Kẻ Phản Bội Trong Phủ
Sáng sớm mùa đông, sương phủ mái ngói Quốc Sư Phủ mỏng như lụa trắng, và khoảng sân giữa hai dãy nhà ngang yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng chim sẻ đậu trên mái bếp.
Hắn ngồi trong phòng phía đông, trà nguội trên bàn, nhìn ba lá thư nhỏ xếp thành hàng.
Ba lá thư. Ba tin giả. Ba đường khác nhau.
Tuần trước, hắn thả ba mẩu tin khác nhau qua ba kênh nội bộ trong phủ. Mẩu thứ nhất, qua Vạn Lý: "Quốc Sư sẽ gặp riêng Hứa Trường An vào mồng bảy." Mẩu thứ hai, qua quản gia Bùi: "Mạng lưới người kể chuyện đang mở rộng sang phường nam." Mẩu thứ ba, qua Trần Phú: "Quốc Sư đang nghiên cứu cách phong ấn Trường Xuân Cung."
Ba tin giả, ba dấu vân tay. Khi tin nào lọt ra ngoài, hắn sẽ biết rò rỉ từ ai.
Cũ rồi. Làm từ hồi mới vào phủ. Nhưng lần này khác. Lần trước kiểm tra xem ai là gián điệp. Lần này kiểm tra xem gián điệp nào đang rò rỉ thứ nguy hiểm.
Và bây giờ, câu trả lời nằm trên bàn.
Phúc An đặt xuống lúc sáng: báo cáo từ miếu phường tây. Một thương nhân quen Vương Bách Nhẫn vô tình nhắc trong quán trà: "Nghe nói Quốc Sư đang phong ấn gì đó ở Trường Xuân Cung."
Tin thứ ba. Kênh Trần Phú.
Hắn không ngạc nhiên. Biết Trần Phú là người của Vương từ ngày mới vào phủ. Nhưng lúc đó, tin Trần Phú mang đi chỉ là chuyện sinh hoạt, thói quen, lịch trình. Giờ gã mang đi thông tin về Trường Xuân Cung, về mạng lưới, về những thứ không nên ra ngoài.
Gã leo thang. Hoặc ai đó bảo gã leo thang.
Phúc An bước vào lúc hắn đang xếp lại ba lá thư. Gã quỳ lạy, rồi đứng dậy, tay chắp trước ngực, kiểu đã thành phản xạ sau nhiều tháng phục vụ.
– Tiên sinh. Tiểu nhân xác minh thêm. Lão bán đậu phụ phường đông, người nhận tin của Trần Phú, tuần trước gặp quản gia phủ Thái Sư hai lần. Cả hai lần đều ở quán Lâm Ký, góc trong, nơi ít người qua lại.
Hai lần. Tần suất tăng. Trước đây mỗi tháng một lần. Nghĩa là Vương đang đòi tin nhanh hơn. Hoặc ai đó đang ép Vương đòi tin nhanh hơn.
– Bùi thì sao?
– Bùi lo bếp, ít ra ngoài hơn. Tiểu nhân chưa tìm thấy Bùi gửi tin gì mới trong nửa tháng nay. Có thể gã đang nằm im. Hoặc gã dùng kênh khác mà tiểu nhân chưa phát hiện.
Hắn gật. Phúc An là người tỉ mỉ, kiểu cẩn thận đến mức đôi khi chậm, nhưng khi đã khẳng định thì hiếm khi sai.
– Được. Để ta xử lý Trần Phú trước. Bùi tạm để sau.
– Dạ. Tiểu nhân lo phần ngoài.
Phúc An cúi chào, đi ra. Bước chân gã nhẹ, quen, kiểu người đã đi nhiều trên đường phố kinh thành mà không ai nhìn ra là tai mắt của Quốc Sư.
Phúc An. Từ cung nữ chạy việc vặt thành quản lý hậu cần mạng lưới. Gã không giỏi nói, không giỏi đọc người, nhưng giỏi đi, giỏi nghe, giỏi nhớ. Mạng lưới chạy được là nhờ gã.
Hắn gọi Tiểu Phúc vào. Gã thái giám mười lăm tuổi đứng ngay ngắn, mắt sáng, chờ.
– Gọi Trần Phú đến phòng ta. Nói là bàn chuyện sổ sách phủ.
– Dạ.
Tiểu Phúc đi rồi, hắn ngồi lại, nghĩ.
Trần Phú. Quản gia phụ, lo giấy tờ, sổ sách chi tiêu. Trung niên, cẩn thận, ít nói. Vào phủ từ đầu, do Vương Bách Nhẫn sắp xếp cùng với Bùi. Bùi lo bếp, Trần lo sổ. Hai mắt hai tai, bố trí đều.
Mình biết từ lâu. Để yên vì gã chỉ mang tin nhỏ. Nhưng bây giờ gã mang tin về Trường Xuân Cung. Nếu Vương biết mình đang nghiên cứu phong ấn, Vương sẽ hỏi phong ấn cái gì. Và nếu Vương hỏi đúng người, câu trả lời sẽ dẫn đến Nguyệt Thi. Không ai nên biết Nguyệt Thi.
Trần Phú đến sau nửa khắc. Gã bước vào, cúi chào, tay nắm chặt vạt áo. Gã luôn nắm vạt áo khi gặp hắn, kiểu người giấu tay run.
Hắn bật Thiên Diễn Đồng. Nhìn.
Sợ. Mệt. Và... nhẹ nhõm? Gã nhẹ nhõm khi mình gọi? Lạ.
– Ngồi đi. Trà?
– Dạ. Đa tạ Quốc Sư.
Trần Phú ngồi, lưng thẳng, mắt nhìn xuống. Hắn rót trà, đẩy chén qua, chậm.
Im lặng. Hắn uống trà. Trần Phú cầm chén nhưng không uống, tay hơi run.
– Trần Phú.
– Dạ.
– Ta biết ngươi là người của Vương Bách Nhẫn.
Chén trà rung. Nước sánh ra. Gã đặt chén xuống vội, mắt mở lớn, trắng, kiểu người bị bắt quả tang không kịp chuẩn bị.
Hắn nhìn. Thiên Diễn Đồng đọc: sợ tột độ, tuyệt vọng, và dưới cùng, một lớp mỏng mà hắn suýt bỏ qua: mệt. Mệt kiểu người đã giữ bí mật quá lâu và muốn ai đó lật bài giùm.
Gã không muốn làm gián điệp. Gã bị ép. Hoặc gã đã quá mệt. Cả hai đều hữu dụng.
– Ta biết từ lâu. Ngươi và Bùi, vào phủ cùng đợt, do người Vương Bách Nhẫn tiến cử. Ngươi lo sổ sách, Bùi lo bếp. Mỗi tuần ngươi gửi tin ra ngoài qua lão bán đậu phụ ở phường đông. Bùi gửi qua cung nữ Ngọc Hà ở ngự trù phường bắc.
Gã tái mặt. Từng chi tiết đúng. Không có chỗ chối.
– Quốc Sư... thần...
– Im.
Gã im.
– Ta không giận. Nếu giận, ngươi đã bị giải đi từ tháng trước.
Im lặng. Hắn nhìn gã. Gã nhìn xuống, vai rụt, kiểu người chờ búa rơi.
– Tuần này ngươi gửi tin gì?
– ...
– Ta hỏi.
Trần Phú nuốt nước bọt. Giọng run:
– Dạ. Thần... thần gửi rằng Quốc Sư đang nghiên cứu phong ấn tại Trường Xuân Cung.
– Ai bảo ngươi tìm tin này?
– Không ai bảo. Thần... thần nghe Tiểu Phúc nói chuyện với Phúc An ngoài bếp. Rồi gửi.
Tiểu Phúc với Phúc An nói chuyện ngoài bếp. Nghĩa là bọn chúng bất cẩn. Phải nhắc.
Nhưng quan trọng hơn: không ai sai Trần Phú tìm tin này. Gã tự tìm. Nghĩa là gã đang cố tăng giá trị với Vương. Hoặc Vương đang ép gã phải mang tin lớn hơn.
– Vương Bách Nhẫn nói gì khi nhận tin của ngươi?
Trần Phú ngập ngừng:
– Lão gia... ít khi nói với thần trực tiếp. Thần gửi tin cho lão bán đậu phụ. Đôi khi có thư hồi, đôi khi không.
– Thư hồi nói gì?
– Dạ... "Tiếp tục. Mọi thứ về Trường Xuân Cung."
"Mọi thứ về Trường Xuân Cung." Vương quan tâm đến Trường Xuân Cung. Từ hồi Tập 1, gã đã hỏi về cung cũ. Gã biết có thứ gì đó ở đó. Nhưng không biết cụ thể.
Nếu gã biết Nguyệt Thi, mọi thứ thay đổi. Nguyệt Thi là con bài mà không phe nào nên cầm.
Hắn nhìn Trần Phú. Gã ngồi cúi, vai rụt, tay nắm chặt đùi. Không phải tư thế của kẻ nguy hiểm. Là tư thế của kẻ mệt mỏi.
– Ta cho ngươi chọn.
Gã ngẩng lên, mắt ướt.
– Một: quay về với Vương Bách Nhẫn. Ra khỏi phủ hôm nay. Mang theo tin ta cho, tin ta muốn Vương biết. Ngươi tiếp tục làm gián điệp, nhưng giờ gián điệp cho cả hai bên. Ngươi mang đến Vương thứ ta muốn, và mang về ta thứ Vương giấu.
Trần Phú nhìn hắn, mắt run.
– Hai: ở lại. Từ hôm nay, ngươi là người của ta. Không phải người của Vương. Ngươi vẫn gửi tin cho lão bán đậu phụ, nhưng tin do ta viết. Vương tưởng ngươi vẫn trung thành. Nhưng ngươi biết rõ mình đang đứng phía nào.
Hai lựa chọn, thực ra chỉ một: gã làm gián điệp cho mình. Khác nhau chỉ là gã ở trong phủ hay ở ngoài. Nhưng cách mình đặt câu hỏi cho gã cảm giác có quyền chọn. Đó là điều gã cần. Kẻ bị ép mà được chọn, dù hai lựa chọn đều dẫn đến cùng chỗ, vẫn cảm thấy mình tự do hơn.
Kiếp trước, mình dùng kỹ thuật này khi thuyết phục khách hàng. Kiếp này, dùng cho quản gia.
Trần Phú im lâu. Rồi nói, giọng nhỏ:
– Thần... chọn ở lại.
– Tại sao?
Gã nhìn hắn. Lần đầu nhìn thẳng:
– Vì Thái Sư không bao giờ hỏi thần "tại sao." Ngài hỏi.
Một câu. Nhẹ. Nhưng nặng. Gã chọn ở lại không phải vì mình tốt hơn Vương. Mà vì mình hỏi.
Kẻ quyền lực hiếm khi hỏi "tại sao" người dưới chọn gì. Chỉ cần họ chọn. Và đôi khi, hỏi một câu đúng lúc thay đổi lòng người hơn ngàn lời hứa.
Trần Phú đi ra. Bước nhẹ hơn lúc vào.
Hắn ngồi lại, rót trà, uống. Nguội, nhưng uống.
Tiểu Phúc vào lúc hắn đặt chén:
– Tiên sinh. Mọi sự ổn?
– Ổn. Từ nay, đừng nói chuyện Trường Xuân Cung ngoài bếp.
Gã tái mặt. Hiểu ngay. Cúi:
– Dạ. Thần sơ ý.
– Không phải sơ ý. Là quen. Quen thì nguy hiểm hơn sơ ý.
Gã gật, đi ra, lưng cong thấp hơn mọi khi.
Bây giờ, Trần Phú là gián điệp đôi. Gã gửi tin cho Vương, tin do mình viết. Vương nhận tin, tưởng từ nguồn cũ, tin tưởng. Mình kiểm soát được thông tin Vương nhận.
Kiếp trước, trong ngành, mình gọi đây là "chuyển đổi tài sản tình báo." Gián điệp của đối thủ thành gián điệp của mình. Không cần tuyển mới. Chỉ cần cho người ta một lý do để quay đầu.
Và lý do, đôi khi, chỉ là một câu hỏi.
Hắn viết thư ngắn, gấp, đặt trên bàn. Thư cho Trần Phú, tin đầu tiên để gửi Vương: "Quốc Sư không tìm thấy gì ở Trường Xuân Cung. Đã ngừng nghiên cứu."
Tin giả. Nhưng tin giả hữu ích. Nếu Vương tin mình đã ngừng, gã sẽ bớt quan tâm đến Trường Xuân Cung. Và mình có thêm thời gian để tìm hiểu Nguyệt Thi mà không ai nhòm ngó.
Trần Phú sẽ gửi. Vương sẽ nhận. Vương sẽ tin, vì tin đến từ nguồn "đáng tin" nhất: gián điệp nằm vùng nhiều tháng.
Và không ai biết rằng nguồn đáng tin nhất bây giờ, là đôi tay mình.
Gió mùa đông thổi qua khe cửa sổ, lạnh, mang theo mùi khói bếp và tiếng rao xa. Kinh thành vẫn sống, vẫn mua bán, vẫn kể chuyện ở quán trà. Và trong Quốc Sư Phủ, một quản gia vừa đổi chủ mà không ai ngoài hai người biết.
Mình vừa biến gián điệp đối thủ thành công cụ. Kiếp trước gọi đây là gì? "Quản trị rủi ro con người." Kiếp này, đơn giản hơn: cho người ta đường lui.
Trần Phú không phải kẻ ác. Gã là kẻ kẹt. Kẹt giữa Vương Bách Nhẫn và nỗi sợ. Mình không giải phóng gã. Mình chỉ đổi cái kẹt cũ thành cái kẹt mới, nơi gã cảm thấy dễ thở hơn.
Nhưng dễ thở hơn, đôi khi, là đủ.
Hắn đứng dậy, đi ra sân. Sương đã tan, nắng mùa đông yếu nhưng ấm, kiểu ấm mỏng manh, đủ để sưởi mặt nhưng không đủ để sưởi lưng.
Nhìn ra phía cổng phủ, nơi Trần Phú đang ngồi ở bàn sổ sách, ghi chép, mặt bình thường. Không ai nhìn ra gã vừa thay đổi phe. Không ai biết gã đang giữ bí mật của cả hai bên.
Gã giống mình. Kẻ sống giữa hai lớp mặt nạ. Khác là gã biết mình đang đeo. Mình thì đôi khi quên mặt nào là thật.
Gió lặng. Nắng lên thêm một chút, vàng nhạt, kiểu màu vàng của giấy cũ.
Bây giờ, mình kiểm soát được ba thứ: câu chuyện dân nghe, tin tức Vương nhận, và một quản gia biết quay đầu.
Chưa đủ. Nhưng gần hơn rồi.
Trong phòng, trên bàn, ba lá thư cũ vẫn nằm. Ba mẩu tin giả đã hoàn thành sứ mệnh. Hắn gom lại, đốt trên ngọn đèn dầu, nhìn giấy cong, đen, rã thành tro.
Mỗi lần đốt tin giả, mình lại nhớ kiếp trước. Tin nhắn xóa sau khi đọc. Tài khoản phụ đăng xuất. Lịch sử trình duyệt dọn sạch. Công nghệ khác nhau, bản năng giống nhau: kẻ chơi gián điệp phải biết dọn dấu vết.
Nhưng Thiên Cơ không có nút xóa. Mỗi lời nói, mỗi niềm tin, mỗi lần thao túng đều để lại sợi trên lưới. Và sợi thì không cháy.
Tro rơi. Đèn dầu vẫn cháy. Nắng mùa đông xuyên qua cửa sổ, vẽ một vệt sáng hẹp trên sàn gỗ, kiểu vệt sáng của ngày ngắn, khi mặt trời chỉ ghé ngang rồi đi.