Cái Giá Của Quyền Lực
Sáng hôm sau, nắng mùa đông rơi qua mái ngói vào giường bệnh, vàng nhạt như lụa cũ bị giặt quá nhiều lần.
Hắn nằm ngửa, mắt mở nhưng không nhìn thấy gì ngoài trần nhà gỗ. Thiên Diễn Đồng tắt. Hoàn toàn. Không lờ mờ, không nhấp nháy, kiểu đèn hết dầu mà bấc cháy rụi luôn. Thế giới thu gọn lại thành những gì mắt thường nhìn thấy: trần nhà, xà ngang, ánh nắng, vết nứt trên vữa.
Mù. Không phải mù mắt. Mù Thiên Cơ. Thế giới vẫn đây nhưng lưới biến mất, kiểu người quen đọc phụ đề bỗng xem phim không chữ.
Tay phải băng vải, máu thấm nâu. Đau nhưng không sâu. Cái đau thật ở trong đầu, kiểu ai nhét cục sắt nóng vào sau gáy rồi quên lấy ra. Và mũi, lúc nào cũng vương vị tanh, dù Tiểu Phúc đã lau sạch từ đêm qua.
Tiểu Phúc ngồi bên giường, mắt thâm vì thức đêm, nhưng lưng thẳng, tay đặt trên đùi sẵn sàng, kiểu gã sẽ nhảy dựng nếu tiên sinh cần bất cứ gì.
– Tiên sinh uống thuốc chưa?
– Rồi.
– Tiên sinh ăn cháo chưa?
– Chưa.
Gã đứng dậy đi lấy cháo, nhanh, không hỏi thêm. Hắn nhìn theo, và lần đầu tiên kể từ khi xuyên không, hắn nhận ra mình nhìn Tiểu Phúc bằng mắt thường mà vẫn hiểu gã. Không cần Thiên Diễn Đồng. Gã lo. Gã sợ mất tiên sinh. Gã trung thành đến mức bản thân gã không biết đó là trung thành hay phụ thuộc.
Sáu mươi ngày trước, mình cần Thiên Diễn Đồng để đọc một câu nói dối. Bây giờ, mình nhìn lưng người ta mà biết họ đang nghĩ gì. Kỹ năng cũ, kiếp cũ, vẫn còn. Thiên Diễn Đồng là thêm, không phải thay.
Nhưng không có nó... mình mù trong triều đình. Mù trước Vương Bách Nhẫn. Mù trước bất kỳ ai biết diễn.
Buổi trưa, A Ly đến.
Nàng đứng ngoài cửa phòng, tay cầm khay cháo mà Tiểu Phúc đưa, không vào. Mắt nhìn xuống, môi mím, vai hơi co, kiểu đứa trẻ biết mình gây ra chuyện nhưng không biết nói gì cho đỡ.
Hắn nhìn nàng. Không có Thiên Diễn Đồng, nhưng không cần. Nàng mười bốn tuổi và mọi cảm xúc viết trên mặt, rõ như chữ viết trên tường.
– Vào đi.
Nàng vào, đặt khay xuống bàn, rồi đứng yên. Im lặng lâu.
– Tiên sinh.
– Ờ.
– Con xin lỗi.
Hắn không trả lời ngay. Ngồi dậy, đau đầu buốt, nhưng ngồi, vì nằm mà nói chuyện với đứa trẻ đang tự trách thì sai. Phải ngang tầm mắt.
– Ngươi xin lỗi vì gì?
– Vì con ở đây. Nếu con không ở đây, họ không đến. Tiên sinh không bị thương.
Đúng. Về mặt logic, đúng hoàn toàn. Nếu A Ly không ở phủ, Hắc Nguyệt không có lý do tấn công. Nếu không tấn công, mình không cần dùng mệnh lệnh Thiên Cơ. Nếu không dùng, mình không nằm đây.
Nhưng logic không phải lý do đúng duy nhất.
– Nghe ta nói. Ngươi ở đây vì ta muốn ngươi ở đây. Ngươi không phải nguyên nhân. Ngươi là mục tiêu. Khác nhau. Nguyên nhân là Hắc Nguyệt. Mục tiêu là ngươi. Và ta bảo vệ ngươi không phải vì ngươi yếu, mà vì ngươi quan trọng.
A Ly nhìn lên. Mắt ướt nhưng không rơi.
– Con quan trọng vì... Thiên Mệnh?
Câu hỏi khó. Vì câu trả lời thật là "đúng, một phần." Ngươi quan trọng vì niềm tin dân dồn vào ngươi. Niềm tin đó nuôi Thiên Cơ quanh ta. Ngươi là tài sản, theo nghĩa tàn nhẫn nhất.
Nhưng cũng có phần khác. Phần mình đứng chắn giữa ngươi và gã cầm bình sứ đêm qua, không phải vì tính toán. Vì bản năng. Vì ngươi mười bốn tuổi và mắt ngươi nhìn mình kiểu tin tuyệt đối.
– Ngươi quan trọng vì ngươi là A Ly. Thiên Mệnh hay không, ngươi vẫn là người ta muốn giữ.
Nửa thật, nửa bịa. Kiểu Quốc Sư giả quen nói. Nhưng nửa thật lần này nhiều hơn mọi khi.
A Ly gật. Rồi đặt tay lên bàn tay băng vải của hắn, nhẹ, kiểu sợ đụng vào sẽ đau. Và hắn để nàng đặt. Không rút tay. Không nói gì thêm.
Đứa trẻ này tin mình. Và mình... đang cố xứng đáng với niềm tin đó. Lần đầu tiên, không phải vì chiến thuật.
Chiều, Phúc An vào báo cáo.
Gã đã kiểm tra toàn bộ phủ: tường bắc có hai chỗ gạch vỡ, đã gia cố bằng đá và vôi. Cổng phụ phía tây khóa lỏng, đã thay ổ. Ba xác Hắc Nguyệt đã giao cho phủ doãn kinh thành, xác thứ tư Diệp Trúc Khanh giữ lại vì trên người gã có mảnh lụa ghi ký hiệu lạ.
– Mảnh lụa gì?
Phúc An đưa ra. Lụa đen, nhỏ bằng lòng bàn tay, vẽ bằng mực trắng: một vòng tròn, bên trong có trăng khuyết, bên dưới có ba nét sổ.
Ấn hiệu Hắc Nguyệt. Chưa thấy trước. Gã đạo sĩ trong hang không có cái này. Nghĩa là gã trong hang là cấp thấp. Bốn gã đêm qua là cấp cao hơn, có ấn hiệu, có nhiệm vụ cụ thể.
– Còn gì nữa?
– Bình sứ.
Phúc An đặt lên bàn: bình sứ đen, cái mà gã Hắc Nguyệt đã áp vào A Ly. Vết nứt chạy dọc thân, khói đen đã tan, nhưng bình vẫn lạnh, kiểu lạnh từ bên trong tỏa ra, không phải lạnh thời tiết.
Không có Thiên Diễn Đồng, mình không nhìn thấy khí. Nhưng tay cầm bình này, lạnh ngấm vào xương, kiểu cầm cục nước đá mà nước đá không tan.
– Cất đi. Đừng cho ai chạm. Đợi mình hồi phục sẽ xem kỹ hơn.
Phúc An gật, cầm bình đi, cẩn thận kiểu cầm bom chưa nổ. Gã không hỏi tại sao. Gã tin tiên sinh nói cất thì cất.
Tối, Diệp Trúc Khanh ghé vào.
Nàng không ngồi. Đứng ở cửa, kiếm tựa vai, nhìn hắn kiểu thợ rèn nhìn thanh kiếm vừa quá lửa. Lâu. Rồi vào, ngồi xuống ghế bên giường, lưng thẳng, kiếm đặt ngang đùi.
– Thiên Diễn Đồng tắt bao lâu?
– Chưa biết. Lần trước trong hang, tắt nửa ngày. Lần này... chưa có dấu hiệu quay lại.
– Lần trước ngươi hét. Lần này ngươi nói. Mạnh hơn. Giá đắt hơn.
– Đúng.
– Lần sau, nếu ngươi ra lệnh bằng im lặng, chắc ngươi chết.
Hắn nhìn nàng. Nàng không đùa. Mắt bình tĩnh, kiểu người đã tính hết các kịch bản và kịch bản nào cũng tệ.
Nàng đúng. Mỗi lần mạnh hơn, giá đắt hơn. Lần đầu: hét, máu mũi, kiệt nửa ngày. Lần hai: nói, máu mũi, Thiên Diễn Đồng tắt, kiệt hơn một ngày. Lần ba: nếu có...
– Ta biết.
– Vậy đừng có lần ba.
– Nếu không có cách khác thì sao?
Nàng nhìn hắn lâu. Rồi nói, giọng nhẹ hơn, kiểu người nói thật mà không quen nói thật:
– Thì ta sẽ nhanh hơn. Để ngươi không cần ra lệnh.
Hắn không trả lời. Nàng cũng không đợi. Đứng dậy, kiếm lên vai, đi ra. Bước chân nhẹ, kiểu người đã quen đi trên mái nhà ban đêm.
Diệp Trúc Khanh vừa hứa. Không phải hứa bảo vệ A Ly. Không phải hứa trung thành. Hứa NHANH HƠN. Nhanh hơn Hắc Nguyệt. Nhanh hơn mối nguy. Nhanh đủ để mình không cần đốt sức sống đổi lấy mệnh lệnh.
Đó là lời hứa của kiếm khách. Không lời thề. Không quỳ. Chỉ "ta sẽ nhanh hơn." Và mình tin.
Đêm thứ hai. Thiên Diễn Đồng vẫn tắt.
Hắn ngồi dậy, đau đầu giảm nhưng chưa hết, kiểu cơn sốt rút đi mà để lại mệt. Đêm đen ngoài cửa sổ, sao thưa, gió lạnh mang mùi tuyết chưa rơi.
Hai ngày không có Thiên Diễn Đồng. Hai ngày mù Thiên Cơ. Và mình nhận ra...
Mình vẫn sống được. Vẫn suy nghĩ, vẫn phân tích, vẫn đọc người bằng mắt thường. Thiên Diễn Đồng là lợi thế, không phải điều kiện sống. Nhưng lợi thế đó đã trở thành thứ mình dựa vào, kiểu người đi nạng quá lâu nên quên mình có chân.
Hai tháng trước, mình không có Thiên Diễn Đồng. Mình sống bằng cold reading, bằng tâm lý học, bằng bản năng lừa đảo mài dũa mười năm. Bây giờ, mất Thiên Diễn Đồng hai ngày mà mình hoảng.
Phụ thuộc. Kiếp trước gọi là "phụ thuộc công cụ." Kiếp này... phụ thuộc Thiên Cơ.
Tiếng bước chân ngoài hành lang. Nhẹ. Quen thuộc. Và hắn biết ai trước khi người đó xuất hiện, không cần Thiên Diễn Đồng, vì chỉ có một người bước nhẹ vậy mà vẫn khiến không khí thay đổi.
Lục Thanh Dao.
Nàng đứng ở cửa phòng, không gõ, nhìn vào. Áo tím đậm, tóc búi gọn, không trang sức, kiểu người đến thăm bệnh chứ không phải đến triều. Và mắt nàng, lần đầu kể từ khi hắn gặp, không có tường thành. Không có lớp sắt. Không có Nhiếp Chính Vương.
Chỉ có lo.
– Ngươi còn sống.
Không phải câu hỏi. Cũng không phải nhận xét. Kiểu người nín thở lâu rồi thở ra.
– Còn.
Nàng vào. Ngồi xuống ghế mà Diệp Trúc Khanh ngồi chiều. Im lặng. Lâu. Kiểu Lục Thanh Dao: nàng không nói khi chưa sắp xong từ.
Rồi:
– Ta nghe tin đêm qua. Sáng nay muốn đến. Nhưng ban ngày, Nhiếp Chính Vương đến thăm Quốc Sư... triều đình sẽ đồn.
– Nên nàng đến ban đêm.
– Đừng hiểu lầm. Ta đến vì cần biết tình hình phủ ngươi, không phải vì lo.
Nói dối. Rõ ràng nhất mình từng thấy, kể cả không có Thiên Diễn Đồng. Nàng đến lúc canh ba, một mình, không thị vệ, mặc áo thường. Nếu chỉ cần biết tình hình, sai người hỏi là đủ.
Hắn không nói ra. Có những lời nói dối nên để yên, vì bóc ra sẽ làm người nói mất chỗ đứng. Và Lục Thanh Dao cần chỗ đứng đó, kiểu người quen mạnh nên không biết cách yếu.
– Tình hình phủ ổn. Bốn gã Hắc Nguyệt chết, một chạy. Tường đã sửa.
– Và ngươi?
– Bị chém cánh tay. Không sâu.
– Ta không hỏi cánh tay.
Im. Hắn nhìn nàng. Nàng nhìn lại. Và trong ánh nến leo lét, không cần Thiên Diễn Đồng, hắn thấy: mắt nàng ướt. Nhẹ thôi. Nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là ánh nến phản chiếu. Nhưng không phải.
Nàng lo thật. Và nàng ghét việc mình lo. Vì lo nghĩa là quan tâm. Quan tâm nghĩa là có chỗ yếu. Và Lục Thanh Dao không cho phép mình có chỗ yếu.
– Ta dùng Thiên Cơ. Mệnh lệnh trực tiếp. Mạnh hơn lần trước. Nhưng giá đắt hơn: Thiên Diễn Đồng tắt, không biết bao giờ quay lại.
– Ngươi dùng sức sống đổi mệnh lệnh.
– Đúng. Lão Quốc Sư gọi là "Thiên Cơ ăn mòn." Mỗi lần ra lệnh, Thiên Cơ lấy đi một phần. Không biết phần gì. Tuổi thọ, trí nhớ, sức khỏe, hay thứ gì đó không có tên.
Nàng nhìn tay băng vải của hắn. Nhìn lâu. Rồi đưa tay ra, và hắn tưởng nàng sẽ chạm, nhưng nàng dừng, cách vài phân, kiểu người muốn chạm mà biết chạm sẽ thay đổi mọi thứ.
Rồi rút tay về. Đặt trên đùi. Lưng thẳng lại.
– Đừng làm vậy nữa.
– Nếu A Ly bị bắt thì sao?
– Thì ta sẽ giải quyết. Đó là việc của quyền lực, không phải việc của ngươi đốt mình.
Nàng nói "ta sẽ giải quyết" mà không nói "bản vương sẽ giải quyết." Ta. Không phải Nhiếp Chính Vương. Là Lục Thanh Dao. Và đó là lần thứ hai hắn nghe nàng dùng "ta" kiểu này, không phải ngôi thứ nhất của kẻ quyền cao, mà là ngôi thứ nhất của người đứng gần.
– Ngươi cứ hy sinh. Rồi ai giữ ngươi?
Câu hỏi rơi trong phòng, nhẹ, nhưng nặng hơn mọi mệnh lệnh Thiên Cơ mà hắn từng ra. Nàng không đợi trả lời. Đứng dậy, sửa áo, bước ra cửa, kiểu người đã nói hết những gì cho phép mình nói và thêm một chữ nào cũng sẽ vỡ.
Hắn nhìn theo.
Nàng lo thật. Và mình... cũng lo. Vì lần đầu, mình không muốn chết. Không phải vì sợ. Vì có người đáng sống vì.
Kiếp trước, mình sống vì quán tính. Thức dậy, đi làm, lừa tiền, ngủ, lặp lại. Không có ai khiến mình sợ chết. Kiếp này... có. Tiểu Phúc cần mình. A Ly cần mình. Diệp Trúc Khanh... nàng sẽ sống tốt không cần mình, nhưng mình muốn ở đủ lâu để xem nàng sống tốt. Và Lục Thanh Dao...
Lục Thanh Dao không cần ai. Nhưng nàng đến đây lúc canh ba, một mình, mắt ướt, hỏi "ai giữ ngươi."
Và mình không có câu trả lời. Vì câu trả lời đúng nhất là "nàng." Nhưng nói ra sẽ biến mọi thứ thành thứ mà cả hai đều chưa sẵn sàng.
Ngày thứ ba. Thiên Diễn Đồng quay lại.
Không đột ngột. Từ từ, kiểu bình minh, trời sáng dần mà không biết lúc nào tối chuyển sang sáng. Đầu tiên là cảm nhận mờ: Tiểu Phúc mang cháo vào, hắn "thấy" gã lo. Không rõ, kiểu nhìn qua sương, nhưng có. Rồi rõ dần: Phúc An báo cáo, hắn đọc được gã bình tĩnh, kỹ lưỡng, kiểu mọi khi. Rồi sáng hẳn: A Ly đến, và hắn thấy sợi Thiên Cơ quanh nàng, sáng, dày, rung nhẹ.
Quay lại. Nhưng yếu hơn trước. Cần thời gian phục hồi hoàn toàn.
Hắn ngồi ngoài sân, nắng đông ấm nhẹ, nhìn lưới Thiên Cơ trên trời. Mờ hơn trước. Nhưng vẫn thấy. Và hắn nhận ra điều mà hai ngày mù đã dạy:
Mệnh lệnh Thiên Cơ và lời tiên tri khác nhau hoàn toàn.
Tiên tri: mình gieo hạt bằng lời, chờ niềm tin tưới, chờ Thiên Cơ uốn thực tại theo. Chậm. Tuần, tháng. Nhưng gần như không tốn gì, vì năng lượng đến từ niềm tin người khác, không phải từ mình.
Mệnh lệnh: mình ÉP Thiên Cơ phản ứng tức thì. Không chờ niềm tin tích tụ. Dùng niềm tin có sẵn quanh mình (A Ly, Tiểu Phúc, Phúc An) làm nhiên liệu, đẩy qua lưới, bắt Thiên Cơ nghe ngay. Nhanh. Mạnh. Nhưng đốt sức sống mình làm mồi.
Tiên tri là trồng cây. Mệnh lệnh là đốt rừng lấy ánh sáng.
Và mỗi lần đốt, Nguyệt Thi tỉnh thêm. Vì Thiên Cơ rung. Vì rung nghĩa là năng lượng. Và Nguyệt Thi ăn năng lượng đó.
Vòng lặp. Lại vòng lặp. Mình mạnh hơn → dùng mệnh lệnh → Thiên Cơ rung → Nguyệt Thi tỉnh → mình phải mạnh hơn nữa → lặp lại.
Lão Quốc Sư nói đúng: Quốc Sư đời thứ ba cũng bắt đầu như vậy. Mạnh dần. Dùng nhiều dần. Rồi Thiên Cơ nuốt.
Mình khác Nguyệt Thi ở đâu? Ở chỗ mình biết sợ? Hay ở chỗ mình chưa mạnh bằng gã?
Gió mùa đông thổi qua sân, lạnh, nhưng nắng ấm, hai thứ trộn nhau kiểu mùa đông luôn trộn: lạnh và ấm, sống và chết, giữ và mất. Hắn ngồi đó, tay vẫn băng, đầu vẫn nhức nhẹ, nhìn lưới mờ trên trời, và tự hỏi mình đang đi lên hay đang trượt xuống, và ranh giới giữa hai thứ đó mỏng đến mức nào.