Quốc Sư Giả Mạo
Chương 138: Bong Bóng Vỡ
Chương 138

Bong Bóng Vỡ

Ngày thứ mười lăm, trời trong.

Hắn thức dậy trước bình minh, nhìn qua cửa sổ, và lần đầu tiên trong mười ngày, bầu trời không đỏ, không tím, không lạ. Trời bình thường, kiểu bình thường mà hắn đã quên: xanh nhạt phía đông, sao thưa phía tây, gió nhẹ mang mùi cỏ từ ngoài thành vào. Bình thường.

Nhưng lưới không bình thường. Hắn lên mái, nhìn, và lưới vẫn méo, sợi mờ vẫn dày, nút giả vẫn nhiều. Bầu trời trong không phải vì lưới hết méo, mà vì lưới mệt: sợi đã rung quá lâu, rung đến mức tạm ngưng, kiểu ngưng mà cơ thể ngưng khi quá kiệt sức, không phải hồi phục, mà sụp trước khi sụp.

Lưới đang nghỉ. Không phải lưới hết méo. Lưới chờ. Chờ mình nói gì hôm nay, và dựa vào đó mà sụp hoặc đứng.

Hắn xuống mái, tắm, thay áo. Lần này hắn mặc áo Quốc Sư, áo chính thức, áo mà hắn hiếm khi mặc vì hắn thấy nó nặng, không phải nặng vì vải, mà nặng vì ý nghĩa. Hôm nay hắn mặc vì hôm nay hắn cần mọi thứ giúp hắn trông giống Quốc Sư, vì những gì hắn sắp nói sẽ khiến hắn không giống Quốc Sư chút nào.

A Ly đợi ở sân, mắt con bé nhìn hắn khi hắn bước ra, và hắn đọc trong mắt con bé thứ mà hắn cần nhất lúc này: tin. Không phải tin mù, không phải tin vì không biết, mà tin kiểu A Ly tin: tin vì biết hắn sẽ làm đúng, dù con bé không biết đúng là gì.

– Tiên sinh đi hội đồng?

– Ừ.

– Con đi cùng không?

Hắn nhìn con bé, và trong giây phút đó, hắn muốn nói không, vì những gì hắn sắp nói có thể khiến cả hội đồng quay lưng, và hắn không muốn A Ly ở đó khi điều đó xảy ra. Nhưng rồi hắn nghĩ: con bé có quyền ở đó. Con bé theo hắn từ đầu, con bé sẽ theo đến cuối, và nếu cuối là pháp trường, con bé cũng sẽ đứng đó.

– Đi.

Diệp Trúc Khanh đi sau, tay trên chuôi kiếm, mắt quét phố theo thói quen. Phúc An ở phủ, giữ nhà.

Điện Thiên Chính đông hơn lần trước. Không chỉ hội đồng, mà cả Hoài Viễn, Phạm Đình Chương, tổng đốc kinh thành, và thêm hai viên quan mà hắn chưa gặp, ngồi phía sau, ghi chép, kiểu ghi mà hắn biết là người của Hoài Viễn: ghi để dùng.

Lục Thanh Dao ngồi giữa, quạt gấp trên tay, mắt nhìn hắn khi hắn bước vào, và Thiên Diễn Đồng đọc: căng, kiểm soát, và sâu bên dưới, một lớp lo mỏng mà nàng giấu giỏi hơn bất cứ ai, trừ hắn.

Hoài Viễn ngồi ở ghế khách phía đông, giống lần trước, nhưng hôm nay gã mặc áo hoàng gia, áo lễ phục, kiểu mặc mà hắn đọc: gã đã chọn. Mười lăm ngày trước gã mặc giản dị vì chưa chắc. Hôm nay gã mặc lễ phục vì gã tin hôm nay gã sẽ thắng.

– Mười lăm ngày đã hết. (Lục Thanh Dao mở đầu, giọng bằng phẳng.) Hội đồng mời Quốc Sư báo cáo tình hình Thiên Cơ.

Hắn đứng lên. Cả sảnh nhìn. A Ly đứng ở góc phòng, nhỏ, lặng, mắt nhìn hắn.

Bây giờ. Nói bây giờ. Nói thứ mình tin.

Mình tin gì?

Mình tin mình là kẻ lừa đảo. Mình tin mình giả. Mình tin mình không xứng đáng. Nhưng mình cũng tin: mình đang cố giữ đất nước này, dù bằng cách vụng về nhất, dù bằng lời dối nhiều hơn lời thật, dù bằng kỹ năng kiếp trước chứ không phải quyền năng kiếp này. Mình đang cố. Và "cố" có thể không đủ, nhưng "cố" là thật.

Hắn hít một hơi, và nói:

– Mười lăm ngày trước, ta đề nghị hội đồng cho thời gian ổn định Thiên Cơ. Hôm nay ta báo cáo: ta thất bại. (Im lặng. Nặng. Cả sảnh giật, vì Quốc Sư chưa bao giờ nói "thất bại" trước triều đình.) Lưới Thiên Cơ vẫn méo. Sợi mờ chưa giảm. Hiện tượng bất thường có thể quay lại bất cứ lúc nào. Ta không giấu điều này.

Hoài Viễn nhíu mày nhẹ, rồi thả ra, kiểu thả mà hắn đọc: gã đang cân nhắc giữa ngạc nhiên thật và ngạc nhiên giả, vì gã không ngờ Quốc Sư tự nhận thất bại.

Phạm Đình Chương trao đổi ánh mắt với Hoài Viễn, nhanh, kiểu nhanh mà hắn bắt được vì hắn đang tìm: tín hiệu.

Hắn tiếp:

– Nhưng ta muốn nói thêm. Không phải về Thiên Cơ. Về ta. (Hắn dừng, và đây là bước hắn không quay lại được.) Ta đã nói nhiều điều trước hội đồng này. Một số đúng. Một số ta không biết đúng hay sai. Và một số, ta nói vì ta nghĩ đó là thứ các vị muốn nghe, không phải thứ ta thật sự biết.

Xì xào. Nhỏ. Nhưng đủ. Quan lại nhìn nhau, kiểu nhìn mà hắn đã thấy nhiều lần: "Quốc Sư đang nói gì?"

Mình đang nói rằng mình không hoàn hảo. Chưa nói giả, chỉ nói không hoàn hảo. Và "không hoàn hảo" thì con người, con người thì dễ tin hơn thần.

– Thiên Cơ phản ứng với niềm tin, không phải với lời. (Hắn nói, chậm, vì hắn cần họ nghe từng chữ.) Mười bảy Quốc Sư trước ta, kẻ mạnh nhất không phải kẻ phán đúng nhất, mà kẻ tin đúng nhất. Và tin đúng không có nghĩa là biết mọi thứ. Tin đúng có nghĩa là dám nhìn vào thứ mình không biết mà không quay đi.

Lục Thanh Dao nhìn hắn, quạt dừng, và trong mắt nàng hắn đọc: ngạc nhiên, thật, kiểu ngạc nhiên mà nàng hiếm khi lộ, vì nàng tính trước mọi thứ, nhưng nàng không tính trước điều này: hắn nói thật. Không phải thật hoàn toàn (hắn không nói "ta là kẻ xuyên không"), nhưng thật hơn mọi lần hắn nói trước triều đình.

– Lưới méo không phải vì thiếu vua. (Hắn nhìn thẳng Hoài Viễn.) Lưới méo vì quá nhiều niềm tin chồng lên nhau mà không ai kiểm chứng. Niềm tin vào ta, vào vương gia, vào miếu thờ, vào tin đồn, vào lời người lạ ở quán trà. Mỗi lớp niềm tin là một sợi trên lưới, và khi sợi quá nhiều, lưới mất trọng tâm.

– Giải pháp? (Hoài Viễn hỏi, sắc.)

– Giải pháp không phải chọn vua. Giải pháp là giảm sợi. Và cách duy nhất giảm sợi là dạy dân phân biệt: lời nào đáng tin, lời nào cần hỏi, lời nào bỏ. (Hắn dừng.) Ta đề xuất: xây Sở Kiểm Lời, do dân tự quản, không do triều đình, không do Quốc Sư. Nơi mà bất cứ lời phán nào, kể cả lời ta, đều được kiểm tra, hỏi lại, và chỉ giữ khi có bằng chứng.

Im lặng. Dài hơn mọi lần im trong sảnh này.

Hoài Viễn nhìn hắn, và Thiên Diễn Đồng đọc: bất ngờ, tính toán, và sâu dưới cùng, thứ mà hắn không ngờ: nể. Gã nể, vì gã biết Quốc Sư vừa tự cắt quyền mình. Sở Kiểm Lời kiểm cả lời Quốc Sư, nghĩa là Quốc Sư tự mời người kiểm mình, và kẻ tự mời người kiểm thì hoặc tự tin, hoặc điên, và Hoài Viễn không chắc cái nào.

– Quốc Sư đề xuất dạy dân nghi ngờ Quốc Sư? (Phạm Đình Chương hỏi, giọng có cạnh.)

– Ta đề xuất dạy dân nghi ngờ mọi lời, kể cả lời ta. (Hắn nhìn Phạm.) Kể cả lời vương gia. Kể cả lời ngươi.

Phạm nhíu mày, và hắn thấy gã cắn môi nhẹ, kiểu cắn mà gã cắn khi gã bị đánh trúng chỗ không ngờ.

Lục Thanh Dao lên tiếng, giọng bằng phẳng, kiểu bằng phẳng mà hắn biết nàng dùng khi nàng đang mua thời gian để nghĩ:

– Đề xuất Sở Kiểm Lời cần xem xét chi tiết. Hội đồng ghi nhận. Nhưng câu hỏi trước mắt vẫn là: chọn tự quân hay không? Quốc Sư, ý kiến?

Đây rồi. Câu hỏi cuối. Nàng hỏi thẳng: bầu vua hay không.

Hắn nhìn nàng. Nhìn Hoài Viễn. Nhìn A Ly ở góc phòng. Và hắn nói thứ mà hắn tin:

– Đại Ly cần ổn định. Chọn tự quân là một cách. Nhưng chọn khi lưới đang méo, khi dân đang hoảng, khi niềm tin đang vỡ, thì kẻ được chọn sẽ ngồi trên ngai bằng sợi mờ, không phải sợi thật. Và sợi mờ sẽ đứt. (Hắn dừng.) Ta không phản đối chọn vua. Ta phản đối chọn vua bây giờ.

Hoài Viễn đứng lên, chậm, và hắn thấy trong mắt gã thứ mà hắn đã dự đoán: giận. Không phải giận vì bị phản bác, mà giận vì gã tin mình đúng, và khi kẻ tin mình đúng bị ngăn, kẻ đó không lùi, kẻ đó đẩy.

– Quốc Sư nói lưới méo vì quá nhiều niềm tin. Nhưng niềm tin vào Quốc Sư là lớn nhất. (Gã nói, giọng kiểm soát nhưng sắc.) Nếu Quốc Sư thật sự muốn giảm sợi, cách nhanh nhất là Quốc Sư rời vị trí. Khi Quốc Sư không còn, niềm tin vào Quốc Sư sẽ giảm, sợi mờ sẽ giảm, và lưới sẽ bớt méo.

Gã đang nói mình nên từ chức. Và gã đúng, theo lý lẽ. Nếu sợi mờ gắn tên mình, thì bỏ tên mình sẽ giảm sợi. Nhưng gã quên một thứ: sợi mờ gắn tên mình không phải do mình tạo. Sợi mờ do người khác tạo nhân danh mình. Bỏ mình không bỏ sợi, chỉ bỏ cái tên trên sợi.

– Vương gia nói đúng một phần. (Hắn nói, kiểu nói mà hắn đã dùng lần trước: nhượng bộ trước khi phản công.) Niềm tin vào ta là lớn. Nhưng niềm tin đó không biến mất khi ta rời vị trí. Niềm tin đó chỉ chuyển: từ "tin Quốc Sư" sang "tin kẻ thay Quốc Sư." Và kẻ thay ta, nếu không hiểu Thiên Cơ, sẽ tạo sợi mờ còn nhanh hơn ta.

Im lặng. Và trong im lặng đó, hắn nhìn lên, nhìn lưới qua mái điện (không ai thấy, chỉ hắn thấy), và hắn thấy thứ mà hắn không ngờ: sợi quanh nút mình đang sáng lại. Không phải sáng mạnh, nhưng sáng hơn mười ngày qua. Sáng vì hắn vừa nói thứ hắn tin. Sáng vì Thiên Cơ phản ứng không phải với nội dung lời, mà với niềm tin đằng sau lời.

Lão QS đời 16 nói đúng. Thiên Cơ phản ứng với niềm tin, không phải lời. Và mình vừa nói thứ mình tin: mình thất bại, mình không hoàn hảo, nhưng mình đang cố. Và "cố" là thật. Và thật thì sáng.

Lục Thanh Dao gõ quạt một cái, dứt khoát, kiểu gõ mà nàng gõ khi nàng đã quyết:

– Hội đồng quyết định: hoãn chọn tự quân thêm ba mươi ngày. Trong thời gian đó, Quốc Sư phối hợp hội đồng xây dựng Sở Kiểm Lời. Bản vương sẽ giám sát. Nếu ba mươi ngày sau lưới vẫn méo, hội đồng sẽ xem xét lại toàn bộ, bao gồm cả vai trò Quốc Sư.

Ba mươi ngày. Nàng cho thêm ba mươi ngày. Nhưng lần này kèm điều kiện: Sở Kiểm Lời, và nếu thất bại, mình mất luôn vị trí.

Hoài Viễn nhìn Lục Thanh Dao, lâu, tính toán, và hắn đọc: gã đang cân giữa phản đối và chờ. Cuối cùng gã gật, chậm:

– Ba mươi ngày. (Gã nói, và trong hai chữ đó hắn nghe: lần này ta không đợi. Lần này ta chuẩn bị.)

Hắn rời điện, và ở sân cung, nắng buổi sáng rọi xuống, ấm, kiểu ấm mà hắn đã quên vì mười ngày trời tím. A Ly đi cạnh, Diệp Trúc Khanh đi sau.

A Ly nhìn lên trời, trời trong, và nói:

– Tiên sinh, trời trong.

– Ừ.

– Vì Tiên sinh nói thật?

Hắn nhìn con bé. Và trong mắt con bé, hắn thấy thứ mà hắn sợ mất nhất: sáng. Sợi Thiên Mệnh quanh con bé sáng hơn sáng nay, sáng hơn cả tuần qua, và hắn biết tại sao: vì con bé nghe hắn nói trước hội đồng, nghe hắn nhận thất bại, nghe hắn đề xuất Sở Kiểm Lời kiểm cả lời mình, và con bé tin rằng đó là thật. Và con bé đúng. Đó là thật.

– Ta nói thứ ta tin. (Hắn nói, và lần này, lần đầu tiên, câu này không phải lời bịa.)

A Ly gật, nhẹ, và con bé cười, kiểu cười mà con bé cười khi con bé vui thật, không phải cười vì lịch sự: cười nhỏ, mắt nheo, kiểu cười mà hắn nghĩ là thứ đẹp nhất hắn thấy ở kiếp này.

Bong bóng chưa vỡ hết. Sợi mờ vẫn dày. Hoài Viễn vẫn mạnh. Lưới vẫn méo. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên trong nhiều tuần, sợi quanh mình sáng lại, và trời trong, và A Ly cười.

Ba mươi ngày mới. Sở Kiểm Lời. Và lần này, mình không đi một mình.

Bong bóng cũ vỡ. Nhưng có thể, có thể thôi, thứ còn lại sau khi bong bóng vỡ không phải hư không, mà là thật.

Ch.138/145
2.269 từ