Quốc Sư Giả Gặp Quốc Sư Thật
Diệp Trúc Khanh dẫn hắn đi vào đêm thứ hai sau vụ diệt môn.
Không báo ai. Không thị vệ. Không Tiểu Phúc. Chỉ hai người, ra cổng sau Quốc Sư Phủ, đi bộ qua phố vắng, ra ngoại thành.
— Đi đâu?
— Gặp người biết về Khí Thi.
— Ai?
— Ngươi sẽ biết.
Nàng không nói. Kiểu Diệp Trúc Khanh: nói đủ, không thừa.
Đi hơn một canh giờ. Ra khỏi kinh thành. Qua ruộng, qua đồi, vào rừng thưa. Trăng sáng. Gió lạnh.
Hắn không quen đi xa. Chân mỏi. Nhưng không than. Quốc Sư không than mỏi chân trước kiếm tiên nữ.
Rừng sâu hơn. Đường nhỏ hơn. Rồi đến một thung lũng nhỏ, có suối, có túp lều tranh. Khói bếp mỏng. Đèn dầu vàng qua khe cửa.
— Ở đây.
Diệp Trúc Khanh dừng. Gõ cửa. Nhẹ.
— Sư phụ, con dẫn người đến.
Sư phụ? Nàng gọi người ở đây là sư phụ?
Cửa mở. Một ông già.
Già. Thật sự già. Tóc bạc trắng, dài quá vai, xổ tung. Lưng còng. Mặt nhăn nheo. Nhưng mắt sáng. Sáng kiểu mà hắn hiếm khi thấy: sáng của người đã nhìn quá nhiều, thấy quá nhiều, và vẫn nhìn.
Ông già nhìn hắn. Lâu. Không nói.
Thiên Diễn Đồng mở. Và hắn choáng.
Khí vận quanh ông già, hắn chưa từng thấy kiểu này. Không sáng. Không tối. Trong. Trong suốt. Như nước. Như kính. Kiểu khí vận của người đã hòa vào Thiên Cơ đến mức ranh giới giữa người và dòng chảy không còn rõ.
Ai đây?
Ông già mở miệng. Giọng khàn. Nhẹ. Kiểu giọng của gió qua kẽ đá:
— Quốc Sư thứ mười bảy.
Không phải hỏi. Xác nhận.
— Ông là ai?
— Quốc Sư thứ mười sáu.
Im lặng. Dài.
Quốc Sư thứ mười sáu. Người tiền nhiệm. Người mà Thiên Ngoại Các nói "nhìn được Thiên Cơ nhưng không uốn được."
Người mà mình đang giả.
— Mời vào.
Túp lều nhỏ. Bàn gỗ, ghế gỗ, ấm trà, đèn dầu. Đơn giản đến mức trống trải.
Diệp Trúc Khanh ngồi góc, im. Để hai Quốc Sư nói chuyện.
Ông già rót trà. Tay run nhẹ. Tuổi già.
— Lão biết ngươi đến. Thiên Cơ báo.
— Thiên Cơ báo?
— Lão vẫn nhìn được. Không rõ như xưa. Nhưng đủ biết dòng chảy đang đổ về một người. Mạnh hơn bất kỳ ai lão từng thấy. Mạnh hơn cả chính lão.
Dừng. Nhìn hắn.
— Và người đó không phải Quốc Sư thật.
Lão biết. Như Thiên Ngoại Các. Biết mình giả.
— Lão biết từ bao giờ?
— Từ ngày ngươi dùng tiếng sấm thoát chết trên pháp trường. Lão nhìn Thiên Cơ rung. Mạnh. Sai. Kiểu rung mà Quốc Sư thật không tạo ra.
Kiểu rung sai. Lão phân biệt được rung đúng và rung sai.
— Quốc Sư thật rung thế nào?
— Quốc Sư thật nhìn Thiên Cơ, đọc dòng chảy, rồi nói cho thiên hạ biết dòng chảy đi đâu. Thiên Cơ rung nhẹ, đều, như nước gợn khi gió thổi.
Dừng.
— Ngươi khác. Ngươi không đọc dòng chảy. Ngươi nói, và dòng chảy tự đổi hướng theo lời ngươi. Thiên Cơ rung mạnh, dữ, như đá ném xuống nước.
Đá ném xuống nước. Mình là hòn đá. Thiên Cơ là mặt nước.
Quốc Sư thật: đọc nước. Mình: ném đá.
— Tại sao? Tại sao Thiên Cơ nghe lời tôi?
Lần đầu tiên, hắn xưng "tôi." Không phải "ta," "thần," hay "mình." "Tôi." Kiểu xưng hô của người thật sự hỏi, không đóng vai.
Ông già nhìn hắn. Lâu.
— Lão không biết.
Ba chữ. Nhẹ. Nhưng nặng.
— Ba trăm năm, mười sáu Quốc Sư. Không ai như ngươi. Lão hỏi Thiên Cơ. Thiên Cơ không trả lời.
Ông già cũng không biết. Thiên Ngoại Các không biết. Lão Quốc Sư không biết. Mình không biết.
Không ai biết tại sao Thiên Cơ nghe tên lừa đảo.
— Nhưng lão có một giả thuyết.
Hắn nhìn lão.
— Thiên Cơ là dòng chảy vận mệnh. Nó phản ứng với niềm tin. Quốc Sư thật tin vào Thiên Cơ, nên nhìn được Thiên Cơ. Nhưng chính vì tin, nên không dám thay đổi. Vì thay đổi Thiên Cơ, với người tin, là phạm thượng.
Dừng.
— Ngươi không tin. Ngươi không tin Thiên Cơ là thiêng liêng. Ngươi coi nó là công cụ. Và vì ngươi không sợ nó, ngươi dám nói. Và vì ngươi dám nói, nó nghe.
Không sợ, nên dám nói. Dám nói, nên nó nghe.
Mình không kính Thiên Cơ. Mình coi nó như... như mạng xã hội kiếp trước. Thuật toán. Cỗ máy. Ai biết cách cho nó ăn, nó quay theo hướng mình muốn.
Và vì mình không tôn kính nó, mình tự do với nó. Và tự do đó, là sức mạnh.
— Nhưng...
Lão giơ tay.
— Tự do có giá. Ngươi uốn Thiên Cơ, nhưng Thiên Cơ cũng uốn ngươi. Mỗi lần ngươi nói, ngươi mất đi một phần. Phần nào, lão không biết. Nhưng ngươi biết.
Mình biết. Mỗi lần nói, mình mất gì đó. Liêm sỉ. Đạo đức. Ranh giới giữa giả và thật. Mỗi lần lời mình trở thành hiện thực, khoảng cách giữa "mình đang lừa" và "mình đang thật" mỏng đi.
Và đến lúc nào đó, khoảng cách biến mất, mình sẽ thành... gì?
— Quốc Sư thật. Hoặc quái vật.
Lão nói. Như đọc được ý hắn.
— Quốc Sư thật, nếu ngươi chọn dùng sức mạnh đó đúng cách. Quái vật, nếu ngươi để nó dùng ngươi.
Im lặng.
Rồi hắn hỏi câu hỏi cuối. Câu hỏi mà hắn đến đây để hỏi:
— Khí Thi. Thứ giết phủ Trịnh. Thứ giết ở Trường Xuân Cung. Nó là gì?
Lão nhắm mắt. Khi mở ra, mắt buồn.
— Khí Thi là sản phẩm của Thiên Cơ bị ô nhiễm. Khi niềm tin xấu, sợ hãi, phẫn nộ tích tụ quá lâu ở một nơi, Thiên Cơ đọng lại, thối, và tạo ra Khí Thi. Xác chết hút Khí Thi, trở thành con rối.
Dừng.
— Trường Xuân Cung. Cung hoàng hậu cũ. Bà ấy chết uất. Cung bị bỏ. Oán khí tích tụ. Và ai đó, lão không biết ai, đã nuôi oán khí đó. Biến nó thành Khí Thi. Có chủ đích.
Có chủ đích. Ai đó nuôi oán khí Trường Xuân Cung. Biến thành vũ khí.
Ai? Thiên Ngoại Các nói "không phải chúng tôi." Lão Quốc Sư không biết. Nhưng ai đó biết cách dùng Thiên Cơ để giết.
— Làm sao chống?
— Kiếm chém được xác. Nhưng khí thì không.
Lão nhìn hắn.
— Chỉ có một cách: dùng niềm tin sạch đẩy niềm tin bẩn. Dùng Thiên Cơ sáng đè Thiên Cơ tối.
Dùng niềm tin chống niềm tin.
Và mình, tên lừa đảo, là người duy nhất uốn được Thiên Cơ.
Nghĩa là mình là người duy nhất chống được Khí Thi.
— Lão có giúp được không?
Lão lắc đầu.
— Lão già rồi. Thiên Cơ lão nhìn, mờ hơn mỗi ngày. Nhưng...
Lão nhìn Diệp Trúc Khanh, rồi nhìn hắn.
— Lão có thể dạy ngươi nhìn. Nhìn rõ hơn. Nhìn sâu hơn. Để ngươi hiểu Thiên Cơ, thay vì chỉ ném đá vào nó.
Dạy mình nhìn Thiên Cơ. Học từ Quốc Sư thật.
Tên lừa đảo, đi học làm Quốc Sư thật. Từ người mà mình đang giả.
Buồn cười. Và đẹp. Theo cách buồn.
— Tôi học.
Lão gật đầu.
— Ngày mai bắt đầu. Tối nay, nghỉ. Ngươi mệt.
Mệt. Đúng. Mệt.
Hắn nằm trên sàn lều. Trần tre. Mùi cỏ. Tiếng suối xa.
Và lần đầu tiên kể từ khi xuyên không, Tạ Cảnh Minh ngủ ngon.
Không mơ. Không nghĩ. Không tính.
Chỉ ngủ.
Như đứa trẻ tìm được nhà.