Vũ Khí Mềm
Một tháng.
Ba mươi ngày kể từ triều hội khẩn. Ba mươi ngày kể từ khi hắn nói "không biết" trước vạn quan. Ba mươi ngày, và kinh thành thay đổi.
Biên giới phía bắc: ba vạn quân nội địa đang điều lên. Chậm. Đường xa, lương nặng, thời tiết chuyển lạnh sớm. Trần Tử Kính ước hai tháng, giờ phải ba.
Bộ Hộ: Vương Bách Nhẫn đã chọn người. Phạm Đình Chương, quan tứ phẩm, bộ Hộ cũ, từng làm phó cho Hoắc Quang Nghĩa. Hắn không biết gã này. Nhưng Diệp Trúc Khanh biết.
— Phạm Đình Chương. Nàng ngồi ở mái phủ, chân đung đưa, kiếm nằm ngang đùi. Bảy tuần không gặp — nàng gầy hơn, nắng ăn da, tóc cắt ngắn hơn. Ta nghe ở phía nam: gã này ăn hai đầu. Trước theo Hoắc Quang Nghĩa, sau khi Hoắc bị chém — lập tức quỳ Vương Bách Nhẫn. Nhanh.
Nhanh. Kiểu người sinh tồn bản năng. Nguy hiểm hơn kẻ trung thành, vì gã chỉ trung thành với kẻ mạnh nhất.
— Ngươi đi đâu bảy tuần?
— Thanh Hà. Lương Sơn. Bạch Thủy. Nàng nhìn thẳng. Ba trấn phía nam. Miếu đá đen.
— Và?
— Chín miếu. Phá thêm hai. Còn bảy. Dừng. Nhưng mỗi lần phá, hai tuần sau lại mọc. Dân tự dựng lại. Không phải Hắc Nguyệt ép — dân TỰ dựng. Vì họ tin.
Dân tự dựng miếu. Không ai ép. Giống cách dân mình tự treo bảng "Quốc Sư phán", không ai bảo, tự làm.
Niềm tin hệ thống. Không cần cá nhân. Miếu đứng, niềm tin chảy.
— Có tin gì về Hắc Nguyệt không? Người thật?
— Không. Nàng lắc đầu. Chỉ miếu. Chỉ dân. Không thấy ai điều hành. Kiểu... không có đầu. Hoặc đầu giấu quá kỹ.
Phúc An bưng trà lên mái. Tay trái băng vải, lành gần hết nhưng vẫn cứng. Gã không phàn nàn. Chưa bao giờ phàn nàn.
— Trà nóng, hai vị.
— Cảm ơn, Phúc An. Tay ngươi sao rồi?
— Bẩm Quốc Sư, tay còn nắm được chén. Đủ rồi.
Gã bị chém cứu A Ly. Bảy tuần. Tay trái yếu nhưng vẫn bưng trà lên mái cho mình. Trung thành kiểu đó, không cần lời.
Diệp Trúc Khanh nhìn Phúc An. Rồi nhìn hắn. Mắt nàng, hắn đọc, có gì đó mới. Không phải nghi ngờ. Không phải nể phục. Gần hơn thế.
"Đừng quên mình đứng được." Nàng nói câu đó lần trước. Giờ nàng đi bảy tuần, phá miếu, điều tra, rồi quay về, kể cho mình nghe. Không phải vì mình sai. Vì mình cần biết.
Đồng minh. Thật sự đồng minh.
Chiều. Thanh Phong Các. Hoàng cung.
Lục Thanh Dao ngồi đối diện. Bàn trà. Hai chén. Không thị vệ trong phòng, nàng đuổi hết.
— Một tháng. Nàng mở đầu. Giá gạo lên mười lăm văn. Trước triều hội khẩn là chín. Tăng gần gấp đôi.
Giá gạo. Khi mình phán "mùa thu bội thu", giá giảm. Khi mình nói "không phán được Bắc Nguyên", dân hoảng. Hoảng → tích trữ → giá tăng.
Lời mình: giảm giá gạo. Im lặng của mình: tăng giá gạo. Cả hai đều ảnh hưởng. Vì mình là trung tâm lưới niềm tin.
— Lương thảo biên bắc đang vận chuyển. Nếu giá gạo tiếp tục tăng — chi phí huy động quân sẽ vượt ngân sách. Và ngân sách... nàng nhấn nhẹ — ở tay Phạm Đình Chương.
Phạm Đình Chương. Người của Vương Bách Nhẫn. Kiểm soát ngân sách. Nếu giá gạo tăng + ngân sách siết = quân biên bắc thiếu lương. Thiếu lương = yếu. Yếu = nguy.
Vương Bách Nhẫn không cần chặn quân. Chỉ cần để giá gạo tăng.
— Vương gia muốn ta phán gì?
Nàng nhìn hắn. Lâu.
— Ta không muốn ngươi phán gì. Ta muốn ngươi phán đúng thứ.
"Phán đúng thứ." Không phải phán bừa. Phán có mục đích. Có kế hoạch.
Nàng đặt một cuộn giấy lên bàn. Mở ra.
"CHIẾN LƯỢC QUỐC SƯ, ĐỀ XUẤT"
Hắn đọc. Chữ nàng viết, gọn, sắc, mỗi nét như lưỡi dao.
Nội dung:
Một: triều đình soạn danh sách các vấn đề cần "Quốc Sư phán", giá gạo, an ninh, mùa vụ, nhân sự. Ưu tiên theo mức khẩn.
Hai: mỗi tuần, Quốc Sư nhận danh sách, duyệt, chọn phán lời nào. Bỏ lời nào không muốn.
Ba: lời phán qua Lễ Ban Lời, bộ Lễ tổ chức, có nghi thức, có ghi chép. Không phán bừa ngoài phố.
Bốn: triều đình chịu trách nhiệm hậu quả kinh tế. Quốc Sư chịu trách nhiệm nội dung.
Năm: Lục Thanh Dao kiểm duyệt danh sách trước khi đến tay Quốc Sư.
Hắn đọc xong. Đặt xuống.
Kiếp trước: đây là "kế hoạch truyền thông doanh nghiệp." Phát ngôn viên chỉ nói theo kịch bản, ban giám đốc soạn thông điệp, bộ phận truyền thông kiểm duyệt.
Mình là phát ngôn viên.
— Không.
Nàng nhíu mày. Nhẹ.
— Lý do?
— Ba lý do. Hắn đếm trên tay. Một: nếu ta phán theo kịch bản, Thiên Cơ sẽ yếu. Quy tắc 4 — phải TIN. Kịch bản người khác viết, ta không tin hết, Thiên Cơ phản ứng nhẹ hoặc không phản ứng. Lời sẽ thành fortune cookie — nghe hay, không có lực.
"Fortune cookie." Nàng không hiểu từ này. Nhưng ý thì hiểu.
— Hai: nếu triều đình kiểm duyệt, mọi người sẽ biết. Không phải ngay — nhưng dần. Dân sẽ hỏi: "Quốc Sư phán hay triều đình phán?" Và khi hỏi = nghi. Nghi = niềm tin rỉ.
— Và ba?
— Ba: ta không muốn.
Im lặng.
— Không muốn, — nàng lặp lại. Giọng phẳng.
— Đúng. Hắn nhìn thẳng. Ta không muốn nói theo kịch bản. Kiếp trước — Hắn dừng. Nuốt. Ta từng làm chuyện tương tự. Đọc lời người khác viết. Nói thứ người khác muốn nghe. Rất giỏi. Rất thành công. Và rất... trống.
Đa cấp. Bói toán trực tuyến. Diễn thuyết tạo động lực. Đọc kịch bản, nói đúng lúc, cười đúng chỗ. Kiếm tiền. Mất linh hồn.
Mình xuyên không để thoát khỏi chuyện đó. Không muốn lặp lại.
Nàng nhìn hắn. Lâu hơn bình thường. Mắt nàng, hắn đọc bằng Thiên Diễn Đồng, không giận. Đang cân nhắc. Đang đánh giá mức thật trong lời hắn.
— Ngươi nói "kiếp trước" nhiều. Giọng nhẹ. Ta vẫn không hiểu nghĩa.
Gần. Quá gần. Mỗi lần nói "kiếp trước" trước mặt nàng, mình đang mở cánh cửa mà không nên mở.
— Nghĩa bóng. Trước khi thành Quốc Sư — ta từng sống khác. Rất khác.
— Khác sao?
— Không đáng kể. Hắn nâng chén. Uống. Câu giờ.
Nàng không hỏi tiếp. Nàng biết khi nào dừng. Điều đó khiến nàng nguy hiểm hơn người hỏi tới cùng.
— Vậy ngươi phản đối kế hoạch.
— Ta phản đối kế hoạch NGUYÊN BẢN. Nhưng ta có đề xuất khác.
Nàng nghiêng đầu. Chờ.
— Đổi cấu trúc. Triều đình không soạn kịch bản — triều đình đưa VẤN ĐỀ. Ta nhìn vấn đề, tự tìm lời. Nếu tin được — phán. Nếu không — nói "lần này Thiên Cơ chưa rõ." Vẫn giữ quyền từ chối.
— Vẫn giữ quyền từ chối, — nàng lặp lại. Chậm.
— Và Vương gia vẫn lọc danh sách đầu vào. Giống lần trước — nàng kiểm soát ai được hỏi, ta kiểm soát câu trả lời. Nhưng triều đình không viết kịch bản cho ta.
— Khác biệt ở đâu?
— Ở chỗ: ta TIN thứ ta nói. Nếu triều đình viết "mùa thu bội thu" — ta đọc, có thể không tin. Nếu ta tự nhìn lưới, thấy thời tiết thuận — ta nói "mùa thu bội thu" vì ta TIN. Thiên Cơ đọc niềm tin, không đọc kịch bản.
Nàng im. Ngón tay gõ nhẹ lên bàn trà, nhịp đều, ba lần, dừng. Thói quen khi suy nghĩ.
Rồi:
— Được. Một chữ. Nhưng có điều kiện.
— Điều kiện gì?
— Nếu vấn đề khẩn và ngươi nói "Thiên Cơ chưa rõ" — ta sẽ tìm cách khác. Không ép ngươi phán. Nhưng ngươi phải cho ta biết TRƯỚC — đừng để ta bị bất ngờ trước triều đình.
Bài học từ lần trước. "Nói riêng cho vua trước." Lần này nàng áp dụng cho chính mình: "nói riêng cho ta trước."
— Đồng ý.
— Và: mỗi tuần gặp ta một lần. Ở đây. Duyệt vấn đề. Ngươi nhìn lưới, quyết định phán gì. Ta nghe. Nếu cần điều chỉnh — thương lượng trước khi phán.
Mỗi tuần gặp riêng. Thanh Phong Các. Hai người. Duyệt vấn đề quốc gia.
Kiếp trước: gọi đây là "họp ban giám đốc hàng tuần." Kiếp này: gọi là "liên minh."
— Đồng ý.
Nàng gật. Rót trà cho hắn. Tự tay. Lần thứ ba kể từ khi quen, hắn đếm.
Lần một: sau cuộc đối đầu đầu tiên. Lần hai: đêm nàng tiết lộ về mẹ. Lần ba: bây giờ. Mỗi lần rót trà, nàng bỏ thêm một lớp tường thành.
Nguy hiểm. Rất nguy hiểm.
Ba ngày sau. Lễ Ban Lời. Lần đầu tiên theo "Chiến lược Quốc Sư" mới.
Miếu Đoan Khánh. Dân xếp hàng, ít hơn trước. Hai trăm thay vì năm trăm. Tin "Quốc Sư nói không biết" đã lan, một số người bắt đầu nghi. Tốt. Bớt kỳ vọng.
Danh sách do Lục Thanh Dao lọc: hai mươi người, chia ba nhóm.
Nhóm một, vấn đề triều đình cần: ổn định giá gạo, trấn an dân về Bắc Nguyên. Bảy người đại diện (thương nhân, lý trưởng, trưởng phường). Không phải dân xin phán, là "đại diện dân" được triều đình chọn.
Nhóm hai, vấn đề cá nhân thật: bệnh tật, mùa vụ, hôn nhân. Tám người. Dân thật.
Nhóm ba, năm người "dự bị" mà nàng ghi chú bên cạnh: "đáng tin, sợi sáng."
Nàng đã đánh giá trước. Bằng gì? Bằng mạng lưới tình báo của nàng. Không cần lưới Thiên Cơ, nàng có lưới người.
Hắn đứng trên bậc cao miếu Đoan Khánh. Nắng sớm. Gió nhẹ.
Nhìn lưới. Kinh thành: sợi niềm tin chảy về phía mình, vẫn dày, nhưng bớt rối hơn một tháng trước. Vì bớt mạo danh. Vì Lục Thanh Dao đã cho quân tuần tra gỡ bảng giả, bắt ba kẻ mạo danh lớn nhất. Lưới bớt nhiễu.
Nhưng nút mình vẫn rung. Nhẹ hơn, nhưng rung.
Bắt đầu.
Người đầu tiên: Triệu lý trưởng phường Đông Hà. Nhóm một. Vấn đề: giá gạo.
— Bẩm Quốc Sư, dân phường Đông Hà lo lắng. Giá gạo tăng, tin Bắc Nguyên lan. Dân muốn hỏi: mùa thu có bội thu không?
Hắn nhìn sợi vận mệnh gã, thẳng, sáng vừa. Gã thật sự lo. Không diễn.
Nhìn lưới rộng hơn: thời tiết. Khí vận mùa vụ, hắn đã quan sát ba tuần qua, ghi sổ. Sợi liên quan đến thời tiết phía nam: sáng, ổn định. Mưa đủ. Không hạn. Không lũ.
Mình có tin mùa thu bội thu không?
Nhìn lưới: có. Thời tiết thuận. Đất tốt. Nếu không có biến, bội thu.
"Nếu không có biến." Biến nào? Bắc Nguyên đánh? Thiên tai? Dịch bệnh?
Không biết. Nhưng hiện tại, sợi nói tốt.
Tin. Tin một nửa. Nửa còn lại: hy vọng.
— Thiên Cơ phía nam sáng. Mùa thu — nếu trời thuận, đất thuận — sẽ bội thu.
Thiên Cơ rung. Nhẹ. Không mạnh như lần phán Trần Gia. Vì hắn tin một nửa, không phải toàn bộ. Nhưng rung.
Rung nhẹ. Giả dược có lực. Không phải lời thật hoàn toàn, nhưng không phải bịa hoàn toàn.
Triệu lý trưởng quỳ. Cảm ơn. Đi.
Người thứ hai. Thứ ba. Thứ tư.
Bảy người nhóm một, hắn phán năm, từ chối hai ("Thiên Cơ chưa rõ về chuyện này"). Năm lời: ba cái hắn tin phân nửa, hai cái hắn tin thật. Thiên Cơ rung ba lần nhẹ, hai lần rõ.
Nhóm hai, tám người dân thật. Hắn phán sáu. Hai lời thật (thợ rèn sẽ gặp quý nhân, hắn thấy sợi giao nhau; bà bán cá sẽ khỏi bệnh, sợi sáng dần). Bốn lời giả dược (khuyên nhủ chung chung, Thiên Cơ im). Từ chối hai (không thấy gì, nói thẳng).
Nhóm ba, năm người dự bị. Hắn phán ba. Hai thật. Một giả dược.
Tổng: hai mươi người, mười sáu lời phán. Bảy lời thật (Thiên Cơ rung). Chín giả dược (Thiên Cơ im, nhưng dân vui).
Tỉ lệ: 44% thật, 56% giả dược. Tệ hơn mình muốn. Nhưng khá hơn lần trước (15% thật).
Và quan trọng nhất: bốn lần nói "không", "Thiên Cơ chưa rõ." Bốn lần không phán. Bốn lần thành thật. Dân không giận. Dân... kính trọng hơn.
Vì ai dám nói "không biết", người đó đáng tin khi nói "biết."
Chiều. Quốc Sư Phủ. Phòng đông.
A Ly ngồi đối diện. Sổ. Bút. Đếm.
— Mắt sáng bảy lần. Đục chín lần. Không phán bốn lần. Con bé đọc ghi chú của mình. Tiên sinh, hôm nay nhiều lần sáng hơn lần trước.
A Ly đếm mắt. Vẫn đếm. Từ lần Lễ Ban Lời đầu tiên, con bé tự đếm, không ai bảo. Mắt sáng = tin. Mắt đục = không tin. Con bé thấy thứ mà cả triều đình không thấy.
— Ừ. Vì hôm nay ta chỉ phán khi muốn phán.
— Khác lần trước?
— Lần trước ta phán hai mươi người, không chọn. Lần này — ta chọn. Bỏ thứ không tin.
A Ly gật. Nghĩ. Rồi:
— Tiên sinh, vậy thứ Tiên sinh phán hôm nay — giá gạo — Tiên sinh tin không?
Con bé hỏi thẳng.
— Tin một nửa.
— Nửa nào?
Câu hỏi hay.
— Nửa thời tiết: tin. Trời tốt, đất thuận. Nửa còn lại: không biết. Có thể có biến. Chiến tranh. Thiên tai. Thứ mình không nhìn thấy.
— Vậy mắt Tiên sinh lúc đó... nửa sáng nửa đục?
Hắn nhìn con bé. Chớp mắt.
— Ngươi thấy vậy?
— Dạ. A Ly nghiêng đầu. Lúc Tiên sinh phán giá gạo — mắt sáng trước, rồi đục một chút ở cuối. Giống nến cháy gặp gió — sáng rồi lay. Con chưa thấy kiểu đó bao giờ.
Nến cháy gặp gió. Con bé mười ba tuổi mô tả trạng thái "tin nửa" bằng hình ảnh.
Và con bé THẤY. Bằng mắt thường? Bằng trực giác? Hay bằng thứ gì đó mà mình chưa hiểu?
— A Ly. Ngươi thấy bằng gì?
— Con không biết. Thành thật. Chỉ nhìn mắt Tiên sinh thì thấy. Nhìn người khác — không rõ. Nhìn Tiên sinh — rõ lắm.
Nhìn mình rõ. Nhìn người khác không rõ. Vì sao?
Vì sợi niềm tin. A Ly tin mình, sợi nối giữa hai người mạnh. Qua sợi đó, con bé "thấy" trạng thái niềm tin của mình. Giống Thiên Diễn Đồng của mình, nhưng ngược. Mình đọc cảm xúc người khác. Con bé đọc niềm tin của mình.
Thú vị. Rất thú vị. Và đáng sợ.
— Tiếp tục đếm. Mỗi lần Lễ Ban Lời — đếm mắt ta. Ghi sổ. Ngày nào, bao nhiêu sáng, bao nhiêu đục, bao nhiêu "nến gặp gió."
— Dạ. A Ly cười. Nhỏ.
Tối. Mái phủ.
Hắn ngồi trên mái. Nhìn lưới.
Kinh thành sau Lễ Ban Lời: sợi niềm tin chảy đều hơn. Không còn tung tóe như tháng trước. Bớt mạo danh. Bớt nhiễu. Sợi thật (từ lời hắn tin) chảy thẳng, sáng. Sợi giả dược chảy xiên nhưng không rối, vì ít hơn, kiểm soát hơn.
Hệ thống mới: lọc đầu vào (Lục Thanh Dao) + lọc đầu ra (mình chọn phán gì). Hai lớp lọc. Lưới bớt nhiễu.
Nhưng—
Mình đang phán theo vấn đề triều đình đưa ra. Không phải kịch bản, nhưng vấn đề. Triều đình hỏi "giá gạo", mình phán giá gạo. Triều đình hỏi "mùa vụ", mình phán mùa vụ.
Mình không đọc kịch bản. Nhưng mình đang theo chương trình nghị sự. Khác biệt ở đâu?
Ở chỗ: mình vẫn TIN thứ mình nói. Thiên Cơ vẫn phản ứng. Nhưng mình chỉ được chọn nói TRONG phạm vi vấn đề người khác đưa. Không được tự chọn vấn đề.
Kiếp trước: sếp không viết bài cho mình. Sếp cho mình danh sách chủ đề. Mình tự viết bài. Nhưng chủ đề do sếp chọn.
Mình là phát ngôn viên có quyền biên tập. Nhưng không có quyền chọn đề tài.
Tự do một nửa. Kiểm soát một nửa. Giống mọi thỏa hiệp.
Nhìn lưới lần cuối. Nút mình: sáng. Rung nhẹ, nhẹ hơn trước. Nút Lục Thanh Dao: sáng, ổn, sợi nối giữa hai người dày hơn tháng trước. Nút vua: mờ, viền đen. Nút Vương Bách Nhẫn: sáng ổn định, lão đang mạnh.
Và phía bắc, đen. Dày. Im. Không thay đổi.
Năm vạn quân vẫn đóng. Không rút. Không tiến. Chờ.
Mình ổn định giá gạo bằng lời. Nhưng năm vạn quân không nghe lời.
Mở nhật ký. Viết.
"LỄ BAN LỜI, PHIÊN BẢN MỚI:"
"— Lọc đầu vào (Lục Thanh Dao) + lọc đầu ra (mình). Lưới bớt nhiễu."
"— 16/20 lời phán. 7 thật, 9 giả dược. 4 từ chối."
"— Hiệu quả: giá gạo ổn. Dân bớt hoảng. Triều đình hài lòng."
"— Nhận xét: đang phán theo vấn đề triều đình đưa. Không phải kịch bản, nhưng đang theo chương trình nghị sự."
"CẢM GIÁC:"
"— Giống kiếp trước đọc diễn văn cho sếp. Không phải sếp viết lời, nhưng sếp chọn đề tài. Mình nói hay, được vỗ tay, đi về. Trống."
"— Khác biệt duy nhất: Thiên Cơ phản ứng. Nghĩa là lời mình có lực thật. Không chỉ là trình diễn."
"— Nhưng cảm giác... vẫn giống."
Đóng sổ.
Gõ cửa. Phúc An.
— Bẩm Quốc Sư, thư từ Thanh Phong Các.
Hắn mở. Chữ Lục Thanh Dao. Ngắn.
"Giá gạo hôm nay: mười ba văn. Giảm hai so với hôm qua. Hiệu quả.
Tuần sau, vấn đề mới: Bắc Nguyên gửi sứ giả. Cần gặp.
— L."
Sứ giả Bắc Nguyên. Tuần sau.
Kiếm trước, miệng sau. Hay miệng trước, kiếm sau?
Không biết. Nhưng biết: lần này, miệng không đủ.
Hắn cất thư. Nhìn ra cửa sổ. Kinh thành. Đèn. Người. Bình thường.
Mọi thứ trông bình thường. Giá gạo giảm. Dân yên. Triều đình khen.
Và mình, kẻ lừa đảo đọc diễn văn cho sếp, ngồi đây, giữa phủ Quốc Sư, với cảm giác quen thuộc nhất kiếp trước:
Được vỗ tay. Và trống.
"Sếp là gì?", nếu ai hỏi.
"Người trả lương."
Và lương của mình... là niềm tin thiên hạ.