập kích đêm mười bốn tháng sáu...

Giọng trầm, vang, không run. Kiểu giọng của người đã quen gánh nặng, kiểu giọng đại sư huynh gánh thêm mười bảy phần trọng lượng lên vai đã thương.

Đọc tên. Từng người.

– Tôn Gia Hòa, Tụ Khí tầng 2, đệ tử nội môn Kiếm Phong.

Im lặng. Ai đó khóc nhẹ.

– Liễu Phong, Khai Mạch tầng 9, đệ tử ngoại môn Trận Các.

Tiếp. Tên này qua tên khác. Mỗi tên một cuộc đời, mỗi tên một người từng ăn cơm trong nhà ăn Thanh Vân, từng luyện kiếm trên sân, từng ngồi dưới cây đọc sách.

– Dương Hạo, Tụ Khí tầng 1, đệ tử ngoại môn Kiếm Phong.

Dương Hạo. Thằng nhóc bị ba mươi roi vì mua thuốc cho mẹ. Từng ghét Luật Đường. Từng muốn thành y sĩ. Chết.

Tên tiếp. Và tiếp.

Đến tên thứ mười ba.

– Chu Minh, Tụ Khí tầng 4, đệ tử nội môn Kiếm Phong.

Giọng Thanh Sơn trầm xuống. Nửa nhịp dừng. Rồi tiếp:

– Hy sinh khi bảo vệ sư huynh trong Tàng Kinh Các.

Im. Gió thổi. Vải trắng trên giàn gỗ thứ ba bay nhẹ, kiểu hơi thở cuối cùng.

Trường An đứng đó. Nghe tên Chu Minh từ miệng Thanh Sơn. Nghe chữ "bảo vệ sư huynh" và biết "sư huynh" đó là mình. Tay lành nắm chặt, trắng đốt ngón, móng cắn vào lòng bàn tay, bốn vết hình trăng khuyết, cũ lồng mới.

Hắn bảo vệ ta. Và ta là kẻ đáng lẽ không nên được bảo vệ.

Thanh Sơn đọc hết mười bảy tên. Cuộn giấy lại. Đứng im nhìn mười bảy giàn gỗ.

Rồi quay về phía đệ tử.

– Họ chết để tông môn còn đứng. Thanh Vân không quên.

Giọng không vang nữa. Nhẹ hơn. Nhưng nặng hơn.

Cố Bách bước lên, châm đuốc. Lửa bắt gỗ trầm, bùng, vàng cam, nóng, khói bốc.

Mười bảy giàn lửa. Bùng cùng lúc. Lửa cao quá đầu người, khói trắng cuộn lên trời Thanh Vân, hòa vào mây chiều, bay xa.

Tiếng lửa kêu. Tiếng gỗ nứt. Tiếng vải cháy. Và im lặng của người sống đứng nhìn.

Tiểu Vũ khóc. Không thành tiếng. Nước mắt chảy dọc má, rơi xuống cằm, rơi xuống cổ áo. Tay nắm tay áo Trường An, nắm chặt, kiểu nắm của người cần biết ai đó còn đứng cạnh mình.

Trường An không khóc. Đứng im. Nhìn lửa. Nhìn khói bay. Nhìn giàn thứ ba, nơi Chu Minh nằm, lửa liếm qua vải trắng, qua gỗ trầm, qua thân xác đã lạnh. Nhánh hoa dại trắng tím Tiểu Vũ đặt trên ngực Chu Minh cháy cùng, cánh hoa cuộn, đen, thành tro, bay lên theo khói.

Hoa dại cháy.

Loại hoa không tên, mọc tự nhiên trên dốc giữa Kiếm Phong và Dược Phong. Loại hoa Tiểu Vũ tặng ta hai năm trước, ta ép vào nhật ký, giữ dưới ván sàn. Bây giờ một nhánh cháy cùng Chu Minh, một nhánh nằm giữa hai trang giấy.

Cùng loại hoa. Hai số phận.

Lửa cháy lâu. Chiều tà, nắng nghiêng, bóng dài. Khói nhạt dần, lửa thấp dần, gỗ thành than, than thành tro. Đệ tử đứng xung quanh, có người quỳ, có người khóc, có người chỉ đứng nhìn.

Trường An đợi. Đợi tất cả ra về. Đợi Tiểu Vũ rời tay áo, mắt sưng, bước đi với Lâm Dật dìu. Đợi Thanh Sơn nhìn hắn một lần rồi gật đầu, quay đi. Đợi Cố Bách liếc qua, mắt lạnh, lâu hơn cần thiết, rồi cũng quay gót.

Đợi đến khi sân vắng. Chỉ còn mười bảy đống tro, và gió.

Bước đến giàn thứ ba. Quỳ xuống.

Tro. Xám. Nhẹ. Gió thổi, tro bay nhẹ, kiểu nhẹ không xứng với người nặng bằng cả một phần đời. Trường An đưa tay, lành, bụm một nắm tro. Ấm. Còn ấm.

Giữ trong lòng bàn tay. Lâu. Rồi rút từ thắt lưng một túi vải nhỏ, kiểu túi đựng thuốc xoa, đã đổ hết thuốc ra từ sáng. Bỏ tro vào. Buộc miệng túi. Cất vào áo ngực, chỗ gần tim.

Đứng dậy. Nhìn đống tro Chu Minh lần cuối.

Không nói. Không cúi đầu. Không khấn. Vì không biết nên nói gì với người đã chết vì mình.

Quay đi.

Bước về Kiếm Phong. Phòng riêng. Đóng cửa.

· · ·

Đêm.

Trường An ngồi trên sàn phòng, lưng dựa giường. Bên cạnh, tấm ván sàn lật lên.

Dưới ván: cuốn nhật ký bìa da nâu, hai nhánh hoa ép giữa trang, cành hoa mơ khô để riêng, bản ghi chú bản đồ kết giới.

Và bây giờ, thêm một thứ. Túi vải nhỏ chứa tro Chu Minh. Đặt cạnh nhật ký, cạnh hoa, cạnh mọi thứ bí mật.

Thế giới dưới ván sàn giờ có năm thứ. Nhật ký. Hai nhánh hoa dại. Cành hoa mơ. Bản ghi chú. Và tro.

Năm thứ. Năm mảnh đời giấu dưới một tấm gỗ mỏng.

Trường An nhìn. Nhật ký, hoa, tro, bản ghi chú. Thế giới dưới ván sàn ngày càng nặng.

Không mở nhật ký. Không viết. Chưa tìm được chữ nào cho thứ đang đè trong ngực, kiểu nặng không có tên, kiểu nặng cần thời gian mới nói ra được.

Đậy ván lại. Sàn phẳng, sạch, như không có gì bên dưới.

Nằm xuống giường. Nhắm mắt. Mở mắt. Nhắm lại.

Không ngủ được. Nhưng nằm im, trong bóng tối, lắng nghe tiếng gió qua mái ngói, tiếng côn trùng xa, tiếng Thanh Vân Tông thở sau một đêm dài.

Tay phải tê, nẹp cứng. Tay trái nắm mép chăn. Chặt.

Chu Minh, ta sẽ không quên. Nhật ký này sẽ không quên. Và một ngày, khi ai đó đọc những trang này, họ sẽ biết ngươi chết vì ai, chết vì cái gì.

Nhưng bây giờ, dưới ván sàn, ngươi chỉ là một nắm tro cạnh mấy nhánh hoa.

Và ta chỉ là kẻ giết người đang giả vờ thương tiếc.

Hay... không còn giả vờ nữa.

Mắt khô. Trần nhà tối. Đêm dài.

Ch.57/130
2.007 từ