Quốc Sư Giả Mạo
Chương 108: Kẻ Ở Giữa
Chương 108

Kẻ Ở Giữa

A Ly ngất ba ngày.

Ba ngày, con bé nằm trên giường trong phòng hắn, thở đều, mắt nhắm, và sợi Thiên Cơ quanh con bé xoáy không ngừng, kiểu xoáy của nước quanh phễu, kiểu dữ liệu đang xử lý, đang phân loại, đang sắp xếp ba trăm năm kiến thức vào một bộ não mười hai tuổi.

Hắn ngồi cạnh. Phúc An mang cháo loãng, đổ từng thìa qua môi con bé, cẩn thận, kiểu cẩn thận của người phục vụ đã quen lo cho kẻ ngất. Diệp Trúc Khanh đến mỗi ngày, kiểm tra mạch, nhìn mặt con bé, rồi nhìn hắn, mắt hỏi mà miệng không hỏi: con bé có tỉnh không?

Hắn không biết. Không ai biết. Nguyệt Thi truyền ba trăm năm vào con bé mười hai tuổi, kiểu đổ biển vào ly, và ly chưa vỡ, nhưng có vỡ không thì phải đợi ly tỉnh.

Ngoài phòng, kinh thành loạn.

Không phải loạn kiểu đánh nhau. Loạn kiểu chờ. Loạn kiểu tất cả đều biết thứ gì đó sắp xảy ra mà không ai biết chính xác thứ gì.

Vua bệnh nặng hơn. Ngự y ra vào mỗi giờ. Thái hậu cầu nguyện trong chùa cung. Triều đình ngưng họp, đại thần họp riêng, từng nhóm, trong phủ, trong quán trà, trong ngõ tối, mỗi nhóm một tính toán.

Phùng Thanh Hư đến gặp hắn sáng hôm sau đêm Trường Xuân. Ông già ngồi đối diện, trà nguội, mặt mệt kiểu mặt người đêm qua mất ngủ vì thứ lớn hơn ngủ.

– Phong ấn vỡ. Nguyệt Thi đi. Phái Giữ sẽ phản ứng.

– Phản ứng thế nào?

– Phái Giữ muốn ổn định. Phong ấn giữ ổn định. Mất phong ấn, họ sẽ tìm thứ khác để giữ. Và thứ khác đó... (Phùng nhìn hắn, lâu.) Là ngươi.

Mình. Lại mình. Mọi thứ đổ về mình. Nguyệt Thi bảo mình đứng ở trung tâm. Phái Giữ muốn mình thay phong ấn. Dân muốn mình lên ngai. Vua muốn mình giữ Đại Ly. Mình là kẻ bịp và mọi người đang xếp hàng giao mình thêm trách nhiệm.

– Và phái Xóa?

Phùng mím môi:

– Phái Xóa thất bại. Họ muốn phong ấn vỡ để ngươi loạn. Nhưng ngươi không loạn. Nguyệt Thi tự chọn đi. Không có thảm họa. Phái Xóa mất cớ.

– Nhưng họ vẫn muốn xóa ta.

– Đúng. Họ sẽ tìm cách khác. (Phùng uống trà, đắng, nhăn mặt.) Nhưng bây giờ, phái Giữ mạnh hơn trong Các. Vì ngươi xử lý Nguyệt Thi không loạn. Điều kiện phái Giữ là: Quốc Sư kiểm soát được tình hình. Ngươi "đạt."

Mình đạt. Vì Nguyệt Thi tự đi. Mình không kiểm soát gì. Gã chọn đi vì gã muốn. Nhưng Phùng nghĩ mình kiểm soát. Thiên Ngoại Các nghĩ mình kiểm soát. Và mình sẽ không đính chính, vì đính chính nghĩa là mất "đạt."

Bluff. Lại bluff. Kiểm soát giả. Đạt giả. Mọi thứ giả, nhưng kết quả thật.

– Phùng lão. Con mắt ngoài lưới. Lão thấy không?

Phùng im. Lâu. Rồi gật, chậm, kiểu gật của người không muốn gật:

– Thấy. Lần thứ ba. Và lần này... nó gật.

– Lão biết nó là gì không?

– Không. (Phùng thở, nặng.) Thiên Ngoại Các có ghi chép cổ. Rất cổ. Đời Quốc Sư thứ nhất. Ghi: "Ngoài lưới có nhìn. Nhìn không phải thù. Nhìn không phải bạn. Nhìn là... thứ đã có trước lưới." Trước lưới. Nghĩa là trước Thiên Cơ. Nghĩa là trước tất cả.

Trước tất cả. Thứ có trước Thiên Cơ. Nhìn vào. Và gật khi phong ấn vỡ.

Mình đang đấu ba phe, giữ triều đình, lo vua chết, chống Hoài Viễn, và bên ngoài mọi thứ, có con mắt lớn hơn mọi thứ đang xem mình kiểu xem phim.

Mình ghét.

Ngày thứ hai. Hứa Trường An viết thư.

Không phải Tứ Luận. Thư cá nhân. Gửi hắn. Ngắn. Chữ đẹp, đều, nhưng lần này, nét hơi run, kiểu run của người vừa thấy thứ vượt ngoài khung lý trí:

"Quốc Sư. Ta đã thấy thứ ta không giải thích được. Ta không tin Thiên Cơ. Nhưng ta đã THẤY. Mắt ta thấy người tan thành ánh sáng. Tai ta nghe gã nói. Tay ta chạm phong ấn và phong ấn vỡ. Ta, kẻ đòi bằng chứng mọi thứ, đã có bằng chứng. Và bằng chứng đó phá mọi thứ ta tin.

Ta sẽ không viết về chuyện này. Không ai tin. Và ta không muốn thành kẻ điên.

Nhưng ta cần hỏi: gã nói ngươi giả. Ngươi giả thế nào? Giả kiểu nào? Và nếu ngươi giả, thì tại sao lưới chọn ngươi?"

Hắn đọc. Gấp thư. Ngồi lâu.

Hứa Trường An, kẻ không tin gì cả, bây giờ đã THẤY. Gã, khoảng trống trong lưới, đã chứng kiến phong ấn vỡ, Nguyệt Thi tan, A Ly sáng. Và gã không biết làm gì với thứ mình thấy.

Gã sẽ viết gì? Nói gì? Gã là kẻ trí thức, kẻ phân tích, kẻ cần giải thích mọi thứ. Và gã vừa thấy thứ không giải thích được.

Gã nguy hiểm hơn bao giờ hết. Vì gã có bằng chứng trực tiếp: mình giả. Nguyệt Thi nói trước mặt gã. Và gã, kẻ không tin Thiên Cơ, bây giờ là nhân chứng.

Nhưng gã cũng nói: "Ta sẽ không viết." Gã chọn im. Vì không ai tin. Và vì... gã bắt đầu hiểu thứ gì đó mà lý trí không đủ.

Hắn không trả lời thư.

Ngày thứ ba. Chiều. A Ly tỉnh.

Hắn đang ngồi đọc báo cáo từ Phúc An (tình hình triều đình, phe phái, quân Hoài Viễn đã qua Vân Lĩnh, hai ngày nữa đến kinh) khi con bé mở mắt.

Mắt con bé khác.

Không phải mắt trẻ con nữa. Không phải mắt lạ, không phải mắt sợ, mắt vẫn là mắt A Ly, vẫn tròn, vẫn trong, nhưng bên dưới, sâu, kiểu mắt đã thấy quá nhiều trong quá ít thời gian, kiểu mắt đã đọc ba trăm năm lịch sử trong ba ngày ngất.

– Tiên sinh.

Giọng con bé bình thường. Vẫn nhỏ. Vẫn ngọt. Nhưng chậm hơn, cân hơn, kiểu giọng người đang chọn từng từ vì biết từ có trọng lượng.

– A Ly. Con ổn không?

Con bé ngồi dậy. Chậm. Nhìn quanh phòng, nhìn Phúc An (gã quỳ ngay, kiểu phản xạ), nhìn bàn trà, nhìn cửa sổ, nhìn kiểu nhìn người thấy mọi thứ rõ hơn trước.

Rồi nhìn hắn. Và trên mắt con bé, lưới Thiên Cơ hiện rõ. Hắn thấy: sợi quanh A Ly khác hẳn. Trước, sợi xoáy nhẹ, kiểu dòng suối. Bây giờ, sợi xoáy mạnh, có trật tự, kiểu dòng sông lớn, kiểu hệ thống đã boot xong và đang chạy đủ công suất.

– Tiên sinh. Em thấy lưới. Toàn bộ.

Im. Hắn nhìn con bé. Con bé nhìn hắn. Và mắt con bé, sáng, sâu, mắt đã thấy ba trăm năm Thiên Cơ từ góc nhìn Nguyệt Thi, từ bên trong lưới, từ mọi sợi mọi nút mọi dòng chảy.

– Toàn bộ?

– Toàn bộ. Em thấy sợi nối Tiên sinh với vua. Sợi sắp đứt. Vua... (Con bé dừng. Nhìn xuống. Im một thoáng rồi ngẩng lên.) Vua sắp chết. Sợi của vua mỏng lắm. Mỏng kiểu... sẽ đứt trong vài ngày.

Con bé thấy vua sắp chết. Qua lưới. Rõ ràng. Chính xác. Nguyệt Thi truyền cho con bé ba trăm năm dữ liệu, và bây giờ con bé đọc lưới rõ hơn mình, sâu hơn Nguyệt Thi lúc yếu, vì con bé là Thiên Mệnh thật, con bé không uốn, chỉ nhìn, và lưới cho phép ai không uốn nhìn rõ nhất.

– Em thấy gì nữa?

Con bé nhìn ra cửa sổ. Nhìn kiểu nhìn thứ mà người thường không thấy, nhìn kiểu nhìn sợi Thiên Cơ giăng ngang trời chiều:

– Lưới đang sập. Tiên sinh. Không phải sập kiểu vỡ. Sập kiểu... mục. Sợi mỏng dần. Nút yếu dần. Dòng chảy chậm dần. Ba trăm năm sửa tạm, ông ấy nói đúng. Cần sửa thật.

– Sửa thế nào?

Con bé quay lại nhìn hắn. Và trong mắt con bé, hắn thấy: không phải sợ, không phải lo, mà là hiểu. Hiểu kiểu người đã đọc sách hướng dẫn mà sách dài ba trăm năm, và bây giờ con bé biết cách máy chạy.

– Lưới cần nút trung tâm. Nút mà tất cả sợi niềm tin chảy về. Trước đây là vua. Nhưng vua sắp... và nút vua mất, lưới rung, sợi rối. Cần nút mới.

– Ai?

Con bé nhìn hắn. Thẳng. Kiểu nhìn trẻ con nhìn người lớn khi trẻ con biết câu trả lời mà người lớn không muốn nghe:

– Tiên sinh. Nút đó là Tiên sinh.

Im lặng. Gió thổi qua cửa sổ, mang mùi chiều, mùi bếp ai đó nấu cơm, mùi kinh thành bình thường giữa ngày không bình thường.

– Không phải vì Tiên sinh mạnh. Vì mọi người đã chọn Tiên sinh. Sợi đã chảy. Em thấy: từ dân, từ lính, từ miếu, từ phường, sợi chảy về Tiên sinh. Chảy từ lâu. Từ trước khi vua ngã. Tiên sinh là nút trung tâm thật sự, chỉ là Tiên sinh chưa chịu đứng.

"Chỉ cần Tiên sinh chịu đứng."

Đứng. Không phải lên ngai. Đứng là chấp nhận. Chấp nhận mình là Quốc Sư. Thật. Không phải giả. Không phải diễn. Thật sự đứng ở trung tâm, giữ sợi, giữ lưới, giữ Đại Ly bằng niềm tin.

Nhưng "đứng" cũng có giá. Nguyệt Thi đứng, bị nuốt, mất phần người. Liễu Phong Hàn đứng, bị triều đình giết. Mình đứng, sẽ...?

– Con bé. Nguyệt Thi đứng và bị nuốt. Mình đứng, có bị nuốt không?

A Ly lắc đầu. Chậm. Chắc:

– Nguyệt Thi bị nuốt vì ông ấy uốn. Ông ấy cố sửa lưới bằng cách uốn sợi, bẻ dòng chảy, kiểu thợ sửa máy mà dùng tay không. Tay ông ấy bị máy cuốn. Liễu bị giết vì triều đình sợ, không phải vì lưới nuốt. Tiên sinh khác.

– Khác thế nào?

– Tiên sinh có em. (Con bé mỉm cười, lần đầu từ khi tỉnh. Cười kiểu A Ly, kiểu trẻ con, kiểu cười mà không có ba trăm năm dữ liệu bên dưới.) Em là Thiên Mệnh. Em giữ từ dưới. Tiên sinh giữ từ trên. Tiên sinh giữ bằng lời, bằng niềm tin mọi người dành cho Tiên sinh. Em giữ bằng... bằng bản thể. Em không uốn. Em chỉ đứng. Và khi em đứng, sợi tự ổn. Kiểu đất tự giữ khi có gốc cây.

Con bé. Mười hai tuổi. Ba ngày trước ngất vì quá tải. Bây giờ giải thích Thiên Cơ cho mình kiểu giải thích máy tính cho người mù công nghệ.

Nhưng con bé đúng. Nguyệt Thi đứng một mình. Liễu đứng một mình. Mình không một mình. Mình có A Ly giữ từ dưới. Có Lục Thanh Dao giữ từ ngoài, chính trị, quyền lực, bảo vệ. Có Phùng Thanh Hư, phái Giữ, Thiên Ngoại Các.

Mình không đứng một mình. Lần đầu. Kẻ bịp này có đồng đội.

– Tiên sinh. (Con bé nắm tay hắn. Tay nhỏ, ấm, và sợi Thiên Cơ từ tay con bé chảy vào tay hắn, nhẹ, kiểu nước ấm chảy qua da.) Tiên sinh không phải tiên tri. Em biết. Tiên sinh là người thường mang kiến thức lạ. Em thấy trong dữ liệu ông Nguyệt Thi: có ba người trước Tiên sinh, đến từ nơi khác, mang thứ lạ. Tiên sinh là người thứ tư.

Con bé biết. Qua dữ liệu Nguyệt Thi. Con bé biết mình không phải tiên tri. Biết mình đến từ nơi khác. Và con bé vẫn gọi mình là "Tiên sinh." Vẫn nắm tay. Vẫn tin.

Diệp Trúc Khanh đứng ở cửa. Hắn không biết Diệp vào lúc nào. Ông ta đứng, tay trên chuôi kiếm, mắt nhìn A Ly, nhìn hắn, và mắt ông ta phức tạp kiểu mắt người kiếm khách đã nghe thứ không nên nghe.

A Ly nói trước mặt Diệp. "Tiên sinh không phải tiên tri. Tiên sinh là người thường mang kiến thức lạ."

Diệp nhìn hắn. Hắn nhìn Diệp. Im lặng, kiểu im lặng nặng, kiểu im lặng giữa hai người mà một người vừa biết bí mật lớn nhất của người kia.

Diệp rút kiếm.

Hắn không động. Không chạy. Không giải thích. Chỉ đứng, nhìn Diệp, và đợi.

Diệp nhìn kiếm trong tay mình. Nhìn hắn. Nhìn A Ly. Rồi thu kiếm. Chậm. Lưỡi kiếm vào vỏ, tiếng kim loại khẽ, và mặt Diệp bình lại, kiểu mặt người đã quyết:

– Ta đã biết từ lâu. Kiếm ta biết phân biệt thật giả. Ngươi giả nhưng lòng thật. Ta giữ ngươi vì lòng, không vì danh.

Diệp Trúc Khanh. Kiếm khách. Gã giữ mình không phải vì mình là Quốc Sư. Vì mình là người mà gã chọn bảo vệ.

Thêm một người chọn mình vì biết mình giả.

– Cảm ơn.

Diệp gật. Không nói thêm. Kiếm khách không cần nói nhiều. Kiếm đã nói.

Đêm. A Ly ngủ lại, lần này ngủ thường, không ngất, thở đều, mặt bình yên kiểu mặt trẻ con ngủ sau ngày dài chứ không phải sau ba trăm năm dữ liệu.

Hắn ngồi bên cửa sổ. Nhìn kinh thành đêm. Nhìn sợi Thiên Cơ giăng ngang, rối, yếu, nhưng vẫn còn, vẫn chảy, và phần lớn đang chảy về phía hắn.

Con bé đúng. Sợi chảy về mình. Mình là nút trung tâm. Không phải vì mình chọn. Vì mọi người chọn mình.

Và mình phải quyết: đứng hay không?

Nếu đứng: mình thành Quốc Sư thật. Không phải giả nữa. Kẻ bịp thành thật bằng cách chấp nhận mình là thứ mình giả vờ. Nghịch lý. Nhưng Nguyệt Thi nói đúng: nghịch lý là bản chất lưới.

Nếu không đứng: lưới sập. Đại Ly loạn. Dân chết. Và mình... chạy? Chạy đi đâu? Mình đã ở đây mười bảy tháng. Mình đã gặp A Ly, Lục Thanh Dao, Phùng, Diệp, Phúc An, vua, trăm quan, vạn dân. Mình đã nói dối mọi người, và mọi người đã tin, và niềm tin đó tạo ra thứ thật, và thứ thật đó bây giờ phụ thuộc vào mình.

Chạy nghĩa là phản bội tất cả. Không phải phản bội vì mình nợ. Phản bội vì mình đã tạo ra thứ chỉ mình giữ được.

Gió thổi. Nến cháy. Và hắn ngồi, nhìn kinh thành, nhìn sợi, nhìn nút, nhìn dòng chảy, và trong đầu hắn, câu trả lời đang hình thành, chậm, kiểu câu trả lời mà mình biết từ lâu nhưng chưa dám nhận.

Mình sẽ đứng.

Không phải vì mình muốn. Vì mình đã đứng từ mười bảy tháng trước, khi mình bluff lần đầu trên pháp trường. Mình đã đứng khi mình nói "quốc vận sụp trong ba năm." Mình đã đứng khi mình giữ vua ngủ, giữ dân tin, giữ biên giới ổn. Mình đã đứng, chỉ là mình gọi nó bằng tên khác: "sinh tồn," "lừa," "bluff."

Bây giờ, mình gọi đúng tên: đứng.

Ta là Quốc Sư.

Không phải vì mình thật. Vì mình chọn.

Nến tắt. Phòng tối. Và trong bóng tối, hắn ngồi, và lần đầu từ khi xuyên không, hắn không sợ. Không phải không sợ vì dũng cảm. Không sợ vì đã quyết, và khi đã quyết, sợ trở thành thứ xa xỉ mà hắn không còn chỗ chứa.

Ngoài cửa sổ, gió mang tin: Lý Hoài Viễn qua Vân Lĩnh. Hai ngày nữa đến kinh. Năm nghìn quân. Và vua, trên giường bệnh, thở khó hơn mỗi đêm.

Hai ngày. Vua có thể chết bất kỳ lúc nào. Hoài Viễn sắp đến. Phạm Đình Chương sẽ tung bằng chứng. Và mình đứng ở giữa tất cả.

Kẻ ở giữa. Không thuộc phe nào. Không phải vua, không phải tướng, không phải thần. Quốc Sư. Kẻ ở giữa tất cả và giữ tất cả bằng miệng.

Ở kiếp trước, mình dùng miệng để lừa. Ở kiếp này, mình dùng miệng để giữ. Cùng kỹ năng. Khác mục đích. Và có lẽ, đó là điểm khác biệt giữa kẻ bịp và Quốc Sư.

Không. Không có khác biệt. Kẻ bịp và Quốc Sư là một. Và mình là cả hai.

A Ly trở mình trong giấc ngủ. Thở đều. Và sợi Thiên Cơ quanh con bé sáng nhẹ, đều, ổn, kiểu đèn ngủ, kiểu lời hứa, kiểu Thiên Mệnh đang ngủ nhưng vẫn giữ.

Hắn nhìn con bé. Nhìn sợi. Và hắn mỉm cười, nhẹ, lần đầu từ khi vua ngã, cười kiểu mình thật, kiểu cười không phải diễn, không phải bluff, cười vì con bé mười hai tuổi vừa nói: "Tiên sinh có em."

Ừ. Ta có con bé. Ta có nàng. Ta có lão Phùng, lão Diệp, Phúc An. Ta có dân kinh thành, lính biên giới, miếu phường. Ta có sợi, có lưới, có tất cả.

Và ngày mai, ta sẽ đứng. Đứng thật. Lần đầu.

Ch.108/145
2.872 từ