Quốc Sư Giả Mạo
Chương 154: Lục Thanh Dao Chọn
Chương 154

Lục Thanh Dao Chọn

Thư đến vào giờ Mão, khi nàng ngồi trong thư phòng Nhiếp Chính, khi trà đã nguội mà nàng chưa uống, khi bức thư pháp trên tường, chữ "Trấn" mà nàng tự viết sau ngày vua chết, vẫn treo phẳng, đen trên trắng, nét sắc, kiểu sắc mà nàng thích vì nét sắc thì không mơ hồ, và Lục Thanh Dao ghét mơ hồ.

Người đưa thư là thái giám cung, mặt cúi, tay run, kiểu run mà kẻ mang tin xấu run, vì ở Đại Ly, kẻ mang tin xấu thường bị vạ lây, và nàng đã đuổi hai thái giám vì mang tin trễ, không phải vì nàng tàn nhẫn mà vì nàng không chịu được trễ, không chịu được chậm, không chịu được thứ gì mà nàng không kiểm soát được thời điểm đến.

Nàng mở thư. Chữ viết đẹp, nét đều, mực đen, kiểu chữ mà kẻ viết quen viết văn thư triều đình viết, kiểu chữ mà Hoài Viễn dùng khi viết thứ chính thức, khi viết thứ mà gã muốn lưu lại, khi viết thứ mà gã có thể dùng trước mặt triều thần nếu cần.

"Lục Thanh Dao,

Ta đợi ba ngày. Ngươi không trả lời. Ta hiểu: im lặng không phải từ chối. Im lặng là cân nhắc. Nhưng ba ngày là hết hạn cân nhắc.

Ta có bằng chứng ngươi giấu thư Vương Bách Nhẫn gửi hoàng đế cũ. Thư nói 'Quốc Sư giả, dân bị lừa.' Ngươi giấu thư đó trước khi vua đọc. Nếu vua đọc, vua sẽ phế Quốc Sư. Ngươi chặn. Nghĩa là ngươi bảo vệ Quốc Sư bằng cách lừa vua.

Nếu ta tung bằng chứng, ngươi bị buộc tội phản nghịch. Nhiếp Chính Vương lừa hoàng đế. Triều thần sẽ phế ngươi. Dân sẽ nghi ngươi. Và Quốc Sư mất đồng minh mạnh nhất.

Không cần phức tạp. Hợp tác. Ta chỉ cần một thứ: ngươi không đứng sau ứng cử viên nào khác. Ngươi giữ trung lập trong bầu cử. Ta thắng, ngươi giữ chức Nhiếp Chính. Ai cũng lợi.

Ba ngày nữa. Nếu không trả lời, ta tung."

Nàng đọc xong, gấp thư, đặt xuống bàn, nhẹ, kiểu nhẹ mà tay nàng luyện từ nhỏ, kiểu nhẹ mà con gái hoàng tộc phải có: không đập, không ném, không vò, không để cảm xúc chảy ra tay, vì tay là thứ người khác nhìn thấy, và Lục Thanh Dao không cho phép ai nhìn thấy.

Nhưng dưới bàn, tay nàng nắm chặt. Chặt đến móng cắm vào lòng bàn tay, chặt đến đau, chặt kiểu mà nàng chỉ có khi thứ gì đó chạm vào đáy, và đáy của Lục Thanh Dao nằm rất sâu, sâu đến mức nàng quên nó có, sâu đến mức khi ai chạm thì nàng giật, và giật ở nàng không phải sợ, là giận.

Bằng chứng đó có thật.

Nàng đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn sân trong Nhiếp Chính Phủ, nơi hai hàng cây hồng nhung mà nàng trồng từ ngày nhận chức vẫn xanh, vẫn thẳng, vẫn kiểu mà nàng muốn mọi thứ phải là: thẳng, rõ, không mơ hồ.

Ngày đó. Tháng tám, trước khi vua chết mười lăm ngày. Thư Vương Bách Nhẫn gửi vua, qua đường mật, qua thái giám Trần Phú trong phủ Quốc Sư. Thư nói: "Quốc Sư dùng từ lạ, xuyên không, giả mạo, dân bị lừa." Thư dài, chi tiết, có ngày giờ, có nhân chứng. Nếu vua đọc, vua sẽ sợ, sẽ hoảng, sẽ hỏi, sẽ triệu Quốc Sư, sẽ đối chất. Và vua khi đó đã yếu, khí đen ngấm sâu, ho ra máu mỗi đêm, mắt vàng, da tái. Vua hoảng nghĩa là vua chết nhanh hơn.

Ta chặn thư. Không phải vì bảo vệ Quốc Sư. Vì bảo vệ vua. Vua yếu, tin xấu giết vua. Ta chặn vì vua, không phải vì gã lừa đảo đó.

Nhưng ai tin? Ai tin Lục Thanh Dao chặn thư vì vua? Hoài Viễn sẽ xoay: "nàng chặn vì bảo vệ Quốc Sư." Và triều thần sẽ tin Hoài Viễn, vì triều thần muốn tin, vì triều thần muốn bê bối, vì "Nhiếp Chính Vương lừa vua bảo vệ Quốc Sư giả" là câu chuyện mà ai cũng muốn kể, và ở Đại Ly, câu chuyện mà ai cũng muốn kể thì thành thật, dù không thật.

Nàng quay lại bàn, ngồi xuống, và ba lựa chọn xếp trước mặt, rõ, gọn, kiểu mà nàng luôn xếp mọi quyết định: ba đường, chọn một, đi.

Một: hợp tác Hoài Viễn. Giữ trung lập, gã thắng, nàng giữ chức. An toàn. Nhưng mất Quốc Sư. Mất Tạ Cảnh Minh. Mất kẻ mà nàng... nàng dừng ở chữ đó, không đặt tên cho thứ mà nàng cảm khi nghĩ đến gã, vì đặt tên thì phải thừa nhận, và thừa nhận thì yếu.

Hai: nói gã biết. Nói Quốc Sư: "Hoài Viễn có bằng chứng, ta bị uy hiếp." Gã sẽ bảo vệ nàng, vì gã sẽ không để nàng rơi, nàng biết điều đó, biết từ cách gã nhìn nàng ở Thanh Phong Các tối qua, kiểu nhìn mà gã không giấu được dù gã giỏi giấu, kiểu nhìn mà nàng đọc được vì nàng biết đọc người, không phải bằng Thiên Diễn Đồng, bằng ba mươi năm ở triều đình. Gã sẽ bảo vệ. Nhưng nàng mắc nợ. Và Lục Thanh Dao không mắc nợ. Nợ là xích. Nợ là yếu. Nợ là thứ mà kẻ khác dùng để kéo nàng.

Ba: tự xử. Tìm bằng chứng Hoài Viễn nắm. Phá. Hoặc phản đòn: tìm bằng chứng gã dùng Hắc Nguyệt, tung trước, gã bị động, gã không kịp tung thư. Khó. Nguy hiểm. Nhưng không nợ ai.

Nàng ngồi im, lâu, nhìn thư trên bàn, và ngoài cửa sổ, nắng sáng dần, kiểu nắng mà kinh thành mùa thu có, nhạt, vàng, không nóng, kiểu nắng mà nàng từng thích khi còn nhỏ, khi nàng ngồi trong vườn hoàng cung với mẹ, khi mẹ nàng nói thứ tiếng lạ mà không ai trong cung hiểu, tiếng của vùng đất phía tây, ngoài bản đồ, nơi mà mẹ nàng đến từ đó và không bao giờ quay lại.

Mẹ nói: "Quyền lực tưởng là áo giáp. Hóa ra là xích." Nói bằng tiếng lạ, nói khi không ai nghe, nói cho nàng, và nàng nhớ, vì nàng nhớ mọi thứ mẹ nói, dù mẹ đã chết khi nàng mười hai.

Áo giáp hay xích. Nhiếp Chính Vương là áo giáp hay xích? Ấn ngọc trên bàn là áo giáp hay xích?

Trưa, nàng ra quyết định.

Không phải một trong ba. Nàng ghét khi chỉ có ba lựa chọn, vì ba lựa chọn nghĩa là kẻ khác vẽ bàn cờ, và nàng không chơi trên bàn cờ kẻ khác vẽ. Nàng vẽ bàn cờ riêng.

Lựa chọn thứ tư: nói gã, nhưng không để gã bảo vệ. Nói để gã biết, để gã tính, nhưng nàng tự xử. Không nợ. Không yếu. Và gã có thông tin để không bị bất ngờ.

Nửa đường hai. Nửa đường ba. Kiểu Lục Thanh Dao.

Nàng viết thư cho Hoài Viễn, ngắn, ba dòng:

"Ta nhận thư. Ta sẽ trả lời trước hạn. Đừng vội."

Ba dòng. Không hứa, không từ chối, không xác nhận. Câu giờ. Ba ngày nữa là ba ngày nàng dùng để tìm bằng chứng Hoài Viễn dùng Hắc Nguyệt, và nếu tìm được, nàng phản đòn trước khi gã tung.

Nàng gọi thị nữ:

– Gọi Phó tướng Mã Viễn Sơn đến Nhiếp Chính Phủ. Nhanh.

Chiều, Mã Viễn Sơn đến.

Gã là phó tướng cấm vệ quân, người mà nàng cài vào sau đảo chính, người mà nàng tin vì gã nợ nàng mạng (nàng giữ gã khỏi bị Vương Bách Nhẫn thanh trừng), và nợ mạng ở Đại Ly là thứ không trả hết bằng vàng, chỉ trả bằng trung thành.

– Ta cần ngươi tìm thứ gì đó. Nàng nói, giọng phẳng, mắt thẳng. Nhanh. Trong ba ngày.

Mã Viễn Sơn đứng thẳng, mặt vuông, mắt sắc, kiểu mắt mà cấm vệ quân có: mắt không hỏi tại sao, chỉ hỏi bao nhiêu:

– Tìm gì, Nhiếp Chính Vương?

– Bằng chứng Hoài Viễn gặp Hắc Nguyệt. Vật chứng: thư từ, vật trao đổi, nhân chứng. Cuộc gặp ở nhà kho phường nam, cách đây tám ngày.

Mã gật:

– Nhà kho phường nam. Tám ngày. Khó nhưng không phải không có dấu.

– Khó không phải lý do. Ba ngày.

Gã cúi đầu, lui ra, nhanh, kiểu nhanh mà cấm vệ quân rời khi nhận lệnh.

Nàng ngồi lại, im, nhìn ấn ngọc Nhiếp Chính Vương trên bàn, ấn ngọc nặng hơn nàng nhớ, hoặc nàng tưởng tượng nặng hơn vì hôm nay mọi thứ đều nặng.

Ngoài cửa sổ, nắng chiều xiên qua mái ngói, rọi vệt vàng dài trên sàn gỗ, và nàng nhìn vệt nắng di chuyển, chậm, kiểu chậm mà chỉ người ngồi im lâu mới thấy. Vệt nắng trượt qua bàn, qua chén trà nguội, qua tờ thư gấp, qua tay nàng đặt trên gỗ, và khi nắng chạm tay nàng, nàng nhận ra: tay nàng lạnh. Lạnh dù nắng chiếu, lạnh kiểu lạnh từ trong ra, kiểu lạnh mà cơ thể có khi đầu óc quá bận để lo cho cơ thể.

Bằng chứng Hoài Viễn có là thật. Nhưng bằng chứng cũng có bối cảnh. Thư Vương gửi vua khi vua đã yếu, khi khí đen ngấm sâu, khi mỗi cơn hoảng là một bước gần hơn đến chết. Ta chặn thư vì vua, vì một người, vì mạng người, không phải vì Quốc Sư, không phải vì chính trị.

Nhưng ở Đại Ly, bối cảnh không quan trọng. Hành vi quan trọng. "Nhiếp Chính giấu thư cho vua" là hành vi phản nghịch, bất kể lý do. Và Hoài Viễn đủ khôn để biết: triều thần không xử bối cảnh, triều thần xử hành vi.

Nàng đứng dậy, bước quanh phòng, chậm, kiểu bước mà nàng dùng khi suy nghĩ, kiểu bước mà thị nữ biết phải tránh xa vì khi Nhiếp Chính Vương bước vòng thì không ai được cắt ngang.

Ba đường. Không, bốn đường. Đường thứ tư: nói gã, không nhờ gã, tự xử. Nhưng nói khi nào? Nói bây giờ thì gã sẽ lo, sẽ muốn giúp, sẽ làm thứ gì đó mà nàng không kiểm soát. Nói sau khi tự xử xong thì gã biết muộn, nhưng gã an toàn hơn, vì gã không cần hành động, chỉ cần biết.

Nói sau. Sau khi Mã tìm bằng chứng. Sau khi nàng có thứ để phản đòn. Khi đó, nói gã là cho thông tin, không phải xin cứu.

Nàng gật, tự gật, kiểu gật mà nàng dùng khi quyết xong, và quyết xong thì không quay lại, vì Lục Thanh Dao không quay lại quyết định đã đưa, không bao giờ, vì quay lại là nghi ngờ bản thân, và nghi ngờ bản thân là thứ xa xỉ mà Nhiếp Chính Vương không có quyền có.

Nhưng trước khi tối đến, nàng làm thêm một thứ. Nàng gọi thị nữ thứ hai, người mà nàng tin vì người đó câm, câm thật, câm từ nhỏ, và kẻ câm thì không lộ bí mật bằng miệng:

– Gửi tin cho Trần Thiên Lộ ở Thanh Lâm. Nội dung: "Nhiếp Chính Vương đã tăng quân biên bắc theo chiếu chỉ Quốc Sư. Giữ vững. Tin mới nhất: tình hình phía bắc cần theo dõi. Đừng hành động, chờ lệnh."

Thị nữ cúi đầu, nhận giấy, lui ra, và nàng ngồi lại, lần cuối, nhìn tờ thư của Hoài Viễn trên bàn, và nàng nghĩ: gã nghĩ ta sẽ sợ. Gã nghĩ bằng chứng là kiếm, và kiếm kề cổ thì người sợ. Gã không biết: Lục Thanh Dao đã bị kề cổ nhiều lần. Lần đầu khi mẹ chết. Lần hai khi vua cha ép gả. Lần ba khi đảo chính suýt chết. Mỗi lần, nàng không sợ, nàng giận. Và giận ở nàng không phải nóng, là lạnh. Lạnh kiểu kiếm, kiểu mà kiếm tốt lạnh hơn kiếm xấu, vì kiếm tốt giữ nhiệt kém nhưng cắt giỏi hơn.

Hoài Viễn, ngươi kề kiếm vào cổ ta. Nhưng ta cũng có kiếm. Và kiếm ta lạnh hơn.

Tối, Thanh Phong Các.

Nàng ngồi một mình, trà nguội, đèn dầu vàng, và ngoài cửa sổ, kinh thành đêm im, kiểu im mà chỉ kinh thành mùa thu có: im nhưng không tĩnh, vì dưới im có tiếng gác đêm gõ mõ, có tiếng chó sủa xa, có tiếng gió qua mái ngói, và mỗi tiếng là một sợi dây nối nàng với thành phố mà nàng cai trị nhưng không thuộc về.

Nàng nghĩ về gã. Về Tạ Cảnh Minh.

Gã lạ. Lạ từ ngày đầu, lạ sau trăm năm mươi ngày, vẫn lạ. Gã nói thứ mà không ai nói, nghĩ thứ mà không ai nghĩ, làm thứ mà Quốc Sư không ai làm. Gã nói "ta cũng sợ" trước mặt con bé mười bốn tuổi. Gã nói "ta là người" trước mặt cả nước. Gã giấu tin Bắc Nguyên không phải vì tham mà vì sợ biết sẽ hại.

Và gã nhìn ta. Gã nhìn kiểu mà không ai trong triều dám nhìn Nhiếp Chính Vương: nhìn kiểu nhìn người, không phải nhìn chức, không phải nhìn áo giáp, nhìn người bên trong áo giáp.

Ta ghét bị nhìn vậy. Vì khi bị nhìn vậy thì ta không giấu được, và Lục Thanh Dao sống bằng giấu.

Nàng đứng dậy, bước đến rương gỗ cũ ở góc phòng, rương mà nàng mang từ hoàng cung sang khi nhận chức Nhiếp Chính, rương mà bên trong chỉ có hai thứ: con dấu Nhiếp Chính Vương (bản gốc, không phải bản dùng hàng ngày) và chiếc khăn lụa trắng của mẹ, chiếc khăn mà mẹ nàng mang từ vùng đất phía tây, chiếc khăn mà nàng giữ ba mươi năm, kiểu giữ mà kẻ mất mẹ giữ thứ duy nhất còn lại.

Nàng mở rương, lấy con dấu ra, cầm trên tay, và dấu nặng. Nặng hơn nàng nhớ. Hoặc nàng nhớ đúng, nhưng hôm nay tay nàng yếu hơn, vì hôm nay nàng mệt, mệt kiểu mà ba mươi năm ở triều đình tích lại, mệt kiểu mà không ai nhìn thấy vì nàng giấu, và giấu mệt là thứ mà Lục Thanh Dao giỏi nhất, giỏi hơn cả giấu giận, giỏi hơn cả giấu sợ.

Nàng nhìn con dấu, nhìn chữ "Nhiếp Chính" khắc ngược trên ngọc, nhìn vết mực cũ ở rìa, và nói thầm, bằng tiếng mẹ, tiếng lạ mà không ai trong Đại Ly hiểu, tiếng mà nàng chỉ dùng khi một mình:

"Quyền lực tưởng là áo giáp. Hóa ra là xích."

Rồi nàng đặt dấu lại vào rương. Đóng rương. Đứng thẳng.

Nhưng xích thì cởi được. Nếu biết khóa ở đâu.

Ba ngày. Mã Viễn Sơn tìm bằng chứng. Ta phản đòn Hoài Viễn. Ta không nợ ai. Ta không cần ai bảo vệ. Ta là Lục Thanh Dao.

Nhưng ta sẽ nói gã biết. Không phải vì cần. Vì gã nên biết. Vì gã đang chơi cờ mà không thấy con mã của đối phương. Và ta không cho phép gã thua vì mù.

Tại sao ta không cho phép gã thua?

Nàng không trả lời câu hỏi đó. Vì trả lời là thừa nhận. Và Lục Thanh Dao chưa sẵn sàng thừa nhận.

Nàng tắt đèn, đứng trong bóng tối, nhìn ra cửa sổ, nhìn kinh thành đêm, nhìn phía tây, nơi phủ Quốc Sư nằm, nơi gã đang ngồi trên mái với A Ly, nơi gã đang nhìn lưới, nhìn sợi, nhìn thứ mà nàng không thấy nhưng biết là có.

Gió đêm thổi qua cửa sổ, lạnh, mang theo mùi hoa quế, mùi mùa thu, mùi kinh thành, và nàng đứng đó, Nhiếp Chính Vương Lục Thanh Dao, ba mươi hai tuổi, con gái hoàng tộc và người phụ nữ phía tây, kẻ giữ ngai và kẻ bị xích bởi ngai, và trong bóng tối, nàng cho phép mình một thứ mà nàng không cho phép ban ngày: nghĩ về gã. Nghĩ không phải tính, không phải cân, không phải đánh giá. Nghĩ kiểu người nghĩ về người.

Gã hay.

Hai chữ. Nhẹ. Nhưng ở Lục Thanh Dao, hai chữ đó nặng hơn bất kỳ lời thề nào.

Rồi nàng đóng cửa sổ, quay lưng, bước vào bóng tối. Ngày mai nàng sẽ là Nhiếp Chính Vương. Ngày mai nàng sẽ giấu, sẽ tính, sẽ cân. Nhưng đêm nay, trong vài giây, nàng là người.

Và người thì được phép nghĩ về người.

Ch.154/175
2.806 từ