Bầu Trời Đỏ
Ngày thứ năm, bầu trời kinh thành đỏ.
Không phải đỏ hoàng hôn, không phải đỏ lửa cháy, mà đỏ kiểu mà dân kinh thành chưa bao giờ thấy: đỏ từ phía đông, lúc giờ Dần, khi trời chưa sáng hẳn, như ai đó đốt một ngọn lửa lớn ở đường chân trời và ánh lửa đó nhuộm mây từ dưới lên. Đỏ rực, đỏ thấm, kiểu đỏ mà người nhìn không biết là đẹp hay đáng sợ.
Hắn đứng trên mái phủ khi ánh đỏ đầu tiên xuất hiện, và hắn nhìn lên lưới, và lưới đêm nay tệ hơn mọi đêm. Sợi mờ không còn chỉ dày, mà đang phát sáng, kiểu sáng yếu ớt, nhập nhoạng, như đom đóm bệnh, và sáng đó không đều: sáng ở chỗ sợi quấn thành búi, tối ở chỗ sợi căng mỏng. Lưới trông như tấm vải thêu bị ai xé một nửa rồi khâu lại bằng chỉ sai màu.
Bầu trời đỏ. Thiên Cơ méo đủ mạnh để ảnh hưởng ánh sáng. Trước đây méo chỉ ảnh hưởng xác suất: cá chết, lúa héo, giếng cạn. Bây giờ méo ảnh hưởng thứ mà ai cũng thấy. Và khi ai cũng thấy, ai cũng sợ, và sợ tạo sợi mờ mới, và sợi mờ mới tạo méo thêm, và méo thêm tạo hiện tượng mới, và vòng xoáy bắt đầu.
Tiểu Phúc chạy lên mái, thở dốc:
– Bẩm Quốc Sư, dân phường đông đang chạy ra đường, mọi người nhìn trời, nhiều người quỳ, có bà lão khóc nói "trời phạt."
– Có ai bị thương không?
– Chưa. Nhưng chợ phía nam đóng cửa, bốn cái quán không mở, và có người xếp hàng trước miếu Quan Đế cầu an. (Gã dừng.) Và Hoài Viễn vương gia cho người ra phố phát gạo.
Phát gạo. Gã đang phát gạo khi trời đỏ. Kiếp trước, mình gọi đó là "cứu trợ nhân đạo có quay camera." Gã không phát gạo vì thương dân, gã phát gạo vì mỗi bao gạo là một sợi niềm tin, và một nghìn bao gạo là một nghìn sợi, và một nghìn sợi chảy về gã, và gã cần sợi, vì gã đang xây ngôi vua bằng niềm tin.
Nhưng mình không thể nói gã sai. Vì dân đói thật. Và gạo của gã no thật. Và kẻ lừa đảo như mình không có tư cách phán xét kẻ mua chuộc dân bằng gạo, khi mình mua chuộc dân bằng lời.
Buổi sáng, phố kinh thành không giống phố mà hắn biết.
Hắn ra ngoài vì phải ra ngoài, vì ngồi trong phủ nhìn lưới méo không giải quyết gì, và hắn cần nhìn dân, cần đọc dân, cần biết họ đang nghĩ gì để biết mình nên nói gì. Hoặc nên im.
Phố hôm nay nửa vắng nửa đông: quán đóng, nhưng người tụ thành nhóm ở ngã tư, ở sân miếu, ở gốc cây lớn, kiểu tụ mà dân tụ khi sợ: không phải tụ để mua bán, mà tụ để thì thầm, để hỏi "ngươi có thấy không," để ai đó nói "ta thấy," để cảm giác bớt cô đơn trong sợ hãi.
Hắn đi với Diệp Trúc Khanh, nàng đi sau hai bước, tay trên chuôi kiếm, mắt quét phố kiểu mắt của người đã quen đánh nhau ở nơi hẹp: nhanh, chính xác, không bỏ sót. Hắn mặc áo thường, không áo Quốc Sư, vì hắn muốn nghe dân nói thật, không nói kiểu nói trước mặt Quốc Sư.
Ở quán trà góc phường bắc (không phải Thanh Trúc, quán khác, nhỏ hơn), hắn ngồi góc tối, và nghe:
– Trời đỏ từ sáng. Bà tao bảy mươi, chưa bao giờ thấy.
– Cá chết, lúa héo, giếng cạn, giờ trời đỏ. Chuỗi đấy.
– Quốc Sư nói "lưới quá tải." Lưới gì? Ai hiểu?
– Tao không hiểu. Nhưng Quốc Sư phán thì tin.
– Tin gì? Hoài Viễn vương gia phát gạo ngoài phường nam, năm trăm bao, ai đến cũng cho. Quốc Sư cho gì?
Im lặng. Và im lặng đó nói nhiều hơn mọi câu trước.
"Quốc Sư cho gì?" Mình cho lời. Mình cho tiên tri. Mình cho hy vọng bằng miệng. Nhưng dân đói không ăn được lời, dân sợ không ấm được tiên tri, và hy vọng bằng miệng thì bay đi khi gió đổi chiều.
Hoài Viễn cho gạo. Mình cho lời. Gạo thắng lời. Luôn luôn.
Hắn rời quán, và ở phường đông, hắn thấy thứ tệ hơn: một nhóm người quỳ trước miếu thờ Quốc Sư (miếu mà dân tự dựng, miếu mà hắn không phá được), và họ đang cầu xin tượng gỗ của hắn dừng trời đỏ. Họ đốt nhang, khấn, lạy, và hắn đứng cách đó mười bước, nhìn người ta lạy phiên bản gỗ của mình, và nghĩ rằng đây là hình ảnh đáng sợ nhất hắn từng thấy kể từ khi xuyên không: người ta cầu xin thứ không tồn tại (vì tượng gỗ không phải hắn, và hắn không phải thần) để giải quyết thứ có thật (vì trời đỏ thật, và sợ thật).
Và mỗi lời cầu tạo sợi mờ. Mỗi nén nhang tạo sợi mờ. Mỗi cái lạy tạo sợi mờ. Miếu thờ là máy sản xuất sợi mờ, và sợi mờ méo lưới, và lưới méo tạo trời đỏ, và trời đỏ khiến dân sợ, và sợ khiến dân lạy miếu thêm.
Vòng xoáy. Hoàn hảo. Không lối ra.
Diệp Trúc Khanh đứng cạnh, nhìn nhóm người quỳ, và nàng nói, nhẹ, chỉ đủ hắn nghe:
– Ngươi muốn phá miếu?
– Phá miếu thì dân nghĩ Quốc Sư bỏ dân. Không phá thì miếu tạo sợi mờ.
– Vậy làm gì?
Hắn không trả lời, vì hắn không có câu trả lời.
Một đứa bé gái chừng sáu bảy tuổi chạy đến miếu, tay cầm bông hoa dại nhỏ, đặt lên bậc thềm, chắp tay vái, rồi quay lại chạy về phía mẹ, kiểu chạy mà trẻ con chạy khi tin rằng mình vừa làm điều quan trọng. Mẹ con bé ôm con vào lòng, nhìn lên trời tím, và trong mắt người phụ nữ đó, Thiên Diễn Đồng đọc được thứ mà hắn ước mình không đọc được: tin rằng Quốc Sư sẽ cứu.
Bông hoa dại. Đứa bé gái. Mẹ nó ôm nó. Và tất cả đang tin vào mình, kẻ lừa đảo từ thế giới khác, kẻ không biết làm sao cứu bất cứ ai, kể cả chính mình.
Mỗi bông hoa đặt lên miếu là một sợi mờ. Mỗi lời cầu là một sợi mờ. Và mình đứng đây, nhìn sợi mờ sinh ra trước mắt, biết rằng chúng đang méo lưới thêm, biết rằng lưới méo đang khiến trời đổi màu, và không làm được gì.
Kiếp trước mình bán hy vọng giả. Kiếp này hy vọng giả đang giết người. Hắn chỉ đứng, nhìn người ta lạy tượng gỗ mang mặt mình, và nghĩ rằng ở kiếp trước, hắn bán giấc mơ cho người ta, bán bằng lời, bán bằng hứa hẹn, và khi giấc mơ không thành, hắn bỏ đi, sang thành phố khác, thay tên, bắt đầu lại. Nhưng kiếp này hắn không bỏ đi được. Kiếp này hắn là Quốc Sư, và Quốc Sư không có thành phố khác.
Chiều hôm đó, bầu trời chuyển từ đỏ sang tím.
Không ai giải thích được tại sao. Phùng Thanh Hư không giải thích, vì lão ở dưới Trường Xuân Cung, và lão không ra ngoài, và hắn không xuống được vì hắn phải ở trên phố, phải cho dân thấy Quốc Sư vẫn đang ở đây, vẫn đang bình tĩnh, dù bình tĩnh của hắn là diễn, kiểu diễn mà hắn đã luyện từ ngày đầu xuyên không.
A Ly đến tìm hắn ở sân phủ lúc xế chiều, mắt con bé hơi đỏ, và hắn không biết là vì khóc hay vì ánh trời tím chiếu vào:
– Tiên sinh, lưới rung mạnh hơn. Con thấy, kiểu con thấy: sợi quanh phủ đang co lại, kiểu co mà sợi co khi bị kéo từ nhiều hướng cùng lúc. Và ở phía nam, sợi chảy mạnh về phủ đệ Hoài Viễn, mạnh hơn hôm qua, gấp đôi.
Sợi chảy về Hoài Viễn gấp đôi. Gã phát gạo, dân tin, sợi chảy. Mười lăm ngày mà gã mạnh gấp đôi mỗi ngày thì đến ngày mười lăm, gã không cần hội đồng bỏ phiếu. Gã chỉ cần đứng lên và nói "ta là vua," và dân sẽ tin.
– Con còn thấy gì?
A Ly nhìn hắn, và trong mắt con bé, hắn đọc thứ mà hắn sợ: lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, A Ly nhìn hắn mà sợi Thiên Mệnh quanh con bé không sáng hơn. Nó vẫn sáng, nhưng không sáng hơn. Như cái gì đó trong con bé đang giữ lại, đang đợi, đang hỏi một câu hỏi mà con bé chưa nói ra.
– Con thấy Tiên sinh mệt. (Con bé nói, nhẹ, kiểu nhẹ mà A Ly nhẹ: không phải nhẹ vì sợ, mà nhẹ vì thương.) Và con thấy sợi quanh Tiên sinh hôm nay mờ hơn hôm qua.
Sợi quanh mình mờ hơn. Vì mình đang nghi ngờ mình. Vì mình nói dối con bé. Vì mình không biết phải làm gì. Và Thiên Cơ phản ứng với niềm tin mình dành cho chính mình, và mình đang mất niềm tin đó.
Hắn không nói gì. Chỉ đặt tay lên đầu con bé, nhẹ, kiểu nhẹ mà hắn hiếm khi làm, vì hắn không quen làm thứ ấm áp, vì kiếp trước hắn không có ai để ấm áp. Con bé hơi nghiêng đầu vào tay hắn, và hắn nghĩ rằng nếu có một thứ thật trong cuộc đời giả này, thì thứ đó là A Ly.
Nhưng mình vừa nói dối con bé hai ngày trước. Và nếu mình tiếp tục nói dối, thứ thật duy nhất cũng sẽ thành giả.
Đêm. Bầu trời tím đậm, gần đen, và hắn ngồi trong thư phòng, đốt nến, nhìn con tốt gỗ, và nghĩ.
Mười lăm ngày, và đây là ngày thứ năm, còn mười. Trời đổi từ đỏ sang tím, dân hoảng loạn khắp phường, Hoài Viễn tranh thủ phát gạo, và sợi mờ trong lưới tăng lên trong khi sợi quanh hắn giảm dần.
Mọi thứ mình thử đều thất bại. Bộ lọc: thất bại. Sở Kiểm Lời: chưa kịp xây. Im lặng: Hoài Viễn thắng. Nói: tạo sợi mờ thêm. Phá miếu: dân bỏ. Giữ miếu: sợi mờ tăng.
Đã thử kiểm soát lời. Đã thử kiểm soát niềm tin. Đã thử kiểm soát hệ quả. Tất cả thất bại.
Vì mình đang cố kiểm soát. Và kiểm soát là thứ mà kẻ lừa đảo làm giỏi nhất. Nhưng Thiên Cơ không phải con mồi. Thiên Cơ không bị lừa. Thiên Cơ phản ứng với niềm tin, và niềm tin thì không kiểm soát được, vì niềm tin không phải hành động, niềm tin là trạng thái, và trạng thái thì không ra lệnh được.
Vậy thì ngừng kiểm soát?
Ngừng kiểm soát = ngừng là kẻ lừa đảo.
Ngừng là kẻ lừa đảo = nói thật.
Nói thật = ???
Hắn cầm con tốt gỗ, xoay, và nghĩ đến điều mà hắn sợ nhất: nói thật. Không phải nói thật kiểu "ta sợ" hay "ta không biết" (vì hắn đã nói những thứ đó trước), mà nói thật kiểu thật hoàn toàn. Nói rằng hắn là kẻ xuyên không. Nói rằng hắn không phải Quốc Sư. Nói rằng mọi thứ hắn phán đều là bịa, dựa trên kỹ năng đọc người kiếp trước, không phải Thiên Cơ. Nói rằng Thiên Cơ phản ứng với hắn không phải vì hắn đặc biệt, mà vì hắn là kẻ lừa đảo giỏi nhất thế giới và Thiên Cơ chưa bao giờ gặp ai như thế.
Nếu mình nói thật hoàn toàn, chuyện gì xảy ra? Sợi mờ biến mất? Sợi thật biến mất? Tất cả biến mất? Hay chỉ mình biến mất, kiểu Quốc Sư thứ 12: nói sai quá nhiều, dân mất niềm tin, bị trảm trên pháp trường, cùng pháp trường mà mình từng đứng ngày đầu tiên.
Nói thật có thể giết mình. Nhưng tiếp tục nói dối đang giết cá, giết lúa, và sắp giết người.
Hắn đặt con tốt xuống, thổi nến, nằm xuống, và trong bóng tối, nhìn trần nhà. Ngoài cửa sổ, bầu trời tím đậm ánh vào phòng, nhuộm mọi thứ một lớp màu lạ lùng, kiểu màu mà hắn chưa thấy ở bất cứ thế giới nào. Hắn nghĩ rằng ở kiếp trước, hắn đã chạy suốt đời: chạy khỏi sự thật, chạy khỏi hậu quả, chạy khỏi những kẻ hắn lừa. Và chạy là kỹ năng tốt nhất của hắn, tốt hơn cả lừa.
Nhưng kiếp này hắn không chạy được. Kiếp này hắn có Quốc Sư Phủ, có A Ly, có Phúc An, có Diệp Trúc Khanh, có Lục Thanh Dao đợi ở hành lang lúc gần sáng. Kiếp này hắn có người.
Và người thì không chạy được. Người thì phải đứng.
Mười lăm ngày. Ngày thứ năm. Còn mười.
Mình biết mình phải làm gì. Mình chỉ chưa dám. Và "chưa dám" là từ lịch sự cho "sợ chết."