Dưới Lòng Đất
Canh ba. Trường An mở mắt.
Không phải tỉnh giấc, hắn chưa ngủ. Nằm trên giường từ lúc tắt đèn, mắt nhắm, thở đều, diễn giấc ngủ sâu cho chính mình. Thói quen cũ. Cửu U Cung dạy: trước khi hành động, nằm im hai canh để xác nhận không ai rình.
Hai canh đã qua. Không tiếng bước chân ngoài hành lang. Không dao động linh lực bất thường. Chỉ có gió núi, tiếng lá tùng xào xạc, và tiếng thở đều từ phòng bên, Chu Minh ngủ say, như mọi đêm.
Trường An ngồi dậy. Không vội. Mặc áo đen, buộc tóc gọn, quấn vải quanh cổ tay và mắt cá chân để áo không phần phật. Mỗi động tác đều đặn, không thừa, không thiếu, kiểu chuẩn bị của người đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần trong bóng tối.
Năm tháng.
Hắn nhìn ra cửa sổ. Trăng khuyết, ánh sáng nhạt, đủ để thấy đường nhưng không đủ để ai nhìn rõ bóng người di chuyển. Đêm lý tưởng.
Năm tháng kể từ khi nhập môn. Hai lần gặp Hàn Dạ. Hai bản báo cáo. Nội dung: sơ đồ tông môn, danh sách đệ tử, cảnh giới từng người, thế lực các trưởng lão. Đầy đủ. Nhưng chưa đủ.
Nhiệm vụ chính vẫn chờ: bí mật trấn tông.
Hắn đứng lên, bước đến bàn. Trên bàn, nhánh hoa dại trắng tím đã héo từ lâu, cánh khô, cuộn lại, nằm trên mảnh vải cũ. Hắn nhìn nó nửa nhịp, rồi quay đi.
Không phải lúc nghĩ chuyện đó.
Trường An mở cửa sổ, trèo lên mái. Linh lực thu vào đan điền, khí tức giảm đến mức gần như không thể cảm nhận, kỹ thuật "Nặc Tức" mà Cửu U Cung dạy, biến người tu luyện thành một khối đá vô hại trong cảm ứng linh giác. Tụ Khí tầng ba giấu thành phàm nhân, không ai dưới Hóa Hồn có thể phát hiện.
Hắn di chuyển trên mái Kiếm Phong, nhẹ, nhanh, bóng đen lướt qua ngói xám không một tiếng động.
· · ·
Năm tháng. Đủ để vẽ bản đồ.
Thanh Vân Tông xây trên dãy Thanh Vân Sơn, bốn phong chính bám theo bốn hướng núi. Kiếm Phong ở phía tây, Dược Phong sườn đông, Luật Đường phía nam gần cổng chính, Trận Các phía bắc. Tàng Kinh Các nằm giữa, trên đỉnh cao nhất. Hậu sơn, khu vực phía sau Tàng Kinh Các, là vùng cấm. Đệ tử dưới Linh Hải không được phép vào. Trưởng lão cũng hiếm khi đặt chân đến.
Trường An đã dành năm tháng quan sát. Không phải quan sát hậu sơn, hắn không dám nhìn thẳng vào đó, vì nhìn lâu sẽ bị chú ý. Hắn quan sát mọi thứ xung quanh hậu sơn: lịch tuần tra, thói quen trưởng lão, con đường đệ tử Tàng Kinh Các hay đi, thời điểm Luật Đường đổi gác, khoảng trống giữa hai lượt tuần.
Tất cả trong đầu. Không ghi ra giấy. Không vẽ bản đồ. Trí nhớ là công cụ an toàn nhất, không ai lục được ký ức.
Hậu sơn có bốn tuyến tuần tra. Tuyến thứ nhất, đệ tử Luật Đường, hai người, đi vòng ngoài mỗi canh giờ. Tuyến thứ hai, trận pháp cảm ứng tự động, phát hiện linh lực Khai Mạch trở lên trong bán kính ba trượng quanh hàng rào đá. Tuyến thứ ba, lão nhân Tàng Kinh Các, không định kỳ, thỉnh thoảng đi dạo đêm. Tuyến thứ tư, Cố Bách.
Cố Bách không tuần tra hậu sơn. Nhưng lão hay đứng trên gác Luật Đường nhìn về phía đó, đêm khuya, một mình. Không biết nhìn gì. Nhưng góc nhìn của lão bao trùm toàn bộ sườn phía nam hậu sơn.
Vậy không đi sườn nam.
Trường An rời mái Kiếm Phong, men theo đường mòn phía tây, con đường đệ tử Kiếm Phong hay dùng để lên vách đá luyện kiếm. Quen thuộc. Nếu bị phát hiện, hắn có lý do: "Đệ ngủ không được, lên vách đá luyện kiếm." Hợp lý. Nhiều đệ tử hay luyện đêm.
Nhưng hắn không đi đến vách đá. Đến ngã ba, rẽ phải, vào rừng tùng. Rừng tối, cây cao, ánh trăng gần như không lọt qua tán lá. Hắn đi bằng ký ức, từng gốc cây, từng tảng đá, từng rễ cây nhô lên mặt đất. Đã đi qua con đường này trong đầu hàng trăm lần. Giờ chỉ là lần đầu đi thật.
Mười lăm phút qua rừng tùng. Đến rào đá hậu sơn.
Hàng rào đá cao ngang ngực, rêu phong, xanh đen. Bên trên có trận pháp, Trường An cảm nhận được: linh lực chạy trong đá như mạch máu dưới da, nhẹ, đều, không ngừng. Trận pháp cảm ứng, bất cứ thứ gì có linh lực chạm vào đá sẽ kích hoạt tín hiệu.
Nặc Tức đủ để qua. Linh lực thu hoàn toàn vào đan điền, cơ thể giống phàm nhân. Trận pháp này thiết kế để phát hiện tu sĩ, không phải phàm nhân.
Hắn đặt tay lên đá. Lạnh. Rêu ướt dưới lòng bàn tay. Chờ ba nhịp thở, không có phản ứng.
Trèo qua. Nhẹ, gọn, rơi xuống bên kia không một tiếng động.
Hậu sơn.
· · ·
Khác với phần trước của Thanh Vân Tông, quảng trường rộng, sân luyện sáng, hoa cỏ được chăm sóc, hậu sơn hoang sơ. Cây cổ thụ dày đặc, rễ bám vào vách đá, dây leo chằng chịt. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi đá lạnh. Không có đèn. Không có đường mòn. Chỉ có núi, rừng, và bóng tối.
Nhưng Trường An cảm nhận được thứ khác: linh lực trong đất.
Không phải linh khí tự nhiên của núi, loại đó loãng, đều, như không khí. Linh lực dưới đất hậu sơn đặc hơn, có chiều, có hướng, chảy theo mạch nhất định. Giống ai đó đã khắc đường dẫn dưới lòng đất, dẫn linh lực về một điểm.
Trận pháp. Dưới lòng đất. Lớn.
Hắn đi chậm, theo hướng linh lực đặc nhất, len giữa rễ cây và đá tảng. Đếm bước. Một trăm hai mươi bước từ rào đá đến lúc cảm giác linh lực dưới chân mạnh lên rõ rệt, như đứng trên sông ngầm.
Trước mặt, vách đá dựng đứng. Cao, đen, rêu phong kín mít. Bình thường chỉ là vách núi tự nhiên. Nhưng Trường An nhìn kỹ hơn.
Góc dưới bên trái, rễ cây cổ thụ bám đầy, nhưng có một khoảng trống nhỏ, hình bán nguyệt, cao ngang đầu gối. Không phải hang, quá nhỏ để chui qua. Nhưng linh lực từ khoảng trống đó phả ra, đặc, ấm, có mùi kim loại và đá cổ.
Trường An quỳ xuống, đưa tay vào khoảng trống. Ngón tay chạm đá bên trong, nhẵn, lạnh, và có khắc văn. Ký hiệu trận pháp. Hắn lần theo bằng đầu ngón tay, ghi nhớ: xoắn ốc, ba vòng, phân nhánh ở giữa, mỗi nhánh có sáu nét, cấu trúc trận pháp "Lục Hợp Phong Ấn", loại dùng để phong tỏa không gian bên trong.
Lục Hợp Phong Ấn. Cấp cao. Cần ít nhất Hóa Hồn trung kỳ để bày, Chân Ý mới phá được bằng lực. Trận pháp phòng thủ, không phải tấn công, mục đích là giữ thứ gì đó bên trong, không cho ra ngoài.
Hoặc không cho ai vào.
Hắn rút tay ra. Đứng dậy. Lùi hai bước, nhìn toàn cảnh vách đá.
Đây là hang động bị niêm phong. Lối vào chính đã bị đá và rễ cây che kín, có thể tự nhiên, có thể cố ý. Trận pháp bên trong vẫn hoạt động, nghĩa là vẫn có người duy trì, hoặc trận pháp tự cung cấp linh lực từ mạch đất.
Bên trong có gì?
Câu hỏi hắn đã mang theo từ ngày đầu nhập môn. Câu hỏi mà Quỷ Vô Sinh dặn đi dặn lại: "Tìm trấn tông chi bảo. Thứ đó nằm dưới lòng núi Thanh Vân, được ba đời chưởng môn canh giữ. Tìm nó, báo cho ta."
Trấn tông chi bảo. Thứ có thể thay đổi cục diện chiến tranh chính tà.
Trường An quỳ xuống lần nữa, đưa tay vào, sờ lại ký hiệu trận pháp. Lần này chậm hơn, kỹ hơn. Ghi nhớ từng nét, hắn sẽ vẽ lại trong đầu sau, phân tích cấu trúc, tìm điểm yếu.
Không phá được bằng lực. Tụ Khí tầng ba, dù là thật, cũng không đủ. Nhưng trận pháp nào cũng có mắt trận, điểm yếu cấu trúc. Nếu tìm được mắt trận, có thể mở mà không phá.
Cần thêm thời gian. Cần quan sát ai vào hậu sơn, bao lâu, làm gì. Ai duy trì trận pháp? Chưởng môn? Trưởng lão nào?
Hắn rút tay, đứng dậy. Phủi đất trên đầu gối. Quay lưng.
Rồi dừng lại.
· · ·
Không phải vì nghe tiếng động. Không phải vì cảm nhận nguy hiểm. Dừng lại vì một ý nghĩ, đến không mời, sắc, rõ, giống ai đó ghé miệng vào tai hắn mà nói.
Nếu ta tìm được, giáo chủ sẽ biết cách vào. Và sau đó —
Hắn biết "sau đó" là gì. Không cần ai nói. Quỷ Vô Sinh muốn trấn tông chi bảo không phải để cất giấu, muốn để dùng. Dùng để phá vỡ thế cân bằng giữa chính và tà, dùng để tập kích, dùng để hủy.
Hủy Thanh Vân Tông.
Ba chữ. Hắn đã nghĩ hàng nghìn lần. Từ khi còn ở Cửu U Cung, "hủy Thanh Vân Tông" chỉ là bốn âm tiết trung tính, giống "ăn cơm" hay "luyện kiếm" — một việc cần làm, không hơn.
Nhưng đêm nay, đứng giữa hậu sơn, ba chữ đó nặng hơn.
Hủy Thanh Vân Tông. Nghĩa là Kiếm Phong sẽ cháy. Sân luyện sẽ thành đống đổ nát. Nhà ăn nơi Chu Minh hay ngồi kể chuyện sẽ thành tro. Vách đá phía tây nơi Thanh Sơn dạy kiếm sẽ nứt. Vườn Dược Phong nơi Tiểu Vũ hái thuốc sẽ bị san bằng.
Chu Minh sẽ chết. Gã nóng tính, liều, sẽ xông ra đầu tiên và chết đầu tiên.
Tiểu Vũ sẽ chết. Khai Mạch tầng tám, không đủ sức tự vệ trước quân Ma giáo.
Thanh Sơn...
Hắn cắt ngang.
Không nghĩ nữa. Không liên quan. Đây là nhiệm vụ. Đây là lý do ta ở đây. Mười năm huấn luyện. Mười năm để đến khoảnh khắc này.
Bước chân cất lên. Đi.
Nhưng chậm hơn bình thường. Và hắn biết. Hắn biết bước chân chậm là dấu hiệu, giống tay run, thứ mà Cửu U Cung dạy phải tiêu diệt ngay khi phát hiện.
Ta không do dự. Ta chỉ cẩn thận. Đi chậm vì địa hình phức tạp, không phải vì —
Một tiếng "cạch" nhỏ. Cành khô gãy. Không phải dưới chân hắn.
Trường An đông cứng.
· · ·
Bản năng nhanh hơn ý thức. Hắn lùi vào bóng tối sau gốc cổ thụ, áp lưng vào vỏ cây, thu người nhỏ nhất có thể. Ngừng thở. Linh lực đã thu hết từ trước, hắn là tảng đá, là gốc cây, là không khí.
Tiếng bước chân. Nhẹ, đều, cách khoảng năm trượng, đang đi dọc theo rào đá phía ngoài. Hai người, nhịp bước lệch nhau, một người hơi kéo chân trái.
Tuần tra Luật Đường. Đúng lịch. Nhưng gần hơn dự kiến, đáng lẽ bọn họ phải ở sườn nam, không phải sườn tây.
Đổi tuyến? Hay ngẫu nhiên?
Tiếng bước chân gần hơn. Trường An nhìn qua khe giữa rễ cây, hai bóng trắng di chuyển bên kia rào đá, áo đệ tử Luật Đường, kiếm đeo hông. Một người cầm đèn dầu, ánh sáng vàng nhảy múa trên đá rêu.
Ánh đèn quét qua mặt đất. Qua gốc cây. Qua khoảng trống giữa rào đá, đúng nơi Trường An trèo qua mười phút trước.
Tim đập nhanh hơn. Một nhịp. Hai nhịp. Rồi đều lại. Không phải vì hắn bình tĩnh, mà vì cơ thể đã được luyện để ép nhịp tim xuống khi gặp nguy. Phản xạ Cửu U Cung: tim đập nhanh thì linh lực dao động, dao động thì bị phát hiện.
Hai đệ tử tuần tra đi qua. Không dừng. Không nhìn lâu. Ánh đèn xa dần, bóng trắng mờ trong đêm.
Trường An đợi thêm năm mươi nhịp thở. Không có tiếng bước thứ ba. Không có linh lực lạ. An toàn.
Hắn thở ra, nhẹ, qua mũi, không nghe thấy.
Sườn tây. Bọn họ đổi tuyến tuần tra sườn tây. Có thể do Cố Bách điều chỉnh sau vụ hạ sơn, tăng cường an ninh. Cần cập nhật lịch tuần tra.
Ghi nhớ. Không ghi giấy. Đầu là nơi an toàn nhất.
Trường An rời gốc cây, men theo bóng tối, hướng về rào đá. Trèo qua cùng chỗ cũ, kiểm tra trước: không có dấu vết rõ ràng, rêu trên đá đã ẩm lại, không thấy vết tay. Tốt.
Qua rào. Vào rừng tùng. Đi nhanh hơn, nhưng vẫn im lặng.
Đến ngã ba, rẽ trái, về đường mòn Kiếm Phong. Từ đây, nếu ai bắt gặp, hắn đang "luyện kiếm đêm trên vách đá, vừa về".
Nhưng không ai bắt gặp. Con đường vắng. Gió thổi qua rừng tùng, mang theo mùi nhựa cây và đất ẩm.
Hắn đi. Và trong lúc đi, ý nghĩ lúc nãy quay lại, thứ mà hắn đã cố cắt ngang.
Hủy Thanh Vân Tông.
Năm tháng trước, ba chữ đó không có trọng lượng. Giờ nó nặng. Tại sao nặng?
Vì ta biết mùi cháo gà ở quán ven trấn An Hòa. Vì ta biết ánh nắng chiều ở vườn Dược Phong có màu cam ấm. Vì ta biết Chu Minh cười to thế nào khi uống say. Vì ta biết Tiểu Vũ tặng hoa dại cho người cô nghĩ đang buồn. Vì ta biết Thanh Sơn đặt tay lên vai đệ tử nặng bao nhiêu.
Trước kia "Thanh Vân Tông" chỉ là cái tên trên bản đồ. Giờ nó có mùi, có tiếng, có khuôn mặt.
Và ta, ta vẫn là kẻ được gửi đến để hủy nó.
Chân vẫn bước. Đều. Nhưng mỗi bước đều phải ép.
· · ·
Trường An dừng trên đường mòn. Trước mặt, Kiếm Phong hiện ra giữa sương đêm, mái ngói xám, đèn đã tắt, chỉ còn một ngọn đèn dầu nhỏ ở hành lang chính. Ánh sáng vàng, yếu, nhưng ấm. Phía sau đèn là dãy phòng đệ tử, nơi Chu Minh đang ngáy, nơi Tiểu Vũ đang cuộn chăn, nơi Thanh Sơn đang ngủ hoặc đang ngồi đọc sách khuya như thói quen.
Những người đang ngủ yên vì tin rằng tông môn an toàn. Tin rằng không ai trong nhà muốn hại mình.
Chỉ là nhiệm vụ.
Trường An nhắc mình. Giọng nội tâm quen thuộc, giọng của mười năm huấn luyện, giọng của Quỷ Vô Sinh, giọng mà hắn nghe từ nhỏ đến lớn.
Chỉ là nhiệm vụ. Ta không có quê hương. Không có gia đình. Không có nhà. Ta là vũ khí. Vũ khí không dao động.
Nhưng bước chân nặng hơn mỗi lần hắn nhắc.
Hắn trèo lên mái, vào phòng qua cửa sổ. Đóng lại. Cởi áo đen, thay áo ngủ, nằm xuống giường. Mọi thứ như cũ, không dấu vết, không bằng chứng, không ai biết hắn vừa ở đâu.
Nhắm mắt.
Không ngủ được.
Trong bóng tối, hắn nhìn thấy vách đá hậu sơn, rêu phong, ký hiệu trận pháp, linh lực chảy ngầm. Nhìn thấy khoảng trống hình bán nguyệt, nơi tay hắn vừa chạm vào bí mật mà cả Thanh Vân Tông canh giữ.
Rồi hắn nhìn thấy ánh đèn Kiếm Phong. Nhỏ, vàng, ấm.
Hai hình ảnh chồng lên nhau. Bí mật dưới lòng đất và ánh đèn trên mặt đất. Nhiệm vụ và nơi hắn đang nằm. Hủy diệt và thuộc về.
Ta sẽ tìm ra cách vào. Sớm hay muộn. Ta giỏi việc này, giỏi nhất trong mọi đệ tử Cửu U Cung. Giáo chủ chọn ta vì lý do đó.
Và khi ta tìm ra, ta sẽ báo cáo. Hàn Dạ sẽ chuyển tin về. Giáo chủ sẽ ra tay.
Và Thanh Vân Tông —
Hắn mở mắt. Nhìn trần nhà. Đá xám, mạng nhện ở góc, vết nứt nhỏ chạy ngang, hắn đã nhìn trần nhà này năm tháng, đã thuộc lòng từng đường nứt.
Chỉ là nhiệm vụ.
Câu nhắc lặp lại lần thứ ba trong đêm. Lần đầu tiên nó phải lặp đến lần thứ ba.
Trường An xoay người, nằm nghiêng, nhắm mắt.
Trên bàn, nhánh hoa héo nằm im trong bóng tối. Ngoài cửa sổ, gió núi thổi nhẹ, mang theo mùi tùng và đất ẩm, mùi của Thanh Vân Tông. Mùi mà năm tháng trước hắn không nhận ra, giờ đã quen đến mức thiếu nó sẽ lạ.
Bước chân trên đường về nặng hơn lúc đi.
Và hắn biết tại sao.