Quốc Sư Giả Mạo
Chương 44: Bắc Nguyên Gõ Cửa
Chương 44

Bắc Nguyên Gõ Cửa

Sứ giả đến lúc giờ Mão.

Hắn đứng ở hành lang phía đông đại điện, vị trí Quốc Sư, cách ngai vua mười bước, quay nghiêng. Nhìn thấy cả vua, cả quần thần, cả cửa lớn.

Cửa mở. Gió lạnh. Mùa thu chưa qua nhưng gió đã mang hơi đông, từ phía bắc.

Ba người bước vào.

Đầu tiên: gã thông dịch. Nhỏ, gầy, áo Đại Ly nhưng đội mũ Bắc Nguyên. Mắt cúi. Tay run.

Thứ hai: hộ vệ. To. Vai rộng. Áo da, kiếm dài, bước nặng. Mắt quét cả điện, đếm lính, đếm cửa, đếm khoảng cách. Bản năng chiến binh.

Thứ ba: sứ giả. Gã mặc áo gấm đen viền vàng, lễ phục ngoại giao Bắc Nguyên. Lưng thẳng. Cằm cao. Mắt nhìn thẳng ngai, không cúi.

Không cúi. Trước mặt vua Đại Ly, sứ giả Bắc Nguyên không cúi đầu. Thông điệp: "chúng tôi không phải thuộc quốc."

Hắn nhìn sứ giả bằng Thiên Diễn Đồng.

Lớp ngoài: tự tin. Kiêu. Cằm cao, mắt thẳng, giọng đã chuẩn bị, hắn thấy cơ hàm gã siết nhẹ, kiểu người tập luyện trước gương.

Lớp dưới, hắn đọc sâu hơn, sợ.

Sợ. Gã sợ.

Sợ gì? Sợ triều đình Đại Ly? Không, gã biết mình được bảo hộ bằng luật sứ giả. Sợ... thất bại. Sợ quay về không mang được thứ cần mang.

Vì sao sợ thất bại? Vì nếu thất bại, gã chết? Hay vì... Bắc Nguyên CẦN thành công? Cần cống phẩm? Cần vàng, lụa, lương thực?

Kẻ mạnh không sợ thất bại khi đòi. Kẻ mạnh đòi rồi bỏ đi, được thì lấy, không thì đánh. Kẻ SỢ thất bại khi đòi = kẻ đang PHẢI đòi. Bắt buộc. Vì không còn lựa chọn.

Bắc Nguyên... đang yếu?

Sứ giả dừng giữa điện. Hộ vệ đứng sau ba bước. Thông dịch đứng bên.

Im lặng. Cả triều đình nhìn.

Sứ giả lên tiếng. Giọng trầm. Tiếng Bắc Nguyên, thô, nặng, rít cuối câu. Thông dịch dịch:

– Đại Bắc Nguyên Khả Hãn kính chào Hoàng đế Đại Ly. Khả Hãn gửi lời — hai nước láng giềng, đã ba năm không chiến. Ba năm thái bình, nhờ Bắc Nguyên nhẫn nhịn.

"Nhẫn nhịn." Kiểu dân ngoại giao nói: "chúng tôi chưa đánh là ân huệ."

Sứ giả nói tiếp. Dài. Thông dịch dịch:

– Nay Khả Hãn thấy: Đại Ly có Quốc Sư mới, tiếng đồn vang khắp. Khả Hãn muốn thấy tận mắt — Quốc Sư có thật sự nhìn được Thiên Cơ, hay chỉ là trò lừa.

Muốn "thấy tận mắt." Bắc Nguyên nghe tin Quốc Sư. Bắc Nguyên tò mò. Hay Bắc Nguyên lo.

– Để thể hiện thiện chí, Khả Hãn đề nghị: Đại Ly giao Quốc Sư sang Bắc Nguyên ba tháng — để Khả Hãn thẩm vấn, xác minh. Nếu thật — Bắc Nguyên tôn kính. Nếu giả — Bắc Nguyên sẽ giúp Đại Ly loại bỏ kẻ mạo danh.

Xì xào. Lớn. Nhanh. Cả triều đình dậy sóng.

"Giao Quốc Sư." Giao mình sang Bắc Nguyên. Ba tháng. "Thẩm vấn."

Kiếp trước: gọi đây là "bắt con tin ngoại giao." Đòi giao người = đòi sỉ nhục. Và nếu Đại Ly đồng ý = thừa nhận Bắc Nguyên có quyền phán xét ai là thật, ai là giả.

Tất nhiên không đồng ý. Nhưng việc đòi... là thông điệp.

Sứ giả chưa dừng. Nói tiếp:

– Ngoài ra, Khả Hãn đề nghị Đại Ly tặng "lễ hữu nghị": ba nghìn lượng vàng, năm nghìn tấm tơ, và hai mươi vạn thạch lương. Để chứng minh thái bình không phải lời nói suông.

Ba nghìn lượng vàng. Năm nghìn tấm tơ. Hai mươi vạn thạch lương.

Hai mươi vạn thạch. Gần gấp đôi ngân sách huy động quân biên bắc. Bắc Nguyên đòi lương thực, nhiều nhất.

Vì sao đòi lương thực nhiều nhất?

Vì thiếu.

Im lặng sau lời dịch. Nặng.

Trần Tử Kính bước lên. Mặt đỏ. Tay nắm.

– Bệ hạ! Đây là sỉ nhục! Bắc Nguyên đòi cống nạp như thuộc quốc — và đòi giao Quốc Sư = đòi giao đại thần. Đại Ly KHÔNG phải chư hầu!

Quần thần hưởng ứng. Xì xào thành ồn. Phe chiến, Trần Tử Kính, bộ Binh, một số võ quan, mặt đỏ, giận.

Nhưng không phải tất cả.

Vương Bách Nhẫn lên tiếng. Vẫn nhẹ. Vẫn chậm.

– Trần đại nhân nóng nảy. Dừng. Sứ giả mới nói xong. Chưa cần đáp ngay. Theo lễ nghi — ta nghe hết, rồi bàn. Đuổi sứ giả giữa chừng là mất mặt — mất mặt MÌNH, không phải mất mặt họ.

Lão đúng. Lần này lão đúng. Đuổi giữa chừng = mất bình tĩnh = yếu.

Trần Tử Kính nghiến răng. Nhưng lùi.

Vua nhìn sứ giả. Lâu. Rồi nhìn hắn.

– Quốc Sư. Khanh nghe hết. Khanh thấy gì?

Đến lượt. Vua hỏi. Cả triều đình quay sang.

Lần này, không phải "Thiên Cơ phía bắc sao?" Lần này, "khanh thấy gì?" Cụ thể hơn. Vua muốn mình đọc sứ giả.

Và mình đọc được.

Hắn bước lên. Chậm. Đứng cách sứ giả năm bước.

Nhìn gã. Thẳng.

Sứ giả nhìn lại. Mắt cứng. Nhưng, Thiên Diễn Đồng bắt, mi mắt trái giật nhẹ. Rất nhẹ. Kiểu người đang gồng.

Sợ. Gã đang sợ. Không phải sợ mình, sợ thất bại.

Hắn mở rộng Thiên Diễn Đồng. Đọc sâu.

Sứ giả: lớp ngoài tự tin, lớp hai sợ, lớp ba, mệt. Kiệt sức. Hành trình từ Bắc Nguyên đến kinh thành: xa, lạnh, nhanh. Gã đi nhanh, vì bị thúc.

Hộ vệ: đứng sau sứ giả ba bước. To. Mạnh. Nhưng, gã không quét phòng để đánh giá mối đe dọa. Gã quét phòng để tìm ĐỒ ĂN. Mắt gã dừng ở bàn trà có đĩa quả, lâu hơn dừng ở lính canh.

Hộ vệ nhìn đồ ăn trước khi nhìn vũ khí. Gã đói.

Hộ vệ sứ giả đói.

Bắc Nguyên...

Thông dịch: nhỏ, gầy, gã gầy không phải vì thể trạng. Gã gầy vì thiếu ăn. Xương cổ tay nhô qua da. Khuôn mặt hốc hác dưới lớp phấn trang điểm lễ nghi.

Cả ba người. Sứ giả mệt. Hộ vệ đói. Thông dịch gầy.

Ba người đại diện cho Bắc Nguyên. Và cả ba đều mang dấu hiệu: kiệt sức.

Bắc Nguyên không mạnh. Bắc Nguyên đang đói.

Năm vạn quân biên giới. Không tiến, không rút. Đóng. Tại sao đóng mà không đánh? Vì không đủ lương đánh. Đóng để đe dọa. Đe dọa để đòi cống. Đòi cống vì...

Đói.

Đây là bluff. Bắc Nguyên đang bluff. Giống mình, giống hệt mình ở pháp trường ngày đầu tiên. Không có gì trong tay, nhưng gồng mặt, nói to, đòi nhiều, hy vọng đối phương sợ mà nhượng.

Mình nhận ra bluff vì mình LÀ kẻ bluff.

Hắn quay sang vua. Chậm.

– Tâu bệ hạ. Thần nhìn khí vận sứ giả.

Im. Cả điện im.

– Khí hư. Mạnh ngoài, rỗng trong. Giọng hắn đều, chậm, mỗi chữ rõ ràng. Sứ giả này không mang lệnh từ kẻ mạnh. Sứ giả này mang lệnh từ kẻ... cần.

Sứ giả nhìn hắn. Mắt giật.

Gã hiểu tiếng Đại Ly. Gã đang nghe. Và gã... hoảng.

– Bắc Nguyên đòi vàng, lụa, lương. Hắn tiếp. Trong ba thứ, đòi lương nhiều nhất. Hai mươi vạn thạch. Gấp đôi số Đại Ly cần nuôi quân biên bắc. Dừng. Kẻ mạnh đòi vàng — vì sang trọng. Kẻ đói đòi lương — vì sống còn.

Xì xào. Lớn hơn. Quần thần bắt đầu hiểu.

Vương Bách Nhẫn nhíu mày. Nhẹ. Kiểu lão đang tính lại.

Trần Tử Kính nhìn hắn, mắt sáng. Kiểu gã vừa nhận được tin tình báo tốt nhất trong tháng.

– Thần không phán được vận mệnh Bắc Nguyên. Hắn nhớ bài học. Nhưng thần nhìn NGƯỜI — và người này mang khí hư. Bắc Nguyên gõ cửa to — vì bên trong nhà đang trống.

Nói thật. Tin thật. Thiên Cơ—

Rung. Nhẹ. Nhưng rung.

Quy tắc 5: niềm tin có biên giới. Mình không phán được Thiên Cơ Bắc Nguyên. Nhưng mình phán được SỰ THẬT mình nhìn thấy, bằng Thiên Diễn Đồng, bằng cold reading, bằng quan sát. Và khi mình TIN sự thật đó, Thiên Cơ Đại Ly phản ứng. Vì dân Đại Ly đang nghe, đang tin, đang xử lý.

Mình không uốn Thiên Cơ Bắc Nguyên. Mình uốn niềm tin DÂN MÌNH. Và niềm tin dân mình... sẽ quyết định cách mình đối phó Bắc Nguyên.

Sứ giả mở miệng. Nói nhanh. Không qua thông dịch, tiếng Đại Ly, lơ lớ nhưng rõ:

– Quốc Sư nói sai. Bắc Nguyên... mạnh. Năm vạn quân. Không đùa.

Gã nói tiếng Đại Ly. Biết tiếng Đại Ly mà vẫn dùng thông dịch, diễn kịch. Và bây giờ bỏ kịch vì hoảng.

Gã phá kế hoạch chính mình.

Hắn nhìn sứ giả. Nhẹ nhàng. Giọng không lạnh, ấm. Kiểu nói với kẻ bị bắt tại trận.

– Ta biết. Năm vạn quân là thật. Gật. Nhưng năm vạn quân cần ăn. Và nếu Bắc Nguyên có đủ ăn... sao phải đòi hai mươi vạn thạch lương từ Đại Ly?

Im.

Sứ giả im. Hộ vệ im. Thông dịch im.

Câu hỏi đơn giản nhất. Và không ai trả lời được.

Vua ho. Kìm. Nuốt. Rồi nói, giọng nhẹ nhưng rõ:

– Trẫm cảm ơn Khả Hãn Bắc Nguyên. Nhưng Đại Ly... không cống.

Dừng.

– Không cống vàng. Không cống lụa. Không cống lương. Và — nhìn sứ giả — không giao Quốc Sư.

Trần Tử Kính gật. Mạnh. Quần thần hưởng ứng, tiếng gật, tiếng "bệ hạ anh minh" lao xao.

Sứ giả đứng yên. Mặt tái. Nhưng gã không sụp, gã thu lại. Gồng. Cằm vẫn cao.

– Khả Hãn sẽ không vui.

– Trẫm hiểu. Vua gật nhẹ. Nhưng Đại Ly không giao người vì lời đe dọa. Nếu Khả Hãn muốn thái bình — trẫm mời Khả Hãn cử sứ giả đàm phán thương mại. Không phải cống.

Vua chơi nước hay. Không nói "chiến tranh." Nói "đàm phán thương mại." Cho Bắc Nguyên lối ra mà không mất mặt, nếu muốn. Và nếu không muốn = chiến tranh là lỗi Bắc Nguyên, không phải Đại Ly.

Ai dạy vua câu này?

Hắn liếc Lục Thanh Dao. Nàng đứng phía sau cột trụ bên trái, vị trí khuất, không nổi bật. Nhưng mắt nàng, sáng. Nhẹ.

Nàng dạy. Chắc chắn nàng dạy.

Sứ giả cúi đầu. Lần đầu. Lễ nghi. Rồi quay lưng. Ba người bước ra.

Cửa đóng. Gió lạnh bị chặn.

Triều hội tiếp tục. Không có sứ giả. Chỉ có người Đại Ly.

Trần Tử Kính:

– Bệ hạ, thần xin tấu: tăng quân biên bắc thêm một vạn. Tổng năm vạn ba. Nếu Bắc Nguyên đánh — đủ giữ.

Vương Bách Nhẫn:

– Thêm một vạn quân. Thêm bốn vạn thạch lương. Ngân sách...

Phạm Đình Chương, gã mới, người của Vương, bước lên:

– Tâu bệ hạ, kho dự trữ hiện có sáu mươi vạn thạch. Đã chi mười hai vạn cho ba vạn quân đợt đầu. Còn bốn mươi tám. Thêm bốn vạn cho vạn quân mới — còn bốn mươi bốn. Đủ giữ đến cuối đông.

Phạm Đình Chương. Gã nói nhanh, rõ, chính xác. Không rào trước đón sau. Kiểu người làm việc giỏi, bất kể cho ai.

"Đủ giữ đến cuối đông." Nghĩa là: nếu chiến tranh kéo dài qua đông, hết.

Vương Bách Nhẫn gật:

– Nghe Quốc Sư nói, Bắc Nguyên đang đói. Nếu đúng — họ cũng không thể đánh qua đông. Cả hai bên đều bị đông buộc. Câu hỏi: ai chịu được lâu hơn?

Lão hỏi đúng câu. Kiểu gì cũng phải nể.

Trần Tử Kính nhìn hắn:

– Quốc Sư — Bắc Nguyên đói thật không?

Thật không. Mình tin, nhưng tin bao nhiêu phần?

Sứ giả sợ. Hộ vệ đói. Thông dịch gầy. Ba người. Mẫu nhỏ. Có thể đại diện, có thể không.

Nhưng mình tin. Tin dựa trên kinh nghiệm đọc người. Và Thiên Diễn Đồng.

– Thần tin — dựa trên những gì thần nhìn thấy. Nhưng thần nhắc: thần đọc NGƯỜI, không đọc QUỐC GIA. Sứ giả đói không chắc cả nước đói. Có thể gã chỉ ăn dở trên đường.

Tiếng cười nhẹ. Vài quan cười. Căng thẳng giảm.

– Nhưng — hắn tiếp, nghiêm lại — nếu Bắc Nguyên mạnh thật, sứ giả không cần sợ thất bại. Kẻ mạnh đòi rồi bỏ đi. Kẻ yếu đòi rồi run.

Trần Tử Kính gật. Chậm.

– Đủ cho ta chuẩn bị. Gã quay sang vua. Bệ hạ, thần đề xuất: tăng quân + tăng trinh sát biên giới. Nếu Bắc Nguyên đói thật — mùa đông họ sẽ rút. Nếu không — chúng ta đã sẵn sàng.

Vua gật.

– Chuẩn.

Triều hội tan. Hắn bước ra. Hành lang. Nắng thu nhạt.

Lục Thanh Dao bước ngang. Lần này không đi song song, nàng đi trước hai bước. Nhanh hơn bình thường.

Hắn bước theo. Không hỏi. Biết nàng muốn nói.

Nàng dừng ở góc hành lang, chỗ khuất, không ai nghe.

– Ngươi đọc sứ giả. Không phải câu hỏi.

– Vâng.

– Đọc đúng?

– Thần tin là đúng.

Nàng nhìn hắn. Lâu.

– Hôm nay ngươi làm đúng hai việc. Một: đọc sứ giả trước triều đình — cho mọi người thấy Quốc Sư vẫn có ích, dù không phán được Thiên Cơ Bắc Nguyên. Hai: nhắc rằng đọc người không phải đọc quốc gia — giữ lại đường lui nếu sai.

Nàng phân tích mình. Nàng luôn phân tích mình. Và nàng đúng.

– Nhưng ngươi cũng làm sai một việc.

– Sai gì?

– Ngươi nói thẳng "Bắc Nguyên đói" trước mặt sứ giả. Sứ giả sẽ về báo: Quốc Sư Đại Ly đọc được chúng tôi yếu. Dừng. Kẻ bị bắt quả tang yếu có hai phản ứng: chấp nhận — hoặc gồng mạnh hơn để chứng minh ngược. Nếu Bắc Nguyên chọn phản ứng hai...

Gồng mạnh hơn. Đánh. Đánh để chứng minh không yếu.

Mình nói đúng, nhưng nói trước mặt sứ giả. Sứ giả mang lời về. Và lời đó có thể khiến Bắc Nguyên quyết đánh thay vì rút.

"Phán đúng đôi khi tệ hơn phán sai." Vì phán đúng... ép đối phương vào đường cùng.

– Thần... không nghĩ đến.

– Ta biết. Nàng không giận. Mệt. Ngươi giỏi đọc người. Nhưng ngươi quen nói thẳng — kiểu người quen sân khấu. Trên sân khấu, nói thẳng gây ấn tượng. Trong triều đình, nói thẳng gây hậu quả.

Sân khấu. Đa cấp. Bói toán. Nói thẳng = gây ấn tượng = khán giả vỗ tay.

Triều đình. Ngoại giao. Nói thẳng = lộ bài = đối phương thay đổi chiến thuật.

Mình giỏi sân khấu. Dở ngoại giao.

– Lần sau — nếu nhìn thấy điểm yếu đối phương — nói riêng cho ta hoặc vua. Để CHÚNG TA quyết nói hay giấu. Đừng phơi trước mặt sứ giả.

Bài học thứ hai. Lần trước: "đừng nói thật trước mặt đối thủ nội bộ." Lần này: "đừng nói thật trước mặt đối thủ ngoại quốc." Cùng nguyên tắc.

"Nói riêng trước." Luôn luôn "nói riêng trước." Mình là kẻ lừa đảo, đáng ra phải hiểu nguyên tắc này hơn ai hết. Nhưng khi nói THẬT, mình lại quên.

Vì cả đời nói dối. Khi bắt đầu nói thật, mình không biết kiểm soát.

– Thần sẽ nhớ.

Nàng gật. Bước đi.

Hắn đứng lại. Một mình. Góc hành lang khuất nắng.

Mình vừa đẩy hai nước đến gần chiến tranh hơn. Bằng một câu thật.

Nếu nói dối, "Bắc Nguyên mạnh lắm, nên hòa", Đại Ly cống. Hèn nhưng yên. Bắc Nguyên được ăn, rút quân. Không chiến tranh.

Nếu nói thật, "Bắc Nguyên đói", Đại Ly từ chối cống. Bắc Nguyên bị bắt quả tang yếu. Hoặc rút (tốt). Hoặc đánh (tệ).

Mình nói thật. Vì mình TIN. Quy tắc 4.

Nhưng quy tắc 4 không nói: "nói thật luôn đúng." Quy tắc 4 nói: "Thiên Cơ đọc niềm tin." Thiên Cơ không phân biệt hậu quả. Thiên Cơ chỉ đọc mình có tin không.

Mình tin Bắc Nguyên đói. Thiên Cơ phản ứng. Triều đình tin. Vua từ chối cống.

Hậu quả: có thể chiến tranh.

Và chiến tranh... giết người. Bằng kiếm. Không bằng lời.

Nhìn lưới. Phía bắc: đen. Vẫn đen. Nhưng, rung. Nhẹ. Lần đầu hắn thấy lưới phía bắc rung.

Rung vì gì? Vì sứ giả mang lời về? Vì Bắc Nguyên bắt đầu phản ứng?

Hay vì niềm tin DÂN MÌNH, sau lời mình, đã thay đổi? Dân Đại Ly bớt sợ → dũng cảm hơn → sóng niềm tin lan ra biên giới → lưới rung?

Không biết. Chỉ biết: lưới phía bắc không còn im.

Tối. Quốc Sư Phủ. Phòng đông.

Hắn ngồi. Nhật ký. Viết.

"SỨ GIẢ BẮC NGUYÊN, PHÂN TÍCH:"

"1. Sứ giả: mệt, sợ thất bại. Hộ vệ: đói, nhìn đồ ăn. Thông dịch: gầy, thiếu ăn. → Bắc Nguyên đang kiệt sức."

"2. Đòi cống nhiều lương nhất (20 vạn thạch) → thiếu lương."

"3. Đòi 'giao Quốc Sư' → muốn vô hiệu hóa vũ khí mềm Đại Ly. Hoặc tò mò thật."

"4. Mình đọc đúng. Nhưng nói thẳng trước mặt sứ giả → lộ bài. Hậu quả: Bắc Nguyên biết ta biết họ yếu."

"HẬU QUẢ:"

"— Tốt nhất: Bắc Nguyên biết bị đọc, sợ, rút. Mùa đông = ép rút."

"— Tệ nhất: Bắc Nguyên bị dồn, gồng, đánh. Chiến tranh."

"— Trung bình: Bắc Nguyên chấp nhận đàm phán thương mại (lời vua mời). Hòa có điều kiện."

"BÀI HỌC:"

"— Lục Thanh Dao đúng: 'đọc người giỏi, nhưng nói thẳng kiểu sân khấu.' Triều đình không phải sân khấu. Ngoại giao không phải đa cấp."

"— 'Nói riêng trước.' Nguyên tắc thứ nhất: không nói thật trước đối thủ nội bộ. Nguyên tắc thứ hai: không nói thật trước đối thủ ngoại quốc. Nguyên tắc chung: NÓI RIÊNG TRƯỚC."

Đóng sổ.

Gõ cửa. A Ly.

– Tiên sinh, ăn cơm.

– Không đói.

– Phúc An nói: Tiên sinh không đói thì con cũng không ăn.

Con bé tống tiền bằng bụng mình.

– Được. Ăn.

A Ly cười. Mang cơm vào.

Hắn ăn. Cơm trắng. Canh rau. Đậu phụ. Đơn giản.

Mình ăn cơm Đại Ly. Sứ giả Bắc Nguyên nhìn đĩa quả trên bàn trà.

Nếu chiến tranh nổ ra, bao nhiêu người sẽ không có bữa cơm như mình hôm nay?

Và câu nói của mình, "Bắc Nguyên đói", đúng hay sai, đều sẽ góp phần quyết định.

Lần đầu tiên, mình hiểu: phán đúng...

Đôi khi tệ hơn phán sai.

Ch.44/45
3.150 từ