Dấu Vết Hắc Nguyệt
Tin đến từ miếu phường tây, viết trên giấy gấp bốn lần, nhét trong hộp trầu.
Tiểu Phúc mang vào lúc nửa đêm. Mặt trắng.
– Tiên sinh. Nghĩa trang phía tây ngoại ô. Có người đào mộ.
Hắn ngồi dậy, lấy giấy đọc. Chữ viết vội, run, kiểu người sợ viết: "Ba đêm liền. Nhóm mặc đen, ba hoặc bốn người, vào nghĩa trang Thanh An, đào mộ mới chôn. Không lấy đồ tùy táng. Chỉ đốt thứ gì đó trên xác, rồi hứng khói vào bình. Đêm thứ ba tui theo xa, thấy họ đi về phía núi Lĩnh Bắc."
Đào mộ. Đốt trên xác. Hứng khói vào bình.
Phủ Trịnh Hoài An. Hồi mới nhận chức. Cùng mô hình. Xác chết, khí đen, bình chứa. Lúc đó mình không hiểu. Bây giờ hiểu hơn một chút: họ thu oán khí. Người chết mang oán, oán đọng thành khí, khí nuôi... thứ gì đó.
Khí Thi. Diệp Trúc Khanh nói. Xác chết bị khí đen điều khiển. Cùng dấu vết, cùng mùi.
Hắn gọi Tiểu Phúc:
– Gửi tin cho Diệp cô nương. Nói: nghĩa trang Thanh An, phe áo đen, ngày mai đêm ta đi.
Đêm sau. Ngoại ô kinh thành.
Trăng mờ sau mây. Đường đất ngoại ô vắng, hai bên là ruộng đã gặt, gốc rạ thấp, gió lạnh. Hắn mặc áo nâu, không mang gì ngoài đèn lồng nhỏ đã tắt. Diệp Trúc Khanh đi bên cạnh, kiếm trần trong tay, bước không tiếng.
Nghĩa trang Thanh An nằm chân núi Lĩnh Bắc, cách kinh thành nửa canh giờ đi bộ. Mộ la liệt, bia đá xiêu, cỏ dại cao đến đầu gối. Mộ mới thì gò đất còn ướt, hoa tàn chưa khô.
Hắn quét Thiên Diễn Đồng.
Lưới Thiên Cơ ở đây lạ. Thường thì nghĩa trang, nơi không có người sống, lưới mờ, sợi nhạt. Nhưng ở đây có vệt đen, mỏng, kiểu khói trầm nhuộm lên tơ trắng. Không phải từ mộ. Từ phía sau nghĩa trang, hướng núi.
– Phía bắc. Có dấu.
Diệp Trúc Khanh gật. Nàng đã cảm nhận trước khi hắn nói.
– Kiếm rung từ lúc vào nghĩa trang. Hướng đó.
Họ đi theo vệt đen trên lưới Thiên Cơ, xuyên qua khu mộ cũ, leo lên sườn đồi. Đường mòn nhỏ, có dấu chân, dấu mới, ba bốn người qua lại nhiều lần.
Nửa canh giờ sau. Hang đá.
Nhỏ, miệng hang chỉ vừa một người chui, giấu sau bụi dại. Nhưng bên trong rộng hơn, ánh lửa lờ mờ hắt ra.
Diệp Trúc Khanh giơ tay chặn hắn. Nàng lắng nghe. Rồi giơ ba ngón: ba người bên trong.
Hắn gật. Nàng vào trước, hắn theo.
Bên trong hang, ba đạo sĩ áo đen quây quanh bàn thờ đá.
Bàn thờ thấp, đặt giữa hang, đá xám khắc ký hiệu. Hắn nhìn ký hiệu: đường cong uốn quanh một vòng tròn đặc, giống mặt trăng bị nuốt. Và giống, rất giống, ký hiệu hắn thấy dưới Trường Xuân Cung hồi lần đầu xuống tầng ngầm.
Cùng ký hiệu. Cùng nguồn gốc.
Trên bàn, ba cái bình sứ đen. Miệng bình bịt kín bằng sáp. Bên trong chắc là thứ họ thu ở nghĩa trang.
Một đạo sĩ quỳ trước bàn, đang lầm bầm. Hai gã còn lại đứng hai bên, mắt nhắm.
Diệp Trúc Khanh không đợi. Nàng bước vào, kiếm chém.
Gã đứng bên trái phản xạ nhanh, rút đoản đao gạt. Gã bên phải chậm hơn, kiếm Diệp lướt qua cánh tay, máu phun. Gã ngã, rú.
Gã quỳ trước bàn thờ đứng bật dậy. Già, tóc bạc, mắt trắng đục, miệng vẫn lầm bầm. Gã không rút vũ khí. Thay vào đó, gã đập vỡ một bình sứ.
Khói đen tràn ra.
Không phải khói thường. Đặc, chậm, kiểu mật ong chảy trong không khí. Mùi tanh, hôi, kiểu thịt thối trộn với trầm hương. Hắn lùi, bụng nôn nao.
Oán khí. Đây là thứ chúng thu từ nghĩa trang. Đặc quánh, nặng, và sống.
Khói đen chảy về góc hang, nơi có... một xác. Hắn không thấy lúc vào, vì xác nằm trong hốc đá, phủ vải. Nhưng bây giờ khói đen bọc lấy xác, và xác... ngồi dậy.
Khí Thi.
Xác đàn ông, chết có lẽ vài ngày, da xám, mắt đục, nhưng cử động. Đứng lên, chậm, kiểu người ngủ bị kéo dậy. Quanh xác, khí đen cuộn dày, sợi lưới Thiên Cơ ở chỗ đó đen ngòm, kiểu vết cháy trên lụa trắng.
Diệp Trúc Khanh nhìn xác, mắt sắc. Nàng đã gặp Khí Thi trước. Nhưng lần trước ở ngoại thành, trong rừng, ban đêm. Lần này trong hang hẹp, gần.
Xác lao tới. Nhanh, nhanh hơn người sống, kiểu không bị giới hạn bởi đau hay mệt. Diệp Trúc Khanh né, kiếm chém vào cổ. Đứt. Nhưng xác không ngã. Đầu lệch sang một bên, vẫn bước, tay vung.
– Chém không chết. Cần phá khí.
Nàng nói, giọng bình tĩnh, kiểu nói lúc đang đánh.
Gã đạo sĩ già cười, mắt trắng sáng trong ánh lửa:
– Khí Thi không chết. Chỉ có Thiên Cơ mới phá.
Thiên Cơ. Gã biết về Thiên Cơ. Gã biết nhiều hơn mình tưởng.
Xác lao tới Diệp Trúc Khanh lần hai. Nàng chém cánh tay, đứt, nhưng cánh tay rơi xuống vẫn bò. Khí đen bọc từng phần, giữ chúng chuyển động. Không phải một xác. Là nhiều mảnh, mỗi mảnh tự hoạt động.
Hắn lùi vào góc, lưng chạm đá lạnh.
Không biết đánh. Không biết cầm kiếm. Đứng đây vô dụng trong khi Diệp Trúc Khanh chiến đấu.
Nhưng mình có thứ khác.
"Chỉ có Thiên Cơ mới phá." Gã nói. Và mình... mình uốn được Thiên Cơ. Không phải bằng kiếm. Bằng niềm tin.
Liều.
Hắn bước tới. Nhìn xác, nhìn khí đen cuộn quanh nó, nhìn sợi Thiên Cơ cháy đen.
Và hét:
– DỪNG!
Không phải hét vì dũng cảm. Hét vì sợ. Sợ thật, sợ xác chết đang bò về phía mình, sợ khí đen sẽ chạm da, sợ chết lần nữa ở thế giới này.
Nhưng tiếng hét mang theo thứ gì đó. Niềm tin. Không phải "tin mình là Quốc Sư." Tin mình còn sống, tin mình phải sống, tin xác chết phải dừng vì mình muốn nó dừng. Đơn giản, thô, nguyên thủy, kiểu niềm tin của kẻ đứng mép vực.
Thiên Cơ phản ứng.
Sợi lưới quanh hắn bùng, không sáng lắm, nhưng rung mạnh. Rung lan ra, chạm vào vùng đen quanh xác, và vùng đen... dao động. Kiểu mặt nước bị ném đá. Khí đen không tan, nhưng chậm lại. Xác chết dừng giữa bước, run, mắt đục nhìn hắn, kiểu thứ gì đó bên trong đang cân nhắc.
Đủ.
Diệp Trúc Khanh không bỏ lỡ. Kiếm xoay, không chém xác, mà chém bình sứ thứ hai trên bàn thờ. Bình vỡ, khói đen tràn ra, nhưng không có xác để bám, loãng dần rồi tan. Nàng xoay kiếm chém bình thứ ba, sứ nổ tung, khói đen bốc lên rồi rã giữa không khí.
Xác chết mất nguồn. Khí đen quanh nó loãng, mỏng, rồi rã. Xác ngã, lần này là ngã thật, kiểu người chết, bất động.
Im lặng. Chỉ còn tiếng thở nặng của hắn, và tiếng kiếm Diệp Trúc Khanh tra vào vỏ.
Gã đạo sĩ già nằm góc hang, tay bị Diệp Trúc Khanh trói bằng dây đai kiếm. Gã đầu tiên đã chết, kiếm xuyên ngực. Gã thứ hai bất tỉnh, máu chảy từ cánh tay đứt.
Hắn ngồi trước gã già, tim vẫn đập mạnh, tay vẫn run. Cố giữ mặt bình thản, kiểu Quốc Sư.
– Ngươi là ai?
Gã già cười. Răng đen, mắt trắng, cười kiểu kẻ tin mình đúng:
– Hắc Nguyệt Môn. Tăng đồ của Nguyệt Thi đại nhân.
Hắc Nguyệt Môn. Tên mới. Nguyệt Thi. Tên mới nữa.
– Nguyệt Thi là ai?
– Ngài là ánh trăng mà thế gian đã quên. Quốc Sư đời thứ ba. Mạnh nhất. Duy nhất. Ngài uốn Thiên Cơ như uốn tóc. Nhưng Thiên Cơ phản, nuốt ngài. Hai trăm năm mươi năm. Ngài nằm dưới cung điện của các ngươi, không chết không sống, chờ.
Quốc Sư đời thứ ba. Mạnh nhất trong mười bảy đời. Bị Thiên Cơ nuốt. Và nằm dưới Trường Xuân Cung.
Vật thể mình chạm vào trong tầng ngầm. Bóng người mắt trắng trong ký ức cung nữ chết. Khí đen từ Trường Xuân Cung lan ra. Tất cả... là Nguyệt Thi.
– Các ngươi thu oán khí để làm gì?
– Nuôi ngài. Oán khí là thức ăn. Người chết mang oán, oán nuôi ngài, ngài mạnh dần. Mỗi bình, ngài gần hơn một bước.
– Gần hơn cái gì?
Gã già cười rộng hơn:
– Thức. Ngài sẽ thức. Và khi ngài thức, Thiên Cơ sẽ quỳ.
Diệp Trúc Khanh giơ kiếm, lạnh:
– Nói tiếp hay chết?
Gã già nhìn nàng, không sợ. Mắt trắng đục nhìn kiếm như nhìn đồ chơi:
– Giết ta cũng vậy. Hắc Nguyệt Môn có trăm người. Nghĩa trang khắp nơi. Oán khí không thiếu. Ngài sẽ thức, dù ta sống hay chết.
Rồi gã ngửa đầu, nhìn hắn, ánh mắt thay đổi, từ cuồng tín sang... tò mò:
– Ngươi hét "Dừng" mà Khí Thi chậm lại. Ngươi... cũng uốn được Thiên Cơ?
Im lặng. Hắn không đáp.
– Quốc Sư mới. Nguyệt Thi đại nhân sẽ muốn gặp ngươi. Đồng loại nên gặp nhau.
Đồng loại. Gã gọi mình là đồng loại của Nguyệt Thi. Kẻ uốn Thiên Cơ.
Và gã đúng. Mình uốn được. Chỉ vừa rồi mình hét "Dừng" và Thiên Cơ nghe. Không mạnh. Nhưng nghe.
Nguyệt Thi uốn mạnh hơn. Uốn đến mức Thiên Cơ nuốt. Và mình... đang đi cùng con đường.
Diệp Trúc Khanh nhìn hắn. Không nói. Nhưng mắt nàng nói đủ: Ngươi vừa dùng Thiên Cơ. Và nàng thấy.
Đường về kinh thành. Trăng mờ, gió lạnh, đường đất ướt sương đêm.
Hai người đi im lặng. Gã đạo sĩ già bị trói trên lưng ngựa Diệp Trúc Khanh, bất tỉnh sau khi nàng điểm huyệt. Gã thứ hai chết vì mất máu trong hang.
Hắn đi, tay vẫn run nhẹ.
Nguyệt Thi. Quốc Sư đời thứ ba. Hai trăm năm mươi năm nằm dưới Trường Xuân Cung.
Mình chạm vào nó. Lần đầu xuống tầng ngầm, tay mình chạm vào vật thể trên bàn thờ. Lạnh. Rồi ký ức cung nữ chết tràn vào. Bóng người mắt trắng.
Lúc đó mình tưởng mình đọc ký ức xác chết. Nhưng nếu Nguyệt Thi nằm dưới đó, nửa tỉnh nửa mê, thì có khi... không phải mình đọc nó. Mà nó đọc mình.
Mình đánh thức nó thêm.
– Ngươi run.
Diệp Trúc Khanh nói, không nhìn hắn, nhìn đường.
– Đúng. Ta sợ.
– Lần đầu ta thấy ngươi nói thật không cần suy nghĩ trước.
Nàng đúng. Mình luôn cân nhắc mỗi câu. Nhưng câu "ta sợ" vừa rồi không qua đầu. Nó tự ra.
– Thứ trong hang. Khí Thi. Ngươi biết rồi phải không? Ngươi đã thấy trước.
– Diệp Trúc Khanh gặp ở phủ Trịnh Hoài An. Ta thấy ở Trường Xuân Cung. Cùng nguồn.
– Cùng nguồn. Và bây giờ ngươi biết nguồn đó tên gì.
Nguyệt Thi. Hắn không nói ra, nhưng Diệp Trúc Khanh hiểu.
– Ta sẽ canh. A Ly ban ngày. Nguyệt Thi ban đêm.
Hắn nhìn nàng. Nàng vẫn không nhìn lại, nhưng lưng thẳng, bước đều, kiếm tựa vai.
– Nàng không hỏi Nguyệt Thi là gì?
– Không cần. Ngươi sẽ nói khi cần. Ta chỉ cần biết: nó nguy hiểm, kiếm ta chém được hay không.
– Chưa chắc.
– Vậy ta sẽ tìm cách.
Đơn giản. Kiểu Diệp Trúc Khanh. Không phân tích mười bước. Có thù thì chém. Chém không đứt thì tìm kiếm sắc hơn.
Nàng không hiểu Thiên Cơ, không hiểu Nguyệt Thi, không hiểu hệ thống mình đang vật lộn. Nhưng nàng không cần hiểu. Nàng chỉ cần đứng cạnh và sẵn sàng. Và đôi khi, thứ mình cần không phải người hiểu mình. Mà người sẵn sàng chiến đấu bên mình dù không hiểu.
Trăng lặn. Trời gần sáng. Kinh thành hiện dần phía trước, mái ngói xám trong sương sớm.
Nguyệt Thi đang thức dần. Hắc Nguyệt Môn nuôi nó. Trường Xuân Cung giấu nó. Và mình đánh thức nó thêm mỗi lần dùng Thiên Cơ.
Mình phải tìm lão Quốc Sư. Lão biết mười bảy đời. Lão phải biết Nguyệt Thi.
Vì nếu lão không biết, thì không ai biết.
Gió sáng thổi. Lạnh. Mùa đông gần lắm rồi.