Bắc Nguyên Tiến Quân
Gió bắc thổi về kinh thành sớm hơn mọi năm, mang theo mùi khô hanh của thảo nguyên xa, mùi cỏ cháy và bụi đất.
Tin đến lúc giờ Dần, khi mặt trời chưa lên. Lính trạm phi ngựa ba ngày đêm, ngựa chết ở cổng bắc, gã lính lao vào cung với phong thư gấp dán sáp đỏ.
Ba đồn biên giới thất thủ. Bắc Nguyên vượt biên. Năm vạn quân.
Triều hội khẩn, giờ Thìn. Mọi người có mặt, kể cả những kẻ bình thường cáo bệnh.
Trần Tử Kính đứng giữa sân triều, bản đồ trải rộng trên bàn gỗ khẩn di chuyển từ bộ Binh sang. Ngón tay gã chỉ ba điểm đỏ: đồn Bạch Phong, đồn Nguyệt Quan, đồn Hàn Sơn. Cả ba mất.
– Bắc Nguyên xuất năm vạn kỵ binh, chia ba mũi, đánh đồng thời. Lực lượng đồn trú chỉ ba nghìn mỗi đồn, không trụ nổi. Đồn Bạch Phong giữ được hai ngày, Nguyệt Quan bốn canh giờ, Hàn Sơn rút trước khi địch đến.
Vua ngồi trên ngai, mặt trắng hơn bình thường, tay nắm thành ngai. Thiên Diễn Đồng đọc: sợ, nhưng che được. Ông ấy từng qua chiến tranh nhỏ, nhưng năm vạn kỵ binh Bắc Nguyên là thứ khác hẳn.
Vương Bách Nhẫn đứng im, không tấu, không nói. Gã đợi. Thiên Diễn Đồng đọc: tính toán. Gã đang tính xem chiến tranh này có lợi cho gã ở đâu.
Chiến tranh. Chiến tranh thật. Không phải phản loạn nông dân cầm giáo gỗ. Năm vạn kỵ binh chuyên nghiệp. Và mình, tên lừa đảo, đứng giữa triều đình, được nhìn như kẻ có câu trả lời.
Trần Tử Kính quay sang hắn:
– Quốc Sư. Trước đây ngươi phán Bắc Nguyên không thua ở biên giới Đại Ly. Bây giờ, quân ta cần xuất chinh. Sĩ khí lính biên rất thấp sau ba đồn mất. Cần lời Quốc Sư.
Gã muốn mình phán. Phán "sẽ thắng." Để lính tin. Để sĩ khí lên. Để năm vạn người ra trận mà không sợ.
Nhưng mình có tin? Mình có tin Đại Ly thắng?
Hắn nhìn bản đồ. Nhìn ba điểm đỏ. Nhìn khoảng cách từ kinh thành ra biên giới: mười ngày đường bộ, bảy ngày nếu kỵ binh gấp.
Kiếp trước mình đọc lịch sử. Chiến tranh giữa nước lớn và nước nhỏ trên thảo nguyên. Kỵ binh du mục mạnh về tốc độ, yếu về hậu cần. Nếu kéo dài, họ đói. Nếu nhanh, họ thắng.
Bắc Nguyên xuất năm vạn, chia ba mũi. Nghĩa là mỗi mũi chỉ hơn vạn. Đại Ly có mười vạn quân chính quy. Nếu tập trung, áp đảo số. Nếu phân tán phòng thủ, thua vì kỵ binh cơ động hơn.
Trần Tử Kính là tướng giỏi. Gã biết điều này. Gã không cần mình bảo cách đánh. Gã cần mình cho lính TIN.
– Quốc Sư?
Hắn ngẩng lên. Cả triều đình nhìn.
Quy tắc 4: phải tin. Nếu mình phán mà không tin, Thiên Cơ sẽ không phản ứng. Và sĩ khí sẽ chỉ là lời suông.
Vậy mình có tin?
Bắc Nguyên yếu hơn lần đột kích trước (khi Hoắc Quang Nghĩa rò rỉ tin). Lần này không có nội gián. Đồn đã mất, nhưng phòng tuyến thứ hai vẫn nguyên. Trần Tử Kính có kinh nghiệm. Mùa đông sắp đến, Bắc Nguyên không thể kéo dài.
Mình... tin. Không phải tin tuyệt đối. Nhưng tin đủ.
– Đại Ly không thua ở biên giới này.
Giọng hắn vang trong đại điện. Không to, nhưng rõ. Kiểu rõ mà hắn đã luyện cả đời, kiểu rõ của người nói trước đám đông mà muốn từng chữ chạm vào từng tai.
Thiên Cơ rung. Nhẹ, nhưng hắn cảm nhận: sợi từ những kẻ đang nghe, quần thần, lính gác, thái giám, tất cả rung theo câu nói. Không phải vì lời hắn đúng. Mà vì hắn tin, và họ tin hắn tin.
Vòng lặp. Mình tin. Họ tin mình tin. Thiên Cơ ghi nhận. Và có lẽ, chỉ có lẽ, niềm tin đó sẽ chảy đến chiến trường, chảy vào lính, chảy vào tay cầm kiếm.
Trần Tử Kính gật, nhanh, dứt khoát. Mắt gã sáng lên, kiểu tướng quân vừa nhận được thứ cần thiết: không phải kế hoạch, mà sĩ khí.
Ba ngày sau. Sân Đoan Minh.
Năm vạn quân tập kết. Giáp sắt lấp lánh dưới nắng thu, ngựa hí, cờ hiệu phất phới. Trần Tử Kính cưỡi ngựa đầu đoàn, giáp nặng, mũ đồng, kiếm dài đeo hông.
Vua đứng trên thành Đoan Minh nhìn xuống. Gầy, yếu, nhưng đứng. Lục Thanh Dao bên cạnh, áo đỏ thẫm hôm nay, mắt nhìn đoàn quân, không biểu cảm.
Hắn đứng dưới, giữa sân, trước năm vạn người.
Năm vạn. Không phải nghìn. Vạn. Năm vạn khuôn mặt, năm vạn gia đình, năm vạn người có mẹ chờ ở nhà.
Và mình sắp nói một câu. Một câu sẽ đưa họ ra chiến trường. Một câu, nếu sai, sẽ thành bia mộ.
Trần Tử Kính ra hiệu. Trống dừng. Im lặng. Năm vạn người nhìn về phía hắn.
Hắn bước lên bệ đá giữa sân. Áo Quốc Sư trắng lật trong gió, tay cầm ấn ngọc, mắt nhìn thẳng vào biển người.
– Quân Đại Ly nghe đây.
Giọng vang. Không phải nhờ gió hay kiến trúc sân. Nhờ cả đời đứng trước đám đông, nhờ cả đời biết khoảng cách nào thì nói to nào thì nhẹ.
– Bắc Nguyên vượt biên. Ba đồn mất. Đó là thật. Ta không giấu.
Xì xào nhẹ. Họ không ngờ Quốc Sư nói thẳng tin xấu.
– Nhưng Đại Ly không thua ở biên giới này. Không phải vì ta phán. Mà vì ta tin. Tin quân Đại Ly mạnh hơn kỵ binh Bắc Nguyên khi chiến trường là đất nhà. Tin Trần tướng quân dẫn đường. Và tin: mỗi người trong các ngươi có nhà để về.
Im lặng. Thiên Diễn Đồng quét: rung. Không phải rung kiểu sợ. Rung kiểu... sẵn sàng. Kiểu đàn ngựa trước khi phi, bồn chồn, hưng phấn, sợ nhưng muốn chạy.
Và Thiên Cơ phản ứng.
Hắn cảm nhận: sợi từ năm vạn người, mỏng nhưng cùng nhịp, cùng rung, cùng chảy về hắn rồi tản ra theo đoàn quân. Không mạnh bằng lần nói trước ngàn dân sau động đất. Nhưng rộng hơn. Xa hơn. Sợi này không dừng ở kinh thành. Nó chảy theo quân, theo cờ, theo ngựa, ra biên giới.
Niềm tin đi theo quân ra trận. Như hậu cần vô hình.
Trần Tử Kính cưỡi ngựa qua, nhìn hắn từ trên cao, gật một cái:
– Lần đầu ta tin Quốc Sư. Vì ngươi nói như người tin.
Rồi quay ngựa, giơ kiếm, hét lệnh xuất chinh. Trống giục. Cờ phất. Năm vạn người chuyển động, kiểu sóng lớn rời bờ, chậm lúc đầu rồi nhanh dần, ào ạt, không đảo ngược.
Hắn đứng lại, nhìn đoàn quân kéo dài ra cổng bắc. Bụi bay. Tiếng móng ngựa rền đất. Tiếng giáp sắt chạm nhau khi hàng quân nén qua cổng hẹp.
Tay nắm ấn Quốc Sư. Chặt.
Mình vừa gửi năm vạn người ra chiến trường bằng một câu nói.
Nếu mình sai. Nếu Bắc Nguyên mạnh hơn mình tính. Nếu Trần Tử Kính mắc bẫy. Nếu mùa đông đến muộn.
Năm vạn xác.
Năm vạn bà mẹ không có con về.
Mình đã quỳ trước năm nghìn quân ở Thanh Lâm vì lời đùa giết người. Nếu lần này sai, mình quỳ trước ai? Trước năm vạn mộ?
Gió bắc thổi. Lạnh hơn. Đoàn quân đã khuất sau cổng thành, chỉ còn bụi đường và tiếng trống xa dần.
Lục Thanh Dao bước xuống từ thành, đứng cạnh hắn. Không nói. Nhìn cùng hướng.
Hắn nói nhẹ, chỉ đủ nàng nghe:
– Nàng có tin ta?
Nàng nhìn hắn. Mắt sắc, nhưng dưới đáy có thứ gì đó không phải lạnh.
– Bản vương tin Trần Tử Kính. Và tin ngươi biết tính.
Nàng không tin lời mình. Nàng tin khả năng tính toán của mình. Khác.
Nhưng đủ.
– Nếu ta sai?
Nàng quay đi:
– Nếu ngươi sai, bản vương sẽ xử lý hậu quả. Vì đó là việc của bản vương.
Rồi bước đi. Áo đỏ thẫm thoáng sau cột đá, rồi khuất.
Nàng sẽ xử lý hậu quả. Nghĩa là nàng đã tính cả trường hợp thua. Và vẫn để mình phán.
Vì nàng biết: dù thua, quân không có sĩ khí sẽ thua nhanh hơn. Mình cho họ sĩ khí. Dù sai, sĩ khí vẫn có giá trị.
Nàng lạnh. Nhưng lạnh kiểu tính đúng. Và mình... mình đang học cách lạnh giống nàng.
Đêm.
Hắn ngồi trên mái phủ, nhìn phía bắc. Không nhìn bằng mắt thường, nhìn bằng Thiên Diễn Đồng.
Lưới Thiên Cơ phía bắc: khí đen, đặc, cuộn. Giống lần đầu hắn nhìn ở sân phủ mấy tháng trước, nhưng gần hơn, rõ hơn. Khí đen của chiến tranh. Của chết chóc. Của sợ hãi.
Nhưng xen giữa khí đen, có sợi sáng. Mỏng, nhưng dai. Chảy từ kinh thành ra biên giới, theo đoàn quân, theo niềm tin hắn vừa gieo.
Sợi đó sẽ giúp được bao nhiêu? Mình không biết. Thiên Cơ không phải phép thuật. Niềm tin không chặn được mũi tên. Nhưng niềm tin giữ được chân người không bỏ chạy. Và đôi khi, chỉ cần không bỏ chạy.
Ấn Quốc Sư nằm trong tay, lạnh, nặng hơn bình thường. Hoặc có thể hắn tưởng tượng.
Kiếp trước, mình bán niềm tin qua điện thoại. "Đầu tư vào chúng tôi, bạn sẽ giàu." Lời dối. Tiền bay.
Kiếp này, mình bán niềm tin trước năm vạn quân. "Đại Ly không thua." Lời thật. Mạng người.
Khác nhau ở đâu? Ở hậu quả. Kiếp trước, người ta mất tiền. Kiếp này, người ta mất mạng.
Và mình chịu trách nhiệm. Cả hai kiếp. Chỉ là kiếp trước, mình chạy. Kiếp này, mình ở lại.
Gió bắc thổi mạnh hơn, luồn qua áo mỏng, lạnh đến xương. Hắn không vào nhà. Ngồi đó, nhìn phía bắc, nơi năm vạn người đang hành quân trong đêm.
Nếu mình đúng, năm vạn người về nhà.
Nếu mình sai...
Hắn không nghĩ tiếp. Nhắm mắt. Gió vẫn thổi.