Quốc Sư Giả Mạo
Chương 170: Gạch Đầu Tiên
Chương 170

Gạch Đầu Tiên

Tin đến lúc bình minh, khi kinh thành còn chưa hoàn toàn thức dậy.

Diệp Trúc Khanh mang tin vào phòng đọc, mặt người giữ văn thư không lộ gì ngoài cái cẩn thận thường nhật, nhưng cách người này đứng, lưng thẳng hơn bình thường, hai tay nắm chặt hơn một chút, nói cho Tạ Cảnh Minh biết rằng đây không phải tin thông thường.

— Làng Thụy Hà, cách huyện Nam Dương hai canh đường. Cả làng từ chối đóng thuế định kỳ tháng này. Lý trưởng đã nói với quan huyện rằng dân làng đang chờ phán quyết từ Trường Sinh Thiên. Quan huyện không hiểu nghĩa nhưng không dám dùng lực, vì làng không vi phạm gì khác, chỉ... ngồi đợi.

— Có bạo lực không?

— Không, thưa. Hoàn toàn yên tĩnh. Dân làng đem nộp gạo đến cửa công nhưng không nộp, để đó và về. Nói rằng sẽ nộp khi có lời từ Thiên.

Tạ Cảnh Minh ngồi yên.

Gạch đầu tiên.

Không phải dao kiếm. Không phải đội quân, không phải tranh luận trên quảng trường, không phải đơn thỉnh nguyện. Chỉ là một làng nhỏ ngồi xuống và đợi. Hành động từ chối mà không thách thức, bất tuân mà không thù địch, chờ đợi theo cách không thể dùng lực để trả lời được.

Đây là bước đi rất thông minh. Và ta nghi ngờ nó không tự nhiên mà thành.

— Trong vòng hai ngày sẽ có lệnh triệu tập Hội đồng Cơ Mật, Diệp Trúc Khanh tiếp tục. Thứ sử bộ Hộ đã gửi tờ trình sáng sớm.

Phạm Đình Chương. Nhanh hơn ta tưởng.

— Lệnh đó có danh nghĩa gì?

— Đánh giá khả năng truyền bá quan điểm gây hại cho trật tự thuế khóa, căn cứ theo Điều 2 Quốc Sư Luật — tính minh bạch trong kiểm định lời Quốc Sư.

Lần này gã ngừng hẳn.

Điều 2. Minh bạch trong kiểm định lời Quốc Sư.

Ta viết điều đó để bảo vệ dân khỏi Quốc Sư nói sai mà không bị truy cứu. Và bây giờ nó được dùng để triệu tập ta đến trả lời về việc lời ta gây ra hậu quả gì đối với trật tự thuế.

Không sai luật. Hoàn toàn trong luật. Đây chính xác là cách Quốc Sư Luật phải hoạt động.

Phạm Đình Chương đã chờ thời cơ này từ ngày gã bắt đầu ghi lại bộ dữ liệu của mình.

— Ta hiểu rồi. Thông báo cho quan phủ biết ta sẽ có mặt.

Phòng đọc sau khi Diệp Trúc Khanh lui ra chỉ còn tiếng lửa lò nhỏ ở góc phòng, đốt để sưởi theo thói quen của buổi sáng sớm dù thực ra không cần thiết vào mùa này nữa.

Bây giờ ta không đối mặt với Thiên Phán nữa.

Ta đối mặt với thiết chế mà chính tay ta xây.

Đây là sự khác biệt căn bản mà gã biết từ lúc bắt đầu nhưng chưa bao giờ phải đứng trực tiếp trước nó: Thiên Phán là kẻ thù cụ thể, có địa chỉ, có logic có thể phản bác. Hội đồng Cơ Mật là thiết chế, không phải cá nhân. Không thể "thuyết phục" thiết chế theo cách thuyết phục người. Không thể dùng trực giác hay lý lẽ đặc biệt. Chỉ có thể trả lời bằng chính ngôn ngữ thiết chế đã đặt ra.

Và ngôn ngữ đó, ta đã viết ra.

Điều 1: Quốc Sư có trách nhiệm giải thích rõ phạm vi lời phán.

Điều 2: Mọi lời Quốc Sư có thể bị kiểm tra công khai về ảnh hưởng thực tế.

Điều 3: Dân có quyền thỉnh cầu xem xét lại lời phán bất kỳ khi có bằng chứng tác hại.

Ta đã viết ba điều đó vì nghĩ nó bảo vệ người ta khỏi Quốc Sư lạm quyền.

Bây giờ Phạm Đình Chương dùng Điều 2 để đặt ta vào vị trí phải giải trình trước hội đồng về tác động của lời ta đối với thuế khóa.

Điều này hoàn toàn đúng. Không có gì sai ở đây cả.

Gã nhìn vào lửa lò.

Vậy thì ta trả lời được. Ta đã chuẩn bị trả lời câu này từ ngày ta viết ra luật đó. Vì nếu ta viết luật mà không chấp nhận bị luật ràng buộc, luật đó chỉ là trò chơi từ ngữ.

Câu hỏi không phải là liệu ta có thể trả lời không. Câu hỏi là liệu câu trả lời của ta sẽ thay đổi được gì, hay sẽ chỉ là một ghi chép thêm vào hồ sơ Phạm đang xây.

Vào giờ Tỵ, A Ly tìm gã ở phòng đọc, không gõ cửa mà đứng ở ngưỡng cửa như thường lệ, chờ gã nhìn lên.

— Con có điều muốn nói về sợi phía bắc, con bé bắt đầu.

— Nói đi.

— Sáng nay sợi đó ấm hẳn. Từ tối qua đến sáng nay. Trước đó gã luôn... lạnh và thẳng, như đang nhắm vào con. Nhưng bây giờ khác. Bây giờ giống như gã đang chờ con đến, thay vì đang chỉ vào con.

Tạ Cảnh Minh đặt bút xuống.

— Con có thể giải thích sự khác biệt đó rõ hơn không?

A Ly bước vào phòng, ngồi xuống ghế trước bàn, chăm chú vào thứ gì đó ở giữa không gian trước mặt theo cách gã quen với biểu hiện này, con bé đang nhìn vào lưới khi đang nói.

— Trước đây, sợi đó như một mũi tên. Rõ hướng, đang đến. Con có cảm giác là đối tượng của cái gì đó bên ngoài mình. Còn bây giờ... giống như gã không còn chỉ vào con như một cái đích nữa. Gã đang nghĩ con sẽ tự đến. Gã đang chờ.

— Gã nghĩ con đang tự đi về phía gã?

— Con không biết gã nghĩ gì. Con chỉ biết sợi cảm thấy khác. Trước đây gã nhìn con. Bây giờ gã đang mở cửa.

Tạ Cảnh Minh ngồi yên, nhìn con bé, để câu nói đó sắp xếp trong đầu.

Thiên Phán tin rằng câu chuyện đang làm việc theo hướng gã muốn. Tin rằng A Ly, hoặc người ta tin là A Ly, đang tự đi đến gã vì quá nhiều người đã tin, quá nhiều chỗ đã thờ, quá nhiều sợi đang kéo.

Gã không sai trong nhận định đó. Xét về mặt lưới Thiên Cơ, về mặt những gì đang thực sự xảy ra trong dân, câu chuyện đang đi theo hướng Thiên Phán vạch ra.

Nhưng câu chuyện chưa có kết thúc. Và người viết kết thúc đó chưa phải là gã.

— A Ly, gã nói, con đã từng nói với ta rằng con sợ câu chuyện người ta kể về con không phải câu chuyện của con.

Con bé gật đầu.

— Ta muốn hỏi con một điều. Nếu con được chọn câu chuyện của mình, con muốn câu chuyện đó kết thúc thế nào?

A Ly nhìn gã, mắt con bé bình thản theo cách của người đã nghe câu hỏi này từ trước trong đầu và đã nghĩ đến nó mà chưa có ai hỏi thành lời.

— Con muốn kết thúc câu chuyện của con tự tay con.

— Kể cả nếu kết thúc đó không đẹp theo nghĩa người ta mong đợi?

— Kể cả. Chuyện đẹp theo ý người khác nhưng không phải do con chọn thì không phải chuyện của con.

Gã nhìn con bé ngồi trước mặt mình.

Mười lăm tuổi. Đã sống ở lưới Thiên Cơ đủ lâu để biết phân biệt điều này.

— Ta sẽ cho con cơ hội đó, gã nói. Nhưng để làm được, ta cần thay câu chuyện người ta đang kể về con bằng câu chuyện khác. Một câu chuyện mà kết thúc của nó do con viết, không phải Thiên Phán.

— Làm thế nào?

— Ta chưa biết tất cả. Nhưng bắt đầu bằng việc để con xuất hiện. Không phải như Thiên Mệnh Nữ. Không phải như cô gái mắt nhìn thấy con đường số phận. Chỉ là con — người có tên thật, có tính cách thật, có lựa chọn thật.

A Ly im một lúc.

— Người ta có muốn nghe câu chuyện đó không? Câu chuyện của một cô gái bình thường không phải Thiên Mệnh Nữ?

— Ta không chắc "bình thường" là từ đúng để mô tả con. Nhưng ta nghĩ người ta cần nghe câu chuyện đó hơn câu chuyện về Thiên Mệnh Nữ. Vì câu chuyện về Thiên Mệnh Nữ không cho họ thứ gì ngoài niềm tin vào ai đó khác. Còn câu chuyện về con người thật có thể cho họ thứ gì đó để làm theo.

Con bé không trả lời ngay. Gã biết con bé đang xử lý, không vội.

— Con sẽ nghĩ về điều tiên sinh vừa nói, A Ly nói sau cùng.

— Đủ rồi. Không cần quyết định ngay.

Con bé đứng dậy, định ra, rồi dừng ở ngưỡng cửa.

— Tiên sinh. Làng phía nam từ chối đóng thuế — con đã nghe bàn trong bếp sáng nay.

— Con nghe gì trong bếp?

— Ngô Tiểu Nguyệt nói chuyện với người nấu ăn. Cô Nguyệt hỏi tại sao người ta làm vậy. Người nấu ăn nói vì câu chuyện về Thiên Mệnh Nữ đã đến đó rồi. Ngô Tiểu Nguyệt không nói gì thêm, chỉ im.

Tạ Cảnh Minh nhìn theo con bé cho đến khi bóng A Ly khuất khỏi hành lang.

Cuộc họp Hội đồng Cơ Mật được triệu tập vào chiều ngày mười lăm, ít hơn hai mươi bốn giờ sau khi tin về làng Thụy Hà đến tay các thượng quan.

Tám người ngồi trong phòng nghị sự. Phạm Đình Chương ngồi ở vị trí của Thứ sử bộ Hộ, không ngồi ở vị trí phán quan vì hôm nay gã đóng vai người đặt câu hỏi, không phải người phán xét. Một sự phân biệt hình thức rất tinh tế mà ai cũng hiểu nhưng không ai nói ra.

Tạ Cảnh Minh ngồi ở vị trí trung tâm, theo nghi lễ dành cho người được triệu đến trả lời.

Phạm Đình Chương mở hồ sơ, không vội.

— Quốc Sư, theo Điều 2 Quốc Sư Luật, Hội đồng có quyền kiểm định ảnh hưởng thực tế của lời Quốc Sư đối với dân và thiết chế. Chúng tôi đã ghi chép trong ba mươi ngày qua về sự lan truyền của một câu chuyện có liên quan đến lời nói của Quốc Sư tại chợ lớn. Kết quả kiểm định cho thấy câu chuyện này hiện đã lan đến ít nhất tám điểm dân cư bên ngoài kinh thành, và hôm nay một làng đã dùng câu chuyện đó làm lý do từ chối đóng thuế định kỳ. Câu hỏi của Hội đồng là: Quốc Sư có giải thích gì về chuỗi nhân quả này không?

Đây là câu hỏi công bằng. Câu hỏi được đặt đúng theo luật, đúng theo thủ tục, đúng theo bối cảnh.

Tạ Cảnh Minh nhìn Phạm Đình Chương, rồi lần lượt nhìn bảy người còn lại trong phòng.

— Tôi sẽ giải thích chuỗi nhân quả, gã nói. Tại chợ lớn, tôi đã nói rằng có những người nhìn thấy thứ người khác không nhìn thấy, và điều đó không phải phép lạ mà là khả năng thật của con người khi họ có đủ thông tin và rèn luyện. Tôi đã nói điều đó để phản bác quan điểm dị đoan. Nhưng trong quá trình đó, tôi đã tạo ra một khoảng trống — một câu chuyện chưa hoàn chỉnh về người có khả năng đó. Khoảng trống đó đã được lấp bởi một câu chuyện không phải tôi tạo ra, nhưng được người khác xây dựng dựa trên những gì tôi đã nói.

— Quốc Sư có nhận trách nhiệm về hậu quả của khoảng trống đó không?

Đây là câu hỏi nguy hiểm nhất trong buổi họp này. Không phải vì nó không công bằng, mà vì bất kể gã trả lời thế nào, câu trả lời sẽ là nền tảng cho bước tiếp theo của Phạm.

— Tôi nhận trách nhiệm về những gì tôi đã nói, Tạ Cảnh Minh trả lời. Tôi nhận rằng lời tôi nói đã tạo điều kiện cho câu chuyện sau đó lan truyền. Tôi không nhận trách nhiệm về những gì người khác xây dựng thêm vào câu chuyện đó mà không có sự đồng ý của tôi, cũng như không nhận trách nhiệm về việc một làng dùng câu chuyện đó để từ chối thuế. Hai điều đó không phải hậu quả trực tiếp của lời tôi — đó là chuỗi trung gian có nhiều quyết định của nhiều người khác.

Phạm Đình Chương ghi chép.

Một người trong hội đồng, quan giám sát bộ Hình, lên tiếng:

— Nếu câu chuyện tiếp tục lan và nhiều làng thêm làm theo làng Thụy Hà, Quốc Sư có kế hoạch gì để ngăn chặn?

Đây là bẫy. Câu trả lời "có kế hoạch ngăn chặn" có nghĩa là thừa nhận trách nhiệm ngăn chặn, và từ đó có thể bị hỏi tại sao không ngăn từ trước. Câu trả lời "không có kế hoạch" có nghĩa là thừa nhận bất lực.

— Câu hỏi đặt nhầm đối tượng, gã nói. Trách nhiệm ngăn chặn người từ chối thuế thuộc về bộ Hộ và huyện lệnh, không thuộc về Quốc Sư. Điều 1 của Quốc Sư Luật ghi rõ phạm vi trách nhiệm của Quốc Sư là trong lãnh vực tư vấn triều chính và giải thích hiện tượng xã hội, không phải quản trị thuế khóa. Nếu hội đồng muốn đặt câu hỏi về kế hoạch ngăn chặn, câu hỏi đó nên hướng đến bộ Hộ.

Phạm Đình Chương nhìn gã với ánh mắt không đọc được, rồi ghi thêm vào hồ sơ.

— Biên bản buổi họp hôm nay sẽ được gửi lên cho bệ hạ, gã nói sau cùng. Hội đồng không có kết luận ngay hôm nay. Chúng tôi sẽ theo dõi tình hình thêm mười ngày.

Mười ngày. Không phải quyết định, chỉ là mười ngày tiếp tục ghi chép.

Phạm không cần quyết định ngay. Gã chỉ cần xây dựng hồ sơ đủ dày để khi quyết định đến, nó đứng vững trên nền tảng đó.

Gã đang chơi trò chơi dài.

Đêm ngày mười lăm. Phòng đọc. Ngọn đèn dầu đã thấp hơn buổi sáng.

Tạ Cảnh Minh ngồi trước tờ giấy trắng.

Câu chuyện về Thiên Mệnh Nữ đang đi theo hướng Thiên Phán muốn. Mười ngày nữa Hội đồng sẽ có thêm dữ liệu. Câu chuyện sẽ lan thêm. Làng Thụy Hà sẽ không còn là ví dụ duy nhất.

Ta không thể ngăn điều đó bằng cách phủ nhận câu chuyện, đã thử, không hiệu quả. Không thể ngăn bằng lý lẽ, đã thấy kết quả ở hội thảo ngày mười ba. Không thể dùng luật mà không phá luật chính mình.

Chỉ còn một hướng: viết một câu chuyện khác. Câu chuyện mà khi người ta nghe, họ không cần Thiên Mệnh Nữ của Thiên Phán nữa, vì câu chuyện mới cho họ thứ gì đó sâu hơn.

Không thể viết câu chuyện trừu tượng. Nó phải là câu chuyện có người thật, tên thật, kết thúc thật. Và người đó phải chọn kết thúc của mình.

Gã nhìn vào tờ giấy trắng.

A Ly nói con muốn kết thúc câu chuyện của con tự tay con.

Và ta vừa hứa sẽ cho con cơ hội đó.

Đây là thứ ta biết từ ngày đầu khi bắt đầu hiểu lưới Thiên Cơ: câu chuyện mạnh nhất không phải câu chuyện được kể hay nhất. Đó là câu chuyện xảy ra thật trước mắt người ta, không thể phủ nhận vì họ đã thấy tận mắt.

Nếu A Ly xuất hiện như chính mình, không phải Thiên Mệnh Nữ, không phải người được chọn, chỉ là con người thật với tên thật, lý lẽ thật, lựa chọn thật, và nếu câu chuyện đó lan với cùng tốc độ câu chuyện kia lan...

Thì không phải câu chuyện của Thiên Phán chết. Nó chỉ có thêm cạnh tranh. Và người ta sẽ tự chọn câu chuyện nào để tin.

Gã cầm bút lên.

Không phải để viết kế hoạch. Không phải để viết chỉ thị cho Phúc An hay Diệp.

Gã viết câu đầu tiên của một câu chuyện.

Có một cô gái tên A Ly, không phải Thiên Mệnh Nữ của ai cả, sống trong phủ Quốc Sư vì không còn chỗ nào khác để sống, và cô ấy đang học cách nhìn thế giới theo cách của mình.

Gã nhìn câu vừa viết.

Không đẹp. Không huyền bí. Không có sức nặng của truyền thuyết.

Nhưng nó thật.

Và đôi khi thật là thứ duy nhất còn lại khi mọi chuyện huyền bí đã được nói hết.

Ngọn đèn dầu đung đưa theo gió nhẹ lọt qua khe cửa sổ.

Bên ngoài, kinh thành đêm đã yên. Không ai biết rằng trong phòng đọc nhỏ của phủ Quốc Sư, ở ngày thứ mười lăm triều Vĩnh Ninh, một câu chuyện khác vừa được viết câu đầu tiên.

Không phải bằng kiếm. Không phải bằng luật. Không phải bằng lý lẽ trước hội đồng.

Chỉ bằng mực trên giấy, và quyết định để người thật kể chuyện của chính mình.

Đó là gạch đầu tiên.

Không phải gạch của người phá tường.

Gạch của người bắt đầu xây.

Ch.170/175
2.968 từ