Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 80: Đồng Hồ Cát
Chương 80

Đồng Hồ Cát

Một tuần sau tối hậu thư. Buổi trưa. Tàng Kinh Các.

Trường An đứng trước cửa tầng một, tay cầm lệnh bài phó quản, lý do chính đáng: kiểm tra danh sách mật tịch theo yêu cầu Thanh Sơn, phối hợp an ninh sau hội nghị.

Cửa mở. Bên trong, kệ sách gỗ cao đến trần, mùi giấy cũ và mực khô, ánh sáng từ cửa sổ hẹp xiên qua bụi mịn bay chậm trong không khí. Tầng một mở cho nội môn, đệ tử qua lại lấy công pháp, tham khảo kiếm quyết.

Tần Ngọc Lâm ngồi cuối phòng, góc trái, cạnh cửa sổ nhỏ nhất. Bàn thấp, chồng sách cao hơn đầu, bút lông, mực, giấy ghi chú bày la liệt. Gầy, mặt nhỏ, mắt mang kính tròn dày, kiểu kính mà đệ tử tu luyện ít cận nhưng đệ tử đọc sách nhiều thì cận nặng. Hai mươi tuổi nhưng trông trẻ hơn, vai hẹp, tay mảnh, kiểu tay cầm bút giỏi hơn cầm kiếm.

Đây là người giáo chủ muốn ta giết.

Thư sinh. Hai mươi tuổi. Gầy. Cận. Mê sách cổ.

Giống Phương Hạc. Không phải ngoại hình, mà kiểu giống: người tốt, vô hại, làm việc mình thích, không liên quan đến chiến tranh hay quyền lực. Chỉ vì ngồi đúng chỗ có chìa khóa, nên trở thành mục tiêu.

Trường An đi về phía góc phòng. Bước chậm, kiểu đi của người đang tìm sách, không phải đi đến ai. Dừng cạnh kệ gần bàn Tần Ngọc Lâm, rút một cuốn sách bìa nâu, mở ra, đọc.

Không đọc. Nhìn qua mép sách.

Tần Ngọc Lâm đang chép gì đó từ cuốn sách cổ sang giấy mới, chữ nhỏ, nét cẩn thận, kiểu chép của người sợ bỏ sót dấu phẩy. Miệng mấp máy, đọc thầm, thỉnh thoảng dừng, nghiêng đầu, suy nghĩ, rồi chép tiếp.

Người giữ chìa khóa tầng 4. Nhưng không phải trưởng lão, không phải quản lý, chỉ là đệ tử được giao nhiệm vụ vì Vương trưởng lão tin tưởng. Kiểu tin tưởng dành cho người không tham vọng, không nguy hiểm, chỉ thích sách.

– Tạ sư huynh?

Tần Ngọc Lâm ngẩng lên. Mắt sau kính tròn nhìn Trường An, không ngạc nhiên, kiểu nhìn của người hay thấy đệ tử khác vào Tàng Kinh Các nhưng hiếm khi ai đến gần góc này.

– Ngọc Lâm sư đệ.

Trường An gập sách, cười nhẹ, kiểu cười lịch sự giữa đồng môn.

– Phó quản mới. Cần kiểm tra danh sách mật tịch. Sư đệ quản lý mục lục tầng một phải không?

Tần Ngọc Lâm gật. Đứng lên, lấy cuốn sổ dày từ ngăn kéo, đưa bằng hai tay.

– Mục lục tầng một, cập nhật tháng trước. Tầng hai và ba phải xin Vương trưởng lão.

Tay hắn nhỏ, ngón mảnh, kiểu tay mà giáo chủ sẽ bẻ gãy không cần linh lực.

Trường An nhận sổ, lật qua vài trang, ghi chú bừa. Rồi hỏi, giọng bình thường:

– Sư đệ ở Tàng Kinh Các lâu chưa?

Tần Ngọc Lâm ngồi xuống, mắt sáng sau kính, kiểu sáng của người được hỏi về điều mình thích.

– Ba năm rồi. Được Vương trưởng lão nhận từ lúc mới nhập môn. Đệ không giỏi luyện công, Khai Mạch tầng 5 mãi không lên được, nhưng nhớ giỏi. Đọc một lần, chép lại gần đủ.

Nhớ giỏi. Như ta.

– Thú vị. Tàng Kinh Các có bao nhiêu cuốn tầng một?

– Ba trăm bảy mươi hai cuốn. Nếu tính cả cuộn trúc và bản đồ thì gần năm trăm. Nhưng hay nhất không phải công pháp, mà là ký sự.

Mắt sáng hơn. Nghiêng đầu, kiểu nghiêng của người sắp kể chuyện hay.

– Thanh Vân Tông có bảy trăm năm lịch sử. Đa số mật tịch mà mọi người tìm là kiếm quyết, trận pháp. Nhưng đệ thích đọc ký sự: nhật ký hành trình của các đời chưởng môn, ghi chép thu thập dược liệu, bản vẽ sơ đồ tông môn qua các đời. Bảy trăm năm, tông môn thay đổi nhiều lắm.

Cười. Nhẹ, kiểu cười mà hai mươi tuổi vẫn còn.

– Đa số mật tịch ghi công lao trưởng lão, chưởng môn. Nhưng ký sự ghi công lao người bình thường. Đệ tử gác cổng, thợ xây kết giới, bà lão nấu bếp. Họ không có tên trong sử tông nhưng có tên trong ký sự.

"Ghi công lao người bình thường."

Giống Phương Hạc. Lão nói "người ta sống vì ai đó cần mình." Tần Ngọc Lâm nói "ghi công lao người bình thường."

Những người ta được lệnh giết, luôn là những người nói được những câu khiến ta muốn giữ họ sống.

Trường An gật. Cười nhẹ.

– Lần sau đến đọc ký sự. Sư đệ gợi ý cuốn nào?

Tần Ngọc Lâm vui hẳn, lật trong chồng sách, rút ra cuốn mỏng, bìa vải xanh nhạt:

– Cuốn này. "Ký Sự An Hòa" của một đệ tử Dược Phong đời thứ tư. Ghi chép cách tông môn hòa giải tranh chấp đất với thường dân. Hay lắm, sư huynh sẽ thích.

Trường An nhận sách. Mỏng, nhẹ, bìa vải mềm, mùi giấy cũ ba trăm năm.

– Cảm ơn sư đệ. Đệ sẽ đọc.

Quay lưng. Đi ra cửa.

Tần Ngọc Lâm. Hai mươi tuổi. Gầy. Cận. Mê sách cổ. Khai Mạch tầng 5. Nhớ giỏi. Thích ký sự.

Và giáo chủ muốn hắn chết.

Không. Không xảy ra.

Ra khỏi Tàng Kinh Các. Đi dọc hành lang về Kiếm Phong. Nắng trưa, gió nhẹ, mùi cơm từ nhà bếp.

Về phòng phó quản, đóng cửa, ngồi trước bàn. Giấy trắng, bút.

Phân tích.

Phương án một: giết Tần Ngọc Lâm. Lấy chìa khóa. Giả tai nạn.

Không. Loại.

Phương án hai: giả mạo cái chết. Phức tạp. Cần xác giả, cần máu, cần nhân chứng. Rủi ro cao, Cố Bách sẽ điều tra kỹ hơn lần Phương Hạc.

Phương án ba: kéo dài thời gian. Báo Hàn Dạ rằng Tần Ngọc Lâm bị bệnh, nằm Dược Phong, canh gác nghiêm, khó tiếp cận. Mua thêm hai, có thể ba tuần.

Phương án bốn: đối đầu. Từ chối lệnh. Ma giáo sẽ cử Trầm Mặc vào giết. Nhiều người chết hơn.

Gạch phương án một. Gạch phương án bốn.

Phương án hai, giữ lại, nhưng chưa đủ chi tiết.

Phương án ba: khả thi nhất trong ngắn hạn. Báo Tần Ngọc Lâm bệnh, mua thời gian, dùng thời gian đó tìm cách tốt hơn.

Viết lên giấy, nét nhanh:

"Báo cáo Hàn Dạ: Tần Ngọc Lâm bị bệnh, chuyển Dược Phong, canh gác nghiêm, khó tiếp cận."

"Đề xuất Thanh Sơn: tăng an ninh Tàng Kinh Các. Lý do: sau hội nghị, cần bảo vệ mật tịch phòng Ma giáo. Chính đáng, không ai nghi."

Dừng bút. Nghĩ.

An ninh Tàng Kinh Các nghĩa là thêm người canh. Thêm người canh nghĩa là Tần Ngọc Lâm được bảo vệ mà không ai biết ta đang bảo vệ hắn. Phó quản đề xuất tăng an ninh mật tịch sau hội nghị là hoàn toàn hợp lý.

Hai lớp. Lớp ngoài: phó quản lo an ninh. Lớp trong: nội gián bảo vệ mục tiêu.

Gấp giấy. Nhét vào ngực áo.

Chiều. Gặp Thanh Sơn.

– Đại sư huynh, đệ đề xuất tăng an ninh Tàng Kinh Các. Sau hội nghị, thông tin liên minh lưu ở đó, nên tăng tuần tra và canh gác.

Thanh Sơn gật.

– Hợp lý. Ngươi bố trí.

– Dạ. Đệ sẽ thêm hai người canh đêm, và hạn chế ra vào sau giờ tuất.

Hai người canh đêm. Tần Ngọc Lâm ở trong Tàng Kinh Các, có người canh, Ma giáo muốn tiếp cận phải qua lớp bảo vệ thêm.

Chưa đủ. Nhưng mua được thời gian.


Tối. Phòng phó quản. Một mình.

Bàn trải giấy, ghi chú, phân tích. Ngọn nến cháy chậm, sáp chảy xuống đĩa đồng, kiểu chảy đều, không ngừng, như thời gian.

Một tháng. Đã qua một tuần. Còn ba tuần.

Báo Tần Ngọc Lâm bệnh: mua hai tuần. Còn một tuần.

Một tuần. Ngắn. Nhưng ta là phó quản. Ta biết lịch tuần tra, biết đường ra vào, biết ai đi đâu khi nào. Và ta biết Bạch Lộ Cung cần người phân loại mật tịch, hội nghị vừa bàn chuyện hợp tác.

Nếu ta đề xuất cử Tần Ngọc Lâm đi Bạch Lộ Cung phân loại sách cổ cho liên minh, hắn sẽ ra khỏi Thanh Vân Tông. An toàn. Và ta sẽ báo Hàn Dạ rằng hắn đã chết.

Cần giả mạo bằng chứng: chìa khóa giả, thẻ bài, máu. Phức tạp nhưng khả thi.

Rủi ro: nếu Ma giáo kiểm tra, phát hiện Tần Ngọc Lâm còn sống ở Bạch Lộ Cung. Nhưng Bạch Lộ Cung cách xa, Ma giáo khó tiếp cận. Mua được vài tháng.

Vài tháng. Không phải giải pháp. Chỉ là thêm thời gian.

Nhưng thời gian là thứ duy nhất ta có.

Dừng bút. Nhìn ngọn nến. Sáp đang chảy, chậm, đều, kiểu chảy mà nhìn lâu sẽ thấy giống đồng hồ cát.

Gõ cửa. Nhẹ.

– Huynh ơi. Muội mang trà.

Tiểu Vũ. Giọng nhẹ, bình thường, kiểu giọng mà sau đêm trăng rằm vẫn không thay đổi, đúng như cô nói "muội không thay đổi."

– Vào đi.

Cửa mở. Tiểu Vũ đặt khay trà lên góc bàn, cẩn thận không đè lên giấy ghi chú. Rót. Trà cúc, nóng, mùi quen.

– Huynh lại thức khuya.

– Phó quản bận.

– Huynh lúc nào cũng bận.

Cười. Nhẹ. Rồi đi.

Cửa đóng. Mùi trà cúc.

Cô không hỏi thêm. Không nhắc đêm trăng rằm. Không gượng, không xa, không gần hơn, không xa hơn. Đúng khoảng cách cũ.

"Muội không thay đổi."

Và ta cũng không xứng đáng hơn.

Uống trà. Nóng, đắng nhẹ, ngọt hậu. Lá cúc tươi, hái sáng nay.

Nhìn ra cửa sổ. Tông môn đêm, mái ngói dưới sao, rừng thông, gió. Đâu đó trong Tàng Kinh Các, Tần Ngọc Lâm có thể vẫn đang chép sách cổ dưới ánh nến, không biết rằng có người vừa nhận lệnh giết hắn, và cũng có người đang tìm cách giữ hắn sống.

Đồng hồ cát đang chảy. Ta mua được thời gian, nhưng không mua được kết quả.

Một tháng. Còn ba tuần.

Ba tuần để cứu một thư sinh, giấu Ma giáo, giữ vỏ bọc, và không để Cố Bách xếp thêm mảnh ghép.

Nhiều quá. Nhưng ta đã quen.

Tắt nến. Nằm xuống.

Ngày mai. Gặp Thanh Sơn, đề xuất chương trình trao đổi mật tịch với Bạch Lộ Cung. Cần người phân loại sách cổ. Tần Ngọc Lâm là ứng viên hoàn hảo.

Ngày kia. Gửi tin cho Hàn Dạ: Tần Ngọc Lâm bị bệnh, nằm Dược Phong, khó tiếp cận.

Tuần sau. Tìm cách làm chìa khóa giả.

Còn ba tuần.

Nhắm mắt.

Đủ. Phải đủ.

Ch.80/130
1.838 từ