Quốc Sư Giả Mạo
Chương 133: Lưới Méo
Chương 133

Lưới Méo

Cá trong hồ hoàng cung chết vào đêm thứ ba sau khi bài sáu của Hứa Trường An phát hành ở chợ sách.

Không ai biết tại sao. Hồ Nguyệt Quang nằm giữa khu cung cấm, nước trong, có người cho ăn mỗi ngày, không có chất độc, không có kẻ phá hoại. Nhưng sáng ra, ba trăm con cá nổi bụng trắng trên mặt nước, xếp hàng, kiểu xếp mà dân cung gọi là "cá chầu," và "cá chầu" nghĩa là trời giận, và trời giận nghĩa là ai đó làm sai.

Tiểu Phúc mang tin đến phủ lúc giờ Thìn, mặt tái, kiểu tái mà gã tái khi gã sợ điều gì đó không giải thích được:

– Bẩm Quốc Sư, cá hồ Nguyệt Quang chết hết. Cung nhân nói "trời phạt."

Hắn nghe, và không nói gì. Vì hắn biết cá chết không phải vì trời phạt. Cá chết vì lưới.

Hắn lên mái phủ, nơi mà hắn từng nhìn Thiên Cơ lần đầu tiên, nơi mà con mắt từng nhìn hắn. Đêm lạnh hơn mùa thu nên có, gió quặt theo hướng không quen, và hắn nhìn lên.

Lưới Thiên Cơ đã thay đổi.

Không phải thay đổi nhỏ, kiểu sợi mờ thêm hay sợi sáng bớt. Thay đổi lớn. Lưới đang méo, kiểu méo mà hắn chưa từng thấy: sợi ngang chéo sợi dọc, nút xoay, có chỗ sợi quấn vào nhau thành búi, có chỗ sợi căng mỏng như sắp đứt, và toàn bộ lưới rung nhẹ, đều, kiểu rung mà hắn nhận ra giống nhịp đập.

Lưới đang thở. Không, lưới đang run. Và run không phải vì một sự kiện, run vì cấu trúc bị sai. Sợi mờ tự sinh đã tạo thêm nút giả trên lưới, nút giả kéo sợi thật, sợi thật bị lệch, lệch tạo căng, căng tạo rung, rung tạo hiện tượng.

Cá chết là hiện tượng. Không phải nguyên nhân.

A Ly đến bên hắn lúc nào không hay, con bé đi nhẹ, kiểu nhẹ mà người có Thiên Mệnh đi: không phải cố ý nhẹ, mà thế giới tự giãn ra cho con bé qua.

– Lưới méo, Tiên sinh. Và không chỉ cá.

– Còn gì?

– Con nghe Phúc An nói: ba làng phía tây lúa héo trong một đêm. Không phải sâu, không phải hạn. Lúa đang xanh, sáng ra vàng úa. Và ở chợ phía nam, có hai cái giếng bỗng cạn, giếng sâu mười trượng, nước đầy hôm trước, hôm sau trống.

Cá chết. Lúa héo. Giếng cạn. Ba hiện tượng ở ba nơi khác nhau, cùng lúc, không liên quan. Trừ khi nhìn từ trên cao, nhìn từ lưới, thì chúng nằm trên cùng một đường méo.

Hắn xuống mái, đến hầm Trường Xuân Cung.

Phùng Thanh Hư đợi sẵn, và điều đó nói với hắn rằng lão đã biết hắn sẽ đến, vì lão biết hắn sẽ thấy lưới méo, và thấy thì sẽ hỏi, và hỏi thì phải đến đây, vì không ai trả lời câu hỏi về Thiên Cơ ngoài Thiên Ngoại Các.

Lão ngồi trên chiếu cũ, trà đã pha sẵn, hai chén, kiểu chuẩn bị mà lão chuẩn bị: chính xác, lạnh, không thừa.

– Ngươi thấy. (Lão nói, không hỏi.)

– Lưới méo.

– Méo từ mười ngày trước. Ngươi thấy muộn.

Hắn ngồi xuống, nhấp trà:

– Tại sao?

Phùng Thanh Hư nhìn hắn, mắt trong suốt, kiểu trong suốt mà hắn đã quen: lão không giấu, không lộ, lão chỉ đơn giản là tồn tại ở trạng thái giữa giấu và lộ, và trạng thái đó khiến hắn không đọc được bằng Thiên Diễn Đồng.

– Ba nguyên nhân. (Lão nâng ba ngón tay, kiểu đếm mà thầy đếm cho trò.) Thứ nhất: sợi mờ tự sinh đã đạt ngưỡng. Số lượng sợi mờ trên lưới vượt quá số sợi thật, và khi sợi giả nhiều hơn sợi thật, lưới mất trọng tâm.

– Ngưỡng bao nhiêu?

– Ước lượng: sáu phần mười. Khi sáu trong mười sợi trên lưới là sợi mờ (không có nguồn thật), lưới bắt đầu méo. Hiện tại, khu vực kinh thành, tỉ lệ sợi mờ ước tính bảy phần mười.

Bảy phần mười sợi trên lưới kinh thành là giả. Bảy phần mười niềm tin trong thành phố này gắn tên mình nhưng không phải của mình. Bảy phần mười.

– Thứ hai: Hoài Viễn vương gia đang xây lưới riêng ở phía nam. Lưới của gã là lưới niềm tin thường, không phải Thiên Cơ, nhưng lưới thường tạo sóng trên Thiên Cơ, vì niềm tin nào cũng ảnh hưởng dòng chảy, dù ít. Hai lưới chồng lên nhau tạo giao thoa, và giao thoa tạo méo.

– Giống sóng nước gặp sóng nước.

Lão nhìn hắn:

– Ngươi dùng ví von lạ. Nhưng đúng. Hai nguồn sóng tạo điểm cộng hưởng (sóng mạnh gấp đôi) và điểm triệt tiêu (sóng bằng không). Cá chết ở hồ Nguyệt Quang là điểm cộng hưởng: niềm tin tập trung quá mạnh ở một nút, nút nổ, hiện tượng xảy ra.

– Cá chết vì niềm tin?

– Cá chết vì lưới méo tại vị trí hồ. Thiên Cơ không giết cá. Thiên Cơ uốn xác suất. Khi lưới méo, xác suất bị ép, và ép đủ mạnh thì thứ không nên xảy ra sẽ xảy ra.

Thiên Cơ uốn xác suất. Lão đang nói rằng Thiên Cơ không tạo phép thuật, Thiên Cơ thay đổi khả năng. Cá có thể chết vì bất cứ lý do nào (nước ấm, thiếu oxy, bệnh), nhưng xác suất chết cùng lúc ba trăm con là gần không. Lưới méo ép xác suất đó lên gần một. Và gần một thì xảy ra.

– Thứ ba?

Lão dừng. Lâu hơn hai lần trước. Rồi nói, giọng thấp hơn:

– Nguyệt Thi.

Hắn giật mình. Không phải giật vì bất ngờ, mà giật vì hắn đã sợ điều này từ khi phong ấn nứt lần đầu.

– Nguyệt Thi đang tỉnh?

– Chưa tỉnh. Nhưng đang mơ. Và khi kẻ bị Thiên Cơ nuốt mơ, giấc mơ của hắn uốn lưới từ bên trong. Lưới méo không chỉ vì sợi mờ bên ngoài, mà vì sợi rung bên trong. Nguyệt Thi mơ, lưới rung, rung gặp méo, méo trở nên tệ hơn.

Ba nguyên nhân chồng lên nhau: sợi mờ tự sinh từ bên ngoài, lưới Hoài Viễn giao thoa, Nguyệt Thi mơ từ bên trong. Ba lực cùng kéo, lưới không chịu nổi, và kết quả là hiện tượng: cá chết, thời tiết lệch, cây héo. Dân gọi là "trời giận." Thực ra là lưới méo.

Hắn hỏi, chậm, vì câu hỏi này nặng:

– Nếu lưới tiếp tục méo, chuyện gì xảy ra?

Phùng Thanh Hư đặt chén trà xuống, và lần đầu tiên hắn thấy thứ gì đó trong mắt lão không phải lạnh: lo ngại.

– Thiên Ngoại Các ghi chép ba trăm năm. Lưới méo đã xảy ra hai lần trước. Lần thứ nhất: triều đại Tiền Ly, lưới méo do chiến tranh tín ngưỡng, kéo dài mười hai năm. Hậu quả: hạn hán bảy năm, dịch bệnh, hai mươi vạn người chết. Lần thứ hai: triều đại Trung Ly, Nguyệt Thi uốn lưới quá mạnh, méo cục bộ. Hậu quả: động đất kinh thành, cung điện sụp, ba ngàn người chết.

– Lần này?

– Lần này có cả ba yếu tố cùng lúc. Chưa từng xảy ra trong ba trăm năm ghi chép.

Im lặng. Lâu. Trà nguội trong chén, và hắn không uống, vì hắn đang nghĩ, kiểu nghĩ mà hắn nghĩ khi kiếp trước gã đại thủy mà tàu không có phao: không phải nghĩ cách thoát, mà nghĩ đã bơi được bao lâu.

Hắn nhìn lão. Và trong giây phút đó, hắn nhận ra rằng Phùng Thanh Hư, kẻ đã sống ba trăm năm trong bóng tối dưới Trường Xuân Cung, kẻ không tin bất cứ điều gì, kẻ ghi chép mà không tham gia, đang lo. Và khi kẻ không tin bất cứ điều gì bắt đầu lo, thì kẻ tin quá nhiều thứ như hắn nên sợ.

– Ngươi đến hôm nay không chỉ vì cá chết. (Lão nói, đặt chén trà xuống, và giọng lão thay đổi, từ giảng dạy sang nghiêm trọng.) Thiên Ngoại Các đã bỏ phiếu sáng nay. Bảy phiếu. Kết quả: bốn thuận, ba nghịch.

– Phiếu gì?

– Can thiệp. (Lão nói, và hai chữ đó nặng hơn mọi thứ lão nói trước đó.) Ba trăm năm Thiên Ngoại Các không can thiệp. Chỉ xem. Chỉ ghi. Nhưng lưới méo đến mức này, bốn người trong Các bỏ phiếu can thiệp.

Hắn để chén trà xuống, chậm, vì tay hắn hơi run và hắn không muốn lão thấy. Ba trăm năm. Thiên Ngoại Các tồn tại ba trăm năm mà chỉ quan sát, ghi chép, không can thiệp dù hạn hán, dù chiến tranh, dù Nguyệt Thi uốn lưới. Và bây giờ bốn trong bảy người bỏ phiếu phá vỡ nguyên tắc đó. Vì hắn. Vì lưới méo mà hắn, kẻ giả mạo, đã gián tiếp gây ra.

– Can thiệp nghĩa là gì?

– Nghĩa là Thiên Ngoại Các sẽ hành động để ổn định lưới. Bằng cách nào, ta chưa biết. Nhưng có tiền lệ: lần trước Các gần bỏ phiếu can thiệp là triều Trung Ly, khi Nguyệt Thi uốn lưới. Khi đó phiếu ba thuận, bốn nghịch, nên không can thiệp. Kết quả ngươi đã biết: động đất, ba ngàn người. (Lão dừng, nhìn hắn.) Lần này phiếu thuận nhiều hơn. Ngươi hiểu điều đó nghĩa là gì.

Nghĩa là tình hình bây giờ tệ hơn lúc Nguyệt Thi uốn lưới. Tệ hơn cả tiền lệ gây chết ba ngàn người.

– Khi kẻ xem cờ bắt đầu muốn đi nước, bàn cờ đã quá loạn.

Thiên Ngoại Các muốn can thiệp. Ba trăm năm im lặng, và bây giờ muốn can thiệp. Vì lưới méo. Vì mình.

– Giải pháp?

– Giảm sợi mờ. Giảm giao thoa. Và giữ Nguyệt Thi ngủ.

– Ba thứ cùng lúc.

– Ba thứ cùng lúc. Và ngươi chỉ kiểm soát được một: giảm sợi mờ. Giao thoa do Hoài Viễn, ngươi không cấm gã xây niềm tin. Nguyệt Thi do phong ấn, ngươi không xuống được nơi hắn nằm mà không phá nốt lớp cuối.

Giảm sợi mờ. Lại quay về câu hỏi cũ. Bộ lọc thất bại. Sở Kiểm Lời chưa thử. Và bây giờ thêm áp lực: không chỉ giảm vì chính trị, mà giảm vì lưới méo, vì cá chết, vì dân hoảng, vì Nguyệt Thi mơ.

Mọi thứ đang chạy đua với nhau, và mình đang thua.

Hắn rời Trường Xuân Cung lúc gần sáng, qua sân cung, và ở hành lang phía tây, hắn gặp Lục Thanh Dao.

Nàng đi ngược chiều, từ phòng làm việc, mắt có quầng thâm mỏng, kiểu quầng mà hắn biết nàng thức cả đêm đọc tấu chương. Hai người dừng lại, giữa hành lang vắng, không ai khác.

– Cá hồ Nguyệt Quang. (Nàng nói.)

– Lưới méo.

Nàng nhìn hắn. Không hỏi gì thêm, vì nàng biết hắn sẽ nói khi cần, và hắn biết nàng sẽ nghe khi hắn nói. Giữa hai người có thứ mà hắn không đặt tên được, kiểu thứ mà nó không phải tin tưởng (vì cả hai đều biết bên kia có thể phản bội), không phải tình cảm (vì cả hai đều chưa dám gọi tên), mà gần nhất có lẽ là: hiểu. Hiểu rằng kẻ kia cũng đang gánh thứ quá nặng, và gánh một mình, và đôi khi gặp nhau giữa hành lang lúc gần sáng cũng đã đủ.

– Hoài Viễn sẽ dùng cá chết. (Nàng nói, kiểu nói mà nàng nói khi đã tính xong.) Gã sẽ nói "trời giận vì không có vua." Gã sẽ nói trước hội đồng, sáng nay.

– Ta biết.

– Ngươi có câu trả lời?

– Chưa. Nhưng ta đang nghĩ.

– Nghĩ nhanh. (Nàng nói, không sắc, nhưng gấp, kiểu gấp mà nàng hiếm khi lộ ra.) Hội đồng họp sáng nay, Hoài Viễn sẽ dùng cá chết, lúa héo, giếng cạn. Gã đã gửi người hỏi dân vụ ba làng phía tây. Phạm Đình Chương đã có số liệu thiệt hại.

– Số liệu từ đêm qua?

– Phạm có người ở mỗi trấn. Gã biết trước ngươi. (Nàng dừng, nhìn hắn, và trong mắt nàng hắn thấy thứ mà hắn ít khi thấy: không phải lo cho Đại Ly, mà lo cho hắn.) Quốc Sư im bảy ngày. Hôm nay Quốc Sư phải nói. Nếu không, Hoài Viễn sẽ nói thay, và khi gã nói thay, gã nói cho gã, không phải cho ngươi.

Hắn nhìn nàng. Và trong ánh sáng nhạt của bình minh qua hành lang, hắn thấy nàng mệt, kiểu mệt mà không ai nhìn ra trừ hắn, vì hắn đã học cách đọc nàng qua 131 ngày, và mệt của nàng không nằm ở mắt hay vai, mà nằm ở quạt: khi nàng mệt, nàng cầm quạt chặt hơn, như cần thứ gì đó để bám.

– Ta sẽ nói.

– Nói gì?

– Ta chưa biết. Nhưng ta sẽ nói.

Nàng gật, quay đi, rồi dừng:

– Cá chết ở hồ cung. Nếu chuyện tiếp theo xảy ra ở phố, dân sẽ hoảng. Và dân hoảng thì Hoài Viễn thắng mà không cần đánh.

Nàng bước đi, quạt gấp gõ nhẹ vào lòng bàn tay theo nhịp bước, và hắn đứng lại giữa hành lang, nhìn theo, và nghĩ rằng nàng đang cảnh báo hắn về thứ mà hắn đã biết nhưng chưa dám nghĩ: lưới méo sẽ không dừng ở cá. Lưới méo sẽ lan ra phố. Và khi hiện tượng ra phố, dân không gọi là "lưới méo," dân gọi là "trời phạt," và "trời phạt" thì cần vua để tạ tội, và vua thì Hoài Viễn đang sẵn sàng.

Mình đang chạy đua với bốn thứ cùng lúc: sợi mờ, Hoài Viễn, Nguyệt Thi, và bây giờ cả Thiên Ngoại Các. Bốn con sóng, một chiếc thuyền, và thuyền thì không có mái chèo.

Nhưng thuyền có miệng. Và miệng đã từng cứu mình ở pháp trường, đã từng làm mưa, đã từng dẹp loạn. Miệng cũng đã giết 247 người. Vấn đề không phải nói hay không nói. Vấn đề là nói đúng thứ, đúng lúc, cho đúng người.

Và "đúng" trong thế giới này là thứ mà mình vẫn chưa nắm được, dù đã 131 ngày kể từ pháp trường.

Ch.133/145
2.450 từ