Hắc Nguyệt Lộ Diện
Dưới chân núi Vân Mộc, rừng thông già đứng thành hàng kiểu đoàn quân canh gác thứ gì đó mà chính chúng cũng không biết tên. Sương đêm bám trên lá kim, đọng thành giọt, rơi xuống đất mà không có tiếng, vì mặt đất phủ lá mục dày đến mức nuốt hết âm thanh.
Hang đá nằm sâu trong rừng, miệng rộng bằng cổng thành, bên trong hun hút tối. Đèn dầu treo trên vách đá, lửa xanh, kiểu không phải dầu thường mà là thứ gì đó cháy bằng oán khí, vì đèn không tỏa ấm, chỉ tỏa sáng lạnh.
Dạ Lưu Quang ngồi trong cùng hang, trên phiến đá phẳng kê thành bàn thờ.
Gã già. Bảy mươi hay tám mươi, khó đoán, vì da gã không nhăn theo kiểu người già bình thường. Da gã nhẵn, trắng, kiểu sáp đổ khuôn, và chỉ nhăn ở mắt, quanh mắt, sâu, kiểu vết nứt trên tường cổ. Mắt gã trắng đục, không đồng tử, giống hệt những đạo sĩ trong hang bị bắt hôm trước, nhưng trắng hơn, sâu hơn, kiểu gã đã nhìn vào bóng tối quá lâu nên bóng tối nhìn ngược lại và đổi màu mắt gã.
Nhìn bằng gì, nếu mắt không có đồng tử?
Câu trả lời: gã không nhìn bằng mắt. Gã nhìn bằng Thiên Cơ.
Sợi đen quấn quanh gã, dày, chặt, kiểu người mặc áo giáp bằng bóng tối. Mỗi sợi nối gã với những thứ khác nhau: tín đồ quỳ bên ngoài hang, bình sứ xếp hàng dọc vách, và xa hơn, sợi lớn nhất, sợi dày nhất, nối thẳng về phía nam, xuyên qua đá, qua đất, qua rừng, chảy về kinh thành.
Về Trường Xuân Cung.
Về Nguyệt Thi.
Tín đồ Hắc Nguyệt quỳ thành ba hàng, hai mươi bảy người, mặc đen, mắt cúi, miệng lẩm nhẩm kinh văn mà nghe như tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm. Gã chạy thoát đêm tấn công Quốc Sư Phủ quỳ hàng đầu, đầu chạm đất, vai run.
Dạ Lưu Quang mở miệng. Giọng gã trầm, đều, không có cảm xúc, kiểu người đã bỏ cảm xúc từ lâu, hoặc đã đổi cảm xúc lấy thứ gì đó khác:
– Bốn đệ tử chết. Bình sứ nứt. Con bé Thiên Mệnh vẫn trong phủ Quốc Sư.
Gã thoát cúi thấp hơn:
– Đệ tử vô năng. Quốc Sư... hắn ra lệnh cho Thiên Cơ. Niềm tin quanh phủ dồn về hắn, đẩy ngược khí trong bình. Con không ngờ...
– Ta biết.
Hai chữ. Gã thoát im bặt.
Dạ Lưu Quang đứng dậy. Chậm. Xương kêu răng rắc, kiểu cơ thể gã không còn dùng xương theo cách bình thường. Gã đi đến vách hang, nơi treo một tấm lụa đen rộng bằng cánh cửa, vẽ bằng mực trắng: bản đồ. Kinh thành, Trường Xuân Cung, Quốc Sư Phủ, năm tỉnh miền bắc, và biên giới Bắc Nguyên.
Trên bản đồ, mỗi vị trí đánh dấu bằng ký hiệu trăng khuyết: hang ổ Hắc Nguyệt. Hai mươi ba điểm, rải từ kinh thành ra tận biên giới.
– Quốc Sư giả ra lệnh Thiên Cơ. Lần đầu trong hang. Lần hai trong phủ. Mỗi lần mạnh hơn. Mỗi lần... Nguyệt Thi tỉnh thêm.
Gã quay lại nhìn tín đồ. Mắt trắng nhưng nhìn từng người, kiểu nhìn xuyên qua thịt vào xương.
– Các ngươi nghĩ đó là thất bại. Ta nghĩ đó là tiến triển.
Im lặng. Tín đồ ngẩng lên, không hiểu.
– Mỗi lần Quốc Sư giả ra lệnh, Thiên Cơ rung. Rung mạnh. Năng lượng lan. Và Ngài... Nguyệt Thi... hấp thu. Hai trăm năm mươi năm Ngài ngủ. Oán khí nuôi chậm, kiểu nhỏ giọt nước cho người sắp chết khát. Nhưng mệnh lệnh Thiên Cơ khác. Đó là cả dòng sông đổ vào.
Gã đưa tay lên, bàn tay gầy, ngón dài, và sợi đen quanh gã rung, tụ lại thành hình cầu nhỏ trên lòng bàn tay. Lạnh. Tín đồ rùng mình.
– Phong ấn Nguyệt Thi có bảy lớp. Ba lớp đã mục. Hai lớp đang nứt. Còn hai. Mỗi lần Thiên Cơ rung mạnh, nứt thêm. Quốc Sư giả là kẻ đang phá phong ấn cho ta. Mà gã không biết.
Gã cười. Nụ cười không đến mắt, vì mắt trắng không biết cười. Chỉ miệng cong, kiểu vết nứt trên mặt sáp.
– Vậy nên, không cần bắt con bé. Chưa cần. Để Quốc Sư giả tiếp tục. Để gã dùng mệnh lệnh Thiên Cơ nhiều hơn. Mỗi lần gã dùng, Ngài tỉnh thêm. Khi phong ấn còn một lớp, khi đó... mới cần con bé.
– Thưa Giáo chủ, Dạ Lưu Quang đợi gã thoát hỏi, nếu Quốc Sư ngừng dùng mệnh lệnh?
Dạ Lưu Quang nhìn bản đồ. Nhìn biên giới phía bắc. Nơi chiến tranh đang diễn ra.
– Gã sẽ không ngừng. Vì ta sẽ cho gã lý do.
Quốc Sư Phủ. Năm ngày sau trận tấn công.
Hắn ngồi trong phòng làm việc, Thiên Diễn Đồng đã phục hồi bảy phần mười, đủ để đọc cảm xúc gần, nhưng lưới Thiên Cơ xa vẫn mờ. Trước mặt: bản đồ kinh thành và năm tỉnh phía bắc, đánh dấu bằng mực đỏ.
Diệp Trúc Khanh đứng bên cạnh, tay chỉ vào bản đồ:
– Mạng lưới của ngươi bắt được ba điểm mới. Nghĩa trang Lam Khê, ngoại ô phủ Vân Châu, và chân núi Bạch Hổ. Cả ba đều có dấu hiệu: đất đào, mùi hương trầm lạ, và dân quanh đó kể thấy người mặc đen đi đêm.
Hắn nhìn bản đồ. Ba điểm mới, cộng với hang đá đã tìm được, cộng với manh mối từ mạng lưới tai mắt suốt tháng qua. Tổng cộng: bảy điểm nghi ngờ, rải trên diện tích rộng bằng ba tỉnh.
Bảy điểm. Và gã đạo sĩ trong hang nói "trăm người." Nghĩa là còn nhiều điểm chưa tìm được.
– Ngươi thấy gì?
Diệp Trúc Khanh hỏi không phải vì nàng không thấy. Nàng hỏi vì muốn xem hắn thấy giống nàng không.
Hắn nhìn kỹ. Bảy điểm trên bản đồ. Kinh thành ở giữa. Trường Xuân Cung ở giữa kinh thành. Nguyệt Thi ở dưới Trường Xuân Cung. Và bảy điểm rải quanh, kiểu vệ tinh quay quanh hành tinh.
Không phải ngẫu nhiên. Vị trí các hang ổ tạo thành vòng tròn quanh kinh thành, cách đều, kiểu ai đó sắp xếp có chủ đích. Nếu nối lại...
Hắn lấy bút, nối bảy điểm. Vòng tròn. Không hoàn hảo, nhưng rõ ràng. Tâm: Trường Xuân Cung.
Họ không rải ngẫu nhiên. Họ bao vây. Bao vây Nguyệt Thi. Kiểu... nuôi. Đặt nguồn oán khí quanh, dẫn về tâm, nuôi thứ ở dưới.
– Vòng tròn. Họ tạo vòng tròn quanh kinh thành. Mỗi hang ổ là một trạm thu oán khí, dẫn về Trường Xuân Cung. Họ không chỉ thờ Nguyệt Thi. Họ đang nuôi Nguyệt Thi bằng hệ thống.
Diệp Trúc Khanh gật. Nàng đã thấy.
– Nhưng oán khí từ nghĩa trang và hang đá không đủ. Nuôi hai trăm năm mươi năm mà phong ấn vẫn chưa vỡ. Họ cần nguồn lớn hơn.
Nguồn lớn hơn. Oán khí lớn. Ở đâu có oán khí nhiều nhất?
Hắn nhìn bản đồ. Nhìn phía bắc. Biên giới. Chiến trường.
Chiến trường.
Xác chết. Ngàn xác. Vạn xác. Mỗi xác mang oán. Người chết trong chiến tranh oán nặng hơn người chết vì bệnh, vì bạo lực đổ lên thịt xương tạo oán dày hơn, đặc hơn. Và chiến tranh Bắc Nguyên đã kéo dài ba tháng. Hai đồn bị phá. Ít nhất năm nghìn xác.
Năm nghìn xác. Oán khí khổng lồ. Nếu Hắc Nguyệt có người ở chiến trường, thu gom...
– Chiến tranh. Họ cần chiến tranh.
Diệp Trúc Khanh nhìn hắn.
– Tiếp.
– Oán khí nghĩa trang không đủ. Họ nuôi Nguyệt Thi hai trăm năm mươi năm bằng oán khí rải rác mà phong ấn vẫn chưa vỡ hết. Nhưng chiến tranh khác. Chiến trường tạo oán cấp số nhân. Mỗi trận, nghìn xác. Mỗi xác, oán dày. Nếu Hắc Nguyệt thu gom oán khí chiến trường...
Hắn dừng. Nhìn bản đồ. Nhìn điểm đánh dấu Đồn Nguyệt Quan, nơi quân Đại Ly thua trận thứ hai.
Đồn Nguyệt Quan. "Nguyệt." Trùng tên? Hay cố ý?
– Chiến tranh Bắc Nguyên. Nếu Hắc Nguyệt muốn chiến tranh nổ ra... nếu chính họ kích chiến tranh...
Hoắc Quang Nghĩa. Nội gián bị phát hiện hồi vụ tập kích Vân Quan. Gã rò rỉ tin quân sự cho Bắc Nguyên. Mọi người nghĩ gã là gián điệp Bắc Nguyên. Nhưng nếu...
Nếu gã không phải gián điệp Bắc Nguyên? Nếu gã là người của Hắc Nguyệt?
Hắc Nguyệt muốn chiến tranh. Chiến tranh tạo oán khí. Cách đơn giản nhất để kích chiến tranh: rò rỉ tin quân sự Đại Ly cho Bắc Nguyên. Bắc Nguyên biết điểm yếu → tấn công → chiến tranh nổ → xác chết → oán khí → nuôi Nguyệt Thi.
Hoắc Quang Nghĩa không phải gián điệp Bắc Nguyên. Gã là gián điệp Hắc Nguyệt, dùng Bắc Nguyên làm công cụ tạo chiến tranh.
Hắn đặt bút xuống. Tay run nhẹ. Không phải vì yếu. Vì hiểu.
– Họ nuôi thần bằng chiến tranh. Hắc Nguyệt không quan tâm ai thắng ai thua. Bắc Nguyên chết cũng tạo oán. Đại Ly chết cũng tạo oán. Chiến tranh kéo dài càng lâu, oán càng nhiều, Nguyệt Thi càng tỉnh.
Diệp Trúc Khanh im. Lâu. Rồi:
– Hoắc Quang Nghĩa.
– Đúng. Gã không phải gián điệp Bắc Nguyên. Gã là người Hắc Nguyệt. Rò rỉ tin cho Bắc Nguyên để kích chiến tranh. Và mình... mình phán "Đại Ly không thua" trước năm vạn quân, giữ sĩ khí, giữ chiến tranh kéo dài. Mình tiếp tay.
Mình tiếp tay. Không biết. Không cố ý. Nhưng kết quả giống nhau: chiến tranh kéo dài, xác chết chồng, oán khí nuôi Nguyệt Thi.
Kiếp trước, gọi đây là gì? "Bị lợi dụng mà không biết." Mình tưởng mình giữ nước. Hóa ra mình giữ lò nướng hoạt động, và thứ đang nướng là Nguyệt Thi, đang chín dần.
Diệp Trúc Khanh nhìn hắn. Mắt nàng không an ủi. Không trách. Kiểu nàng nhìn sự thật: lạnh, rõ, nhận rồi tính tiếp.
– Ngươi không biết. Không ai biết.
– Không biết không có nghĩa vô tội.
Nàng không phản bác. Vì nàng cũng nghĩ vậy. Kiểu Diệp Trúc Khanh: nàng không an ủi kẻ đúng, cũng không tha kẻ sai. Nàng chỉ nhìn sự thật.
Đêm. Hắn ngồi ngoài sân, nhìn lưới Thiên Cơ.
Lưới mờ hơn trước vì Thiên Diễn Đồng chưa phục hồi hoàn toàn, nhưng đủ để thấy: phía bắc, khí đen dày. Dày hơn lần cuối hắn nhìn. Chiến trường đang nuôi Nguyệt Thi, và hắn nhìn thấy điều đó trên lưới, rõ ràng, kiểu nhìn dòng sông đen chảy về phía kinh thành.
Mạng lưới Hắc Nguyệt: hai mươi ba hang ổ (ít nhất), trải trên năm tỉnh, thu oán khí từ nghĩa trang và chiến trường, dẫn về Trường Xuân Cung. Giáo chủ: chưa biết tên, chưa biết mặt. Mục tiêu: đánh thức Nguyệt Thi.
Vòng lặp mở rộng: chiến tranh → oán khí → Nguyệt Thi tỉnh. Mình dùng mệnh lệnh Thiên Cơ → Thiên Cơ rung → Nguyệt Thi tỉnh thêm. Cả hai hướng đều dẫn đến cùng kết quả: Nguyệt Thi thức.
Và khi Nguyệt Thi thức... gã là Quốc Sư đời ba, mạnh nhất trong mười bảy đời. Hai trăm năm mươi năm nằm trong Thiên Cơ. Gã không còn là người. Gã là một phần lưới. Nếu gã thao túng lưới từ bên trong...
Thiên Cơ sẽ loạn. Niềm tin loạn. Thực tại loạn. Mọi thứ mình xây, từ mạng lưới đến niềm tin dân chúng đến quốc vận, sẽ bị xoay ngược.
Gió đêm thổi qua sân, lạnh, mang mùi tuyết. Trên trời, lưới Thiên Cơ rung nhẹ, kiểu bất an, kiểu biết có thứ gì đó đang lớn dần bên dưới.
Ba lựa chọn.
Một: dừng dùng mệnh lệnh Thiên Cơ. Nguyệt Thi chậm tỉnh. Nhưng oán khí chiến trường vẫn nuôi gã. Chỉ chậm, không dừng.
Hai: phá phong ấn chủ động, đối đầu Nguyệt Thi khi gã chưa tỉnh hẳn. Nhưng lão Quốc Sư nói "phá nút = rung lưới." Có thể gây hỗn loạn Thiên Cơ quy mô lớn.
Ba: chặn nguồn oán khí. Dừng chiến tranh. Phá mạng lưới Hắc Nguyệt. Cắt nguồn nuôi.
Ba là đúng. Nhưng dừng chiến tranh bằng cách nào? Bắc Nguyên đang tấn công. Nếu rút quân, mất đất. Nếu giữ, chiến tranh kéo dài. Nếu thắng nhanh... thắng nhanh nghĩa là nhiều xác hơn trong thời gian ngắn. Oán khí dồn nhanh hơn.
Bẫy. Mọi hướng đều là bẫy. Ai thiết kế cái bẫy này... giỏi. Giỏi đến mức mình phải nể.
Hắn cúi đầu. Nhìn mảnh lụa đen từ xác gã Hắc Nguyệt mà Diệp Trúc Khanh giữ lại, trăng khuyết và ba nét sổ. Ba xác còn lại Phúc An đã giao cho phủ doãn. Mảnh lụa lạnh trong tay, kiểu lụa tẩm oán.
Trăng khuyết. Không phải trăng tròn. Khuyết. Vì Nguyệt Thi chưa tỉnh hẳn. Khi tỉnh... trăng sẽ tròn?
Và ba nét sổ. Ba lớp phong ấn đã mục? Hay ba lớp đã bị phá? Mình không biết chính xác, chỉ đoán.
Nếu đúng, khi phong ấn chỉ còn một lớp, ký hiệu sẽ thay đổi. Và khi đó, Hắc Nguyệt sẽ hành động.
Diệp Trúc Khanh đứng trên mái nhà, canh đêm, bóng nàng in trên nền trời sao thưa. Nàng không ngủ. Kể từ đêm tấn công, nàng không ngủ trong phòng nữa. Nàng ngủ trên mái, kiểu chim ưng, sẵn sàng sà xuống.
Mình có gì? Mạng lưới tai mắt. Một kiếm khách. Một Nhiếp Chính Vương lén đến thăm lúc canh ba. Một đứa trẻ mười bốn tuổi mà niềm tin của nàng mạnh hơn kiếm.
Và Thiên Cơ. Thứ vừa là vũ khí vừa là bẫy. Dùng nó cứu người, nó đánh thức quái vật. Không dùng, quái vật vẫn tỉnh, chỉ chậm hơn.
Kiếp trước, mình xử lý khủng hoảng truyền thông. Kiếp này, mình xử lý khủng hoảng vũ trụ. Quy mô khác. Bản chất... giống. Cũng là kiểm soát câu chuyện. Cũng là giữ niềm tin. Cũng là chạy đua với thời gian.
Nhưng kiếp trước, khủng hoảng lớn nhất là mất khách hàng. Kiếp này, khủng hoảng lớn nhất là mất thế giới.
Hắn đứng dậy. Gió lạnh nhưng hắn không run. Nhìn lên trời, nhìn lưới mờ, nhìn dòng đen chảy từ phía bắc về kinh thành, chậm, đều, kiểu dòng sông biết nó sẽ đến đích, không cần vội.
Nguyệt Thi đang tỉnh. Hắc Nguyệt đang nuôi. Chiến tranh đang cho ăn.
Và mình... mình phải tìm cách dừng tất cả mà không phá vỡ tất cả.
Quốc Sư giả không biết giải bài toán này. Nhưng tên lừa đảo kiếp trước biết một điều: khi không thể thắng trong cuộc chơi của đối thủ, hãy đổi luật chơi.
Hắc Nguyệt muốn chiến tranh? Thì mình phải kết thúc chiến tranh. Không phải bằng kiếm. Bằng lời. Kiểu mình luôn làm.
Câu hỏi là: ai nghe?
Trời đêm, sao thưa, gió lạnh mang mùi tuyết từ phương bắc. Lưới Thiên Cơ rung nhẹ trên đầu, và dưới chân, dưới đất, dưới đá, dưới Trường Xuân Cung, có thứ gì đó đang trở mình trong giấc ngủ hai trăm năm mươi năm, gần tỉnh hơn bao giờ hết.