Quốc Sư Giả Mạo
Chương 142: Chiến Dịch
Chương 142

Chiến Dịch

Doanh trại phía tây kinh thành nằm ở chân đồi Bạch Vân, nơi cỏ khô mọc cao đến đầu gối và gió thổi xiên từ thung lũng lên mang theo mùi đất ẩm, mùi than tàn, mùi cơm chiều còn vương trong khói bếp dã chiến. Ba mươi lính Giang Nam đóng ở đó từ bảy ngày trước, lều vải xám xếp thành hai hàng, ngựa buộc ở gốc sồi, và ở lều giữa, lều lớn nhất nhưng không sang hơn lều nào, Hoài Viễn ngồi trước bàn gỗ mà gã tự đóng bằng gỗ tạp, uống trà rẻ, đọc bản đồ sáu trấn mà gã đã thuộc lòng từ năm mười bốn tuổi.

Gã không cần bản đồ để biết đường. Gã cần bản đồ để biết người.

Trần Khải Dụ đứng bên bàn, tay chắp sau lưng, kiểu đứng mà người lính đứng khi chờ lệnh nhưng không chắc lệnh có hợp lý không. Lão là chỉ huy cánh quân phía tây, năm mươi bảy tuổi, da rám nắng biên cương, mắt hẹp và sắc, kiểu mắt mà người ta có khi nhìn quá nhiều thứ ngoài biên giới và không muốn nhìn thêm nữa.

– Điện hạ gọi thần đến. (Lão nói, giọng đều, không kính không khinh.) Thần nghe.

Hoài Viễn đặt chén trà xuống, nhìn Trần Khải Dụ. Gã không đọc được cảm xúc người khác bằng Thiên Diễn Đồng như kẻ kia, nhưng gã đọc bằng thứ khác: kinh nghiệm. Hai mươi năm sống ngoài biên ải, gã học đọc mặt người bằng cách sống với họ, ăn cùng mâm, ngủ cùng đất, và gã biết Trần Khải Dụ không phải kẻ theo ai vì tên tuổi, mà theo vì lý do.

– Lão muốn gì cho biên tây?

Trần Khải Dụ giật nhẹ, kiểu giật mà kẻ quen nghe mệnh lệnh giật khi bị hỏi ngược:

– Thần không dám mong.

– Ta không hỏi dám hay không. Ta hỏi muốn gì.

Lão nhìn gã, lâu, rồi nói, chậm, kiểu chậm mà người ta chậm khi nói thứ đã nghĩ mười năm nhưng chưa ai hỏi:

– Biên tây cần thêm ba trăm quân. Hiện tại chỉ có tám mươi, canh hai trăm dặm, mỗi người canh gần ba dặm, gặp giặc thì chạy nhanh hơn gọi tiếp viện. Cần thêm trạm lương ở Vạn Niên Quan, vì lương vận từ kinh thành đi mất mười hai ngày, lính ăn cháo loãng bốn ngày cuối tháng. Và cần sửa đường từ Hàm Dương đến Thanh Khê, vì mùa mưa đường sụt, xe lương không qua, lính nhịn đói.

Hoài Viễn gật. Gã không gật vì xã giao, gã gật vì gã biết, vì gã đã đi qua Vạn Niên Quan hai lần, đã ăn cháo loãng với lính biên tây, đã thấy đường Hàm Dương sụt trong mưa và xe chở gạo lật nghiêng xuống vực, gạo trôi theo nước, lính đứng nhìn.

– Nếu ta làm vua, ba điều này xong trong năm đầu tiên.

Trần Khải Dụ nhìn gã, mắt không đổi, nhưng tay hơi nới ra sau lưng, kiểu nới mà người lính nới khi căng thẳng giảm một bậc:

– Điện hạ nói thật?

– Ta không biết nói khác thật. (Gã đứng dậy, bước đến bản đồ treo trên cọc gỗ, chỉ.) Biên tây đây. Biên đông đây. Thanh Lâm đây. Kinh thành đây. (Gã quay lại nhìn Trần Khải Dụ.) Mười bảy đời Quốc Sư, ai trong số họ đến biên tây?

Lão im.

– Không ai. Quốc Sư phán, dân no. Nhưng niềm tin không thay cơm. Quốc Sư nói trời thuận, biên giới yên, nhưng trời thuận thì lính vẫn ăn cháo loãng, biên giới yên thì đường vẫn sụt, và dân no vì tin hay dân no vì có gạo? (Gã dừng, giọng không to, không hùng biện, giọng mà gã dùng khi nói với người gã tôn trọng.) Ta cày, dân no. Ta xây, đường thông. Ta tuyển quân, biên giới giữ. Không phải vì ta giỏi, mà vì ta ở đó, ta thấy, và ta làm.

Trần Khải Dụ không gật, không phản đối, nhưng gã đọc: lão đang nghĩ. Và khi kẻ như Trần Khải Dụ nghĩ, tức là lão chưa nói không.

– Thần xin nghe thêm.

– Không cần nghe thêm. (Gã lắc đầu.) Lão về biên tây, nghĩ, rồi quyết. Ta không cần lão gật đầu hôm nay. Ta cần lão gật đầu khi lão tin, vì gật vì tin thì giữ được lâu, gật vì nể thì gió thổi là đổi.

Gã rót trà cho Trần Khải Dụ, tự tay, kiểu rót mà hoàng tử không rót cho tướng, nhưng Hoài Viễn rót, vì gã không nghĩ mình là hoàng tử đang ban ơn, gã nghĩ mình là kẻ đang xin người khác tin.

Niềm tin không thay cơm. Nhưng không có niềm tin thì cơm vận đến ai cũng nghi. Kẻ kia xây niềm tin bằng lời. Ta xây bằng gạo, bằng đường, bằng quân. Hai cách khác nhau, nhưng cùng đích: dân tin. Và dân tin ai, kẻ đó giữ nước.

Trần Khải Dụ uống trà, đặt chén xuống, cúi đầu, rồi bước ra ngoài. Gã nhìn theo, không vội, vì gã biết: lão sẽ về, lão sẽ nghĩ, và lão sẽ gật, vì lão muốn ba trăm quân hơn muốn trung thành với bất cứ ai, và kẻ cho lão ba trăm quân là kẻ lão theo.

Chiến dịch không bắt đầu từ kinh thành. Chiến dịch bắt đầu từ biên giới, vì kẻ giữ biên giới là kẻ giữ nước, và kẻ giữ nước thì có quyền chọn vua.

Ở Quốc Sư Phủ, còn hai mươi bốn ngày trước hạn chót, nắng xiên qua cửa sổ thư phòng rọi lên bàn gỗ nơi Phúc An đặt một tập giấy dày bằng hai ngón tay, mép gấp gọn, chữ nhỏ đều, kiểu chữ mà hắn nhận ra: chữ thám tử, người mà Phúc An thuê ở phường đông, kẻ viết báo cáo như viết sổ sách, không tình cảm, không nhận xét, chỉ sự kiện.

– Bẩm Quốc Sư, tình hình hoạt động của Hoài Viễn Điện hạ trong mười ngày qua.

Hắn mở tập giấy, đọc.

Ngày mười bảy: Hoài Viễn gặp thương nhân hội Vạn An, hứa giảm thuế quá cảnh mười phần trăm nếu lên ngôi, thương nhân tặng ba mươi lạng vàng cho quỹ vận động. Ngày mười tám: gã đến phường bắc, nói chuyện với già làng, hứa xây cầu qua sông Bạch Mã (cầu cũ gãy bảy năm, triều đình chưa sửa). Ngày mười chín: gã gặp Phạm Đình Chương ở quán trà Thanh Trúc, bàn chiến lược thuyết phục hội đồng đại thần, Phạm nhận vai vận động nội bộ triều đình.

Ngày hai mươi: gã gửi thư cho Vương Tử Kiêm ở Giang Nam, nội dung (bản sao Phúc An chặn được): "Kinh thành dao động. Quốc Sư mất uy tín sau vụ bong bóng. Cần huynh lên tiếng ở Giang Nam: dân cần vua thật, không cần thầy bói." Ngày hai mươi hai: gã đến trại lính phía nam, tặng gạo và vải cho gia đình lính, ngồi ăn cơm cùng. Ngày hai mươi ba: gã đi khảo sát đường từ kinh thành đến Thanh Khê, đánh dấu chỗ cần sửa, tính toán ngân sách, viết bản đề xuất gửi hội đồng.

Ngày hai mươi lăm: Phạm Đình Chương tấu trước triều đình rằng ngân sách dành cho Sở Kiểm Lời chưa được phê duyệt, đề nghị chuyển ngân sách đó sang sửa đường và xây cầu, cái mà "dân thật sự cần." Ngày hai mươi sáu: Vương Tử Kiêm gửi thư từ Giang Nam đến ba trấn phía bắc, kêu gọi "ủng hộ minh quân, đừng theo mê tín."

Hắn đặt tập giấy xuống, ngả lưng vào ghế, nhìn lên trần.

Mười ngày. Mười ngày mà Hoài Viễn đã gặp thương nhân, già làng, lính, tướng. Đã xây liên minh với Phạm trong triều, Vương ngoài biên. Đã hứa giảm thuế, xây cầu, sửa đường, tuyển quân. Có ngân sách, có lộ trình, có người thực hiện. Ba hướng tấn công: dân, quan, dư luận. Chiến dịch bài bản hơn bất cứ thứ gì mình từng làm.

Và gã đúng. Cầu gãy bảy năm thật. Đường sụt thật. Lính ăn cháo loãng thật. Gã hứa thứ người ta cần, và gã hứa vì gã biết, vì gã đã đi, đã thấy, đã ăn cháo loãng cùng lính. Không phải lừa. Gã tin.

A Ly bước vào, bưng khay trà, đặt lên bàn, nhìn tập giấy dày trên bàn rồi nhìn hắn:

– Tiên sinh đang đọc gì?

– Đọc chiến dịch của Hoài Viễn.

Con bé nghiêng đầu, kiểu nghiêng mà con bé nghiêng khi con bé nghe từ lạ:

– Chiến dịch là gì?

– Là khi một người muốn thứ gì đó, và người đó lập kế hoạch bài bản để có được, bước một rồi bước hai rồi bước ba, mỗi bước có người phụ trách, có tiền, có thời gian. (Hắn nhìn con bé, nhìn mắt trong veo của đứa trẻ mười bốn tuổi chưa biết chính trị là gì nhưng đọc lưới Thiên Cơ giỏi hơn bất cứ ai hắn từng gặp.) Hoài Viễn đang chạy chiến dịch bài bản hơn ta.

A Ly ngồi xuống, chân xếp bằng, tay ôm gối, kiểu ngồi mà con bé ngồi khi con bé nghĩ:

– Tiên sinh có chiến dịch không?

Hắn nhìn bàn thờ nhỏ ở góc phòng, nơi hai trăm bốn mươi bảy bài vị xếp thành bảy hàng, mỗi bài vị khắc tên một hộ gia đình ở Mạc Lăng, những người chết vì đê vỡ, vì sợi mờ, vì niềm tin sai mà hắn không ngăn kịp.

– Ta có hai trăm bốn mươi bảy bài vị trên bàn.

Con bé nhìn theo ánh mắt hắn, nhìn bàn thờ, và con bé không hỏi thêm, vì con bé hiểu: bài vị không phải chiến dịch, bài vị là lý do, và lý do thì khác kế hoạch, vì kế hoạch có thể thất bại, nhưng lý do thì không mất.

Chiều, hắn gặp Lục Thanh Dao ở Thanh Phong Các.

Nàng đến trước, ngồi ở bàn đá dưới tán mai già, trà đã pha, hai chén, kiểu chuẩn bị mà nàng chuẩn bị khi nàng biết cuộc nói chuyện sẽ dài. Mắt nàng hôm nay sắc hơn mọi ngày, sắc kiểu mà hắn đọc: nàng đã nghĩ kỹ điều gì đó và đang đợi hắn đến để nói.

Nhưng hắn nói trước:

– Ta cần hỏi nàng một chuyện.

Nàng nhấp trà, đợi.

– Luật Đại Ly quy định ứng viên tranh ngôi phải đăng ký trong bao lâu?

Nàng đặt chén xuống, mắt nhìn hắn, và hắn đọc: nàng biết hắn hỏi không phải vì không biết, mà vì hắn muốn xác nhận:

– Hai mươi ngày đầu tiên kể từ khi hội đồng mở kỳ nghị bầu vua. Sau hai mươi ngày, danh sách ứng viên đóng lại, mười ngày còn lại dành cho tranh luận và bỏ phiếu.

Hai mươi ngày. Kỳ nghị bầu vua mở từ trước khi Lục cho ba mươi ngày thử thách, và hạn đăng ký ứng viên chỉ còn bốn ngày nữa. Hoài Viễn đăng ký ngay ngày đầu tiên. Không ai khác đăng ký. Danh sách hiện tại: Hoài Viễn, một mình.

– Có ngoại lệ nào cho phép đăng ký muộn không?

Nàng nhìn hắn, lâu, rồi gật nhẹ:

– Có. Nếu Nhiếp Chính Vương hoặc Quốc Sư đề cử trực tiếp, ứng viên được bổ sung trong ba ngày tiếp theo kể từ ngày đề cử. Nhưng quyền này chưa ai dùng trong hai trăm năm. (Nàng dừng.) Ngươi muốn đề cử ai?

Hắn nhìn nàng, và hắn biết câu tiếp theo sẽ thay đổi mọi thứ giữa họ, nhưng hắn nói, vì hắn không có lựa chọn nào tốt hơn:

– Nàng.

Lục Thanh Dao không giật. Nàng không nhíu mày. Nàng không đặt chén trà xuống mạnh hơn bình thường. Nàng chỉ dừng, hoàn toàn, kiểu dừng mà cả cơ thể dừng cùng lúc: tay dừng, mắt dừng, hơi thở dừng, và trong khoảnh khắc đó, nàng giống pho tượng đá dưới tán mai, bất động, lạnh, và đẹp theo cách mà đá đẹp khi ánh chiều rọi đúng góc.

Rồi nàng thở ra, nhẹ, chậm, kiểu thở mà nàng thở khi nàng cần thời gian:

– Bản vương là nữ.

– Đại Ly không cấm nữ đế.

– Ba trăm năm chưa có.

– Ba trăm năm cũng chưa từng có Quốc Sư giả.

Câu đó treo trong không khí giữa họ, nặng, và hắn thấy nàng nhìn hắn bằng ánh mắt mà hắn chưa từng thấy: không phải sắc, không phải mềm, không phải lo, mà là thứ ở sâu hơn, thứ mà hắn không đặt tên được, thứ giống sự thừa nhận rằng hắn vừa nói một câu mà nàng không thể phản bác bằng logic, chỉ bằng bản năng.

– Ngươi biết ta sẽ từ chối. (Nàng nói, giọng thấp, giọng mà nàng dùng khi nói thật, không phải giọng Nhiếp Chính Vương.)

– Ta biết. Nhưng ta vẫn hỏi, vì hỏi là cách để biết lý do nàng từ chối.

Nàng nhìn hắn, và ở khoé mắt nàng, hắn thoáng thấy thứ giống nụ cười, nhưng không phải cười, mà là sự công nhận: gã này hỏi không phải để được gật, mà để hiểu.

– Ta không muốn ngai. (Nàng nói, chậm, chọn từng chữ, kiểu chọn mà nàng chọn khi nàng nói thứ mà nàng chưa nói với ai.) Ngai là biểu tượng. Biểu tượng thì bị nhìn, bị phán, bị trói. Ta muốn kiểm soát. Kiểm soát thật sự, kiểu kiểm soát mà kẻ ngồi trên ngai không bao giờ có, vì kẻ ngồi trên ngai phải cười khi muốn khóc, phải gật khi muốn lắc, phải bước chậm khi muốn chạy. Nhiếp Chính Vương không bị trói như vậy. Nhiếp Chính Vương đứng sau, kéo dây, và dây kéo vua, vua kéo nước.

Nàng không muốn làm vua. Nàng muốn làm kẻ điều khiển vua. Không phải vì tham quyền, mà vì nàng hiểu: quyền lực thật sự không nằm ở ngai, quyền lực thật sự nằm ở bàn tay kéo dây mà không ai nhìn thấy. Và nàng thích không bị nhìn thấy, vì bị nhìn thấy là bị kiểm soát.

– Ta hiểu.

– Ngươi hiểu thật không? (Nàng nhìn hắn, mắt sắc trở lại.) Hay ngươi chỉ nói hiểu để ta dừng?

– Ta hiểu vì ta giống nàng. (Hắn nói, và câu này thật, thật đến mức hắn ngạc nhiên khi nghe chính mình nói.) Ta cũng không muốn ngai. Ta muốn kiểm soát lưới, kiểm soát sợi mờ, kiểm soát thứ mà dân tin. Ngai chỉ là cái ghế. Cái ghế không cứu được Mạc Lăng.

Nàng im, lâu, rồi nhấp trà, mắt nhìn ra xa, nơi tán mai che nửa bầu trời chiều, lá khô rơi chậm trong gió nhẹ, xoay hai vòng rồi đậu trên mặt đá.

– Vậy ngươi cần ứng viên thứ hai để cân bằng với Hoài Viễn. Không phải ta. Ai?

– Ta chưa biết. Nhưng ta có ba ngày nếu nàng đề cử.

– Nếu ta đề cử, ta chọn phe. Và ta đã nói: ta không thể chọn phe công khai.

Đúng. Nàng đề cử ứng viên đối trọng Hoài Viễn tức là nàng chọn phe chống Hoài Viễn. Phạm và Lâm sẽ coi đó là tuyên chiến. Cân bằng mà nàng giữ suốt mấy tuần sẽ vỡ. Nàng không thể đề cử. Và ta, Quốc Sư, cũng có quyền đề cử, nhưng Quốc Sư đề cử ứng viên tranh ngôi tức là Quốc Sư nhúng tay vào chính trị trần tục, mà Quốc Sư không được phép nhúng tay.

Bế tắc.

– Nếu ta không tìm được ứng viên thứ hai?

Nàng nhìn hắn, mắt không giấu:

– Hoài Viễn thắng mặc định. Một ứng viên, không cần bỏ phiếu, hội đồng chỉ cần phê chuẩn. Và nếu Hoài Viễn lên ngôi, gã sẽ không xóa vai trò Quốc Sư, nhưng gã sẽ thu hẹp. Quốc Sư chỉ còn là người đọc sao, không còn quyền phát ngôn về chính sách, và Sở Kiểm Lời sẽ thuộc triều đình, không thuộc dân.

Nếu Hoài Viễn thắng: Quốc Sư mất quyền, Sở Kiểm Lời bị triều đình kiểm soát, và mình không còn đủ sức ảnh hưởng để giữ lưới Thiên Cơ. Sợi mờ sẽ lại lan, vì không ai kiểm tra lời nói, và nếu sợi mờ lan đủ, sẽ có Mạc Lăng thứ hai, thứ ba, thứ mười.

Và mình không muốn thêm bài vị nào trên bàn thờ.

Hắn rời Thanh Phong Các lúc hoàng hôn, qua hành lang phía đông, nơi nắng cuối ngày rọi vàng lên tường đá cũ và bóng hắn kéo dài trên sàn như một nét mực loang.

Hoài Viễn đứng ở đầu hành lang.

Gã đứng đó như đợi, nhưng hắn biết gã không đợi, gã đi ngang, và hai người gặp nhau ở khúc quanh, kiểu gặp mà trong cung điện xảy ra hàng ngày nhưng không bao giờ ngẫu nhiên.

Gã nhìn hắn, mắt sắc, kiểu mắt mà gã có khi gã đánh giá đối thủ: không thù, không khinh, chỉ đo.

Hắn dừng, nhìn gã, rồi nói, nhẹ:

– Ngươi đang làm tốt.

Hoài Viễn không đáp ngay. Gã nhìn hắn, mắt hẹp lại một chút, kiểu hẹp mà người ta hẹp khi nghe thứ mà người ta không ngờ, và không ngờ thì nghi:

– Quốc Sư khen ta?

– Không phải khen. Nhận xét. (Hắn nói, giọng đều, không mỉa, không thân thiện, giọng mà hắn dùng khi hắn muốn đối phương không biết hắn đang nghĩ gì.) Ta đọc báo cáo về chiến dịch của ngươi. Bài bản. Thực tế. Đúng chỗ đau của dân.

Gã nhìn hắn, lâu, rồi cười, kiểu cười mà gã cười khi gã không tin:

– Quốc Sư khen đối thủ. Hoặc Quốc Sư đang giăng bẫy, hoặc Quốc Sư thua rồi mà chưa nhận.

– Hoặc ta đang nói thật, và ngươi không quen nghe thật từ người đối diện. (Hắn bước qua gã, không dừng.) Chúc ngươi ngủ ngon.

Hắn đi, không quay lại, và hắn biết Hoài Viễn đang nhìn theo, mắt hẹp, đầu đầy câu hỏi: khen là bẫy gì? Khen để mình mất cảnh giác? Khen để mình nghĩ gã đã bỏ cuộc? Hay khen vì gã thật sự thua?

Không phải bẫy. Nhưng không phải thật. Khen để gã dừng lại một ngày phân tích: "khen nghĩa là gì?" Một ngày gã phân tích là một ngày gã không hành động. Và mình cần một ngày, vì ba ngày quá ngắn, nhưng bốn ngày có thể đủ.

Có thể.

Đêm, hắn quay lại Thanh Phong Các lần thứ hai.

Lục Thanh Dao vẫn ở đó, như nàng biết hắn sẽ quay lại, và có lẽ nàng biết thật, vì nàng biết hắn chưa nói hết chiều nay, và nàng đợi, kiểu đợi mà nàng đợi khi nàng muốn nghe phần mà hắn giấu.

Nhưng nàng nói trước:

– Ngươi nói ba trăm năm chưa có Quốc Sư giả. (Nàng nhìn hắn, mắt sắc, sắc hơn chiều, sắc kiểu mà hắn biết: nàng đang hỏi thứ nàng đã muốn hỏi từ lâu.) Ngươi biết chuyện ba trăm năm vì đọc lịch sử, hay vì thứ khác?

Hắn không đáp ngay. Gió đêm thổi qua tán mai, lá xào xạc nhẹ, và ở đâu đó trong vườn, tiếng côn trùng đều đặn, kiểu đều mà thiên nhiên đều khi không ai làm phiền.

– Đọc sách.

– Sách nào? (Nàng hỏi, nhanh, kiểu nhanh mà nàng nhanh khi nàng không cho đối phương thời gian bịa.) Thư viện hoàng cung có ba nghìn cuốn. Sử ký Đại Ly mười bảy quyển, không quyển nào ghi rằng mười bảy đời Quốc Sư đều thật. Vì không ai nghi, nên không ai ghi. Ngươi nói "ba trăm năm chưa có Quốc Sư giả" tức là ngươi biết mười bảy đời trước đều thật, và biết mình là ngoại lệ. (Nàng dừng, mắt không rời hắn.) Biết thế nghĩa là ngươi có nguồn tin mà sách không có.

Nàng sắc. Nàng luôn sắc, nhưng hôm nay sắc hơn, vì hôm nay nàng không hỏi vì tò mò, nàng hỏi vì nàng cần biết: mình đang giấu bao nhiêu, và thứ mình giấu có nguy hiểm cho Đại Ly không. Nàng là Nhiếp Chính Vương. Bảo vệ Đại Ly là việc của nàng. Và kẻ giấu bí mật trước mặt Nhiếp Chính Vương là mối đe dọa tiềm tàng, dù kẻ đó có đang uống trà cùng nàng.

Im lặng kéo dài giữa họ, dài đến mức tiếng côn trùng trở nên rõ ràng, và gió đêm thổi mạnh hơn, lay cành mai, bóng lá nhảy trên mặt đá giữa hai người.

Nàng không ép. Nàng đợi. Và kiểu đợi đó nguy hiểm hơn ép, vì ép thì hắn có lý do từ chối, đợi thì hắn phải tự chọn: nói hay không nói, và không nói thì khoảng cách giữa họ sẽ rộng thêm một phân, và mỗi phân khoảng cách với Lục Thanh Dao đều có giá.

– Có thứ ta chưa thể nói. (Hắn nói, chậm, chọn từng chữ.) Không phải không muốn. Chưa thể.

– Vì không tin ta?

– Vì tin nàng. (Hắn nhìn nàng, và câu này thật, thật theo cách mà ít câu hắn nói là thật.) Nói bây giờ, nàng sẽ phải hành động, và hành động bây giờ sẽ phá vỡ thứ mà nàng đang giữ. Ta giữ bí mật không phải vì không tin nàng, mà vì tin nàng sẽ hành động đúng khi biết, và đúng bây giờ là sai thời điểm.

Nàng nhìn hắn, lâu, mắt vẫn sắc, nhưng hắn đọc ở trong sâu: nàng chấp nhận, tạm thời, không phải vì câu trả lời đủ, mà vì nàng hiểu logic: có thứ mà biết sớm quá thì hại nhiều hơn lợi, và Nhiếp Chính Vương đủ kinh nghiệm để biết điều đó.

– Ta sẽ hỏi lại. (Nàng nói, giọng không đe dọa, chỉ thông báo.) Và lần sau, ta sẽ không chấp nhận "chưa thể."

Hắn gật. Giữa họ, gật là đủ.

Hắn về phủ lúc canh ba, mệt, kiểu mệt mà không phải thiếu ngủ gây ra, mà là kiểu mệt khi suốt cả ngày phải cân nhắc mỗi chữ mình nói, vì mỗi chữ đều có thể trở thành vũ khí trong tay người nghe.

Phúc An đợi ở cửa, mặt bình thường nhưng tay cầm cuộn giấy mỏng, kiểu giấy mà hắn nhận ra: giấy truyền tin nhanh, loại giấy mà người ở xa gửi bằng chim, và chim bay đêm nghĩa là tin gấp.

– Bẩm Quốc Sư, tin từ Thanh Lâm. Vừa đến.

Hắn mở giấy, đọc, và khi đọc xong, hắn đứng dậy, đứng dậy không phải vì muốn đứng, mà vì ngồi không nổi với thứ vừa đọc.

Trần Thiên Lộ, Tổng binh Thanh Lâm, tuyên bố công khai trước quân và dân Thanh Lâm: "Thanh Lâm chỉ phụng mệnh Quốc Sư. Bất kỳ tân vương nào phải được Quốc Sư phê chuẩn, bằng không Thanh Lâm không tuân lệnh."

Cái gì?

Hắn đọc lại, chậm, từng chữ, vì hắn cần chắc mình không đọc nhầm. Không nhầm. Trần Thiên Lộ, kẻ giữ Thanh Lâm, trấn lớn nhất phía bắc, nơi có ba nghìn quân tinh nhuệ và kiểm soát tuyến lương chính từ bắc về kinh thành, vừa tuyên bố rằng gã chỉ nghe Quốc Sư, không nghe vua mới, trừ khi Quốc Sư đồng ý.

Phúc An đứng im, nhìn hắn, đợi.

– Thanh Lâm vừa tuyên bố ly khai?

– Dạ, không hẳn. (Phúc An nói, cẩn trọng, kiểu cẩn trọng mà lão cẩn trọng khi lão phân biệt giữa thứ nghe giống nhau nhưng khác nhau.) Trần tướng quân không nói ly khai. Trần tướng quân nói tuân Quốc Sư. Nhưng nếu Quốc Sư không phê chuẩn tân vương, và tân vương ra lệnh cho Thanh Lâm, và Thanh Lâm không tuân...

– Thì là ly khai. (Hắn nói, gọn, vì gọn là đủ.) Không cần tuyên bố. Chỉ cần không tuân lệnh vua, thì tên gọi gì cũng là ly khai.

Trần Thiên Lộ. Mình gặp gã ở Thanh Lâm, gã là kẻ trung thành, trung thành với Quốc Sư vì gã tin Quốc Sư giữ nước, và bây giờ gã tuyên bố trung thành đó công khai, nghe như tốt, nhưng không tốt, vì trung thành với Quốc Sư mà không tuân vua mới tức là chia nước, và chia nước thì loạn, và loạn thì lại Mạc Lăng, và Mạc Lăng thì lại bài vị.

Gã nghĩ gã đang giúp mình. Gã nghĩ trung thành là bảo vệ. Nhưng trung thành mù quáng của kẻ có ba nghìn quân không phải bảo vệ, đó là quả bom, và quả bom nằm ở phía bắc, nơi kiểm soát tuyến lương chính, nơi mà nếu đóng lương thì kinh thành đói trong hai mươi ngày.

Hắn ngồi xuống lại, tay đặt trên bàn, nhìn cuộn giấy, nhìn chữ viết nhanh của người truyền tin, và nghĩ.

Hoài Viễn chạy chiến dịch ba hướng: dân, quan, dư luận. Bây giờ thêm hướng thứ tư: Thanh Lâm. Nếu Hoài Viễn lên ngôi mà Thanh Lâm không tuân, gã sẽ phải dùng quân đánh Thanh Lâm. Nội chiến. Và nội chiến thì mọi thứ mình xây, Sở Kiểm Lời, lưới sạch, sợi mờ giảm, đều vô nghĩa, vì chiến tranh tạo sợi mờ nhanh hơn bất cứ thứ gì.

Mình phải ngăn Trần Thiên Lộ. Phải bảo gã rút lời. Nhưng mình bảo gã rút lời tức là mình bảo gã đừng trung thành, và kẻ bảo người khác đừng trung thành thì mất luôn lòng trung thành đó.

Bế tắc. Lại bế tắc. Phía trước bế tắc với ứng viên thứ hai. Phía sau bế tắc với Thanh Lâm. Và ở giữa, mình ngồi đây, kẻ lừa đảo đóng vai Quốc Sư, đang phải quyết định số phận một nước mà mình thậm chí không sinh ra ở đó.

A Ly đứng ở cửa, mắt nhắm nửa, tóc rối, kiểu rối mà con bé rối khi bị tiếng động đánh thức:

– Tiên sinh?

Hắn nhìn con bé, nhìn đôi mắt buồn ngủ nhưng lo lắng, và hắn nghĩ: đây, đây là lý do. Hai trăm bốn mươi bảy bài vị là quá khứ. A Ly là hiện tại. Và nếu mình không giải quyết Thanh Lâm, nếu nội chiến nổ ra, thì tương lai sẽ có thêm bao nhiêu đứa trẻ mất nhà?

– Đi ngủ đi.

– Tiên sinh cũng ngủ.

– Sẽ ngủ. (Hắn nói, và câu đó là lời nói dối nhỏ nhất trong tất cả những lời nói dối hắn từng nói, vì hắn biết đêm nay hắn không ngủ được, và A Ly cũng biết, nhưng con bé gật, vì giữa họ, có những lời nói dối mà cả hai đều chấp nhận, vì chấp nhận thì dễ ngủ hơn.)

Con bé quay đi, bước chân nhẹ trên sàn gỗ, và hắn ngồi lại một mình, trước cuộn giấy Thanh Lâm, trước tập giấy chiến dịch Hoài Viễn, trước hai trăm bốn mươi bảy bài vị, và nghĩ.

Ba ngày. Ba ngày để tìm ứng viên thứ hai, hoặc chấp nhận Hoài Viễn. Ba ngày để ngăn Thanh Lâm, hoặc chấp nhận nội chiến. Ba ngày để giữ bí mật trước Lục Thanh Dao, hoặc chấp nhận mất nàng.

Và mình vẫn chưa có câu trả lời cho bất cứ câu hỏi nào.

Gió đêm thổi qua cửa sổ, mang theo mùi nhang từ miếu cuối phố, nơi dân vẫn thắp, vẫn tin, vẫn đợi Quốc Sư phán, dù Quốc Sư ngồi đây, một mình, giữa đêm, không phán được gì.

Ch.142/145
4.709 từ