Quốc Sư Giả Mạo
Chương 114: Ngày Bình Thường
Chương 114

Ngày Bình Thường

Ba tháng sau.

Kinh thành thịnh nhất kể từ khi hắn xuyên không. Phố chợ đông, hàng quán mở sớm, tiếng rao từ giờ Dần, tiếng cười từ giờ Mão, và mùi bánh nếp thay mùi tang, mùi nhang thay mùi khói, kiểu kinh thành đã nuốt xong nỗi buồn và bắt đầu thở kiểu thở của người khỏe: sâu, đều, và quên mất mình từng ốm.

Hắn đi bộ từ Quốc Sư Phủ đến hoàng cung mỗi sáng, bảy trăm bước, và bảy trăm bước đó dạy hắn nhiều hơn bất kỳ báo cáo nào. Sáng nay, bước thứ hai mươi: bà bán xôi quỳ, hắn gật, bà đứng dậy cười toe kiểu cười mà kiếp trước hắn thấy ở khách hàng vừa mua gói coaching năm triệu. Bước thứ một trăm: ông lão bán chiếu treo ảnh hắn trong sạp, ảnh vẽ trên gỗ, mắt to gấp đôi, râu dài gấp ba, kiểu ảnh thần thánh mà hắn không có râu. Bước thứ ba trăm: hai thương nhân đứng trước cửa tiệm, nói nhỏ, và hắn nghe được hai chữ "Quốc Sư phán" rồi hai gã im bặt khi thấy hắn đi ngang, kiểu im của người vừa bị bắt quả tang dùng tên ai đó mà không xin phép.

Bước thứ bảy trăm: cổng hoàng cung. Lính gác quỳ. Hắn bước vào. Và Thiên Diễn Đồng đọc thì thầm: kinh thành tin hắn mạnh hơn bao giờ hết, mạnh đến mức Thiên Cơ dày như sương, đến mức hắn không cần phán gì cả, dân tự phán thay.

Kiếp trước, mình bán niềm tin theo gói. Kiếp này, niềm tin bán mình theo mét vuông.


Phòng họp hội đồng nằm ở điện phía đông, nơi trước đây vua tiếp khách. Bàn gỗ dài, tám ghế, và mỗi ghế là một cuộc chiến.

Ghế đầu bàn: trống. Không ai ngồi. Ghế vua. Để trống vì hội đồng chưa ai dám ngồi, và cái ghế trống đó là thứ duy nhất cả tám người đồng ý.

Ghế thứ hai bên phải: Lục Thanh Dao. Nhiếp Chính Vương, nắm chính trị, kiểu nắm mà không ai thấy tay nàng nắm vì tay nàng luôn đặt trên bàn, thanh lịch, kiểu thanh lịch có dao. Ghế thứ ba: Lý Hoài Viễn, Đại Tướng Quân, mặt vuông, vai rộng, mắt nhìn thẳng kiểu mắt người quen nhìn đường thẳng vì đường cong làm gã mệt. Ghế thứ tư: Phạm Đình Chương, bộ Hộ, mặt tròn, mắt nhỏ, miệng mỏng, kiểu miệng nói ít nhưng mỗi chữ đều có giá, kiểu giá mà người khác phải trả.

Ghế thứ năm bên trái: Trần Tử Kính, bộ Binh, già, kiếm sẹo, tin main vì chiến trường dạy gã tin người nhanh hơn triều đình. Ghế thứ sáu, bảy, tám: ba đại thần bộ Lại, bộ Lễ, bộ Hình, kiểu ghế phụ, kiểu người ngồi vì phải ngồi chứ không vì muốn ngồi.

Và ghế thứ chín, cuối bàn, sát cửa sổ: hắn. Quốc Sư. Ghế cuối vì hắn chọn cuối, vì cuối nhìn rõ mọi người, và vì cuối là chỗ duy nhất không ai dành.

A Ly ngồi cạnh, trên ghế nhỏ, kiểu ghế phụ cho "Thiên Mệnh," và con bé mười hai tuổi mang ba trăm năm dữ liệu ngồi thẳng lưng, mắt nhìn, kiểu nhìn mà hắn biết con bé đang nhìn lưới chứ không nhìn người.

– Thuế thương mại phải tăng lên ba phần mười.

Hoài Viễn nói, giọng trầm, chắc, kiểu giọng quen ra lệnh cho ba vạn quân nên nói với tám người thì nhẹ, kiểu nhẹ mà vẫn nặng.

– Quân đội phía tây cần tiền duy trì. Biên giới ổn nhưng ổn vì có lính, và lính cần lương, cần vũ khí, cần ngựa. Hiện tại ngân sách quân đội thiếu bốn vạn thạch, nếu không bù trước mùa đông, lính sẽ đói, và lính đói thì biên giới sẽ không ổn nữa.

Phạm Đình Chương gật, nhẹ, kiểu gật mà hắn biết Phạm gật vì Hoài Viễn và Phạm có thỏa thuận ngầm: Phạm ủng hộ quân sự, Hoài Viễn bảo vệ ghế bộ Hộ cho Phạm. Thỏa thuận kiểu thỏa thuận mà cả hai đều biết là tạm, nhưng tạm mà có lợi thì đủ.

– Ba phần mười quá cao.

Lục Thanh Dao nói, giọng bằng, kiểu giọng mà hắn đã nghe hai mươi tháng và vẫn không quen vì nàng nói kiểu không có sóng, kiểu mặt hồ, kiểu ai đó giấu bão dưới đáy.

– Thương nhân kinh thành đang phục hồi. Tăng thuế bây giờ sẽ chặn dòng hàng, chặn dòng hàng sẽ tăng giá, tăng giá sẽ dân oán. Ba tháng hòa bình chưa đủ vững để chịu thuế mới.

– Nếu không tăng thuế thì lấy đâu ra tiền nuôi quân?

– Chợ biên giới. (Lục Thanh Dao mở cuộn giấy.) Ba tháng qua, chợ biên giới thu phí giao dịch được một vạn hai nghìn lượng. Nếu mở thêm hai chợ ở đường đông và đường nam, thu nhập sẽ tăng gấp ba mà không cần tăng thuế.

Hoài Viễn nhíu mày. Gã không thích giải pháp phức tạp. Gã thích giải pháp thẳng: cần tiền, tăng thuế, đủ tiền, xong. Kiểu giải pháp quân đội. Kiểu giải pháp không có "nếu."

Hắn ngồi cuối bàn, nghe, và Thiên Diễn Đồng đọc: Hoài Viễn giận nhẹ, kiểu giận mà gã giấu giỏi vì gã quen giấu cảm xúc trước lính, nhưng Thiên Diễn Đồng không phải lính. Phạm bình tĩnh, kiểu bình tĩnh có tính toán, kiểu gã đang đợi xem ai thắng rồi mới chọn phe. Lục Thanh Dao kiên nhẫn, kiểu kiên nhẫn có dao, kiểu nàng sẵn sàng cắt nếu Hoài Viễn đẩy quá.

Ba cột trụ. Ba hướng kéo. Và mình là keo dán.

Hắn không phát biểu. Suốt buổi họp, hắn nghe, gật, và không nói. Vì ba tháng qua, hắn học được: mỗi lời hắn nói trong phòng này, dù nhỏ, dù bâng quơ, đều lan ra ngoài, đều biến thành "Quốc Sư phán," đều mọc chân chạy khắp kinh thành. Nên hắn im. Im kiểu im có chủ đích. Im kiểu im mà ai cũng biết hắn im, và cái biết đó cũng là một dạng phán.

Kiếp trước, im lặng là mất khách. Kiếp này, im lặng là chiến thuật.

Buổi họp kết thúc. Hoài Viễn không được tăng thuế. Lục Thanh Dao chưa được mở chợ mới. Treo. Kiểu treo mà hội đồng treo ba tháng nay: không ai đủ mạnh để thắng, không ai đủ yếu để thua, và ghế trống đầu bàn nhắc nhở: không có vua, không có quyết định cuối cùng, chỉ có thỏa hiệp.


Hắn đi ra. Phúc An theo sau, mang tập tấu chương, và khi bước qua hành lang phía đông, hắn nói với Phúc An, nhỏ, kiểu nói với người quen:

– Đường thương mại phía đông thông rồi. Năm nay sẽ tốt.

Phúc An gật. Gã ghi vào sổ, kiểu ghi vì quen ghi, không vì nghĩ câu đó quan trọng.

Hai thái giám cung đi ngược chiều. Nghe thấy. Không phản ứng. Nhưng tai đã nhận.

Hắn không để ý. Vì câu đó nhẹ. Nhẹ kiểu nhẹ mà gió thổi qua tai, kiểu nhẹ mà kiếp trước hắn nói mỗi ngày mà không ai quan tâm. Nhưng kiếp này, hắn là Quốc Sư, và Quốc Sư không có câu nhẹ. Mỗi câu đều nặng. Mỗi câu đều có trọng lực.

Và hắn quên.


A Ly bước nhanh, đuổi kịp hắn ở sân ngoài.

Con bé đi cạnh, im lặng, kiểu im của A Ly khi con bé muốn nói gì đó nhưng chưa tìm được cách nói. Hắn biết kiểu im này. Biết vì hai mươi tháng, và vì con bé im kiểu này thì thường quan trọng.

– Nói đi.

– Trong phòng họp. Tiên sinh nói "Thiên Cơ cho thấy đường thương mại phía đông sẽ bù đắp."

Hắn nhìn con bé. Con bé nhìn lại. Mắt sáng, mắt Thiên Mệnh, mắt đã nhìn lưới ba tháng mỗi đêm kể từ khi thức tỉnh, và mắt đó biết thứ hắn nói và thứ lưới cho thấy.

– Thiên Cơ không cho thấy gì về đường đông.

Hắn dừng bước. Nhìn con bé. Con bé không buộc tội. Không hỏi. Chỉ nói, kiểu nói sự thật mà sự thật không cần giọng, cần mặt, cần điệu bộ.

– Ừ.

– Em biết.

Im lặng. Gió thổi qua sân. Lá rụng.

– Nhưng số liệu bộ Hộ cho thấy đường đông đang thông. (Hắn nói, chậm.) Thương đội Bắc Nguyên chuyển hướng. Hàng lưu thông tăng. Không cần Thiên Cơ cũng thấy.

– Em biết. (A Ly gật.) Nhưng Tiên sinh nói "Thiên Cơ cho thấy." Không phải "số liệu cho thấy."

Đúng. Mình nói "Thiên Cơ" vì "Thiên Cơ" nặng hơn "số liệu." Vì Hoài Viễn nghe "Thiên Cơ" thì gật, nghe "số liệu" thì hỏi. Vì mình vẫn lừa.

– Em không trách Tiên sinh.

– Ta biết.

– Nhưng em thấy. Và nếu em thấy, người khác cũng sẽ thấy. Không phải hôm nay. Nhưng sẽ.

Hắn nhìn con bé. Con bé mười hai tuổi, mang ba trăm năm dữ liệu, mà nói kiểu người lớn, kiểu người lớn đã nhìn quá nhiều người lớn khác tự dối.

– Ta cẩn thận. (Hắn nói.)

A Ly gật. Không nói thêm. Kiểu gật mà hắn biết con bé chưa xong, nhưng biết hắn chưa muốn nghe.


Ba ngày sau.

Phúc An đặt tập giấy lên bàn, mặt tối, kiểu mặt người mang tin xấu mà tin xấu không phải lỗi gã.

– Quốc Sư, câu "đường thương mại phía đông sẽ tốt"... đã lan.

– Lan thế nào?

– Hai thái giám cung kể cho cung nữ. Cung nữ kể cho gia đình. Gia đình kể cho hàng xóm. Đến tối qua, phố Thương truyền nhau: "Quốc Sư phán đường đông thịnh."

Hắn đặt chén trà xuống. Chậm. Kiểu chậm mà bên trong nhanh, kiểu rubik trong đầu đã bắt đầu xoay.

– Và?

– Sáng nay, ba đoàn thương nhân gom hàng đi đường đông. Giá hàng vải ở phố Thương tăng hai phần mười vì mọi người tích trữ. Lâm Tường Vân, tri phủ Mạc Lăng, gửi thư chúc mừng Quốc Sư "nhìn xa."

Hắn nhắm mắt. Một giây. Hai giây.

Một câu bâng quơ. Ba ngày. Cả phố chuyển hướng.

Và mình thậm chí không nhớ mình đã nói.

Hắn mở mắt. Nhìn Phúc An.

– Theo dõi đường đông. Báo cáo mỗi ngày.

Phúc An gật. Đi ra.

Hắn ngồi một mình. Trà nguội. Và trong đầu, câu A Ly nói ba ngày trước vang lại, nhỏ, đều, kiểu tiếng chuông mà chuông không ai gõ:

"Nếu em thấy, người khác cũng sẽ thấy."

Con bé nói về việc hắn dùng "Thiên Cơ" thay "số liệu." Nhưng câu đó lớn hơn. Rộng hơn. Vì không chỉ con bé thấy hắn dối. Thiên Cơ cũng thấy. Lưới cũng thấy. Và lưới không tha.

Nhưng lưới cũng không phạt. Chưa. Vì lưới đang bận chuyện khác.

Phúc An quay lại. Khuôn mặt hơi khác. Kiểu khác mà hắn biết: có thêm tin.

– Quốc Sư. Còn chuyện này. Quốc Sư Hội... tái lập. Lần này lớn hơn. Có hội phí, có quy tắc, có chi nhánh ở năm tỉnh. Hội trưởng là Đặng Lão Tứ.

– Bao nhiêu người?

– Ước chừng mười hai nghìn.

Hắn không phản ứng. Mặt tĩnh. Tay tĩnh. Nhưng trong đầu, con số lặp: mười hai nghìn. Đông hơn cấm quân. Nhiều hơn lính giữ kinh thành. Và tất cả nghe một cái tên: Quốc Sư.

Quốc Sư mà chính Quốc Sư không kiểm soát.

– Miếu thờ mới?

– Ba cái, ngoại thành. Dân tự dựng. Tượng gỗ mới chạm.

– Có giống ta không?

Phúc An do dự. Rồi gật, kiểu gật mà hắn biết gã đang cố lịch sự:

– Giống. Nhưng... cao hơn. Và có râu.

Mình không có râu.

Hắn thở ra. Nhẹ. Kiểu thở mà nếu ai đứng ngoài nhìn vào, sẽ thấy Quốc Sư thở bình thường. Nhưng nếu A Ly đứng đây, con bé sẽ thấy sợi Thiên Cơ quanh hắn rung nhẹ, kiểu rung của dây đàn trước khi ai đó bẻ chốt.

Ba tháng hòa bình. Ba tháng yên. Và yên kiểu này nguy hiểm hơn loạn. Vì loạn thì thấy, yên thì không thấy. Yên kiểu yên mà bong bóng phình: mềm, nhẹ, đẹp, và sẽ vỡ.

Mình đã tạo hòa bình. Nhưng hòa bình tạo niềm tin. Niềm tin tạo kỳ vọng. Kỳ vọng tạo bong bóng. Và bong bóng...

Hắn nhìn ra cửa sổ. Kinh thành sáng, nhộn, thịnh, kiểu thịnh mà kiếp trước hắn từng thấy ở startup được rót vòng C: mọi thứ lên, mọi người cười, mọi chỉ số xanh, và không ai hỏi khi nào đỏ.

Mình đã nói "ta là Quốc Sư." Đã chọn. Đã đứng.

Nhưng đứng rồi thì phải giữ. Và giữ, bây giờ, khó hơn đứng.

Nắng sáng qua cửa sổ. Chim hót. Kinh thành bình thường. Ngày bình thường.

Nhưng dưới bình thường, sợi mờ đang dày lên, mỗi ngày, mỗi câu ai đó nói thay hắn, mỗi miếu ai đó dựng thay hắn, mỗi niềm tin ai đó tin thay hắn, và hắn đứng ở giữa, nút sáng nhất trên lưới, nhìn sợi chảy về mà không biết sợi nào hắn gieo, sợi nào người khác gieo nhân danh hắn, và sợi nào, trong đám sợi dày đặc đó, sẽ siết.

Ch.114/145
2.276 từ