Lời Nói Không Đúng
Cơ hội đến nhanh hơn hắn tưởng.
Sáng ngày thứ năm sau khi hoàn thành ba thử nghiệm, Tiểu Phúc chạy vào phòng, mặt đỏ bừng:
— Quốc Sư! Có chiếu triệu kiến! Bệ hạ muốn gặp ngay!
Hắn đặt cuốn nhật ký xuống. Trang mới. Chưa viết chữ nào.
Vua triệu kiến sáng sớm. Không báo trước. Thường là chuyện gấp.
— Chuẩn bị lễ phục.
Đại điện. Giờ Thìn.
Vua ngồi trên ngai. Khí vận vẫn như mọi khi — sáng mờ, viền đen, nhưng không tệ hơn. Hắn quét nhanh: vua không hoảng, không sợ. Chỉ... bận rộn. Kiểu bận của người cần giải quyết một chuyện nhỏ nhưng không muốn tự quyết.
Bên dưới, đứng lệch phía tả, một người lạ. Áo xanh quan phục, đai đồng, mũ ô sa. Tầm bốn mươi. Gương mặt vuông vắn, mắt tròn, trán hẹp. Đứng thẳng nhưng vai hơi co — kiểu người quen cúi trước kẻ mạnh.
Quan mới. Chưa gặp bao giờ. Cấp trung. Đai đồng — tòng tứ phẩm? Hoặc ngũ phẩm. Không đặc biệt.
Thiên Diễn Đồng đọc: lo lắng nhẹ, hồi hộp, một chút tự hào che giấu. Không có gì bất thường. Không thù hận. Không tham lam quá mức. Không sợ hãi sâu. Chỉ là một viên quan bình thường, đứng trước vua, cố gắng trông ra dáng.
Trung bình. Rất trung bình. Kiểu người kiếp trước mình gặp hàng trăm — nhân viên tầm trung, không giỏi không dở, sống bằng tuân thủ quy trình.
— Quốc Sư, — vua lên tiếng. — Đây là Trương Hoài Nghĩa. Vừa được bổ nhiệm tri phủ Lương Châu. Trước khi đi nhậm chức, trẫm muốn khanh... xem giúp.
Xem giúp. Xem vận khí. Kiểu kiểm tra nhân sự bằng bói toán.
Hắn nhìn Trương Hoài Nghĩa. Gã cúi đầu. Run nhẹ. Không phải run sợ — run hồi hộp. Kiểu thí sinh thi vấn đáp.
Lương Châu. Phủ nhỏ phía tây. Không giàu, không nghèo. Không biên giới. Không chiến lược. Vị trí dành cho quan chí thú bình thường.
Vua muốn mình phán gì? "Gã này tốt, yên tâm đi"? Hay muốn mình tìm ra gã là gián điệp?
Thiên Diễn Đồng quét lần nữa. Kỹ hơn. Đọc cơ mặt, nhịp thở, hướng mắt, cách tay đặt trên đùi.
Không có gì. Sạch. Không phải sạch kiểu che giấu — sạch kiểu thật sự không có gì đáng chú ý.
Gã bình thường. Thật sự bình thường. Không có mầm phản, không có tham vọng lớn, không có bí mật chết người. Chỉ là một quan lại muốn yên ổn nhậm chức, yên ổn hưởng bổng lộc, yên ổn về hưu.
Lưới Thiên Cơ: nút gã mờ, nhỏ, không kết nối đặc biệt. Sợi vận mệnh bình thường. Không sáng. Không tối. Xám. Xám nhạt.
Xám. Màu của "không quan trọng."
Vua chờ. Trương Hoài Nghĩa chờ. Cả điện chờ.
Mình nên nói gì?
Nói thật? "Bệ hạ, gã này bình thường." Đúng. Nhưng nhạt. Quốc Sư mà phán "bình thường" thì cần Quốc Sư làm gì.
Nói bịa? "Người này sẽ lập công lớn." Hay. Có kịch tính. Vua vui, gã vui, ai cũng vui.
Và đây là cơ hội.
Hắn nhìn Trương Hoài Nghĩa lần nữa. Gương mặt vuông, mắt tròn, mũi bình thường. Không có gì trong ánh mắt gã khiến hắn tin gã sẽ lập công. Không có gì trong vận khí gã gợi ý điều gì đặc biệt. Không có gì.
Hoàn toàn không tin. Tốt. Đây chính là thử nghiệm 4.
Nói điều mình hoàn toàn không tin. Xem Thiên Cơ có phản ứng không.
Hắn bước tới một bước. Chậm. Đúng kiểu Quốc Sư — không vội, mỗi bước như đang đo đất.
Nhắm mắt. Giả vờ "nhìn" vận khí. Thực ra đang tập trung vào lưới Thiên Cơ, chuẩn bị quan sát phản ứng.
Mở mắt.
— Trương đại nhân.
Gã giật mình. Cúi sâu hơn.
— Dạ, Quốc Sư.
— Ngươi sẽ lập công lớn tại Lương Châu.
Im lặng. Ngắn. Nhưng đủ để hắn quét lưới.
Không có gì.
Lưới không rung. Sợi không dao động. Nút gã vẫn xám. Nút hắn vẫn bình thường.
Không phản ứng. Thiên Cơ không phản ứng.
Nhưng chờ đã. Có thể cần thời gian. Cầu mưa cũng mất ba ngày.
Vua gật. Trương Hoài Nghĩa mừng rỡ. Quỳ. Tạ ơn Quốc Sư. Tạ ơn bệ hạ. Đi ra.
Vua nhìn hắn:
— Quốc Sư thấy gã thế nào?
— Bệ hạ đã chọn đúng người.
Câu này cũng bịa. Và mình cũng không tin. Vua chọn gã vì hết lựa chọn tốt hơn, không phải vì gã giỏi. Mình nói "đúng người" vì vua muốn nghe.
Nhưng lưới vẫn không rung.
Thú vị.
Ba ngày sau. Không có gì xảy ra.
Bảy ngày sau. Vẫn không.
Trương Hoài Nghĩa đã lên đường đi Lương Châu. Không có tin gì đặc biệt. Không có sự kiện nào trùng khớp. Không có "lập công" nào, dù nhỏ nhất.
Hắn ghi sổ:
"Thử nghiệm 4: THẤT BẠI."
"Lời: cụ thể ('lập công lớn')."
"Người nghe: 2 (vua + Trương Hoài Nghĩa, cả hai tin vừa)."
"Thiên Cơ: KHÔNG phản ứng."
"Kết quả sau 7 ngày: không có gì. Lời rơi như đá vào nước tĩnh."
"KHÁC BIỆT DUY NHẤT SO VỚI TN1-3: MÌNH KHÔNG TIN."
Hắn dừng bút. Nhìn dòng cuối.
Mình không tin.
Mọi lần trước — chim hạc, mưa, A Ly gặp Tiểu Hổ — mình tin. Không phải tin kiểu mù quáng. Tin kiểu... có cơ sở. Chim hạc: mình biết gió mùa mang hạc qua kinh thành. Mưa: mình biết xác suất. A Ly: mình thấy sợi nối trong lưới.
Mình tin vào khả năng. Tin vào xác suất. Và Thiên Cơ bắt lấy cái "tin" đó, uốn hiện thực cho khớp.
Nhưng Trương Hoài Nghĩa? Mình nhìn gã và thấy — không gì. Xám. Nhạt. Không có cơ sở để tin gã lập công. Không có xác suất nào cao. Và vì mình không tin, Thiên Cơ không nghe.
Thiên Cơ đọc niềm tin. Không đọc lời nói.
Nếu miệng nói "trời sắp sập" mà lòng không tin — Thiên Cơ nghe lòng. Lời bay đi, Thiên Cơ bỏ qua.
Nhưng nếu miệng nói "chuyện bình thường" mà lòng tin thật — Thiên Cơ vẫn bắt lấy.
Hắn viết tiếp:
"QUY TẮC 4: THIÊN CƠ ĐỌC NIỀM TIN, KHÔNG ĐỌC LỜI."
"Niềm tin = chìa khóa. Lời nói = vỏ bọc."
"Không thể bịa nữa."
"Phải TIN."
Đặt bút xuống. Lưng tựa ghế. Nhắm mắt.
Phải tin.
Nghĩa là... Thiên Cơ không phải công cụ. Mình không thể dùng miệng điều khiển nó. Phải dùng lòng.
Và lòng mình... không phải lúc nào cũng nghe lời mình.
Im lặng. Lâu.
Rồi một ý nghĩ xuyên qua. Lạnh. Rất lạnh.
Mọi lần trước mà lời mình thành thật...
Cầu mưa — thành thật vì mình tin xác suất.
A Ly thay đổi thiên hạ — thành thật vì... mình tin?
Mình có tin không? Lúc đó, ở chợ, nhìn con bé ăn mày mắt sáng, mình thuận miệng nói "con bé này sẽ thay đổi thiên hạ." Mình tưởng mình bịa. Nhưng Thiên Cơ rung. Rung mạnh nhất từ trước đến giờ.
Nghĩa là mình TIN. Dù miệng nói bịa, lòng đã tin.
Vậy bao nhiêu lần mình tưởng mình lừa, thực ra lòng đã tin?
Vua không sống quá ba năm — mình nói lúc nào nhỉ... không quan trọng, mình nói vì nhìn khí vận vua tối. Mình TIN vua yếu. Và lời đó... có thể đang dần thành thật.
Hắn mở mắt. Lạnh sống lưng.
Lời phán vua ba năm. Mình nói vì tin. Và vì mình tin, Thiên Cơ uốn hiện thực. Nghĩa là vua thật sự đang chết dần — không phải vì bệnh, mà vì MỌI NGƯỜI TIN vua sẽ chết, và mình cũng tin.
Mình đang giết vua bằng niềm tin.
Không. Chờ đã. Mình tin vua yếu vì vua THẬT SỰ yếu. Khí vận tối vì quốc vận có vấn đề. Mình đọc đúng. Thiên Cơ phản ứng vì mình đọc đúng.
Hay mình đọc đúng VÌ Thiên Cơ muốn mình đọc đúng?
Gà trứng. Lại gà trứng.
Hắn đứng dậy. Đi lại trong phòng. Ba bước tới. Ba bước lui.
Bình tĩnh. Phân tích.
Quy tắc 4 quan trọng nhất. Vì nó thay đổi mọi thứ.
Trước quy tắc 4, mình nghĩ mình là loa phóng thanh — nói to, Thiên Cơ nghe, hiện thực thay đổi. Đơn giản. Nguy hiểm nhưng đơn giản.
Sau quy tắc 4, mình là gương. Thiên Cơ phản chiếu niềm tin bên trong mình. Không phải lời bên ngoài. Loa phóng thanh có thể tắt. Gương thì không. Gương phản chiếu ngay cả khi mình không muốn.
Mỗi lần mình TIN một điều — dù chỉ thoáng qua, dù chỉ trong vô thức — Thiên Cơ bắt lấy. Uốn. Thành thật.
Mình không kiểm soát được miệng mình. Nhưng ít nhất miệng mình, mình có thể ngậm lại.
Lòng mình? Không ngậm được.
Hai ngày sau. Tiểu Phúc mang tin.
— Quốc Sư, có thư từ Lương Châu.
Hắn mở. Thư từ trạm dịch. Ngắn.
"Trương tri phủ đến Lương Châu. Nhậm chức thuận lợi. Không có sự kiện đặc biệt."
Không có gì. Đúng như dự đoán. Gã đến, gã ngồi vào ghế, gã xử lý công việc bình thường. Không lập công. Không lập tội. Không có gì.
Thử nghiệm 4: xác nhận thất bại.
Hắn ghi thêm vào nhật ký:
"Ngày 9: Thư xác nhận — không có gì xảy ra tại Lương Châu. TN4 thất bại hoàn toàn."
"So sánh: TN1 (chim hạc) — dưới 12 canh giờ. TN3 (A Ly) — dưới 18 canh giờ. TN4 — 9 ngày, zero."
"Biến duy nhất: niềm tin của người nói."
"Kết luận: NIỀM TIN CỦA NGƯỜI NÓI LÀ ĐIỀU KIỆN CẦN."
Điều kiện cần. Không phải điều kiện đủ. Vẫn cần người nghe tin nữa. Nhưng nếu thiếu người nói tin, phần còn lại vô dụng.
Mình là chìa khóa. Và chìa khóa chỉ hoạt động khi mình tin.
Chiều. Sân sau. A Ly đang luyện chữ dưới gốc hòe.
Hắn ngồi xuống cạnh. Nhìn con bé viết. Nét chữ vẫn non, nhưng đã thẳng hơn tuần trước.
— Tiên sinh.
— Ừ.
— Tiên sinh hôm nay buồn.
Con bé nhìn ra. Mình có buồn không? Không. Mình lo. Nhưng lo và buồn, trẻ con không phân biệt.
— Không buồn. Nghĩ nhiều thôi.
A Ly đặt bút xuống. Nhìn hắn. Mắt sáng. Kiểu mắt không hợp với quần áo mới, không hợp với tuổi, không hợp với bất cứ thứ gì.
— Tiên sinh nghĩ về lời nói phải không?
Hắn nhìn con bé.
— Sao ngươi biết?
— Vì mỗi lần Tiên sinh nghĩ về lời nói, Tiên sinh hay nhìn miệng mình.
...
Con bé mười ba tuổi. Quan sát mình kỹ hơn Lục Thanh Dao.
— A Ly, ta hỏi ngươi. Nếu ta nói một câu mà ta không tin, ngươi có tin không?
A Ly nghiêng đầu. Nghĩ. Lâu hơn hắn tưởng.
— Con... không biết. Nhưng con nghĩ — nếu Tiên sinh không tin, thì chắc không đúng.
— Tại sao?
— Vì Tiên sinh nói đúng nhiều hơn sai. Mà những lần Tiên sinh nói đúng, mắt Tiên sinh sáng. Những lần Tiên sinh nói... hơi khác, mắt Tiên sinh đục. Con nhìn mắt, không nghe lời.
Hắn đông cứng.
Con bé nhìn mắt mình. Và phân biệt được lúc mình tin với lúc mình không tin.
Giống... Lục Thanh Dao. Nàng cũng từng nhìn mình kiểu đó... không, nàng chưa nói ra. Nhưng nàng sẽ nói. Có thể sớm.
Và nếu một đứa trẻ mười ba tuổi nhìn ra, thì bao nhiêu người khác cũng nhìn ra?
— Con giỏi lắm.
A Ly cười. Nhỏ. Cúi đầu tiếp tục viết chữ.
Hắn ngồi im. Gió thổi. Lá hòe rơi.
A Ly nhìn ra. Con bé không có Thiên Diễn Đồng, không có kỹ năng đọc vị, không có kiến thức tâm lý. Nhưng nhìn ra. Bằng trực giác. Bằng sự gần gũi.
Nếu con bé nhìn ra, thì mình phải cẩn thận hơn. Mỗi lần nói mà không tin, mắt mình sẽ bán đứng mình.
Nhưng cẩn thận hơn nghĩa là gì? Tập tin những thứ mình không tin? Không tập được. Niềm tin không phải cơ bắp — không thể ép.
Hay chỉ nói khi tin? Thì từ giờ, mỗi lời Quốc Sư sẽ ít hơn. Hiếm hơn. Nhưng mạnh hơn.
Ít hơn, hiếm hơn, mạnh hơn.
Kiếp trước mình nói mỗi ngày mấy trăm câu. Bịa. Lừa. Livestream. Đa cấp. Hàng trăm câu, không câu nào đáng tin.
Kiếp này... có thể chỉ cần mười câu. Nhưng mỗi câu, phải tin. Mỗi câu, Thiên Cơ nghe.
Tối. Phòng riêng. Đèn dầu.
Hắn mở nhật ký. Viết chậm. Mỗi chữ cân nhắc.
"TỔNG KẾT THỬ NGHIỆM GIAI ĐOẠN 1:"
"Quy tắc 1: Niềm tin sâu > niềm tin rộng."
"Quy tắc 2: Lời cụ thể > lời mơ hồ."
"Quy tắc 3: A Ly là ngoại lệ — cần nghiên cứu riêng."
"Quy tắc bổ sung: Thiên Cơ UỐN hiện thực có sẵn, không TẠO."
"QUY TẮC 4: Thiên Cơ đọc NIỀM TIN, không đọc LỜI."
"→ Nếu người nói không tin, Thiên Cơ không phản ứng."
"→ Niềm tin người nói là điều kiện cần."
"→ Không thể bịa nữa. Phải TIN."
Dừng bút. Nhìn bốn quy tắc.
Bốn quy tắc. Và cảnh báo từ Thiên Ngoại Các: Quốc Sư thứ 5 đo ba lần, lần tư bị lưới đo ngược.
Mình xong bốn thử nghiệm. Quá giới hạn của Quốc Sư thứ 5 rồi. Nhưng lần thứ tư mình thất bại — Thiên Cơ không phản ứng. Không phản ứng có phải "đo ngược"?
Hay "đo ngược" là thứ khác? Thứ tệ hơn? Thứ chưa đến?
Không biết. Nhưng biết một điều: mình đã vượt qua lần tư. Còn sống. Chưa bị Thiên Cơ nuốt.
Có thể vì lần tư mình thất bại — nên Thiên Cơ coi mình vô hại. Thất bại = an toàn.
Hay Thiên Cơ đang đợi lần năm.
Hắn viết thêm dòng cuối, tay hơi run:
"Vấn đề lớn nhất không phải quy tắc 4."
"Vấn đề lớn nhất là: mọi lần trước mà lời mình thành thật — cầu mưa, tiên tri thích khách, A Ly thay đổi thiên hạ, vua không sống quá ba năm — mình TƯỞNG mình bịa."
"Nhưng Thiên Cơ nghe. Nghĩa là mình TIN. Dù miệng nói bịa, lòng đã tin."
"Vậy bao nhiêu phần của mình là kẻ lừa đảo?"
"Và bao nhiêu phần... đã thật sự thành Quốc Sư?"
Đóng sổ. Chậm.
Đèn dầu rung. Gió đêm lọt qua khe cửa.
Hắn nhìn bóng mình trên tường. Bóng mặc áo Quốc Sư. Ngồi thẳng. Trông như cao nhân.
Bóng trông giống Quốc Sư hơn mình. Bóng không biết nghi ngờ. Bóng chỉ biết phản chiếu.
Gương. Mình là gương. Thiên Cơ phản chiếu mình. Dân phản chiếu Thiên Cơ. Và mình... phản chiếu gì?
Kiếp trước, mình phản chiếu khách hàng. Họ muốn tin, mình cho họ tin. Đa cấp. Bói toán. Cold reading.
Kiếp này, mình phản chiếu Thiên Cơ. Nó muốn mình tin, mình tin. Rồi nó uốn hiện thực cho khớp.
Hay mình phản chiếu chính mình?
Thiên Cơ không ép mình tin. Mình tự tin. Tin vì nhìn ra. Tin vì Thiên Diễn Đồng đọc đúng. Tin vì dữ liệu đủ.
Vậy không phải Thiên Cơ thao túng mình. Mà mình tự thao túng mình.
Tên lừa đảo bị lừa bởi chính mình.
Gõ cửa.
— Quốc Sư, có tin từ triều đình.
Tiểu Phúc. Giọng bình thường. Không gấp.
— Nói.
— Vương Bách Nhẫn tâu vua chiều nay. Nói dân thờ Quốc Sư nhiều hơn thờ Thiên Tử. Nói đó là mầm loạn.
Vương Bách Nhẫn. Lão cáo già. Lần này không đánh trực diện — đánh bằng logic. Dân thờ Quốc Sư hơn thờ vua = nguy hiểm. Logic đúng. Khó bác.
— Vua nói gì?
— Nghe nói bệ hạ không trả lời. Chỉ gật rồi bãi triều.
Gật rồi bãi triều. Nghĩa là vua đang nghĩ. Nghĩa là vua đang nghi. Và khi vua nghi Quốc Sư muốn cướp ngôi — mọi liên minh đều mong manh.
— Được rồi. Lui đi.
Tiểu Phúc lui. Cửa đóng.
Hắn ngồi im. Bóng trên tường không động.
Vương Bách Nhẫn gieo hạt. Hạt đúng chỗ. Vua vốn đã nghi — gã gầy suy dinh dưỡng trông như cao nhân, nói gì cũng đúng, dân quỳ rạp, miếu thờ khắp nơi — vua nào không sợ?
Và mình không thể dùng Thiên Cơ phản bác. Vì muốn dùng, phải tin. Mà mình tin gì bây giờ?
Mình có muốn cướp ngôi không?
Không. Ngai vàng nặng. Mình biết. Kiếp trước làm CEO giả cho công ty ma cũng đủ mệt rồi. Ngai thật? Chết.
Mình tin mình không muốn ngôi. Tin thật. Quy tắc 4.
Vậy nếu mình nói trước vua "thần không muốn ngai" — Thiên Cơ sẽ phản ứng. Vì mình tin. Và vua sẽ cảm nhận được. Không phải bằng lưới — bằng trực giác.
Nhưng nói thế thì... đó là nói thật. Không phải bluff.
Lần đầu tiên, vũ khí mạnh nhất của mình không phải lời bịa. Mà là lời thật.
Hắn nhìn cuốn nhật ký. Bìa cũ. Mấy trang đầy chữ.
Bốn quy tắc. Và một kết luận mình không muốn viết ra:
Mình không còn lừa được Thiên Cơ. Từ giờ, mỗi lời, phải thật.
Tên lừa đảo phải học nói thật.
Buồn cười.
Hắn cười. Không có tiếng. Chỉ vai rung nhẹ.
Rồi ngừng.
Vì nhớ ra: lời phán vua ba năm. Mình tin. Thiên Cơ nghe. Và nếu quy tắc 4 đúng, thì lời đó đang dần thành hiện thực.
Không phải vì vua yếu.
Mà vì mình tin vua yếu.
Và Thiên Cơ uốn.
Mình đang giết vua. Chậm. Bằng niềm tin.
Và mình không biết cách ngừng tin.
Đèn dầu tắt. Gió mạnh hơn. Tối.
Trong bóng tối, hắn cảm nhận lưới. Nhẹ. Rung. Kiểu ghi nhận quen thuộc.
Nó biết hắn vừa hiểu thêm một quy tắc.
Và nó không phản đối.
Chưa.