Hắc Nguyệt Môn Tấn Công
Đêm không trăng, trời đen đặc kiểu mực đổ lên lụa, và gió mùa đông ngừng thổi như nín thở.
Hắn đang ngồi trong phòng phía đông, đọc lại sổ ghi chép Thiên Cơ, khi Tiểu Phúc lao vào không kịp gõ cửa. Mặt gã trắng bệch, mắt mở lớn, miệng mấp máy trước khi thành tiếng:
– Tiên sinh. Có người. Trong phủ.
Hắn đứng dậy. Bản năng nhanh hơn suy nghĩ. Tay với cây đèn lồng, chân đã bước ra hành lang.
Và hắn thấy.
Bóng đen. Năm bóng, di chuyển trên mái nhà ngang, nhanh, im, kiểu người quen leo trèo trong tối. Áo đen, mặt trùm, chỉ lộ mắt. Hắn bật Thiên Diễn Đồng nhìn: khí đen quấn quanh mỗi bóng, mỏng nhưng rõ, cùng loại khí hắn thấy trong hang đá hôm theo dấu Hắc Nguyệt.
Hắc Nguyệt Môn. Năm người. Trong phủ.
Tiếng kiếm vang phía sân sau. Diệp Trúc Khanh.
Nàng đứng giữa sân sau, kiếm trần, áo trắng trong đêm đen như vệt sáng duy nhất. Ba bóng đen đã nhảy xuống sân, bao vây nàng theo thế tam giác, đoản đao trên tay, không nói, không hét, kiểu người được huấn luyện để giết trong im lặng.
Diệp Trúc Khanh không đợi. Kiếm chém, gọn, nhanh, tiếng thép cắt gió sắc như tiếng xé lụa. Gã đầu tiên gạt đao, lùi nửa bước, nhưng nàng đã đổi hướng, mũi kiếm quét ngang mặt gã, gã lùi thêm, va lưng vào cột hành lang. Gã thứ hai xoay người né, đoản đao chém từ bên phải, nàng nghiêng vai tránh, lưỡi đao cắt một nhúm tóc bay trong đêm. Gã thứ ba lao thẳng vào từ phía sau.
Nàng xoay kiếm, chém ngang. Đao gã thứ ba gãy, cánh tay rách, máu phun. Gã ngã, rú, nhưng tiếng rú bị bóp nghẹt ngay khi hai gã còn lại phản công cùng lúc. Kiếm nàng múa thành vòng cung bạc, phòng ngự và tấn công cùng nhịp, kiểu người đã luyện kiếm đến mức không cần nghĩ, cơ thể tự biết phải chém ở đâu.
Hắn đứng ở hành lang, nhìn. Vô dụng trong cảnh này, kiểu khán giả xem kịch mà biết diễn viên đang chảy máu thật. Thiên Diễn Đồng đọc Diệp Trúc Khanh: sợi Thiên Cơ quanh nàng căng, sáng, rung theo nhịp kiếm, và hắn nhận ra nàng không hề sợ. Không một chút. Nàng chiến đấu kiểu người đã quen với việc bị bao vây, đã quen giết, đã quen sống sót.
Năm người. Ba ở sân. Hai đâu?
Tiểu Phúc kéo tay áo hắn:
– Tiên sinh. A Ly. Phòng A Ly phía tây.
A Ly. Hai gã còn lại đi tìm A Ly.
Hắn chạy.
Phòng A Ly ở dãy nhà tây, nhỏ, cửa gỗ mỏng. Hắn đến nơi, cửa đã bị phá, bản lề gãy, gỗ vỡ trên sàn.
Bên trong, hai bóng đen đứng giữa phòng. A Ly ở góc, lưng tựa tường, mắt mở to, không khóc, không hét. Mặt trắng nhưng mắt sáng, kiểu người sợ mà không chịu nhắm mắt.
Một gã đang tiến về phía nàng, tay cầm bình sứ đen, giống hệt những bình trong hang đá. Gã kia canh cửa, đao trong tay, nhìn hắn xuất hiện.
Bình sứ. Oán khí. Chúng không đến giết A Ly. Chúng đến dùng nàng.
Mùi hương trầm nhẹ còn vương trong phòng, kiểu A Ly thường đốt trước khi ngủ. Trên bàn nhỏ, cuốn sách thuốc mở dở, nét chữ nghiêng nghiêng của nàng ghi chú bên lề. Một đứa trẻ mười bốn tuổi, ban ngày chữa bệnh cho dân, ban đêm bị kẻ lạ phá cửa xông vào. Và nàng không hét, không khóc, chỉ tựa tường mở mắt nhìn, kiểu người đã từng thấy đủ thứ tồi tệ nên biết rằng hét không giúp gì.
Hắn bật Thiên Diễn Đồng nhìn lưới Thiên Cơ quanh phòng. Và thấy.
A Ly là nút sáng. Sáng hơn mọi khi, vì sợ, vì niềm tin của dân quỳ gọi "Thiên Nữ" đổ vào nàng mỗi ngày. Quanh nàng, sợi Thiên Cơ dày, sáng, rung nhẹ. Và gã cầm bình đang cố áp bình sứ vào vùng sáng đó, kiểu người mở nắp chai hứng nước từ suối.
Chúng muốn dùng niềm tin quanh A Ly để nuôi Nguyệt Thi. A Ly là suối. Bình sứ là chai. Và Nguyệt Thi là kẻ khát.
Gã canh cửa chém. Hắn lùi, tay trần, không vũ khí, không pháp lực, kiểu người đứng giữa trận mà chỉ có miệng.
Nhưng miệng là vũ khí duy nhất mình có.
Lần trước, trong hang, mình hét "Dừng" và Thiên Cơ nghe. Niềm tin thô, nguyên thủy, kiểu tin vì sợ. Nhưng cái giá... máu mũi, kiệt sức. Lão Quốc Sư nói: mệnh lệnh Thiên Cơ đốt sức sống.
Nhưng bây giờ A Ly ở trong đó. Và mình không có kiếm.
Gã canh cửa chém lần hai. Hắn ngã lùi, lưng đập vào tường hành lang. Đau. Thiên Diễn Đồng đọc gã: không cảm xúc, kiểu người đã bị rửa, chỉ còn mệnh lệnh. Không sợ, không giận, không gì.
Không đọc được. Gã rỗng. Kiểu Hắc Nguyệt rửa sạch cảm xúc tín đồ.
Bên trong phòng, gã cầm bình đã áp sát A Ly. Nàng co người, mắt vẫn mở, nhìn hắn qua khe cửa. Nhìn hắn như nhìn người duy nhất có thể cứu.
Nàng tin mình. Cái nhìn đó. Niềm tin tuyệt đối, kiểu Tiểu Phúc, nhưng sạch hơn, sáng hơn, vì nàng là trẻ con tin người lớn.
Và niềm tin đó... mình có thể dùng.
Hắn bước tới. Đẩy qua gã canh cửa bằng vai, liều, kiểu không sợ vì không kịp sợ. Đao gã quệt cánh tay, máu ướt vải, đau buốt, nhưng hắn đã vào phòng.
Đứng giữa gã cầm bình và A Ly.
Nhìn gã. Nhìn bình sứ đen. Nhìn sợi Thiên Cơ quanh A Ly rung lắc.
Và ra lệnh.
Không phải hét lần này. Nói. Giọng trầm, chậm, kiểu Quốc Sư phán trước vạn dân, kiểu người tin mỗi chữ mình nói:
– ĐỨNG LẠI.
Thiên Cơ phản ứng.
Sợi niềm tin từ A Ly, từ Tiểu Phúc đứng ngoài hành lang, từ Phúc An đang chạy từ phòng sau, tất cả dồn về hắn, kiểu nước chảy về chỗ trũng. Và hắn đẩy ra, qua Thiên Cơ, qua lưới, vào vùng khí đen quanh hai gã Hắc Nguyệt.
Khí đen dao động. Căn phòng rung nhẹ, kiểu có thứ gì đó vô hình vừa va vào nhau giữa không trung. Bình sứ trong tay gã rung, rồi nứt. Một vết nứt nhỏ chạy dọc thân bình, khói đen rỉ ra, loãng, tanh, mang mùi như đất mộ ướt. Khói không kịp bám vào nút sáng A Ly vì sợi Thiên Cơ quanh nàng bùng lên, đẩy ngược.
Gã cầm bình lùi. Mắt trắng (gã cũng mắt trắng, kiểu đạo sĩ trong hang) nhìn hắn, lần đầu có biểu cảm: kinh ngạc.
Đủ.
Tiếng kiếm. Diệp Trúc Khanh lao vào phòng, áo trắng dính máu (không phải máu nàng), kiếm chém. Gã cầm bình ngã, kiếm xuyên ngực. Gã canh cửa quay lại, Diệp Trúc Khanh xoay kiếm, chém vai, gã ngã, đao rơi.
Im lặng. Chỉ tiếng thở.
Bốn gã Hắc Nguyệt chết. Một chạy thoát, nhảy qua tường bắc vào bóng đêm trước khi Diệp Trúc Khanh kịp đuổi. Nàng đứng ở chỗ tường vỡ, nhìn bóng tối nuốt gã, mắt lạnh, kiểu thợ săn nhìn con mồi thoát bẫy. Nàng biết gã sẽ về báo. Và lần sau, chúng sẽ không chỉ mang năm người.
Hắn ngồi sụp ngoài hành lang, lưng tựa tường. Tay phải ướt máu từ vết chém trên cánh tay, đau nhức nhưng không sâu. Mũi chảy máu, kiểu lần trước trong hang, nhưng ít hơn. Đầu ong ong, kiểu người vừa bị ai dùng búa gõ vào thái dương.
Mệnh lệnh Thiên Cơ. Lần thứ hai. Lần trước hét, lần này nói. Hiệu quả mạnh hơn. Nhưng giá...
Thiên Diễn Đồng nhấp nháy, kiểu đèn sắp hết dầu. Đọc cảm xúc người quanh mờ dần, rồi tắt.
Mất. Tạm mất. Giống hồi cầu mưa, kiểu quá tải.
A Ly ngồi bên cạnh, tay nhỏ nắm vạt áo hắn, không nói. Mắt ướt nhưng không khóc. Nàng nhìn vết máu trên tay hắn, rồi nhìn mặt hắn, rồi nhìn xuống.
– Tiên sinh.
– Ta ổn.
– Tiên sinh bị thương vì con.
– Không phải vì ngươi. Vì chúng. Khác nhau.
Nói dối. Hoàn toàn vì con bé. Nếu chúng không nhắm A Ly, mình không cần xông vào. Nhưng nàng không cần biết. Nàng đã đủ tự trách.
Diệp Trúc Khanh đứng ở cửa phòng, kiếm tựa vai, nhìn hắn. Áo trắng đẫm máu, tóc xổ, nhưng mắt bình tĩnh, kiểu người vừa giết bốn mạng mà không mất nhịp thở.
– Ngươi dùng Thiên Cơ. Lần nữa.
Không phải câu hỏi.
– Đúng.
– Ngươi yếu hơn lần trước?
– Không. Mạnh hơn. Nhưng giá cũng đắt hơn.
Nàng nhìn hắn lâu. Rồi gật, quay đi, sắp xếp xác, kiểm tra phủ. Không nói thêm. Kiểu Diệp Trúc Khanh: biết rồi, ghi nhận, xử lý tiếp.
Tiểu Phúc mang nước ấm và vải băng, tay run nhưng mắt sáng, kiểu gã sợ mà vẫn làm, vì gã tin tiên sinh cần gã. Phúc An kiểm tra tường rào, đi một vòng quanh phủ, gõ từng đoạn tường nghe tiếng đặc hay rỗng, kỹ lưỡng kiểu người biết rằng lỗ hổng an ninh không bao giờ chỉ có một. Gã quay lại báo: tường bắc có chỗ gạch vỡ, chắc chúng vào từ đó, và gã thứ năm cũng thoát từ đó. Xuân Nhi đun cháo loãng cho A Ly, không hỏi gì, chỉ làm, kiểu người quen sống trong bão mà không cần ai giải thích bão từ đâu đến.
Năm người Hắc Nguyệt. Mục tiêu: A Ly. Phương tiện: bình sứ oán khí. Mục đích: dùng niềm tin quanh A Ly nuôi Nguyệt Thi.
Chúng biết A Ly ở đây. Chúng biết nàng là nút sáng. Chúng biết nàng có niềm tin dày. Nghĩa là có ai đó trong kinh thành báo cho Hắc Nguyệt. Gã đạo sĩ già bị bắt ở hang đá, nhưng gã nói: "Hắc Nguyệt Môn có trăm người."
Trăm người. Ở đâu? Kinh thành? Ngoại ô? Cả hai?
Và chúng sẽ quay lại. Vì A Ly vẫn ở đây. Và Nguyệt Thi vẫn đói.
Khuya. A Ly đã ngủ, Diệp Trúc Khanh canh ngoài cửa phòng nàng. Phủ yên, nhưng yên kiểu sau bão, kiểu mọi thứ đã qua nhưng chưa ai dám tin đã hết.
Hắn ngồi ngoài sân, tay băng vải, nhìn lên trời. Lưới Thiên Cơ mờ vì Thiên Diễn Đồng đang phục hồi, nhưng vẫn thấy lờ mờ: sợi quanh phủ rung, kiểu mặt nước sau khi ném đá. Dấu vết của mệnh lệnh vừa rồi.
Lần đầu trong hang: hét, thô, bản năng. Thiên Cơ nghe nhưng yếu.
Lần này: nói, chậm, có chủ đích. Thiên Cơ nghe mạnh hơn. Bình sứ nứt. Khí đen bị đẩy.
Mạnh hơn. Nhưng máu mũi, Thiên Diễn Đồng tắt, cánh tay không phải do đao chém mà do mình xông vào. Giá đắt hơn.
Lão Quốc Sư nói: Thiên Cơ ăn mòn. Mỗi lần ra lệnh là cho Thiên Cơ cắn một miếng. Và mỗi lần mình mạnh hơn, Nguyệt Thi tỉnh thêm.
Vòng lặp. Lại vòng lặp.
Gió mùa đông thổi qua sân, lạnh, mang theo mùi máu chưa rửa hết trên gạch. Bốn xác đã được Phúc An khiêng ra, phủ vải, chờ sáng xử lý.
Mình vừa ra lệnh cho Thiên Cơ. Và nó nghe. Lần nữa. Mạnh hơn lần trước.
Điều đó có nghĩa gì? Mình đang mạnh lên? Hay Thiên Cơ đang dễ dãi hơn? Hay... nó muốn mình ra lệnh, vì mỗi lần mình ra lệnh, Nguyệt Thi tỉnh thêm, và Thiên Cơ tò mò muốn xem chuyện gì xảy ra khi hai kẻ cùng bản chất đối mặt nhau?
Mình là thí nghiệm. Không phải của ai. Của Thiên Cơ.
Đâu đó trong phủ, Phúc An đóng đinh gia cố chỗ tường vỡ, tiếng búa đều đặn vọng trong đêm. Tiểu Phúc ngồi bên cửa phòng A Ly, gà gật nhưng không chịu đi ngủ. Diệp Trúc Khanh đứng trên mái nhà chính, kiếm vẫn trên tay, nhìn về phía bắc nơi gã thứ năm đã biến mất, tóc bay trong gió lạnh, kiểu người canh gác mà không cần ai bảo phải canh.
Cả phủ này đang giữ nhau. Tiểu Phúc giữ A Ly. Phúc An giữ tường. Diệp Trúc Khanh giữ tất cả. Và mình... mình giữ cái gì? Một bí mật giả, một danh phận mượn, và một năng lực đang ăn dần sức sống mỗi lần dùng.
Nhưng đêm nay, nó đã cứu A Ly. Và cái giá đó, dù đắt, mình sẵn lòng trả.
Trời vẫn đen. Không trăng. Không sao. Chỉ có gió lạnh và mùi máu, và một Quốc Sư giả ngồi giữa sân, tay run, mũi còn vương vị tanh, tự hỏi mình vừa cứu người hay vừa đánh thức quái vật.