Quốc Sư Giả Mạo
Chương 152: Xâm Nhập
Chương 152

Xâm Nhập

Ngày còn bốn, và hắn gọi A Ly vào thư phòng lúc sáng sớm, khi sương chưa tan, khi ánh nắng đầu tiên vừa chạm đỉnh tường phía đông phủ Quốc Sư, khi Phúc An vẫn đang kiểm tra gác ngoài, và khi phủ yên tĩnh đủ để nói thứ không được nói to.

– Em đọc lại lưới biên giới phía bắc. Kỹ hơn hôm qua.

A Ly ngồi trên sàn gỗ, sợi chỉ đỏ đặt trên đầu gối, mắt nheo, kiểu nheo mà con bé dùng khi tập trung vào vùng xa, vùng mà lưới mờ, vùng mà ngay cả Thiên Mệnh cũng phải dùng sức mới nhìn rõ.

Im. Lâu. Hắn đợi, vì A Ly khi đọc lưới xa thì cần thời gian, kiểu thời gian mà mắt cần để quen bóng tối, và lưới biên giới phía bắc xa, xa hơn Thanh Lâm, xa hơn dãy Bạch Liên, xa đến mức sợi mờ dần, và con bé phải dùng sợi chỉ đỏ như cái ăng-ten, kéo tín hiệu về.

– Có rồi.

Hắn nghiêng về phía trước:

– Sao?

– Sợi Bắc Nguyên không phải sợi rời. Là lưới. Lưới khác. Con bé mở mắt, nhìn hắn, mắt sáng kiểu mà hắn đã quen nhưng vẫn giật mỗi lần thấy: mắt kẻ nhìn thấy thứ mà người thường không thấy, mắt kẻ mười ba tuổi mang gánh nặng ba trăm năm. Lưới Đại Ly là lưới sợi vàng, nhiều nút, nhiều nhánh, phức tạp. Lưới Bắc Nguyên là lưới sợi đỏ, ít nút, ít nhánh, nhưng mỗi sợi dày hơn sợi Đại Ly. Đơn giản, mạnh, cứng.

Hai hệ thống lưới. Đại Ly: phức tạp, linh hoạt, dễ méo. Bắc Nguyên: đơn giản, cứng, ổn. Kiểu hai mạng máy tính kiếp trước: một mạng nhiều node, phân tán, mạnh nhưng dễ tấn công ở node yếu; một mạng ít node, tập trung, kém linh hoạt nhưng khó phá.

– Lưới Bắc Nguyên có Quốc Sư?

A Ly lắc đầu:

– Không phải Quốc Sư. Khác. Lưới Bắc Nguyên chỉ có một nút lớn. MỘT. Nút "Trường Sinh Thiên." Tất cả sợi chạy từ nút đó ra, tất cả niềm tin đổ về nút đó. Không có nút vua riêng, không có nút Quốc Sư riêng. Chỉ có thần.

– Ai vận hành?

– Em không biết. Nhưng phải có người. Lưới không tự chạy. Có ai đó đứng sau nút Trường Sinh Thiên, kiểu Tiên sinh đứng sau nút Quốc Sư. Nhưng người đó giấu, giấu kỹ, em không thấy sợi nối từ người đó ra ngoài.

Có ai đó vận hành hệ niềm tin Bắc Nguyên. Kiểu Quốc Sư nhưng giấu. Ở Đại Ly mình là mặt nổi, mọi người biết Quốc Sư là ai. Ở Bắc Nguyên, kẻ vận hành ẩn. Nguy hiểm hơn vì không biết mặt, không biết ý đồ.

– Sợi đỏ chảy vào Đại Ly bằng cách nào?

A Ly xoay sợi chỉ đỏ, chậm, cẩn thận:

– Không tấn công. Chảy. Kiểu nước chảy vào vết nứt. Chỗ nào lưới Đại Ly yếu, chỗ đó sợi đỏ vào. Vết sẹo Mạc Lăng, vẫn mỏng. Thanh Hà, đang nứt. Biên giới phía bắc, luôn mỏng vì ít dân, ít niềm tin, ít sợi.

Con bé dừng, nghĩ, rồi nói tiếp, giọng chậm hơn, nặng hơn:

– Và sợi đỏ mang câu chuyện. Không phải sợi trống. Sợi đỏ mang niềm tin: "Trường Sinh Thiên phạt Đại Ly vì Đại Ly yếu." "Đại Ly không có vua, không xứng." "Quốc Sư Đại Ly là giả, thần Bắc Nguyên là thật." Câu chuyện đó đang lan ở dân biên giới. Chưa nhiều. Nhưng có.

Chiến tranh niềm tin. Không phải quân đội, không phải kiếm, là câu chuyện. Bắc Nguyên không cần gửi quân qua biên giới, chỉ cần gửi câu chuyện. Và câu chuyện "thần Bắc Nguyên phạt Đại Ly" ở vùng biên, nơi dân sống gần Bắc Nguyên, buôn bán với Bắc Nguyên, nghe tiếng Bắc Nguyên, thì câu chuyện đó dễ tin hơn "Quốc Sư bảo vệ."

Vì Quốc Sư ở kinh thành. Xa. Và xa thì sợi yếu. Gần thì sợi mạnh. Bắc Nguyên gần biên giới hơn mình.

Hắn giấu tin.

Quyết định đó khó, khó hơn mọi quyết định hắn đã làm ở hội đồng, vì giấu tin nghĩa là gánh một mình, và gánh một mình ở Đại Ly thì nặng, vì Đại Ly có hội đồng, có Nhiếp Chính, có đại thần, có hệ thống chia gánh, và hắn đang bỏ qua hệ thống đó.

Nhưng hắn giấu, vì:

Nếu hội đồng biết "sợi Bắc Nguyên xâm nhập," Hoài Viễn sẽ dùng. Gã sẽ nói: "Quốc Sư không giữ được lưới, cần vua và quân đội." Đúng về mặt logic, nhưng nguy hiểm về mặt lưới: phản ứng bằng quân sự với xâm nhập niềm tin là đánh vào gió. Gửi quân ra biên giới không chặn được câu chuyện, chỉ chặn được người kể. Và chặn người kể thì câu chuyện mạnh hơn, vì "Đại Ly đàn áp" là xác nhận "Đại Ly yếu."

Nếu dân biết, dân sợ. Sợ thì niềm tin yếu. Niềm tin yếu thì lưới yếu. Lưới yếu thì sợi Bắc Nguyên vào mạnh hơn. Vòng xoáy đi xuống, mỗi vòng yếu hơn vòng trước.

Biết là yếu. Ở trường hợp này, biết là yếu.

Nhưng hắn không giấu tất cả. Hắn giấu hội đồng, giấu dân, nhưng không giấu hai người: Phùng Thanh Hư và Lục Thanh Dao.

Phùng vì gã là mắt của Thiên Ngoại Các trên lưới, gã hiểu sợi, hiểu nút, hiểu cơ chế, và nếu không có Phùng thì hắn mù ở mặt trận niềm tin.

Lục vì nàng là Nhiếp Chính Vương, nàng nắm quân, nắm triều, và nếu chiến tranh niềm tin chuyển thành chiến tranh thật, nàng là người duy nhất có quyền ra lệnh phòng thủ.

Gặp Phùng trước. Chiều, Trường Xuân Cung.

Hắn đi qua hành lang cũ, qua các cánh cửa đóng, qua mùi ẩm mốc mà ba trăm năm tạo ra trong gỗ và đá, và Phùng đợi ở phòng trong, nơi bàn cờ cũ vẫn nằm, nơi đạo sĩ già vẫn ngồi, tóc bạc, mắt đục nhưng sáng, kiểu kẻ đã nhìn lưới quá lâu mà mắt thịt mờ nhưng mắt lưới sáng.

Hắn kể hết. Thư Hốt Lý Đài. Sợi đỏ. Lưới Bắc Nguyên. Nút Trường Sinh Thiên. Và kẻ ẩn đứng sau.

Phùng nghe, mặt trắng dần, kiểu trắng mà kẻ biết quá nhiều trắng khi nghe thêm thứ gã sợ nghe:

– Chuyện này đã xảy ra.

Hắn dừng.

– Bao giờ?

– Hai trăm năm trước. Quốc Sư đời chín. Bắc Nguyên khi đó cũng có hệ niềm tin riêng, không gọi Mệnh Thiên, gọi "Thiên Uy." Sợi Thiên Uy chảy qua biên giới, y hệt bây giờ. Quốc Sư đời chín xử lý bằng... chiến tranh.

– Kết quả?

– Đại Ly thắng. Nhưng vùng biên giới thành vùng chết năm mươi năm. Hai hệ lưới va nhau ở biên, kiểu hai con sóng đối đầu, nơi va thì tan. Lưới gãy, đất chết, dân chết, mùa không đến. Năm mươi năm sau lưới mới tự mọc lại, chậm, yếu, kiểu sẹo lành nhưng da không đều.

Chiến tranh niềm tin, chiến tranh thật sự, hai hệ lưới va nhau. Kết quả: thắng nhưng vùng va thành vùng chết. Năm mươi năm. Đại Ly thắng nhưng mất vùng biên nửa thế kỷ.

– Ta không muốn chiến tranh.

Phùng nhìn hắn, mắt gã sáng hơn trong bóng tối Trường Xuân Cung:

– Vậy ngươi muốn gì?

– Ta muốn lưới mạnh hơn sợi xâm nhập. Không đánh, không cho vào.

Phùng nhìn hắn lâu, kiểu nhìn mà kẻ già nhìn kẻ trẻ nói thứ mà kẻ già muốn tin nhưng không dám:

– Lưới Đại Ly đang méo. Ngươi muốn mạnh hơn, trước tiên phải sửa. Sửa lưới là sửa niềm tin. Dân phải ngừng chia rẽ.

Sửa niềm tin. Ngừng chia rẽ. Gộp bốn câu chuyện thành một. Hoặc tạo câu chuyện mới mà tất cả cùng tin.

Câu chuyện thứ tư.

Nhưng câu chuyện thứ tư cần Ngô Tiểu Nguyệt. Và con bé chưa sẵn sàng.

– Có cách nào chặn sợi đỏ tạm thời? Trong khi ta sửa bên trong?

Phùng nghĩ, lâu, tay gã đặt trên bàn cờ, ngón tay gõ nhẹ vào con tốt gỗ, kiểu gõ mà kẻ suy nghĩ gõ, không gõ vì nóng ruột mà gõ vì đếm khả năng:

– Tạm thời, có. Lưới mạnh hơn ở biên nghĩa là niềm tin dân biên giới mạnh hơn. Nếu dân biên tin Đại Ly đủ, sợi vàng dày, sợi đỏ không vào được. Nhưng dân biên giới là dân ít được quan tâm nhất. Xa kinh thành, xa triều đình, xa Quốc Sư. Sợi từ ngươi đến biên giới mỏng, vì xa.

– Mỏng vì xa. Hắn gật, chậm. Vậy phải gần hơn. Hoặc gửi người, hoặc gửi lời, hoặc gửi thứ gì đó mà dân biên giới nhận được.

Phùng nhìn hắn, và góc miệng gã nhếch, nhẹ, kiểu nhếch mà gã hiếm có, vì Phùng là kẻ nghiêm, kẻ lạnh, kẻ nhìn lưới bằng mắt khoa học chứ không bằng mắt cảm xúc:

– Ngươi khác mười bảy người trước.

– Khác sao?

– Mười bảy Quốc Sư trước đều giữ lưới từ kinh thành. Ngồi ở trung tâm, nhìn ra ngoài, điều khiển từ xa. Ngươi là kẻ đầu tiên nghĩ: "đi ra ngoài." Đến gần biên giới thay vì kéo biên giới về.

Đi ra ngoài. Không ngồi ở trung tâm. Đến nơi sợi yếu thay vì ngồi chờ sợi yếu đến mình.

Nhưng đi ra ngoài giữa lúc bầu cử, giữa lúc Hoài Viễn giữ bốn phiếu, giữa lúc Hắc Nguyệt phát sách, giữa lúc phái Xóa đang đánh giá mình? Rời kinh thành là trao sân cho đối phương.

Không đi được. Chưa. Nhưng ghi nhớ: khi sửa xong bên trong, phải ra biên giới.

Gặp Lục Thanh Dao. Tối.

Thanh Phong Các, nơi nàng tiếp khách khi không muốn ai biết, nơi mà lần đầu hắn đến thì bị nàng đe dọa bằng mắt, và bây giờ, trăm năm mươi mốt ngày sau, hắn đến lại, và nàng vẫn ngồi ở vị trí cũ, sau bàn gỗ sẫm, áo xanh lam đậm, tóc búi, mặt phẳng.

Nhưng hôm nay khác. Thiên Diễn Đồng đọc: nàng căng. Không phải căng kiểu sợ, kiểu lo, mà căng kiểu dây đàn kéo quá, kiểu mà nếu gảy thì tiếng thanh nhưng nếu kéo thêm thì đứt. Vai nàng thẳng hơn bình thường, tay đặt trên bàn cứng hơn bình thường, và mắt nàng, mắt mà hắn đã quen đọc sau hơn bốn tháng, mắt đó hôm nay có vệt gì mà hắn chưa thấy bao giờ: mệt.

Nàng đang chịu thứ gì đó. Không phải vì mình. Thứ khác. Thứ mà nàng giấu.

Hắn không hỏi. Vì hỏi Lục Thanh Dao "nàng có sao không" là cách nhanh nhất để nàng đóng cửa, vì nàng ghét bị hỏi, ghét kiểu hỏi mà ngụ ý "ta thấy ngươi yếu," và Nhiếp Chính Vương không yếu, không bao giờ yếu, ít nhất không trước mặt Quốc Sư.

Hắn nói thẳng:

– Bắc Nguyên đang xâm nhập lưới Đại Ly. Niềm tin, không phải quân. Sợi từ bên kia biên giới chảy vào vùng yếu. Thanh Hà, Mạc Lăng cũ, biên giới phía bắc.

Nàng nghe, mặt không đổi, nhưng Thiên Diễn Đồng bắt: con ngươi nàng giãn. Nhẹ. Đủ để biết: nàng chưa biết tin này. Và nàng không thích bị bất ngờ, vì Nhiếp Chính Vương phải biết trước, phải chuẩn bị trước, và bị Quốc Sư cho tin mà mình chưa biết là thứ mà nàng ghét gần bằng ghét yếu.

– Nguồn?

– Hốt Lý Đài, người của Phúc An ở biên giới. Và A Ly xác nhận trên lưới: sợi đỏ sẫm, viền đen, khác sợi Đại Ly.

Nàng nhấp trà, đặt chén xuống, nhẹ, kiểu nhẹ mà nàng dùng khi tay nàng muốn đặt mạnh nhưng kiểm soát:

– Ngươi giấu hội đồng?

– Ta giấu vì nếu hội đồng biết, Hoài Viễn sẽ dùng để đẩy bầu nhanh hơn. Và nếu dân biết, dân sợ, sợ thì lưới yếu, yếu thì sợi Bắc Nguyên vào mạnh hơn.

Nàng nhìn hắn, lâu, kiểu nhìn mà nàng dùng khi đánh giá, khi cân, khi quyết xem kẻ trước mặt đáng tin bao nhiêu phần mười:

– Ngươi đúng.

Hai chữ. Nàng nói hai chữ, và hắn nghe: nhẹ. Vì Lục Thanh Dao nói "ngươi đúng" là thứ hiếm, hiếm hơn vàng, hiếm hơn lời khen từ vua cũ, vì nàng không khen khi không đáng, và nàng không nói "đúng" khi chưa tính xong.

– Nhưng giấu không giữ được lâu. Nàng đặt chén trà xuống, mắt sắc hơn. Nếu Hốt Lý Đài biết, người khác cũng sẽ biết. Biên giới có tai, có mắt, có kẻ bán tin. Hoài Viễn có người ở biên bắc.

– Ta biết. Nên ta cần giải quyết trước khi tin lọt.

– Giải quyết bằng gì?

– Sửa lưới. Gỡ nút thắt Thanh Hà trước. Khi nút thắt gỡ, vết nứt đóng, sợi đỏ không vào được. Rồi mới tính biên giới.

Nàng nghiêng đầu, nhẹ, kiểu nghiêng mà nàng dùng khi nghe thứ mà nàng đã nghĩ nhưng muốn nghe ai đó nói trước:

– Ngươi có mấy ngày?

– Mười. Phùng nói mười. Có thể ít hơn.

Nàng đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn đêm, lưng thẳng, bóng nàng in trên nền gỗ kiểu bóng tượng, và hắn nhìn lưng nàng, nhìn vai nàng cứng hơn bình thường, nhìn tay nàng nắm thành cửa sổ chặt hơn bình thường, và nghĩ: nàng đang gánh thứ gì đó ngoài việc này. Thứ gì? Thư Hoài Viễn lần hai? Bằng chứng? Hay thứ khác mà hắn chưa biết?

– Ta sẽ giữ tin. Nàng nói, quay lại, mặt phẳng trở lại, tay buông, vai thẳng, kiểu mà Nhiếp Chính Vương phải có. Nhưng ta cần một thứ từ ngươi.

– Gì?

– Nếu sợi Bắc Nguyên là thật, thì biên giới phía bắc cần tăng quân. Không phải để đánh sợi, ta biết kiếm không chém được niềm tin. Nhưng để giữ dân. Dân biên giới thấy quân, dân yên tâm. Yên tâm thì niềm tin ổn. Niềm tin ổn thì lưới không yếu thêm. Ta cần chiếu chỉ tăng quân biên bắc, và chiếu chỉ đó cần chữ ký Quốc Sư.

Nàng tính nhanh hơn mình. Mình đang nghĩ "sửa lưới," nàng đã nghĩ "giữ biên." Mình đang ở tầng niềm tin, nàng đã ở tầng vật lý. Bổ sung nhau. Mình sửa sợi, nàng giữ đất. Hai tầng, cùng mục tiêu.

– Ta ký.

Nàng gật. Không cảm ơn. Lục Thanh Dao không bao giờ cảm ơn khi hai bên đều lợi, vì cảm ơn ngụ ý nợ, và nàng không muốn nợ, không muốn ai nghĩ nàng nợ.

Hắn đứng dậy, bước ra cửa, và ở bước cuối, Thiên Diễn Đồng bắt: nàng nhìn hắn đi. Không phải nhìn kiểu đánh giá, kiểu cân, kiểu Nhiếp Chính nhìn Quốc Sư. Nhìn kiểu... hắn không biết gọi là gì. Nhìn kiểu người nhìn người, kiểu mà nàng hiếm khi để lộ, và nàng biết hắn biết nàng nhìn, nhưng nàng vẫn nhìn.

Hắn không quay lại. Vì quay lại là thừa nhận hắn thấy, và thừa nhận thì nàng sẽ đóng, và nàng đóng thì mất thứ mong manh mà hắn vừa cảm nhận, thứ mong manh như sợi chỉ tơ mà gió mạnh thổi đứt.

Đêm, phủ Quốc Sư, thư phòng.

Tiêu Lãnh Nguyệt đứng ngoài cửa. Hắn biết vì Phúc An báo, kiểu báo mà lão dùng khi người đến không phải khách mà không phải kẻ thù, kiểu ở giữa mà lão không biết xếp vào đâu:

– Bẩm, Tiêu cô nương xin gặp.

Hắn gật. Tiêu vào.

Nàng vẫn như mọi ngày: áo trắng giản dị, tóc búi gọn, mặt phẳng kiểu tường gạch, mắt trống kiểu Hư Tâm Thuật. Nhưng hôm nay, Thiên Diễn Đồng bắt được thứ mong manh: sau lớp trống, có rung. Nhẹ. Kiểu rung mà dây đàn có sau khi gảy, kiểu rung âm, không phải rung mới.

– Quốc Sư, tôi xin gặp riêng.

Phúc An liếc hắn, hắn gật, lão lui ra, đóng cửa, nhẹ, kiểu đóng mà lão dùng khi không yên tâm nhưng vẫn nghe lệnh.

Tiêu đứng giữa phòng, không ngồi, kiểu đứng mà nàng dùng khi nàng nói thứ ngắn và nặng:

– Quốc Sư nhận thư từ phía bắc hôm nay.

Hắn giữ mặt. Giữ bằng mọi cơ mà hắn có, kiểu giữ mà kiếp trước đã luyện ở bàn bạc, ở buổi thương thảo, ở phiên tòa. Nhưng Tiêu không cần đọc cơ mặt, nàng không đọc kiểu Thiên Diễn Đồng, nàng đọc kiểu khác: nàng đọc hành vi.

– Ngài gọi A Ly sáng sớm. Ngài đi Trường Xuân Cung chiều. Ngài gặp Nhiếp Chính Vương tối. Ba cuộc gặp gấp trong một ngày. Ngài không gặp hội đồng. Ngài giấu thứ gì đó, thứ đủ lớn để giấu hội đồng nhưng không giấu Nhiếp Chính Vương.

Nàng đọc hành vi. Không cần đọc mặt, không cần đọc sợi. Đọc hành vi: gặp ai, khi nào, bao lâu, và ai KHÔNG gặp. Kiểu phân tích mà kiếp trước tình báo dùng.

Hắn nhìn nàng, và quyết: không giả. Không bluff. Tiêu Lãnh Nguyệt là mắt phái Xóa, và phái Xóa đang đánh giá hắn, và giả trước mắt phái Xóa là cách nhanh nhất để bị đánh giá "không đáng giữ."

– Đúng. Ta nhận tin quan trọng từ phía bắc.

– Tin gì?

– Tin mà ta không thể nói với nàng.

Tiêu nhìn hắn, mặt không đổi, nhưng Thiên Diễn Đồng bắt: thất vọng. Nhẹ. Kiểu thất vọng mà nàng không muốn có nhưng không kiểm soát được, vì Hư Tâm Thuật xóa cảm xúc bề mặt nhưng không xóa được cảm xúc sâu, và sâu trong Tiêu Lãnh Nguyệt, nàng muốn biết, không phải vì nhiệm vụ mà vì... tò mò. Tò mò kiểu kẻ đã quan sát một hiện tượng ba mươi ngày và muốn hiểu hiện tượng đó hơn.

– Tôi sẽ viết báo cáo cho sư phụ.

– Viết gì?

– "Quốc Sư nhận tin quan trọng từ phía bắc. Lo hơn mọi ngày. Gã đang giấu thứ gì đó. Không phải giấu vì tham, mà giấu vì sợ."

Hắn nhìn nàng, và cười, nhẹ, kiểu cười mà hắn dùng khi ai đó đọc đúng hắn mà hắn không chặn được:

– Chính xác.

Tiêu hơi nghiêng đầu, kiểu nghiêng mà nàng chưa bao giờ làm trước mặt hắn, kiểu nghiêng mà con người làm khi ngạc nhiên, vì hắn thừa nhận. Không giả, không bluff, không vòng vo. Thừa nhận "ta đang giấu vì sợ."

Nàng cúi đầu, nhẹ, kiểu cúi mà nàng dùng thay chào, rồi quay lưng, bước ra.

Ở cửa, nàng dừng, không quay lại:

– Mộ Trầm Hương muốn gặp ngài.

Hắn dừng thở nửa nhịp. Mộ Trầm Hương. Phái Xóa. Kẻ đã phong ấn Nguyệt Thi ba trăm năm trước. Kẻ đang đánh giá hắn qua mắt Tiêu.

– Gặp để gì?

– Sư phụ muốn nói chuyện. Không phải xóa. Chưa phải xóa.

Chữ "chưa" nặng hơn mọi chữ khác trong câu.

Nàng bước ra, cửa đóng, nhẹ, và hắn ngồi lại, im, trong thư phòng vàng đèn dầu, và nghĩ:

Mộ Trầm Hương muốn gặp. Phái Xóa muốn nói chuyện. "Chưa phải xóa." Nghĩa là đang cân. Đang xem mình đáng giữ hay đáng xóa.

Và nàng nói "chưa" trước mặt mình. Nàng có thể nói "không phải xóa," nhưng nàng nói "chưa." Trung thực? Đe dọa? Hay cảnh báo?

Tiêu Lãnh Nguyệt. Mắt phái Xóa. Nhưng cũng là người. Và người thì có "chưa," có "có thể," có khoảng trống giữa lệnh và ý. Nàng nói "chưa" có thể vì trung thực, có thể vì muốn mình chuẩn bị.

Hắn nhìn ra cửa sổ, đêm sâu, trăng lưỡi liềm mỏng hơn hôm qua, mỏng hơn mỗi đêm, và bốn ngày nữa là hạn ứng cử, và mười ngày nữa Thanh Hà có thể gãy, và sợi Bắc Nguyên đang chảy, và phái Xóa đang cân, và Hoài Viễn đang giữ bốn phiếu, và Hắc Nguyệt đang in sách, và Lục Thanh Dao đang giấu thứ gì đó mà hắn vẫn chưa biết.

Thanh Lâm ly khai. Thanh Hà ly khai. Bốn câu chuyện xung đột. Bầu vua chia phe. Hắc Nguyệt phá. Phái Xóa theo dõi. Và bây giờ, Bắc Nguyên xâm nhập.

Tất cả vì lưới yếu. Lưới yếu vì chia rẽ. Chia rẽ vì quá nhiều câu chuyện.

Câu chuyện thứ tư phải thắng. Không phải vì mình muốn thắng, vì Đại Ly cần MỘT câu chuyện. Ít nhất cho ba mươi ngày tới.

Và câu chuyện đó phải bắt đầu từ Ngô Tiểu Nguyệt. Từ nạn nhân. Từ sự thật.

Gió đêm thổi qua cửa sổ, lạnh, mang theo mùi hoa quế từ vườn nhà ai đó ở phường đông, mùi ngọt nhưng buốt, mùi mùa thu sắp hết, mùa đông sắp đến, và hắn ngồi đó, một mình, trong phủ Quốc Sư, giữa kinh thành, giữa Đại Ly, giữa mọi sợi đang siết, và nghĩ rằng bốn ngày là ít, mười ngày là ngắn, và ba mươi ngày là gần.

Nhưng bốn ngày là bốn ngày. Và ngày mai, mình phải bắt đầu.

Ch.152/175
3.623 từ