Người Hỏi Câu Đúng
Sân sau. Gốc hòe. Nắng xế.
A Ly ngồi trên ghế đá, bút tre trên tay, tấm gỗ mỏng trải trước mặt. Mực đen. Chữ nghiêng.
Hắn ngồi đối diện. Dạy chữ.
Phương pháp cũ: thầy đọc, trò chép, học thuộc. Chậm. Ngu. Kiếp trước mình dạy nhóc hàng xóm đọc bằng phonics — tách âm, ghép vần, hiểu quy tắc thay vì nhớ mặt chữ.
Kiếp này không có alphabet, nhưng nguyên tắc vẫn áp dụng. Bộ thủ. Cấu trúc. Quy luật.
— "Thiên" — trên đầu là nét ngang, bên dưới là "đại." Trời lớn hơn người. Nhớ hình, không nhớ nét.
A Ly gật. Viết. Nhanh. Nét vẫn xiên nhưng đúng cấu trúc.
Con bé học nhanh. Nhanh bất thường. Năm ngày trước không biết chữ nào. Giờ đọc được ba mươi chữ cơ bản. Viết được hai mươi. Tốc độ này... không phải tốc độ bình thường.
Nút A Ly trong lưới: sáng hơn tuần trước. Sợi tỏa ra nhiều hơn. Con bé đang lớn — không phải lớn về thể chất, lớn về... gì đó. Khí vận? Tiềm năng? Hay chỉ là một đứa trẻ thông minh được dạy đúng cách?
— Tiên sinh.
— Ừ.
— Chữ "tín" viết sao?
Hắn nhìn con bé. Mắt sáng. Hỏi chữ "tín" — niềm tin.
Trùng hợp? Hay con bé có giác quan đặc biệt, luôn chạm đúng thứ đang ám ảnh mình?
— "Tín." Bên trái là bộ "nhân" — người. Bên phải là chữ "ngôn" — lời. Người đứng cạnh lời. Nghĩa là: lời của người, đáng tin.
A Ly viết. Chậm hơn. Cẩn thận. Nhìn chữ xong, đặt bút xuống.
— Tiên sinh, con hỏi được không?
— Hỏi.
— Nếu Tiên sinh nói một câu mà Tiên sinh không tin... thì câu đó có phải là "tín" không?
Im lặng.
Gió thổi. Lá hòe rơi trên tấm gỗ. Đậu lên chữ "tín."
Con bé vừa hỏi quy tắc 4. Bằng ngôn ngữ mười ba tuổi. Nhưng chính xác.
"Nếu người nói không tin, thì lời đó có phải niềm tin không?" Đúng câu hỏi. Đúng lõi.
— Tại sao ngươi hỏi vậy?
A Ly nghiêng đầu. Nghĩ. Lâu.
— Vì con thấy... có lúc Tiên sinh nói, mọi người tin. Nhưng có lúc Tiên sinh nói, chỉ mọi người tin. Tiên sinh không tin.
"Chỉ mọi người tin. Tiên sinh không tin." Câu này đơn giản. Nhưng chính xác đến mức đáng sợ.
— Ngươi nhìn ra sao?
— Mắt. Con nói rồi mà. Mắt Tiên sinh sáng khi tin. Đục khi không.
— Và ngươi nghĩ... khi mắt ta đục, lời ta không đáng tin?
A Ly lắc đầu. Chậm.
— Không phải không đáng tin. Là... lời đó yếu hơn. Con không giải thích được. Nhưng lời Tiên sinh nói khi mắt sáng, con nghe xong thấy... ấm. Lời khi mắt đục, con nghe xong thấy trống.
Ấm và trống. Con bé mô tả hiệu ứng Thiên Cơ bằng cảm giác.
Lời có niềm tin = Thiên Cơ phản ứng = "ấm."
Lời không có niềm tin = Thiên Cơ im = "trống."
A Ly cảm nhận được Thiên Cơ? Không phải nhìn — cảm. Bằng trực giác. Bằng nút sáng trong lưới.
— A Ly, ta hỏi ngươi ngược lại. Khi ta nói câu mà ta không tin — ngươi vẫn tin ta không?
Con bé nhìn hắn. Lâu. Mắt sáng nhưng không cười.
— Con... vẫn tin Tiên sinh. Nhưng không tin câu đó.
Phân biệt được. Tin người, không tin lời. Mười ba tuổi.
Lục Thanh Dao phải phân tích danh sách dài mới nhận ra quy luật. A Ly nhìn mắt là biết.
Khác biệt: Lục Thanh Dao dùng lý trí. A Ly dùng trực giác. Cả hai đến cùng kết luận.
— Giỏi lắm. Đừng quên điều này. Nhìn mắt, không nghe lời.
A Ly gật. Cầm bút. Viết tiếp.
Hắn ngồi im. Nhìn con bé viết chữ "tín" thêm năm lần. Mỗi lần đẹp hơn.
Con bé hỏi đúng câu. Đúng lúc. Đúng người.
Câu hỏi đơn giản nhất đôi khi nguy hiểm nhất. Vì nó buộc người nghe phải trả lời thật.
Phúc An đi ngang sân. Tay trái băng vải, tay phải bưng khay trà. Bước chậm hơn trước — vết chém ở cánh tay vẫn chưa lành hẳn, nhưng lão không chịu nghỉ.
— Quốc Sư, trà chiều.
— Cảm ơn. Tay ngươi sao rồi?
Phúc An đặt khay xuống. Cười. Răng thiếu hai cái.
— Không sao ạ. Đã cầm được bút. Chưa cầm được kiếm, nhưng Quốc Sư cần bút chứ đâu cần kiếm.
Phúc An. Mười lăm ngày rồi kể từ khi về. Vết chém ở trấn Thanh Hà — cứu A Ly, bị ba kẻ áo đen đuổi. Tay trái yếu. Nhưng mỗi sáng lão vẫn dậy trước mọi người, lau ấn ngọc bằng tay lành.
Mình suýt quên lão. Hai tuần mải nghĩ về quy tắc Thiên Cơ, quên người đang đau vì mình.
— Phúc An.
— Dạ.
— Ngươi ở Thanh Hà thấy gì? Ngoài ba kẻ áo đen.
Phúc An đứng lại. Mặt nghiêm hơn.
— Quốc Sư hỏi lần trước, lão đã kể về ba tên bắt A Ly. Nhưng có thứ lão chưa kể.
— Nói.
— Ở trấn Thanh Hà, dân có miếu nhỏ. Không phải miếu thờ Quốc Sư — miếu khác. Thờ... lão không biết gọi là gì. Tượng đá đen. Không mặt. Dân gọi "Ân Chủ." Nói rằng cầu gì cũng được, nhưng phải "dâng."
— Dâng gì?
— Lão hỏi. Họ nói: dâng lời nguyện. Quỳ trước tượng, nói ra điều mình tin nhất. Rồi tượng "nghe."
Dâng lời nguyện. Nói ra điều mình tin nhất. Tượng nghe.
Thu thập niềm tin. Bằng tà thuật.
Phe áo đen không chỉ bắt A Ly. Họ đang xây hệ thống thu niềm tin từ dân. Miếu đá đen là ăng-ten — giống miếu thờ Quốc Sư của mình, nhưng ngược. Mình thu niềm tin vô tình. Họ thu có chủ đích.
— Bao nhiêu miếu như vậy?
— Lão chỉ thấy một ở Thanh Hà. Nhưng dân nói... ba trấn lân cận đều có.
Ba trấn. Phía nam. Ba miếu thu niềm tin.
— Ai lập?
— Không biết ạ. Dân nói miếu tự xuất hiện. Một sáng thức dậy, tượng đã ở đó. Không ai đặt. Không ai xây.
"Tự xuất hiện." Hoặc ai đó đặt ban đêm. Hoặc... Thiên Cơ tạo ra? Không. Quy tắc bổ sung: Thiên Cơ UỐN, không TẠO. Tượng đá không tự mọc. Có người đặt.
— Cảm ơn. Nghỉ đi. Tay ngươi cần lành.
Phúc An cúi đầu. Đi vào.
A Ly nhìn theo. Rồi nhìn hắn.
— Tiên sinh, "Ân Chủ" là ai?
— Ta không biết. Nhưng ta sẽ tìm ra.
Tối. Phòng đông. Diệp Trúc Khanh đến.
Nàng không gõ cửa. Đẩy thẳng vào. Kiểu nàng — không hỏi, không chờ.
— Tạ Cảnh Minh.
— Gì?
Nàng đặt một cuộn giấy lên bàn. Mở ra. Bản đồ. Vẽ tay. Mực đỏ đánh dấu ba điểm phía nam.
— Ta đi ba ngày. Theo dấu Khí Thi từ kinh thành. Mất dấu ở phía nam, nhưng tìm được thứ khác.
Ba ngày. Nàng đi ba ngày mà mình không biết. Nàng không báo. Kiểu nàng — làm xong rồi mới nói.
— Thứ gì?
— Ba trấn phía nam. Thanh Hà, Lương Sơn, Bạch Thủy. Mỗi nơi đều có dấu vết phe áo đen. Không phải một hai tên. Một mạng lưới. Họ thu thập niềm tin từ dân.
Khớp. Phúc An nói miếu "Ân Chủ" ở Thanh Hà. Diệp Trúc Khanh tìm ra mạng lưới ở ba tỉnh. Cùng phe. Cùng mục đích.
— Thu thập bằng cách nào?
— Tà thuật. Ta không rành thuật pháp, nhưng nhận ra: họ dựng miếu nhỏ. Tượng đá đen. Không mặt. Dân đến cầu nguyện. Mỗi lần cầu, dân nói ra điều mình tin. Rồi...
Nàng dừng. Nhíu mày.
— Rồi gì?
— Rồi dân quên. Quên mình đã cầu. Quên mình đã nói. Nhưng niềm tin đã... đi đâu đó. Ta cảm nhận được — xung quanh miếu, khí lạ. Giống Trường Xuân Cung. Giống thứ ở dưới hầm.
Khí lạ giống Trường Xuân Cung. Giống nút cứng dưới sàn điện thờ.
Nối manh mối:
Phe áo đen nuôi Khí Thi bằng oán khí — vụ phủ Trịnh Hoài An bị diệt.
Phe áo đen bắt A Ly ở trấn Thanh Hà — muốn "nút sáng" của Thiên Cơ.
Giờ: phe áo đen thu niềm tin từ dân bằng miếu đá đen.
Và khí quanh miếu giống khí dưới Trường Xuân Cung.
Họ đang xây thứ gì đó. Bằng nguyên liệu là niềm tin. Giống mình dùng niềm tin uốn Thiên Cơ — nhưng họ TRÍCH niềm tin ra, cất đi, dùng cho mục đích khác.
Mình uốn. Họ hút.
— Có bao nhiêu miếu?
— Ta đếm được chín. Ba tỉnh, mỗi tỉnh ba. Nhưng có thể nhiều hơn — ta chỉ đi ba ngày.
Chín miếu. Thu niềm tin. Ba tỉnh.
So sánh: Quốc Sư Hội có mười một miếu thờ mình — thu niềm tin CHO mình. Phe áo đen có ít nhất chín miếu — thu niềm tin cho... ai? "Ân Chủ"?
— Ngươi có phá miếu nào không?
Nàng nhìn hắn. Mắt lạnh.
— Phá một. Tượng đá vỡ. Bên trong rỗng. Nhưng có thứ lạ: mảnh ngọc nhỏ. Đen. Rung.
Nàng móc từ túi áo. Đặt lên bàn.
Mảnh ngọc đen. Bằng ngón tay. Rung nhẹ. Hắn nhìn bằng Thiên Diễn Đồng — không, bằng lưới.
Mảnh ngọc này... có sợi. Sợi nhỏ. Nối vào lưới Thiên Cơ. Nhưng không giống sợi niềm tin. Giống sợi... hút. Chiều ngược. Sợi niềm tin chảy VÀO nút. Sợi này chảy RA — hút niềm tin từ xung quanh vào mảnh ngọc.
Ống hút. Mảnh ngọc là ống hút Thiên Cơ.
— Đừng chạm.
Diệp Trúc Khanh nhìn hắn.
— Ngươi thấy gì?
— Thứ này hút niềm tin. Giống ống hút. Đặt trong tượng, dân cầu nguyện, niềm tin bị hút vào mảnh ngọc. Rồi chảy đi đâu đó.
— Chảy đi đâu?
Hắn nhìn sợi từ mảnh ngọc. Theo dõi. Sợi mỏng, đen, chảy về phía... bắc? Không. Không phải bắc. Chảy về phía kinh thành. Cụ thể hơn — chảy về phía...
Trường Xuân Cung.
Sợi hút từ mảnh ngọc → chảy về Trường Xuân Cung → nút cứng dưới hầm.
Phe áo đen đang nuôi thứ dưới Trường Xuân Cung. Bằng niềm tin ăn cắp.
— Chảy về Trường Xuân Cung.
Im lặng. Dài.
Diệp Trúc Khanh nhìn mảnh ngọc. Rồi nhìn hắn. Mắt sắc hơn.
— Thứ dưới hầm Trường Xuân Cung. Kẻ bị Thiên Cơ nuốt 250 năm trước. Chúng đang nuôi nó.
— Đúng. Hoặc đang đánh thức nó.
— Đánh thức để làm gì?
Không biết. Nhưng kẻ bị Thiên Cơ nuốt = trở thành nút cứng, nối trực tiếp vào lưới. Nếu đánh thức nó, nuôi nó bằng niềm tin... nó sẽ mạnh. Mạnh trong lưới. Kiểu mạnh khác mình — mình uốn Thiên Cơ bằng lời, nó CÓ THỂ điều khiển Thiên Cơ bằng sức.
Hoặc tệ hơn: nó sẽ thay thế mình. Trở thành "Quốc Sư" thật — không phải con người, mà là thứ đã nằm trong lưới 250 năm, hiểu lưới hơn bất kỳ ai.
— Chưa biết. Nhưng phải ngăn.
— Ngăn bằng cách nào? Phá chín miếu? Sẽ có thêm.
— Phá miếu là chữa triệu chứng. Phải tìm người đặt miếu.
Nàng gật. Một cái.
— Ta sẽ tìm. Nhưng cần thời gian. Mạng lưới của họ rộng hơn ta tưởng. Không phải vài tên lang thang. Có tổ chức. Có kế hoạch.
— Tên tổ chức?
— Chưa biết tên. Nhưng dân ở Lương Sơn gọi người lập miếu là "Hắc Nguyệt." Trăng đen.
Hắc Nguyệt. Trăng đen. Phe áo đen có tên rồi.
Hắc Nguyệt: nuôi Khí Thi, bắt A Ly, thu niềm tin, nuôi thứ dưới Trường Xuân Cung. Mạng lưới ba tỉnh, chín miếu, tổ chức có kế hoạch.
Thiên Ngoại Các: quan sát, ghi chép, 300 năm. Chưa đối đầu trực tiếp với mình.
Vương Bách Nhẫn: chính trị. Nguy hiểm nhưng con người.
Hắc Nguyệt: khác. Họ chơi với Thiên Cơ. Giống mình. Nhưng mục đích khác.
— Diệp cô nương.
— Gì?
— Cảm ơn. Ba ngày ngươi đi, ta không biết. Nhưng thứ ngươi mang về... quan trọng.
Nàng nhìn hắn. Không nói gì. Rồi:
— Đừng cảm ơn. Ta không đi vì ngươi. Ta đi vì Khí Thi giết người ở kinh thành, ta chưa tìm ra nguồn. Giờ tìm ra rồi. Miếu đá đen và thứ dưới Trường Xuân Cung — cùng nguồn.
Nàng không đi vì mình. Đi vì trách nhiệm kiếm sĩ. Nhưng kết quả giúp mình. Và nàng mang về cho mình. Thay vì tự xử lý.
Một năm trước, nàng muốn chém mình. Giờ nàng mang manh mối về cho mình.
Tiến bộ.
— Ta biết. Nhưng vẫn cảm ơn.
Nàng đứng dậy. Lấy kiếm.
— Mảnh ngọc để đây. Ngươi nghiên cứu. Nhưng đừng chạm bằng tay không. Nó hút.
— Biết rồi.
Nàng đi đến cửa. Dừng. Không quay lại.
— Tạ Cảnh Minh.
— Gì?
— Con bé A Ly hỏi ngươi về niềm tin. Ta nghe thấy.
Nàng nghe thấy cuộc trò chuyện buổi chiều? Nàng ở đâu? Mái nhà? Tường rào?
— Nghe thấy gì?
— Nghe thấy con bé nói: "con tin Tiên sinh, nhưng không tin câu đó." — Nàng im. Rồi: — Con bé nhìn đúng. Ngươi giống người sợ chính mình.
"Ngươi giống người sợ chính mình."
Diệp Trúc Khanh nói ít. Nhưng mỗi câu đều trúng.
Mình sợ chính mình? Sợ gì? Sợ lời mình giết người? Sợ niềm tin mình uốn hiện thực? Sợ mình đang thay đổi mà không kiểm soát được?
Cả ba.
— Ngươi nhìn cũng đúng.
Nàng đi. Cửa đóng. Bước chân nhẹ — kiếm sĩ bước không có tiếng.
Đêm. Phòng riêng.
Mảnh ngọc đen nằm trên khăn vải, giữa bàn. Rung nhẹ. Hắn không chạm. Chỉ nhìn.
Lưới Thiên Cơ: sợi từ mảnh ngọc vẫn chảy. Mỏng. Đen. Về phía Trường Xuân Cung. Như mạch máu ngầm.
Chín miếu. Chín ống hút. Chảy về một nơi. Nuôi một thứ.
Thứ đó 250 năm nằm trong lưới. Nó hiểu Thiên Cơ hơn mình. Hơn lão Quốc Sư. Hơn Thiên Ngoại Các.
Và ai đó đang đánh thức nó.
Hắn mở nhật ký. Viết:
"MANH MỐI MỚI — HẮC NGUYỆT:"
"1. Tổ chức có tên: Hắc Nguyệt (Trăng Đen)."
"2. Hoạt động ít nhất 3 trấn phía nam: Thanh Hà, Lương Sơn, Bạch Thủy."
"3. Phương pháp: dựng miếu đá đen (tượng không mặt, gọi 'Ân Chủ'), dân cầu nguyện → niềm tin bị hút qua mảnh ngọc đen bên trong tượng."
"4. Sợi hút: ngược chiều sợi niềm tin. Mình uốn Thiên Cơ bằng niềm tin chảy vào. Họ TRÍCH niềm tin chảy ra."
"5. Sợi chảy về: Trường Xuân Cung. Nút cứng dưới hầm. Kẻ bị nuốt 250 năm."
"6. Liên hệ: Khí Thi (oán khí, vụ phủ Trịnh) + bắt A Ly (Thanh Hà) + nuôi nút cứng = cùng hệ thống."
"CÂU HỎI:"
"— Ai là 'Ân Chủ'?"
"— Kẻ dưới hầm tỉnh hay ngủ?"
"— Nếu nuôi đủ, nó sẽ làm gì?"
"— Hắc Nguyệt muốn gì? Quyền lực? Phá Thiên Cơ? Hay thay thế Quốc Sư?"
Dừng bút. Nhìn mảnh ngọc.
Nhỏ. Đen. Rung.
Giống trái tim. Trái tim nhỏ xíu, đập bằng niềm tin ăn cắp.
Gió đêm lạnh. Mảnh ngọc rung mạnh hơn. Hay là hắn tưởng tượng?
Không. Rung thật. Và khi nó rung, lưới Thiên Cơ xung quanh... lệch. Nhẹ. Sợi gần mảnh ngọc bị kéo — giống thỏi nam châm nhỏ đặt cạnh la bàn.
Nó đang hút. Ngay bây giờ. Trong phòng mình. Hút niềm tin xung quanh. Niềm tin của Tiểu Phúc ở phòng bên. Niềm tin của A Ly ở sân sau.
Phải cách ly.
Hắn lấy khăn vải dày, bọc mảnh ngọc ba lớp. Bỏ vào hộp gỗ. Đóng nắp.
Lưới ổn hơn. Sợi hút yếu đi. Vải và gỗ chặn một phần.
Ngày mai mang xuống hầm Trường Xuân Cung. Đặt gần nút cứng. Xem phản ứng.
Không. Nguy hiểm. Đặt gần nút cứng = cho nó ăn thêm.
Hỏi Thiên Ngoại Các. Họ 300 năm. Có thể biết Hắc Nguyệt.
Hoặc Hắc Nguyệt chính là Thiên Ngoại Các.
Không. Khác nhau. Thiên Ngoại Các quan sát. Hắc Nguyệt hành động. Nhưng có thể liên quan.
Hắn đóng nhật ký. Nhìn hộp gỗ.
A Ly hỏi: "Nếu Tiên sinh nói điều không tin thì sao?"
Trả lời đúng: "Thì không có gì xảy ra."
Nhưng câu hỏi ngược lại đáng sợ hơn: "Nếu ai đó ĂN CẮP niềm tin thì sao?"
Thì Thiên Cơ mất cân bằng. Lưới lệch. Và kẻ có đủ niềm tin ăn cắp... có thể uốn Thiên Cơ mà không cần ai tin. Vì nó đã có sẵn niềm tin trong tay. Như pin sạc.
Mình cần người tin mình để uốn. Hắc Nguyệt không cần. Họ đã trích sẵn.
Đó là giới hạn tiếp theo mình chưa nghĩ đến.
Tắt đèn.
Trong bóng tối, mảnh ngọc vẫn rung. Qua ba lớp vải. Qua gỗ. Vẫn rung.
Và ở đâu đó phía nam, trong ba tỉnh xa, tám miếu đá đen còn lại vẫn đứng. Tượng không mặt. Dân quỳ. Niềm tin chảy.
Chảy về phía hắn. Qua hắn. Xuống dưới.
Nuôi thứ đang ngủ.