Quốc Sư Giả Mạo
Chương 97: Niềm Tin Qua Biên Giới
Chương 97

Niềm Tin Qua Biên Giới

Chợ biên giới mở vào ngày thứ mười hai kể từ khi hắn rời kinh thành.

Bãi đất trống giữa vùng trung lập, nơi cỏ thảo nguyên gặp ruộng lúa, nơi hai đường mòn từ hai phía gặp nhau ở một cái giếng cũ mà cả hai bên đều dùng. Hà Trọng Nghĩa bố trí lính Đại Ly bên trái. Hốt Lý Đài bố trí lính Bắc Nguyên bên phải. Giữa, thương nhân, dân, và một cái giếng.

Dân Đại Ly đến trước: nông dân mang ngũ cốc, muối, vải. Dân Bắc Nguyên đến sau, rụt rè: mục dân mang da, sừng, phô mai khô. Hai bên nhìn nhau kiểu nhìn người lạ mà người lạ đó đã cướp lương mình ba lần tháng trước, hoặc đã bị mình đuổi khỏi ruộng tháng trước. Không thù hận lớn. Nhưng ngại. Ngại kiểu người chưa quen tin.

Hắn đứng gần giếng, áo thường, không phán, không diễn. Chỉ nhìn. Và Thiên Diễn Đồng (yếu ở đây, nhưng vẫn đủ) cho hắn thấy: cảm xúc đám đông đang chuyển. Từ "ngại" sang "tò mò." Từ "tò mò" sang "thử." Từ "thử" sang "đổi."

Giao dịch đầu tiên: một bà lão Đại Ly đổi một bao muối nhỏ lấy một tấm da cừu từ gã mục dân Bắc Nguyên trẻ. Hai người không nói cùng ngôn ngữ. Bà lão chỉ muối, gã chỉ da, hai bên gật, đổi, và bà lão cười. Gã mục dân cũng cười.

Và lưới Thiên Cơ ở biên giới, ở chỗ hai lưới va nhau, mềm đi.

Hắn thấy rõ. Ở đoạn chợ, nơi dân hai bên đang giao dịch, lưới biên giới không còn va kiểu tường, mà uốn, kiểu nước gặp nước, kiểu hai dòng sông hợp lưu mà không sóng. Nhẹ. Mỏng. Nhưng thật.

Khi dân hai bên cùng tin "buôn bán tốt hơn đánh nhau," lưới mềm. Niềm tin chung tạo biên giới mềm. Quy tắc 5 mở rộng: niềm tin có biên giới, nhưng biên giới có thể uốn.

Mình vừa phát hiện cách điều khiển Thiên Cơ ở quy mô quốc gia. Không phải bằng phán. Bằng tạo điều kiện cho niềm tin chung.

A Ly đứng giữa chợ.

Con bé không bán gì, không mua gì. Con bé chỉ đứng, nhìn, và cười. Trẻ con Đại Ly chạy đến, kéo con bé chơi. Rồi trẻ con Bắc Nguyên cũng đến, mặt bẩn, tóc rối, mắt sáng, và trẻ con hai bên chơi chung kiểu trẻ con luôn chơi chung nếu người lớn không cấm: ném đá, đuổi bắt, la hét bằng hai ngôn ngữ mà không ai hiểu ai nhưng tất cả đều cười.

Và quanh A Ly, Thiên Cơ sáng.

Hắn thấy qua Thiên Diễn Đồng: sợi niềm tin quanh A Ly không giống sợi niềm tin quanh hắn. Sợi quanh hắn dày, nặng, có điều kiện, kiểu "tin vì Quốc Sư mạnh" hoặc "tin vì Quốc Sư phán đúng." Sợi quanh A Ly mỏng, nhẹ, trong, kiểu "tin vì con bé cười" hoặc "tin vì con bé ở đây."

Niềm tin thuần túy. Không điều kiện. Không lý do. Chỉ tin.

Trẻ con Bắc Nguyên tin A Ly. Không biết con bé là ai, không biết con bé từ đâu, không cần biết. Chỉ tin vì con bé ở đó, và con bé cười, và sự hiện diện của con bé tạo ra niềm tin kiểu mặt trời tạo ra ánh sáng: không cần lý do.

Đây là Thiên Mệnh? Khả năng tạo niềm tin không qua lời, mà qua bản thể?

Diệp Trúc Khanh tuần tra quanh chợ, tay trên chuôi kiếm (nàng đã mang lại kiếm, bất chấp "vai" hộ vệ thương đội), và kiếm nàng rung.

Nàng dừng. Nhìn xuống kiếm. Kiếm rung nhẹ trong vỏ, kiểu chuông gió, và nàng biết: kiếm nàng không rung vì nguy hiểm. Kiếm rung vì thứ gì đó đang thay đổi. Trong Thiên Cơ. Trong không khí. Trong thứ mà nàng không nhìn thấy nhưng kiếm cảm nhận.

Nàng nhìn quanh chợ. Dân hai bên giao dịch, cười, nói. Lính hai bên đứng xa, cảnh giác nhưng không hung hăng. Trẻ con chơi chung. Và ở giữa tất cả, A Ly.

Nàng nhìn con bé. Nhìn lâu. Và kiếm rung mạnh hơn.

Con bé này không bình thường. Kiếm ta biết phân biệt thật giả, thiện ác, mạnh yếu. Quanh con bé, kiếm rung kiểu gần thứ gì đó quá lớn, quá trong, kiểu đứng gần suối nguồn.

Quốc Sư giả nhưng lòng thật. Con bé... con bé không giả gì cả. Con bé thật từ trong ra ngoài. Và sự thật đó làm kiếm ta rung.

Nàng không nói gì. Không hỏi ai. Chỉ nhìn A Ly, và nhớ, và kiếm rung, và gió biên giới thổi, và chợ biên giới sống, lần đầu sau năm năm.

Hốt Lý Đài gặp lại hắn ở giếng, chiều, khi chợ đã vãn.

Gã uống nước giếng từ gáo gỗ, nước chảy trên râu, và gã nhìn hắn kiểu nhìn người gã đã biết nhưng giả vờ không biết:

– Ngươi không phải thương nhân, phải không?

– Tại sao ngươi hỏi?

– Thương nhân không mở chợ. Thương nhân buôn hàng. Ngươi mở chợ, kiểu người có quyền mở chợ. Kiểu người quen định hình mọi thứ xung quanh mà không cần ai cho phép.

Gã nhìn ra. Gã thấy mình không phải thương nhân.

– Ngươi là Quốc Sư.

Hắn không xác nhận. Không phủ nhận. Nhìn Hốt Lý Đài, và đợi.

Gã cười, tiếng cười lính già, sâu, kiểu cười trong bụng:

– Quốc Sư tự đi đàm phán. Nước ta không có kiểu đó. Nước ta, Quốc Sư ngồi trong lều, gọi tướng đến phán, rồi tướng đi làm. Nước ngươi, Quốc Sư bỏ kinh thành, cưỡi xe bảy ngày, giả thương nhân, ngồi uống rượu với tướng địch. Kiểu gì vậy?

– Kiểu Quốc Sư không có kiếm, nên phải đi nói chuyện thay vì gửi kiếm.

Gã cười lần nữa. Tiếng cười lần này nhẹ hơn, gần hơn, kiểu cười giữa hai người hiểu nhau dù đứng hai bên chiến tuyến:

– Chợ này tốt. Dân ta cần ngũ cốc. Dân ngươi cần da. Giản đơn. Tại sao triều đình phải làm phức tạp?

– Vì triều đình không đói. Chỉ dân đói.

Gã gật, chậm, kiểu gật nặng, kiểu gật của người biết câu trả lời đó đúng đến mức đau.

Gã đặt gáo nước xuống, đứng dậy, và trước khi đi, gã nhìn hắn, và trong mắt gã, lại có thứ đó. Tầng mắt mà Thiên Diễn Đồng không đọc được, tầng sâu hơn cảm xúc, kiểu mắt người đã nhìn qua bức tường mà người thường không thấy.

– Quốc Sư, ta nói cho ngươi một chuyện. Ở thảo nguyên, đêm trời trong, ta nhìn lên, và ta thấy... thứ gì đó. Không phải sao. Sáng hơn sao. Rộng hơn sao. Kiểu lưới. Kiểu thứ ai đó dệt trên trời.

Hắn đứng im.

– Ta hỏi thầy thuốc, thầy nói mắt ta có bệnh. Ta hỏi saman, saman nói ta được thần chọn. Ta không tin cả hai. Nhưng ta vẫn thấy.

Gã thấy lưới. Lưới Bắc Nguyên. Gã nhìn thấy Thiên Cơ bên kia biên giới, kiểu mình nhìn thấy Thiên Cơ bên này.

Gã không phải Quốc Sư. Không phải xuyên không (hay là...?). Chỉ là lính già thấy lưới.

Hay gã là thứ gì đó khác. Thứ mà mình chưa hiểu.

– Ngươi thấy gì trên lưới?

Hốt Lý Đài nhìn trời, chiều, chưa tối, mắt gã nheo kiểu nhìn thứ rất xa:

– Vết rạn. Nhiều hơn trước. Và hôm nay, ở chợ, vết rạn... lành lại. Một ít.

Gã đi. Bước chân nặng trên cỏ, bóng gã dài trong nắng chiều, và hắn đứng ở giếng, nhìn gã đi, và nghĩ.

Gã thấy lưới. Gã thấy vết rạn lành. Chợ biên giới làm lưới mềm, gã cảm nhận được. Gã không phải Quốc Sư. Gã chỉ là lính. Nhưng gã thấy.

Tại sao?

"Trời không có tường. Nhưng có vết rạn. Vết rạn là nơi ai đó lọt qua."

Câu đó. Gã nói kiểu người biết. Biết vì trải nghiệm, không phải biết vì nghe kể.

Đêm trước ngày về kinh. Tường thành Bắc Đình. Gió.

Hắn nhìn lưới Thiên Cơ toàn cảnh, lần cuối trước khi về. Biên giới: mềm hơn mười ngày trước. Chợ hoạt động, dân tin, lưới không va nữa, chỉ chạm, nhẹ, kiểu hai bàn tay đặt cạnh nhau trên bàn mà chưa nắm nhưng đã gần.

Nhưng phía sau. Kinh thành. Nút vua mờ thêm. Rõ ràng mờ thêm, dù xa, hắn vẫn thấy: nút đó đang tắt dần kiểu đèn mà ai đó vặn nhỏ mỗi ngày.

Và phía tây. Sợi mới. Sáng, mạnh, kiểu ai đó đang tập hợp niềm tin: Lý Hoài Viễn. Em trai vua. Sợi từ phía tây sáng lên kiểu nút mới đang hình thành, kiểu người mới đang thu hút niềm tin, và sợi đó đang di chuyển, hướng về phía đông, hướng về kinh thành.

Hoài Viễn đang về. Hoặc đang chuẩn bị về. Sợi của gã sáng kiểu sợi lãnh đạo mới, kiểu vua mới chưa lên ngôi nhưng đã có người tin.

Mình ổn biên giới. Nhưng trong lúc mình ổn biên, kinh thành đang thay đổi. Vua yếu hơn. Hoài Viễn mạnh hơn. Và mình ở xa.

Phải về.

A Ly đứng cạnh, nhìn lưới, và con bé nói nhỏ:

– Tiên sinh, sợi ở kinh thành đang rối. Sợi vua mờ. Sợi mới từ phía tây sáng. Và sợi Tiên sinh... xa quá, yếu quá ở kinh thành.

– Ta biết.

– Phải về thôi.

Gió bắc thổi. Biên giới mềm. Nhưng kinh thành cứng. Và hắn biết: ổn một đầu thì rối đầu kia. Kiểu cuộc sống. Kiểu luôn luôn.

Hà Trọng Nghĩa đứng phía sau, giọng lính, thẳng:

– Quốc Sư, lính biên giới gửi lời cảm ơn. Tinh thần đã lên. Chợ biên giới sẽ duy trì.

– Tốt. Nhưng lương phải về. Ta sẽ xử lý khi về kinh.

Xử lý. Nghĩa là đối đầu Phạm Đình Chương. Gã ém lương biên. Mình phải ép gã phát lương. Nhưng gã có bằng chứng mình đọc người. Và gã đang gửi bằng chứng đó cho Vương.

Mọi thứ liên kết. Mọi thứ chồng lên nhau. Kiểu bom hẹn giờ mà mỗi quả nối dây với quả khác.

Đêm. Gió. Biên giới mềm. Kinh thành cứng. Và ở phía tây, Lý Hoài Viễn, nút mới, sáng dần, tiến dần, kiểu bão từ xa mà bão đã thấy trên lưới trước khi nghe tiếng sấm.

Ch.97/145
1.787 từ