Quốc Sư Giả Mạo
Chương 99: Phái Xóa
Chương 99

Phái Xóa

Thư đến lúc canh tư, mực đỏ trên giấy vàng, chữ Thiên Ngoại Các, và lần này không phải Phùng Thanh Hư gửi. Là người khác. Chữ viết khác, nét run, kiểu chữ người viết bằng tay không quen cầm bút, hoặc tay đã run vì tuổi.

"Quốc Sư đời thứ mười bảy. Phái Xóa đã bỏ phiếu. Bảy phiếu. Đủ. Chúng tôi sẽ hành động. Ngươi có ba ngày."

Không ký tên. Không cần. Ba ngày.

Hắn ngồi trong thư phòng, đọc thư, đọc lại, và Thiên Diễn Đồng đọc thư kiểu đọc tay người viết: run. Nhưng run vì quyết tâm, không vì sợ. Kiểu run của người đã quyết từ lâu và bây giờ chỉ đang đặt bút cuối cùng.

Phái Xóa hành động. Bảy trên mười hai trưởng lão. Đa số. Và họ sẽ làm gì? Giống như đã làm với Liễu Phong Hàn: cung cấp bằng chứng cho triều đình. Ba trăm năm ghi chép, pattern xuyên không, hành vi bất thường, kiến thức không thuộc thế giới này. Họ sẽ đưa tất cả cho Trương Kính Hòa, cho Phạm Đình Chương, cho bất kỳ ai muốn lật mình.

Ba ngày.

Phùng Thanh Hư đến phủ trưa hôm đó, kiểu lão luôn đến: không mời, không báo, xuất hiện ở cửa thư phòng kiểu bóng mọc từ tường.

– Ngươi nhận thư.

– Ta nhận.

Lão ngồi xuống, áo xám cũ, mắt sáng bất thường, và lão nhìn hắn kiểu nhìn bệnh nhân mà bác sĩ biết bệnh nhưng không có thuốc:

– Phái Xóa quyết rồi. Mộ Trầm Hương dẫn đầu. Bà lão hai trăm tuổi, mù, nhưng nhìn lưới rõ hơn mọi người trong Thiên Ngoại Các. Bà ấy chứng kiến Liễu Phong Hàn chết trên pháp trường, và bà ấy nói: "Không lần hai."

– Bà ấy muốn gì?

– Xóa ngươi. Không phải giết. Xóa. Lật tẩy trước triều đình, để triều đình tự giết. Kiểu Liễu Phong Hàn: Thiên Ngoại Các cung cấp bằng chứng, triều đình hành hình.

Cùng pattern. Cùng cách. Chỉ khác nạn nhân.

– Bằng chứng gì?

– Ba trăm năm ghi chép. Mỗi kẻ xuyên không đều để lại dấu vết: từ vựng lạ, kiến thức không thuộc sách nào, hành vi khác biệt. Phái Xóa đã tổng hợp thành hồ sơ: "Quốc Sư đời 17 dùng từ không có trong bất kỳ sách nào," "Quốc Sư đời 17 đọc người bằng kỹ thuật không thuộc bất kỳ trường phái nào," "Quốc Sư đời 17 phản ứng với Thiên Cơ kiểu người ngoài lưới."

Hồ sơ. Về mình. Từ ba trăm năm quan sát. Họ đã quan sát mình từ ngày đầu, ghi chép mỗi lần mình nói lỡ, mỗi lần mình dùng kiến thức kiếp trước, mỗi lần mình phản ứng kiểu người không thuộc thế giới này.

Và bây giờ, họ đưa hồ sơ đó cho Phạm Đình Chương. Gã đã có bằng chứng riêng. Cộng thêm bằng chứng Thiên Ngoại Các = đủ để lật.

– Phùng tiên sinh, ta có ba ngày. Ta nên làm gì?

Phùng Thanh Hư nhìn hắn, lâu, và trong mắt lão, Thiên Diễn Đồng đọc: lão không biết. Lão thuộc phái Giữ, nhưng phái Giữ thua phiếu, và lão là Các chủ, nhưng Các chủ không phải vua, lão không ra lệnh được.

– Ta không biết. Nhưng ta biết một điều: nếu ngươi chạy, phái Xóa thắng. Nếu ngươi giấu, phái Xóa sẽ đào. Nếu ngươi...

– Nếu ta đến.

Im lặng. Phùng nhìn hắn, và trong mắt lão, thứ gì đó sáng, kiểu ngạc nhiên, kiểu thấy nước cờ mà mình không nghĩ đến:

– Đến... Thiên Ngoại Các?

– Nếu phái Xóa muốn gặp ta, ta sẽ đến. Nhưng ta đến theo cách của ta. Không phải bị lôi ra trước triều đình. Ta tự đi vào hang của họ.

Kỹ năng kiếp trước: khi bị tố cáo, đừng chạy, đừng giấu. Đến trước. Kiểm soát câu chuyện. Người tố cáo kỳ vọng nạn nhân sợ, chạy, giấu. Khi nạn nhân đến tự nguyện, tố cáo mất đà.

Phùng Thanh Hư nhìn hắn, và lão cười, nhẹ, kiểu cười hiếm, kiểu cười của người đã xem cờ ba trăm năm và vẫn thấy nước đi bất ngờ:

– Ngươi điên. Nhưng kiểu điên mà ta chưa thấy ở mười sáu đời trước.

Hắn gửi thư trả lời phái Xóa. Ngắn. Mực đen trên giấy trắng, không dùng giấy vàng mực đỏ kiểu Thiên Ngoại Các, vì hắn không phải Thiên Ngoại Các:

"Ba ngày là thừa. Ta đến ngày mai."

Và trước khi đi, hắn viết thêm một thư. Gửi phái Xóa, nhưng nội dung gửi cho tất cả:

"Nếu xóa ta, ai giữ phong ấn Nguyệt Thi? Nguyệt Thi đang tỉnh. Không có ta, gã sẽ ra. Và gã mạnh hơn ta."

Bluff. Mình không chắc mình giữ được phong ấn. Mình chưa bao giờ giữ phong ấn. Mình chỉ ngồi trên phong ấn và hy vọng nó không vỡ. Nhưng phái Xóa không biết điều đó.

Hoặc họ biết. Và nếu họ biết, bluff này vô dụng.

Nhưng bluff vô dụng vẫn hơn không bluff. Vì bluff buộc đối phương phải phản ứng, và phản ứng tốn thời gian, và thời gian là thứ mình đang mua.

Đêm. Mái phủ. Gió. Và hắn nhìn lưới Thiên Cơ, nhìn sợi nối Trường Xuân Cung với kinh thành, nhìn nút Nguyệt Thi rung mạnh hơn mỗi đêm, và nghĩ: ngày mai, hắn sẽ bước vào Thiên Ngoại Các. Vào hang của kẻ đã xem cờ ba trăm năm. Vào nơi mà mười bảy đời Quốc Sư đã đi qua, và ba trong số đó đến từ nơi giống hắn.

Mình không có kế hoạch. Mình có miệng. Và phái Xóa có ba trăm năm bằng chứng.

Miệng chống ba trăm năm. Tỷ lệ thắng: thấp.

Nhưng mình đã thắng với tỷ lệ thấp hơn. Trên pháp trường. Ngày đầu tiên.

Gió thổi. Nến tắt. Và ngày mai, hắn sẽ đi xuống, xuống Trường Xuân Cung, xuống đất, xuống nơi mà ba trăm năm lịch sử đang chờ để phán xét hắn.

Ch.99/145
1.028 từ