Mầm Thiên Mệnh
A Ly ngồi ở chợ phía tây kinh thành, dưới gốc cây hòe, và con bé không làm gì.
Không bán. Không mua. Không hát. Chỉ ngồi, và người đến.
Bà lão bán rau ngồi cạnh, kể chuyện con dâu ốm. A Ly nghe, gật, nói: "Bà ơi, con dâu bà sẽ khỏe." Không phải lời chữa bệnh. Không phải tiên tri. Chỉ là lời đứa trẻ nói vì muốn bà bớt buồn. Nhưng bà lão về nhà, và con dâu khỏe hơn. Không phải phép thuật. Có lẽ bà lão vui hơn, chăm sóc tốt hơn, và con dâu cảm nhận, và khỏe hơn vì được chăm.
Gã bán thịt kế bên, lưng đau ba tháng. A Ly nhìn gã, nói: "Chú đừng mang nặng bên trái nữa." Gã nghe, đổi vai, lưng bớt đau. Không phải tiên tri. Là quan sát: con bé thấy gã nghiêng trái khi mang thịt, thấy cơ lưng trái căng hơn phải.
Nhưng dân chợ không nghĩ vậy. Dân chợ nghĩ: đệ tử Quốc Sư chữa bệnh.
Hắn đứng xa, nhìn A Ly qua Thiên Diễn Đồng, và hắn thấy.
Sợi Thiên Cơ quanh A Ly khác. Khác hẳn sợi quanh hắn, quanh Lục Thanh Dao, quanh bất kỳ ai hắn từng thấy. Sợi quanh hắn dày, nặng, có điều kiện: "tin vì Quốc Sư mạnh," "tin vì Quốc Sư phán đúng," "tin vì Quốc Sư bảo vệ." Sợi quanh A Ly mỏng, nhẹ, trong, kiểu tơ nhện trong sương sớm, và không có điều kiện. Dân chợ tin A Ly không vì con bé phán gì, làm gì. Tin vì con bé ở đó. Tin vì con bé cười. Tin kiểu thở: tự nhiên, không cần lý do.
Niềm tin thuần túy. Không điều kiện. Không logic. Chỉ tin.
Ở kiếp trước, mình gọi đây là "charisma tự nhiên." Nhưng ở đây, không phải charisma. Là Thiên Cơ. Con bé tạo niềm tin ở mức mà Thiên Cơ phản ứng: sợi sáng, lưới ổn, vùng quanh con bé yên kiểu yên sau bão.
Hắn đọc ghi chép Thiên Ngoại Các mà Phùng Thanh Hư cho mượn (điều kiện: đọc tại Trường Xuân Cung, không mang ra ngoài). Cuộn giấy cũ, chữ viết ba trăm năm, mực đã nhạt, và trong cuộn giấy, một đoạn:
"Thiên Mệnh: trạng thái tự nhiên, khi một người tạo niềm tin không qua lời, mà qua bản thể. Người mang Thiên Mệnh không phán, không uốn, không dệt. Chỉ tồn tại. Và sự tồn tại đó đủ để Thiên Cơ phản ứng. Chưa ai tạo được có chủ đích. Thiên Mệnh không phải quyền lực. Là bản chất."
Thiên Mệnh. A Ly có Thiên Mệnh. Tự nhiên. Không ai dạy, không ai tạo, không ai ép. Con bé có vì con bé là con bé.
Và Nguyệt Thi đang nối sợi đến con bé. Gã biết. Gã nằm dưới phong ấn ba trăm năm, và gã tìm kiếm Thiên Mệnh, và gã tìm thấy A Ly.
Hắn gặp A Ly ở phủ, chiều, trong vườn.
Con bé ngồi dưới cây bưởi, tay xoay lá, mắt mơ màng kiểu mắt đứa trẻ đang nghĩ điều gì đó lớn hơn tuổi:
– A Ly, những gì con đang làm ở chợ. Tiếp tục. Nhưng đừng nói với ai.
– Tại sao, Tiên sinh?
Tại vì nếu Thiên Ngoại Các biết con có Thiên Mệnh, con sẽ thành mục tiêu. Phái Xóa sẽ muốn kiểm soát con thay vì xóa. Phái Giữ sẽ muốn nghiên cứu con. Và cả hai đều sẽ biến con thành công cụ.
Con mười hai tuổi. Con không nên là công cụ của bất kỳ ai.
– Vì chưa phải lúc.
A Ly nhìn hắn, mắt to, và con bé nói, nhẹ, kiểu nói điều con bé đã nghĩ lâu:
– Tiên sinh cũng nói vậy lần trước. "Chưa phải lúc." Khi nào mới là lúc?
Con bé sắc. Sắc kiểu sắc tự nhiên, không phải sắc học được. Kiểu sắc mà Lục Thanh Dao mất hai mươi năm triều đình để có, con bé có từ nhỏ.
– Khi Tiên sinh hiểu hết. Bây giờ, Tiên sinh chưa hiểu hết.
A Ly gật. Nhưng mắt con bé nói: con bé biết Tiên sinh giấu. Con bé không hỏi thêm vì tin Tiên sinh có lý do. Nhưng con bé biết.
Diệp Trúc Khanh đến thư phòng lúc tối.
Nàng không gõ cửa. Nàng mở cửa bước vào kiểu người quen bước vào, kiểu người đã bảo vệ hắn đủ lâu để không cần xin phép, và nàng đứng, tay trên chuôi kiếm, mắt thẳng:
– Con bé có gì đặc biệt?
– Con bé nào?
– Đừng vòng vo. A Ly. Kiếm ta rung mỗi khi ở gần con bé. Không phải rung nguy hiểm. Rung kiểu... có thứ gì đó quá lớn ở trong. Kiểu đứng gần dòng sông mà sông chảy dưới đất, không thấy nhưng nghe.
Kiếm Diệp Trúc Khanh cảm nhận Thiên Mệnh. Kiếm nàng phân biệt thật giả, mạnh yếu, và kiếm rung gần A Ly vì con bé thật, thật kiểu thật từ trong ra, thật kiểu nước suối.
– A Ly đặc biệt. Nhưng ta chưa hiểu đặc biệt kiểu nào.
– Ngươi nói dối. Ngươi hiểu. Ngươi chỉ không muốn nói.
Nàng đúng. Mình hiểu. Mình chỉ không muốn nói vì nói = thêm người biết = thêm nguy hiểm cho A Ly.
– Diệp cô nương, có thứ nói ra sẽ nguy hiểm cho con bé.
Diệp Trúc Khanh nhìn hắn. Lâu. Rồi nàng gật, kiểu gật của người chấp nhận không biết, không phải vì tin câu trả lời mà vì tin người nói:
– Ta không cần biết. Nhưng ta sẽ bảo vệ con bé. Kiếm ta bảo con bé đáng bảo vệ, và ta tin kiếm hơn tin ngươi.
Lại câu đó. "Tin kiếm hơn tin ngươi." Kiểu Diệp Trúc Khanh: thẳng, gọn, và đúng đến mức đau.
Nàng đi. Và hắn ngồi lại, nghĩ: bao nhiêu người bảo vệ A Ly? Hắn. Diệp. Phúc An. Nhưng ai bảo vệ A Ly khỏi Nguyệt Thi? Khỏi sợi Thiên Cơ đang kéo con bé mỗi đêm? Khỏi ba trăm năm đang đổ vào con bé qua vết nứt phong ấn?
Đêm. A Ly mơ.
Con bé nằm trên giường, chăn mỏng, tóc xõa trên gối, và con bé mơ.
Trong mơ, tối. Tối kiểu tối không có đáy, và ở giữa tối, một giọng nói. Giọng đàn ông. Già. Mệt. Kiểu giọng người đã ngủ quá lâu và bây giờ miệng khô, lưỡi cứng, từ nào cũng khó:
"Cuối cùng... cũng có ai nghe thấy."
A Ly, trong mơ, không sợ. Con bé nhìn quanh, nhìn tối, và hỏi, giọng trẻ con giữa bóng tối ba trăm năm:
– Ông là ai?
Im lặng dài. Rồi giọng già, mệt hơn, kiểu giọng người nói mà mỗi từ tốn sức kiểu nâng đá:
"Ta là... ta đã quên. Nhưng ta nhớ... số. Nhớ hệ thống. Nhớ lưới. Nhớ... mọi thứ về lưới."
– Ông ở đâu?
"Dưới. Sâu. Đã lâu. Bé ơi... giúp ta ra."
A Ly trở mình. Tay con bé nắm chặt chăn. Và trên trán con bé, mồ hôi, và sợi Thiên Cơ từ Nguyệt Thi, mỏng, sáng, rung nhẹ kiểu dây đàn vừa gảy, vọng qua đêm, qua phong ấn, qua ba trăm năm, đến con bé, đến giấc mơ, đến câu hỏi.
"Giúp ta ra."
A Ly mơ. Và ở phía xa, dưới Trường Xuân Cung, sâu, Nguyệt Thi nằm trong phong ấn, và lần đầu sau ba trăm năm, gã nở nụ cười. Mỏng. Yếu. Kiểu cười kẻ đã tìm thấy thứ gã tìm ba trăm năm.
Thiên Mệnh. Cuối cùng.