Đêm Trường Xuân
Canh hai. Phúc An gõ cửa.
– Tiên sinh. Hứa Trường An rời nhà. Một mình. Đi hướng bắc.
Hắn đang ngồi đọc lại thư chặn của Vương Bách Nhẫn, và câu "cần MỘT NGƯỜI KHÔNG TIN" vẫn cháy trong đầu hắn như than chưa tàn. Hướng bắc. Trường Xuân Cung ở hướng bắc hoàng cung.
Gã đi. Mình đã cảnh báo. Gã vẫn đi.
Tất nhiên gã đi. Gã là Hứa Trường An. Gã không nghe lời ai. Gã nghe lý trí, và lý trí gã bảo: đi để biết. Và "biết" với gã quan trọng hơn "sống."
– Phúc An. Gọi Diệp Trúc Khanh. Gấp.
Hắn chạy qua kinh thành đêm, Phúc An dẫn đường, và kinh thành tang. Đèn treo trắng trước cửa các phủ đại thần. Dân vẫn thức, thì thầm ở ngã ba, ở quán trà khuya, tiếng kiểu tiếng đám tang mà người chết chưa chết: vua bệnh nặng, vua sắp... nhưng chưa ai dám nói hết câu.
Thiên Diễn Đồng đọc: sợi Thiên Cơ khắp thành phố rối loạn, kiểu mạng internet mất nút trung tâm, sợi còn nhưng không biết chảy về đâu. Nút vua yếu đến mức gần tắt. Nút Lục Thanh Dao sáng, căng, kiểu nút đang gánh tải. Nút mình sáng nhưng khác: sáng kiểu mọi sợi chảy về mà mình không muốn.
Và phía Trường Xuân Cung, nút... không. Hố đen. Không phải nút mà là khoảng trống lớn trong lưới, nơi phong ấn nằm, và khoảng trống đó đang rung, kiểu rung của thứ sắp vỡ.
Hắn đến cổng bắc Trường Xuân Cung. Cổng mở. Cổng không nên mở lúc canh hai, vì lệnh phong tỏa từ tháng trước vẫn còn hiệu lực, nhưng cổng mở, và khóa không bị phá, khóa được mở bằng chìa.
Ai có chìa? Quan nội giám. Gã giữ Trường Xuân Cung từ ngày đầu. Gã ở đây từ chương... từ ngày đầu. Gã là người của Hắc Nguyệt.
Tám mươi tám lần mình đến Trường Xuân Cung, gã mở cổng, gã dẫn đường, gã quỳ, gã lạy, gã gọi "Quốc Sư." Và gã là kẻ nội gián. Từ đầu.
Hắn bước vào. Sân rêu. Tùng cổ. Trăng mỏng qua mây, ánh sáng loang trên gạch cũ, và phía trước, điện thờ. Đèn bên trong sáng. Có người.
Phùng Thanh Hư đến trước hắn.
Ông già Thiên Ngoại Các đứng ở giữa sân, kiếm tuốt, mặt lạnh, và trước mặt ông, ba người Hắc Nguyệt chắn lối. Hai gã mà Hứa Trường An gặp ở Tùng Viên, và một nữa: quan nội giám, mặt trắng, mắt sáng, kiểu mắt người đợi ba trăm năm (không phải gã đợi, nhưng tổ chức gã đợi, và gã mang cái đợi đó kiểu mang di sản).
– Phùng lão, gã trung niên nói, giọng lễ phép nhưng không sợ. Hôm nay không phải ngày đánh nhau. Hôm nay là ngày giải phóng.
– Giải phóng? Phùng nhổ. Các ngươi phá phong ấn ba trăm năm. Biết hậu quả không?
– Hậu quả là một người tự do sau ba trăm năm bị nhốt. Lão gọi đó là hậu quả?
Phùng không trả lời. Kiếm ông sáng trong ánh trăng, và Thiên Diễn Đồng đọc Phùng: phân vân. Ông muốn chặn. Nhưng ông cũng biết: phong ấn đang nứt từ lâu, nứt từ khi main thức tỉnh Thiên Diễn Đồng, từ khi lớp thứ nhất lỏng, lớp thứ hai lung lay. Chặn hôm nay, nứt ngày mai. Và chặn bằng gì? Giết Hứa Trường An? Giết kẻ không tin?
Nhưng trước khi Phùng quyết, một đoàn nữa đến. Từ phía đông. Hai người. Áo xám, mặt che, và Thiên Diễn Đồng đọc: lạnh. Lạnh kiểu người tính toán mà tính toán không có chỗ cho cảm xúc.
Phái Xóa.
Phái Xóa đến. Tại sao?
Người đi đầu, giọng trầm, nói với Phùng:
– Phùng lão. Lui.
– Ngươi là phái Xóa. Không có quyền ra lệnh ta.
– Không ra lệnh. Khuyên. Phong ấn vỡ có lợi.
Phùng quay. Nhìn người phái Xóa, mắt hẹp:
– Lợi cho ai?
– Lợi cho Thiên Ngoại Các. Nguyệt Thi ra, Quốc Sư mất kiểm soát. Mất kiểm soát thì dễ xóa.
Đấy. Phái Xóa muốn phong ấn vỡ vì muốn mình loạn. Mình loạn thì dễ xóa mình. Logic đơn giản. Logic tàn nhẫn.
Phùng đứng giữa: phái Giữ muốn giữ phong ấn (giữ ổn định), phái Xóa muốn phá (tạo loạn để xóa main), Hắc Nguyệt muốn phá (giải phóng thần). Ba phe, một sân, một đêm, và hắn đến muộn, đứng ở cổng bắc, nhìn vào.
Và bên trong điện thờ, ánh đèn sáng, Hứa Trường An đang đứng trước phong ấn.
Hắn chạy vào.
Điện thờ cũ, bụi, và bên dưới sàn, nắp đá lộ ra, cầu thang dẫn xuống hầm, và dưới hầm, ánh sáng xanh nhạt, ánh sáng của phong ấn, kiểu ánh sáng không phải lửa mà là niềm tin cô đọng, sáng kiểu sáng mà không ấm.
Hứa Trường An đứng dưới đó. Tay gã giơ lên, cách phong ấn một gang, và gã quay khi nghe bước chân hắn.
– Quốc Sư.
– Hứa Trường An, đừng chạm.
Gã nhìn hắn. Mắt gã không sợ. Mắt gã sáng kiểu mắt người tìm được thứ mình muốn tìm, và thứ đó ngay trước mặt, chỉ cách một gang tay.
– Ngươi bảo ta đừng. Cho ta lý do. Một. Đủ nặng.
Một lý do. Gã hỏi kiểu Lục Thanh Dao hỏi. Một. Đủ nặng. Và mình cần trả lời đúng, vì sai một nhịp, gã sẽ chạm, và phong ấn sẽ vỡ.
– Ngươi đang phá thứ giữ kinh thành yên ổn.
– Kinh thành không yên ổn. Vua ngã. Triều đình chia ba. Dân hoang mang. "Yên ổn" của ngươi là ảo tưởng, giữ bằng lời ngươi, giữ bằng phong ấn ngươi, và cả hai đều giả.
Gã đúng. Gã luôn đúng. Và gã đúng vì gã không tin, vì khi không tin, gã thấy rõ hơn những kẻ tin.
– Ngươi không biết thứ gì ở trong đó.
– Ta biết. Người bị nhốt. Ba trăm năm. (Gã nhìn phong ấn, mắt sáng.) Và ta cảm được. Không phải bằng Thiên Cơ. Bằng thứ khác. (Gã nhíu mày, kiểu người lần đầu gặp thứ mình không giải thích được.) Có người trong này. Và người đó... giống ngươi.
Hắn đông cứng.
– Giống y ngươi. Kiểu giống mà không phải ngoại hình. Giống kiểu... không thuộc về đây. Kiểu ngươi không thuộc về đây. (Hứa nhìn hắn, mắt hẹp.) Ta đã đọc ghi chép. Quốc Sư đời 17 nói giọng lạ. Giọng không có trong ba trăm năm ngôn ngữ. Và người trong phong ấn này, ta cảm được: gã cũng lạ. Cùng kiểu lạ.
Gã cảm được Nguyệt Thi giống mình. Cùng kiểu xuyên không. Cùng kiểu không thuộc thế giới này. Gã không biết từ "xuyên không," nhưng gã CẢM được sự tương đồng. Vì gã là khoảng trống, và khoảng trống nhìn thấy thứ lưới giấu.
– Hứa Trường An, ta xin ngươi. Đợi. Để ta giải thích.
– Ngươi giải thích mười bảy tháng nay. Mỗi lần đều "đợi." "Thiên cơ bất khả lộ." "Chuyện này không đơn giản." Ta mệt những câu đó. Cho ta sự thật hoặc ta chạm.
Sự thật. Gã muốn sự thật. Và mình không có sự thật nào đủ nhanh, đủ gọn, đủ tin để nói trong mười giây trước khi gã hạ tay.
Hắn mở miệng. Đóng. Mở lại. Và gã, Hứa Trường An, kẻ tò mò kiểu bệnh, kẻ đi vào nguy hiểm vì không chịu được không biết, hạ tay.
Chạm phong ấn.
Lớp cuối vỡ.
Không phải vỡ kiểu kính vỡ, kiểu nổ, kiểu bùng. Vỡ kiểu tan. Niềm tin cô đọng ba trăm năm, tầng tầng lớp lớp, mười sáu đời Quốc Sư dệt, bao nhiêu thế hệ dân tin, bao nhiêu sợi Thiên Cơ quấn, tất cả, tan. Chậm. Kiểu sương tan khi nắng lên, nhưng nắng này là Hứa Trường An, là khoảng trống, là sự không-tin chạm vào thành trì niềm tin.
Và khoảng trống ăn niềm tin, kiểu nước ăn muối, kiểu bóng tối ăn ánh sáng, tự nhiên, nhẹ, không bạo lực, chỉ... tan.
Ánh sáng xanh bùng rồi tắt. Rồi bùng lại, mạnh hơn, kiểu hít thở cuối cùng trước khi chết. Rồi tắt hẳn.
Và phong ấn mở.
Dưới lòng Trường Xuân Cung, nơi ba trăm năm yên tĩnh, thứ gì đó chuyển động. Không phải người đứng dậy. Kiểu thức dậy của thứ đã ngủ quá lâu, quá sâu, đến mức quên mình có thân thể.
Hắn nhìn.
Nguyệt Thi.
Không phải người. Không hoàn toàn. Hình dạng nhấp nháy, nửa người nửa sợi, kiểu cây mọc xuyên đá, kiểu rễ cây đã ăn vào đá và đá đã ăn vào rễ, không tách được. Ba trăm năm đồng hóa với lưới Thiên Cơ khiến gã mất phần lớn "người." Còn lại là: hình dáng nam, mờ, ánh sáng rỉ qua kẽ, và mắt. Đôi mắt mở ra. Chậm. Kiểu mắt mở sau giấc ngủ ba trăm năm.
Gã nhìn quanh.
Nhìn hắn. Nhìn Hứa Trường An. Nhìn Phùng Thanh Hư (ông già đã chạy vào, kiếm tuốt, nhưng đứng im khi thấy gã). Nhìn ba người Hắc Nguyệt (quỳ, khóc, kiểu khóc của tín đồ thấy thần sống lại).
Rồi nhìn lên.
Và hắn nhìn theo.
Con mắt.
Lần thứ ba. Trên trần điện thờ, trên mái, trên trời, trên lưới Thiên Cơ, con mắt ngoài lưới. Lần đầu nhỏ, xa, nhìn. Lần hai gần hơn, sáng hơn, nhìn. Lần này: lớn nhất. Gần nhất. Mống mắt chiếm nửa bầu trời trong tầm nhìn Thiên Diễn Đồng, và con mắt nhìn xuống, nhìn vào, nhìn Nguyệt Thi, nhìn hắn, nhìn phong ấn vỡ.
Và lần này, nó không chỉ nhìn.
Nó gật.
Chậm. Nhẹ. Kiểu gật của ai đó đã chờ rất lâu và vừa thấy thứ mình chờ. Gật kiểu "đúng rồi." Gật kiểu "tiếp tục." Gật kiểu thứ gì đó lớn hơn lưới, lớn hơn Thiên Cơ, lớn hơn Đại Ly, đang xem, và đang hài lòng.
Máu hắn lạnh.
Con mắt gật. Nó gật vì phong ấn vỡ. Nó MUỐN phong ấn vỡ. Nó muốn Nguyệt Thi ra. Tại sao? Nó là gì? Ở ngoài lưới, ngoài Thiên Cơ, ngoài mọi thứ mình biết, và nó đang gật.
Cái gì gật khi ba trăm năm phong ấn tan? Cái gì ở ngoài lưới mà lớn hơn lưới? Cái gì nhìn Thiên Cơ từ bên ngoài kiểu người nhìn cá trong bể?
Và tại sao nó nhìn mình?
Nguyệt Thi cũng thấy. Gã nhìn lên, nhìn con mắt, và gã, nửa người nửa sợi, ba trăm năm trong phong ấn, gã hiểu. Gã thấy rõ nhất, vì gã đã là một phần lưới, vì gã nhìn từ trong ra, vì gã biết lưới có viền, và ngoài viền, có thứ nhìn vào.
Gã quay. Nhìn hắn. Và gã nói. Chậm. Khó. Kiểu người quên cách dùng miệng, quên cách tạo âm, ba trăm năm không nói, giọng gã khàn, gãy, từng từ rơi ra kiểu sỏi rơi xuống giếng:
– Lưới... đang sập. Không phải vì ta ra. Vì... nó đã mục từ lâu. Ba trăm năm... sửa tạm. Cần... sửa thật.
Hắn đứng, nhìn gã, và Thiên Diễn Đồng đọc Nguyệt Thi: kiệt. Gã kiệt kiểu ngọn nến cháy đến sáp cuối, kiểu hệ thống chạy trên dung lượng cuối cùng. Ba trăm năm ăn gã. Gã còn, nhưng ít.
– Sửa thế nào?
Nguyệt Thi nhìn hắn, lâu, mắt nhấp nháy kiểu đèn sắp hết dầu:
– Cần nút đủ mạnh. Đứng ở trung tâm. Giữ tất cả sợi. Không phải ta. Ta đã quá... mục. Cần người mới. Cần... ngươi.
Cần mình. Đứng ở trung tâm lưới. Giữ Thiên Cơ. Kiểu Nguyệt Thi đã đứng ba trăm năm và bị nuốt. Và bây giờ gã bảo mình thế chỗ.
Cái giá của "đứng" là gì? Nguyệt Thi đứng và mất phần người. Liễu đứng và bị giết. Mình đứng, sẽ...?
Tiếng chân. Nhanh. Và A Ly chạy vào.
Diệp Trúc Khanh mang con bé theo, vì con bé tỉnh giấc lúc canh hai, la, kêu "phong ấn vỡ, em cảm được, Tiên sinh ơi!" và Diệp không giữ được, vì giữ A Ly khi con bé muốn đi khó hơn giữ bão trong chai.
Con bé chạy vào điện thờ, chân trần, tóc rối, và đứng sựng khi thấy Nguyệt Thi.
Nguyệt Thi nhìn A Ly.
Và gã cười.
Lần đầu. Cười kiểu người thấy thứ đã tìm ba trăm năm. Cười nhẹ, yếu, nhưng thật, thật kiểu chỉ có thể thật vì gã đã quên cách giả sau ba thế kỷ.
– Thiên Mệnh. (Giọng gã, lần này, rõ hơn, kiểu niềm vui cho gã thêm sức nói.) Thật. Không phải tạo. Không phải uốn. Thật sự.
A Ly nhìn gã. Mắt con bé tròn, miệng mở, và sợi Thiên Cơ quanh con bé rung, rung kiểu dây đàn khi gặp tần số cộng hưởng. Con bé cảm được Nguyệt Thi, cảm được gã là một phần lưới, cảm được gã đang tan, đang yếu, đang hết.
– Ông... bị nhốt lâu lắm.
– Lâu. (Gã nhìn con bé. Nhìn sợi quanh con bé. Và mắt gã sáng kiểu mắt người nhìn bình minh sau ba trăm năm trong hầm tối.) Nhưng đáng. Vì chờ... được ngươi.
Gã giơ tay. Sợi Thiên Cơ từ gã, mục, rệu, nhưng vẫn còn, vẫn mang ba trăm năm dữ liệu về lưới, chảy về phía A Ly. Không phải truyền quyền lực. Truyền kiến thức. Ba trăm năm gã nằm trong lưới, gã đọc lưới, gã hiểu lưới, gã thấy mọi sợi mọi nút mọi dòng chảy. Tất cả, nén lại, đổ vào con bé.
A Ly hấp thu. Mắt con bé sáng, sáng hơn đèn, sáng hơn phong ấn khi còn, sáng kiểu mắt đang tải thông tin ba thế kỷ, và quanh con bé, sợi Thiên Cơ xoáy, xoáy kiểu vũ trụ thu nhỏ, kiểu tất cả sợi trong bán kính ba trăm bước đổ về con bé rồi tỏa ra, rồi đổ về, rồi tỏa ra, nhịp thở, nhịp sống.
Diệp Trúc Khanh rút kiếm, phản xạ, nhưng Phùng giữ tay ông ta:
– Để yên. Đây không phải tấn công. Đây là... bàn giao.
Hắn nhìn. Nhìn Nguyệt Thi nhạt dần. Nhìn A Ly sáng dần. Nhìn ba trăm năm chảy từ người này sang người kia, và giữa hai người, sợi Thiên Cơ sáng kiểu cầu vồng ban đêm, đẹp, buồn, kiểu đẹp của thứ chỉ xảy ra một lần.
Nguyệt Thi nhạt dần. Sợi trên người gã tắt, từng sợi một, kiểu đèn trời tắt dần trên bầu trời: chậm, đẹp, và không dừng được.
Gã nhìn hắn. Lần cuối. Và giọng gã, bây giờ, nhẹ hơn gió, mỏng hơn sương:
– Ngươi giả. (Im. Thở.) Nhưng lưới cần ngươi thật. Nghịch lý... đó là bản chất... của lưới.
"Ngươi giả. Nhưng lưới cần ngươi thật." Câu của Nguyệt Thi, Quốc Sư đời ba, kẻ bị nhốt ba trăm năm, kẻ đã thấy mười sáu đời Quốc Sư sau gã, kẻ đã nằm trong lưới đủ lâu để hiểu bản chất lưới, và câu cuối gã nói là: nghịch lý. Kẻ giả giữ lưới thật. Kẻ không phải Quốc Sư thật là Quốc Sư.
Và gã chấp nhận nghịch lý đó. Vì gã đã ở trong lưới ba trăm năm, và gã biết: lưới không cần sự thật. Lưới cần ai đó đứng. Đứng đủ lâu. Đứng đủ vững.
Nguyệt Thi nhìn A Ly. Cười lần cuối. Rồi gã nói, tiếng cuối cùng trước khi tan:
– Ta... đi. Đã chờ đủ lâu.
Gã tan. Không biến mất, không bùng, không nổ. Tan. Kiểu sương tan. Kiểu muối tan trong nước. Kiểu người tan vào không khí mà không khí từ chối không nhận nhưng vẫn phải nhận. Chậm. Nhẹ. Và rồi, không còn.
Ba trăm năm. Kết thúc.
Trường Xuân Cung, lần đầu sau ba thế kỷ, yên tĩnh. Yên tĩnh thật. Không phải yên tĩnh của phong ấn đè, mà yên tĩnh của nơi đã trả xong nợ.
A Ly ngất.
Con bé ngất kiểu ngắt điện: đang đứng, mắt sáng, sợi xoáy, rồi tắt, kiểu hệ thống quá tải rồi shutdown, và con bé ngã. Hắn đỡ. Bế con bé lên, và con bé nhẹ, nhẹ kiểu trẻ con, nhẹ kiểu thứ quý giá luôn nhẹ hơn mình nghĩ.
Và trong tay hắn, sợi Thiên Cơ từ A Ly sáng. Sáng mạnh. Sáng hơn sợi của chính hắn. Sáng kiểu ngọn hải đăng trong đêm bão, kiểu nút trung tâm mới, kiểu Thiên Mệnh đã thức.
Hắn bế con bé, đứng giữa điện thờ, và quanh hắn: Phùng Thanh Hư thu kiếm, mặt phức tạp, kiểu mặt người phái Giữ vừa thấy phong ấn vỡ mà không loạn. Hứa Trường An đứng, tay rụt về, mắt rộng, lần đầu gã thấy thứ gã không giải thích được bằng lý trí. Ba người Hắc Nguyệt quỳ, khóc, thần của họ đã tự do, đã đi, và họ khóc kiểu khóc vừa vui vừa mất. Phái Xóa biến mất, rút đi lúc nào không ai biết, kiểu phái Xóa luôn biến: đến khi cần, đi khi xong.
Diệp Trúc Khanh bước đến, nhìn A Ly trong tay hắn, rồi nhìn hắn:
– Con bé ổn?
– Ổn. Quá tải. Cần nghỉ.
Diệp gật. Rồi nhìn chỗ Nguyệt Thi đứng, bây giờ chỉ còn không khí, và trên sàn đá, vết sáng nhạt, kiểu bóng của ai đó đã đứng quá lâu.
Và trên lưới Thiên Cơ, con mắt ngoài lưới đóng. Chậm. Nhẹ. Nhưng trước khi đóng, nó nhìn A Ly. Nhìn con bé trong tay hắn. Nhìn kiểu nhìn ai đó quen, kiểu nhìn thứ mình đang chờ.
Rồi đóng.
Hắn bế A Ly ra khỏi điện thờ, bước qua sân rêu, qua tùng cổ, qua cổng bắc, và kinh thành đêm im, trăng mỏng, gió lạnh, và trong tay hắn, sợi Thiên Cơ từ A Ly sáng kiểu sáng của thứ vừa thức, vừa bắt đầu, vừa lớn hơn tất cả.
Thiên Mệnh thức.
Con mắt ngoài lưới gật.
Nguyệt Thi đi.
Và mình đứng đây, bế con bé mười hai tuổi, và con bé vừa nhận ba trăm năm dữ liệu, và mình vừa nhận một câu: "Ngươi giả, nhưng lưới cần ngươi thật."
Nghịch lý. Nhưng cả đời mình là nghịch lý. Kẻ bịp được tin. Kẻ giả thành thật. Kẻ không phải Quốc Sư giữ Đại Ly hơn mười sáu đời Quốc Sư thật.
Và bây giờ, lưới đang sập, vua đang chết, Hoài Viễn đang đến, Hắc Nguyệt đã xong việc, phái Xóa vẫn rình, và mình đứng ở trung tâm tất cả, bế con bé mà lưới đang xoáy quanh.
"Cần người mới. Cần ngươi." Nguyệt Thi nói.
Mình có đứng không?
Mình có dám đứng không?
Gió thổi. A Ly thở đều trong tay hắn. Và kinh thành ngủ, không biết rằng dưới Trường Xuân Cung, ba trăm năm vừa kết thúc, và thứ giữ mọi thứ yên ổn vừa tan, và thứ mới vừa thức, và kẻ giả mạo vừa được giao thêm một trách nhiệm mà kẻ giả mạo không biết có gánh nổi không.