Quốc Sư Giả Mạo
Chương 56: Thanh Lâm Bùng Nổ
Chương 56

Thanh Lâm Bùng Nổ

Tin đến lúc giờ Dần.

Tạ Cảnh Minh đang ngủ, lần đầu sau nhiều đêm ngủ sâu thật sự, mồ hôi khô trên tay rát, cơ thể mệt kiểu lao động chân tay. Mệt nhưng sạch. Kiểu mệt không có tội lỗi.

Tiếng chân chạy ngoài sân phá giấc.

Phúc An. Lão không bao giờ chạy, trừ khi có chuyện. Và đêm nay lão chạy, dép kéo trên đá nghe như dao cạo gỗ.

– Công tử! Công tử!

Hắn mở cửa. Phúc An đứng dưới hiên, mặt xám trong ánh đèn lồng, tay trái (tay bị thương) giữ mảnh lụa cuộn, tay phải đưa ra.

– Mật báo từ Thanh Lâm. Lính trạm ngựa mang về, chạy suốt đêm.

Hắn nhận. Mở.

Ba dòng. Chữ viết vội, mực lem:

"Tướng Mã Viễn Sơn dẫn năm nghìn quân chiếm phủ quận. Giết tri huyện phó. Tuyên bố: Quốc Sư phán Thanh Lâm phản, thì phản cho vua xem."

Im lặng.

Câu đùa.

Tiệc rượu. Ai hỏi quận nào nguy hiểm nhất. Mình cười, nói đùa, nói Thanh Lâm lì nhất thiên hạ, lì đến mức có thể phản vua.

Rồi mình đến dập. Phán "Thanh Lâm trung thành nhất." Dân quỳ. Dân khóc. Mình nghĩ xong rồi.

Chưa xong.

Hắn đọc lại. Năm nghìn quân. Không phải năm trăm. Năm nghìn. Tướng Mã Viễn Sơn, tên mà hắn chưa từng nghe, một gã mà hắn không bao giờ gặp, đang dẫn năm nghìn người nổi loạn bằng lời của hắn.

– Phúc An. Gọi Tiểu Phúc dậy. Chuẩn bị y phục triều kiến.

– Dạ. Công tử...

– Sao?

Lão nhìn hắn. Mắt lão già, đục, nhưng nhìn kiểu người đã thấy đủ chuyện để biết khi nào chuyện lớn.

– Lão nghe dân phường đông nói... câu đùa ở tiệc cung...

– Lão nghe đúng.

Im lặng. Lão không hỏi thêm. Quay đi gọi Tiểu Phúc.

Lão biết. Phúc An biết mình đùa một câu mà giết người. Và lão vẫn đi gọi người, vẫn chuẩn bị. Vì lão tin mình sẽ sửa.

Sửa bằng gì? Câu đùa tạo ra lửa. Lần trước mình dập bằng lời. Lời tạo lớp mới phủ lên lớp cũ. Nhưng không xóa. Hai lời mâu thuẫn nằm chồng nhau: "phản" và "trung thành." Và giữa hai lớp đó, hạt giống nảy mầm.

Giờ Mão. Đại điện Quang Minh.

Triều hội khẩn, triệu giữa đêm. Đèn đuốc sáng rực nhưng mặt ai cũng tối. Vua ngồi trên ngai, khí đen quanh người dày hơn tuần trước, ho khẽ mỗi lần hít sâu.

Trần Tử Kính đứng trước bản đồ gỗ lớn, tay chỉ quận Thanh Lâm, giọng đanh:

– Mã Viễn Sơn, nguyên đô úy đồn Vân Môn, giáng chức năm ngoái vì bất tuân quân lệnh. Gã dẫn năm nghìn quân, ba nghìn là lính cũ của gã, hai nghìn là dân vũ trang. Đã chiếm phủ quận, giết Phạm phó tri huyện, giam Châu Đình Bá. Tuyên bố lập "Thanh Lâm Tự Trị."

Vua nhìn xuống triều đình. Mắt dừng ở hắn.

– Quốc Sư.

– Thần.

– Khanh phán Thanh Lâm trung thành. Giờ họ phản.

Im lặng. Cả triều đình nhìn hắn. Vương Bách Nhẫn đứng bên phải, mặt bình thản, kiểu người đã chờ đợi khoảnh khắc này.

Không biện minh được. "Thần nói đùa", không thể nói trước triều đình. "Thần phán sai", cũng không, vì lần trước phán Thanh Lâm trung thành, dân có quỳ thật. Hai lời, cùng chỗ, ngược nhau, đều thành thật theo cách riêng.

– Bệ hạ. Thần phán Thanh Lâm trung thành, và lúc đó, họ trung thành. Sự việc hôm nay không phải Thanh Lâm phản. Mã Viễn Sơn phản. Dân bị kéo theo.

Trần Tử Kính xen:

– Năm nghìn quân. Hai nghìn là dân. Dân tự nguyện cầm giáo. Không phải bị kéo.

– Dân cầm giáo vì bị siết quá lâu. Quan quận siết vì sợ lời thần. Mã Viễn Sơn dùng cái sợ đó làm mồi lửa.

Vương Bách Nhẫn lên tiếng. Chậm, từ tốn, kiểu người không cần gấp vì đã biết mình thắng:

– Quốc Sư nói đúng. Quan quận siết vì sợ lời Quốc Sư. Vậy câu hỏi là: tại sao Quốc Sư phán câu đó?

Im lặng nặng.

– Quốc Sư phán Thanh Lâm phản. Rồi Quốc Sư phán Thanh Lâm trung thành. Hai lời ngược nhau. Nếu lời đầu đúng, thì lời sau sai. Nếu lời sau đúng, thì lời đầu sai. Dù cách nào, Quốc Sư phán sai ít nhất một lần.

Lão nói đúng. Hoàn toàn đúng. Và lão biết mình không phản bác được.

Vua ho. Một tiếng ho khô, kéo dài, khiến cả triều đình im.

– Quốc Sư. Trẫm hỏi thẳng. Lần đầu khanh nói Thanh Lâm phản, khanh có TIN không?

Câu hỏi trúng giữa ngực. Vua không hỏi đúng hay sai. Hỏi TIN. Vua không biết quy tắc 4, nhưng bản năng vua hỏi đúng chỗ.

– Không. Thần không tin. Đó là câu nói bất cẩn trong tiệc rượu.

Triều đình ồn lên. Vương Bách Nhẫn nhướn mày. Trần Tử Kính quay lại nhìn.

Vua nhìn hắn. Lâu.

– Câu nói bất cẩn. Của Quốc Sư. Gây phản loạn.

– Vâng.

– Vậy khanh định làm gì?

Hắn ra khỏi đại điện, trời vẫn tối. Gió lạnh. Sân cung rộng, đèn lồng treo cao, ánh vàng rung trong gió.

Diệp Trúc Khanh đứng chờ ở bậc thang. Kiếm đeo lưng, tóc buộc gọn, mặt bình thản kiểu người luôn sẵn sàng.

– Nghe rồi?

– Năm nghìn quân.

– Đúng.

Nàng nhìn hắn. Mắt sáng trong bóng tối, kiểu mắt đã quen đọc nguy hiểm.

– Vậy bây giờ sao?

Hắn nhìn bầu trời. Mở Thiên Diễn Đồng.

Lưới Thiên Cơ hiện ra. Và hắn thấy.

Nút Thanh Lâm, nơi tuần trước còn sáng (sau khi hắn phán "trung thành"), giờ bị xé đôi. Đúng nghĩa đen: nửa sáng, nửa tối, hai luồng khí giằng co, kéo ngược nhau. Giữa kẽ nứt, khí đen sủi bọt, kiểu nước sôi. Không phải khí đen của Hắc Nguyệt, không phải khí đen bệnh tật. Khí đen của mâu thuẫn. Hai niềm tin cùng lúc, cùng chỗ, xé lưới.

Mình hiểu rồi.

Lời đầu: "Thanh Lâm phản." Lời đùa, mình không tin. Nhưng dân nghe, quan nghe, siết, đàn áp. Niềm tin sợ hãi hình thành. Sợi tối.

Lời hai: "Thanh Lâm trung thành nhất." Lời thật, mình tin. Dân quỳ, dân khóc, dân tin. Sợi sáng.

Hai sợi không thay thế nhau. Thiên Cơ không xóa mà chồng lớp. Sợi sáng phủ lên sợi tối, nhưng sợi tối vẫn ở dưới. Và khi Thiên Ngoại Các đẩy sóng nghi, sợi sáng mỏng đi, sợi tối trồi lên. Hai sợi kéo ngược nhau, xé nút.

Trong kẽ nứt đó, Mã Viễn Sơn nhảy vào.

Gã không phải kẻ điên. Gã dùng kẽ nứt mình tạo ra. "Quốc Sư phán phản, thì phản cho vua xem", câu đó không phải lời kêu gọi. Đó là LÝ DO. Gã cho dân lý do để làm điều họ đã muốn từ khi bị đàn áp.

Hắn nhắm mắt. Mở lại.

– Bây giờ phải sửa. Bằng tay, không phải miệng.

Diệp Trúc Khanh nhìn hắn:

– Lần trước ngươi cũng nói vậy. Lần trước là gạch. Lần này là năm nghìn thanh kiếm.

– Ta biết.

Giờ Thìn. Phủ Nhiếp Chính Vương.

Lục Thanh Dao đã nghe tin trước cả triều hội. Khi hắn đến, nàng đang đọc bản đồ quân sự trải trên bàn gỗ lớn, ngón tay dọc theo đường từ kinh thành đến Thanh Lâm.

– Quốc Sư đến sớm.

– Thần đến muộn. Lẽ ra phải đến trước khi Thanh Lâm bùng.

Nàng không nhìn lên. Ngón tay dừng ở Thanh Lâm.

– Ba ngày đường. Nếu Trần Tử Kính phát quân ngay bây giờ, ba vạn quân đến Thanh Lâm trong năm ngày. Dẹp loạn trong mười ngày. Chém Mã Viễn Sơn. Xong.

– Và giết bao nhiêu dân?

– Hai nghìn dân cầm giáo.

– Hai nghìn người cầm giáo vì bị mình đẩy vào.

Nàng nhìn lên. Mắt sắc, nhưng không lạnh. Kiểu mắt của người đã tính xong mọi nước cờ và chờ xem hắn chọn nước nào.

– Vậy Quốc Sư đề xuất gì?

– Thần đi.

– Đi Thanh Lâm?

– Một mình.

Nàng im. Rồi đặt bút xuống. Ngồi lại ghế. Nhìn hắn thẳng.

– Lần trước ngươi đi Thanh Lâm, dập được. Nhưng lần trước là quan quận siết dân. Lần này là tướng quân cầm giáo. Khác nhau.

– Thần biết.

– Nếu ngươi đến và Mã Viễn Sơn chém đầu Quốc Sư trước năm nghìn quân?

– Thì Thiên Cơ ở Thanh Lâm vỡ hẳn. Và Trần Tử Kính sẽ có lý do giết sạch.

– Ngươi hiểu mà vẫn đi?

– Vì mình tạo ra lửa. Nếu để người khác dập bằng máu, lửa tắt nhưng tro còn. Tro thành mầm cho lửa sau.

Nàng im lặng lâu. Ngón tay gõ nhẹ trên bàn, nhịp đều, kiểu người đang cân nhắc giữa lý trí và thứ gì đó khác.

– Trần Tử Kính sẽ phản đối.

– Để thần lo.

– Vương Bách Nhẫn sẽ dùng chuyện này.

– Thần biết.

– Và nếu ngươi chết ở Thanh Lâm, ta mất Quốc Sư. Triều đình mất vũ khí mềm.

– Vương gia mất gì?

Câu hỏi rơi vào khoảng trống giữa hai người. Nàng không trả lời ngay. Nhìn hắn. Mắt nàng có thứ gì đó mà Thiên Diễn Đồng đọc được nhưng hắn không muốn đọc: lo. Không phải lo mất quân cờ. Lo mất người.

– Đi đi. Ta sẽ giữ Trần Tử Kính ba ngày. Ba ngày. Nếu sau ba ngày ngươi không giải quyết, quân sẽ đến. Và quân đến thì không phân biệt ai phản ai không.

– Ba ngày. Đủ.

Hắn quay đi.

– Tạ Cảnh Minh.

Lần thứ hai nàng gọi tên. Hắn dừng.

– Lần trước ta nói đừng chết. Lần này ta nói: đừng quỳ. Ngươi đã quỳ đủ rồi.

Nàng nhớ. Quỳ trước vua ở miếu Đoan Khánh. Diệp Trúc Khanh cảnh báo: "quỳ một lần thì sẽ quỳ nữa." Nàng cũng biết.

– Thần cố.

Chiều. Quốc Sư Phủ.

A Ly đứng ở sân, tay cầm gói vải nhỏ, mắt sáng nhưng cứng.

– Tiên sinh đi Thanh Lâm.

Không phải câu hỏi.

– Ai nói con?

– Không ai nói. Tiểu Phúc chuẩn bị hành lý đường xa, Phúc An gói thuốc rắn, Diệp cô nương mài kiếm. Con đoán.

Con bé thông minh quá. Mắt sáng. Khí vận quanh nàng rõ hơn tháng trước, mỏng nhưng có hình dạng, kiểu sương sớm bắt đầu tụ thành giọt.

– Con muốn đi cùng.

– Không.

– Tiên sinh...

– Thanh Lâm có năm nghìn quân cầm giáo. Con ở đây an toàn hơn.

A Ly nhìn hắn. Mắt con bé khác lúc mới gặp. Lúc đó mắt ăn mày, sáng vì đói, sáng vì phải nhìn nhanh để sống. Bây giờ mắt thiếu nữ, sáng vì hiểu.

– Tiên sinh sợ con thấy Tiên sinh quỳ.

Câu đó trúng. Hắn không kịp giấu.

– Con...

– Con nhìn mắt Tiên sinh. Khi Tiên sinh sợ, mắt hơi nheo phải nhiều hơn trái. Lúc nãy Tiên sinh nheo. Không phải sợ chết. Sợ con thấy thứ gì đó.

Lần trước Diệp Trúc Khanh nói: "quỳ một lần thì sẽ quỳ nữa." Lục Thanh Dao nói: "đừng quỳ." A Ly nhìn ra: mình sợ quỳ trước mặt nàng.

Tại sao sợ? Vì nàng gọi mình "Tiên sinh." Vì nàng tin mình đứng. Nếu nàng thấy mình quỳ trước phản tướng, sợi niềm tin trong mắt nàng sẽ không đứt, nhưng sẽ khác. Và mình không muốn nó khác.

– Con ở nhà. Trông Phúc An cho ta.

A Ly im. Rồi gật. Đưa gói vải nhỏ.

– Bánh gạo. Con làm. Dở lắm, nhưng no.

Hắn nhận. Nặng, ấm, kiểu ấm của đồ vừa nấu.

Đêm. Mái Quốc Sư Phủ.

Hắn ngồi trên mái, nhìn kinh thành. Đèn lồng thưa hơn mọi đêm, dân nghe tin phản loạn, nhiều nhà đóng cửa sớm. Gió mang mùi khói lạnh.

Mở Thiên Diễn Đồng. Nhìn lưới.

Nút Thanh Lâm vẫn bị xé đôi, khí đen sủi mạnh hơn chiều. Phản loạn đang lan, niềm tin đang xé. Từ kẽ nứt đó, sợi nhỏ bắt đầu chạy ra ngoài, về phía các quận lân cận. Kiểu vết nứt trên kính, từ một điểm lan ra.

Nếu không dập trong ba ngày, nứt sẽ lan đến Bình Sơn, Lương Sơn. Và nếu Hắc Nguyệt biết, họ sẽ dùng. Kẽ nứt Thiên Cơ là cơ hội vàng cho kẻ thu hoạch niềm tin.

Nút mình: vẫn tối, sợi nhỏ sáng bên trong rung theo nhịp tim. Yếu hơn chiều. Không phải vì mình bỏ mình. Vì mình đang sợ.

Sợ gì?

Không sợ chết. Chết thì chết, kiếp trước đã chết một lần.

Sợ quỳ. Sợ đến Thanh Lâm, gặp Mã Viễn Sơn, gặp năm nghìn người cầm giáo vì lời mình, và nhận ra: cách duy nhất dập lửa là quỳ xuống thêm lần nữa.

Lục Thanh Dao nói đừng quỳ. Diệp Trúc Khanh nói quỳ rồi sẽ quỳ nữa. A Ly sợ thấy mình quỳ.

Nhưng nếu không quỳ? Ba vạn quân của Trần Tử Kính sẽ đến. Hai nghìn dân cầm giáo sẽ chết. Máu đổ vì câu đùa của mình.

Tay rát, vẫn rát từ hôm dọn gạch. Hôm đó mình nói: không nói, chỉ làm. Nhưng Thanh Lâm không phải đống gạch. Thanh Lâm là năm nghìn con người đang giận, đang sợ, đang cầm thứ sắc hơn gạch.

Vậy thì mang gì đi?

Miệng. Cái miệng tạo ra phản loạn. Cũng cái miệng đó phải dập.

Nhưng lần này, không bịa. Không phán. Không "Thanh Lâm trung thành" hay "Thanh Lâm phản." Lần này, nói thật. Thật đến mức Thiên Cơ phải nghe. Thật đến mức năm nghìn người cầm giáo phải dừng.

Thật gì?

"Ta sai."

Hai chữ. Giản dị. Nhưng Quốc Sư chưa bao giờ nói hai chữ đó trước đám đông.

Hắn nhìn xuống sân. Tiểu Phúc đang khuân đồ lên xe ngựa. Gã không hỏi đi đâu, đi bao lâu, có nguy hiểm không. Gã chỉ khuân, kiểu người tin rằng nếu công tử đi thì gã đi theo, và nếu chết thì chết cùng.

Ba người tin mình. Bây giờ mình phải đi gặp năm nghìn người không tin mình.

Và mình phải khiến họ tin lại. Không phải tin mình là thần. Tin mình là người. Người biết sai.

Gói bánh gạo A Ly đưa nằm trong lòng. Nặng, đã nguội, nhưng vẫn ấm hơn gió đêm.

Hắn đứng dậy. Nhìn bầu trời lần cuối.

Con mắt Thiên Cơ không xuất hiện đêm nay. Nhưng lưới rung. Rung không đều, kiểu chuông rạn. Nơi nào có kẽ nứt, nơi đó rung mạnh hơn. Và Thanh Lâm rung mạnh nhất.

Ba ngày. Một cái miệng. Năm nghìn thanh kiếm.

Đi thôi.

Ch.56/145
2.532 từ