Ba Phe Một Ngai
Lý Hoài Viễn đến kinh thành lúc giờ Thìn, hôm sau tang lễ.
Hắn đứng trên lầu Quốc Sư Phủ, nhìn qua cửa sổ, và Thiên Diễn Đồng đọc từ xa: nút Hoài Viễn sáng, mạnh, kiểu sáng của người quen ra lệnh, quen giết, quen thắng. Nút không phức tạp. Nút đơn giản. Và đơn giản nguy hiểm hơn phức tạp, vì người đơn giản không chần chừ.
Năm nghìn quân dừng ngoài thành. Theo lệ, quân không vào kinh trừ khi có chiếu chỉ. Nhưng Hoài Viễn vào, đi trước, ba mươi cận vệ, ngựa chiến, áo tang trắng nhưng mặc kiểu lính mặc: gọn, chặt, sẵn sàng rút kiếm.
Gã giống vua. Mặt giống, mắt giống, nhưng khỏe hơn, thô hơn, rộng hơn. Vua là nến, Hoài Viễn là lửa trại. Cùng lửa, khác đốt. Vua đốt trong phòng, Hoài Viễn đốt ngoài đồng. Và mắt gã, mắt lính: nhìn kiểu đánh giá chiến trường, đếm quân, tính thế, không nhìn kiểu nhìn phong cảnh.
Gã gặp hắn trưa hôm đó. Trong phủ. Không phải triều kiến, không phải hội nghị. Gặp riêng. Hai người. Và Phúc An ngoài cửa, Diệp Trúc Khanh ngoài sân, tay trên kiếm.
Hoài Viễn bước vào, nhìn quanh phòng hắn. Nhìn sách, nhìn trà, nhìn bàn cờ bụi (bàn cờ hắn chưa đụng từ tháng trước), và gã ngồi xuống đối diện, không đợi mời, kiểu ngồi của người quen ngồi đâu muốn.
– Ngươi là Quốc Sư.
– Đúng.
– Ta là huyết thống. Em trai vua. Người kế vị chính thống.
– Đúng.
– Vậy ngươi là gì?
Hắn nhìn gã. Thiên Diễn Đồng đọc: tự tin. Kiêu. Không khinh, nhưng kiêu kiểu người quen đứng trên. Và bên dưới kiêu, mỏng: lo. Lo nhẹ. Lo kiểu người biết mình mạnh nhưng không chắc đủ mạnh.
– Ta là Quốc Sư.
– Quốc Sư không phải vua.
– Đúng. Quốc Sư chọn vua.
Im lặng. Hoài Viễn nhìn hắn, mắt hẹp. Gã không quen bị ai nói thẳng. Gã quen ra lệnh, quen nghe "dạ," quen thấy đầu cúi. Và hắn không cúi.
– Chiếu chỉ đó. (Gã nói, chậm, kiểu nén.) Ngươi thao túng vua trước khi vua chết. Ép vua ký.
– Bệ hạ tự viết. Tự ký. Thần không biết cho đến khi bệ hạ đưa.
– Ai tin?
– Bệ hạ tin. Đủ.
Gã nhìn hắn. Và Thiên Diễn Đồng đọc: gã đang cân. Cân giữa cướp và chờ. Gã có năm nghìn quân. Cướp được. Nhưng cướp thì mất danh chính, mất dân, mất Quốc Sư. Chờ thì... phụ thuộc hắn. Và gã ghét phụ thuộc.
– Ta nói thẳng. (Hoài Viễn cúi tới, mắt sắc, giọng thấp.) Ta có quân. Ngươi không. Ta có huyết thống. Ngươi không. Ta có đại thần ủng hộ. Ngươi có gì?
– Dân.
– Dân không đánh được quân.
– Đúng. Nhưng quân đánh dân thì mất nước. (Hắn nhấp trà, chậm, bình tĩnh kiểu bình tĩnh mà bên trong tim đập nhanh hơn bình thường.) Vương gia muốn ngai hay muốn nước?
Im lặng. Gã nhìn hắn. Và câu hỏi đó cắm, sâu, vì gã biết hắn đúng: cướp ngai bằng quân thì được ngai mất nước. Và Bắc Nguyên đang chờ ngoài biên giới.
– Ta muốn cả hai.
– Không ai có cả hai. Ngai hoặc nước. Chọn.
Gã đứng dậy. Bước đi. Quay lại. Nhìn hắn, mắt có thứ gì đó khác: không phải khinh, không phải kiêu, kiểu tôn trọng miễn cưỡng, kiểu lính tôn trọng đối thủ trên chiến trường.
– Ngươi không sợ ta.
– Thần sợ. Nhưng sợ không thay đổi gì. Thần vẫn phải giữ Đại Ly.
Gã nhìn hắn. Lâu. Rồi quay, bước ra, cận vệ theo, và cửa đóng, và hắn ngồi lại, một mình, và Thiên Diễn Đồng đọc nút Hoài Viễn xa dần: phân vân. Gã đang phân vân. Chưa quyết. Và "chưa quyết" của lính là khoảng thời gian ngắn, vì lính quyết nhanh, và khi quyết, lính hành động ngay.
Hoài Viễn chưa quyết. Mình câu được thời gian. Nhưng không nhiều. Gã sẽ quyết trong ngày. Và nếu gã quyết cướp...
Ba nghìn quân Trần Tử Kính chống năm nghìn quân Hoài Viễn. Thua. Nhưng mình có thứ Hoài Viễn không có: niềm tin dân. Và niềm tin, nếu dùng đúng, mạnh hơn quân.
Nếu dùng đúng.
Buổi tang lễ chiều. Triều đình, áo trắng, quỳ trước linh cữu, và Phạm Đình Chương đứng lên.
Hắn biết sẽ đến lúc này. Phạm chuẩn bị lâu rồi. Thu thập bằng chứng lâu rồi. Và hôm nay, vua vừa chết, chiếu chỉ "Quốc Sư quyết" vừa đọc, thời điểm tốt nhất: đánh Quốc Sư khi Quốc Sư vừa lên đỉnh quyền lực, vì lên đỉnh thì ngã xa nhất.
– Bẩm các đại thần! (Phạm Đình Chương, giọng to, rõ, kiểu giọng đã tập trước.) Thần có bằng chứng: Quốc Sư đời thứ 17 KHÔNG PHẢI tiên tri!
Triều đình xào xạc. Mắt nhìn Phạm. Mắt nhìn hắn. Hắn đứng, mặt bình thản, tay trong tay áo nắm chặt.
Phạm đọc bằng chứng. Ghi chép: mỗi lần Quốc Sư "phán," trước đó đều có cuộc gặp, có báo cáo, có nguồn tin. Không phải tiên tri, mà đọc người, đọc tình hình, rồi phán. Cold reading. Thu thập thông tin. Thao túng.
Bằng chứng đúng. Mỗi chữ đúng. Vì mình đúng là thế. Mình đọc người, đọc cảm xúc, đọc ý định, rồi phán. Không phải tiên tri. Chưa bao giờ là tiên tri.
Phạm đọc tiếp. Thêm ghi chép từ phái Xóa (gã không nói nguồn, nhưng hắn biết): "Quốc Sư đời 17 nói giọng lạ khi say. Giọng không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào." Và: "Quốc Sư dùng từ ngữ lạ trong nội tâm, kiểu từ ngữ của người đến từ nơi khác."
Triều đình xáo trộn. Đại thần nhìn nhau. Trương Kính Hòa gật, phụ họa. Và mầm nghi gieo, sâu, kiểu mầm gieo trong đất ướt sau mưa: mọc nhanh.
Lục Thanh Dao đứng lên. Mặt lạnh. Giọng sắc:
– Phạm Đình Chương. Bằng chứng của ngươi là lời đồn. Là ghi chép không rõ nguồn. Là suy luận. Quốc Sư đã phán đúng hàng trăm lần. Ngươi có phủ nhận được điều đó không?
– Phán đúng vì đọc người, không phải vì tiên tri!
– Đọc người đúng khác tiên tri sai ở đâu? Kết quả giống nhau: đúng. (Nàng quay nhìn triều đình, giọng rõ.) Tiên vương tin Quốc Sư. Tin bằng chiếu chỉ cuối cùng. Ngươi muốn phủ nhận Quốc Sư, nghĩa là phủ nhận chiếu chỉ của tiên vương. Nghĩa là phủ nhận tiên vương.
Phạm tái mặt. Nàng đánh đúng chỗ: phủ nhận Quốc Sư bây giờ = phủ nhận vua, = phản nghịch. Và phản nghịch thì dù có năm nghìn quân cũng không dám nhận.
Nhưng mầm nghi đã gieo. Đại thần nghe. Nghe mà không nói. Nghe mà nhớ. Và khi mầm đã gieo, nước nào cũng tưới được.
Nàng chặn. Giỏi. Chặn bằng chính trị, bằng logic, bằng trọng lượng chiếu chỉ tiên vương. Nhưng nàng chỉ chặn bề mặt. Bên dưới, mầm nghi vẫn sống. Và Phạm biết. Gã cười, nhẹ, khi ngồi xuống. Cười kiểu người gieo hạt mà biết hạt sẽ mọc.
Hắn đứng trước triều đình. Mọi mắt nhìn. Và hắn nói, giọng Quốc Sư, giọng bình tĩnh, giọng mười bảy tháng trui rèn:
– Tiên vương giao ta quyền chọn. Ta chưa chọn. Nhưng ta sẽ chọn. Trước rằm.
Bảy ngày. Câu giờ. Đủ để tính. Đủ để sắp. Đủ để lưới ổn hoặc sập.
Triều đình giải tán. Đại thần ra cửa, thì thầm, và hắn đứng, nhìn lưng họ xa dần, và Thiên Diễn Đồng đọc: phân ba. Rõ ràng. Phe Hoài Viễn, phe Lục Thanh Dao, và phe thứ ba, phe tin hắn, phe dân, phe lính biên giới, phe Quốc Sư Hội, phe "Quốc Sư là quốc vận."
Ba phe. Một ngai. Bảy ngày.
Đêm. Lục Thanh Dao đến phủ.
– Phạm sẽ tung thêm. (Nàng ngồi, tay nắm trên đùi, kiểu nắm khi căng.) Gã có nhiều hơn gã nói hôm nay.
– Ta biết.
– Ngươi định làm gì?
– Chưa biết.
Nàng nhìn hắn. Và Thiên Diễn Đồng đọc: lo. Nàng lo cho hắn. Lo thật. Kiểu lo mà mười bảy tháng trước không có, vì mười bảy tháng trước nàng giữ hắn vì lợi, và bây giờ nàng giữ vì thứ nàng không đặt tên.
– Đừng chết.
– Ngươi nói câu đó nhiều quá.
– Vì ngươi suýt chết nhiều quá.
Im lặng. Và hắn cười, nhẹ, kiểu cười mệt, kiểu cười của người đã mệt nhưng chưa được nghỉ.
– Ta sẽ không chết. Ta có ngươi. Có A Ly. Có Phùng, Diệp, Phúc An. Và ta có bảy ngày.
– Bảy ngày đủ không?
– Ở kiếp trước... (Hắn dừng. Gần nói. Rồi đổi.) Ở thế giới ta đến, người ta có câu: một tuần thay đổi mọi thứ.
Nàng nhìn hắn. Không hỏi "kiếp trước" hay "thế giới" nghĩa là gì. Nàng đã biết. Và nàng chấp nhận. Và nàng đứng dậy, bước ra, và ở ngưỡng cửa, nàng dừng:
– Ta sẽ giữ triều đình. Ngươi giữ lưới. Phân công.
Cửa đóng. Bước chân nàng xa dần.
Đêm. Phòng. A Ly ngồi trên ghế, chân co, mắt nhìn ra cửa sổ, nhìn lưới, nhìn sợi, và con bé quay lại nhìn hắn:
– Tiên sinh. Em thấy lưới. Toàn bộ. Và nó đang sập.
A Ly thấy lưới sập. Con bé thấy rõ hơn mình. Sâu hơn mình. Vì con bé là Thiên Mệnh, và Thiên Mệnh nhìn lưới kiểu người nhìn bản đồ quê hương: rõ từng đường, từng ngõ, từng nút.
– Sập nhanh hay chậm?
– Chậm. Nhưng đều. Kiểu... kiểu nhà mối mọt. Đứng thì vẫn đứng. Nhưng mỗi ngày yếu hơn. Và nếu có gì đó đẩy mạnh, gió lớn, đánh nhau, loạn...
– Sập.
Con bé gật. Mắt con bé, sáng, sâu, mười hai tuổi mà mắt kiểu mắt đã thấy ba trăm năm. Và con bé nói, nhẹ, kiểu nói thứ mình biết nhưng không muốn biết:
– Bảy ngày, Tiên sinh. Trước rằm. Nếu trước rằm không có nút mới ổn, sợi sẽ đứt hàng loạt. Và khi sợi đứt, niềm tin mất, dân hoang mang, triều đình loạn, quân đánh nhau, tất cả... cùng lúc.
Bảy ngày. Giữ Đại Ly. Chọn vua. Dẹp Hoài Viễn. Chống Phạm. Ổn lưới. Đứng ở trung tâm.
Và bên ngoài tất cả, con mắt đã gật, đang nhìn, đang chờ.
Hắn nhìn ra cửa sổ. Kinh thành tang. Đèn trắng. Khói nhang. Và phía tây, nút Hoài Viễn sáng, chờ. Phía bắc, nút Phạm tối, mưu. Phía đông, sợi dân chảy về hắn, ấm, tin, kiểu tin mà hắn không xứng đáng nhưng cũng không thể từ chối.
Bảy ngày.
Ta là Quốc Sư. Kẻ bịp giữ Đại Ly. Kẻ giả đứng ở trung tâm. Kẻ không phải vua nhưng chọn vua.
Bắt đầu.
A Ly nhìn hắn. Con bé mỉm cười, nhẹ, kiểu cười trẻ con, kiểu cười mà ba trăm năm dữ liệu không xóa được:
– Tiên sinh. Em ở đây. Em giữ từ dưới.
Con bé. Mười hai tuổi. Thiên Mệnh. Giữ từ dưới.
Nàng. Nhiếp Chính Vương. Giữ từ ngoài.
Và mình. Quốc Sư. Giữ từ trên.
Ba người. Ba tầng. Giữ Đại Ly.
Bảy ngày.
Nến cháy. Gió thổi. Và ngoài kinh thành, đêm dài, nhưng hắn không ngủ, vì kẻ đứng ở trung tâm không được ngủ khi lưới đang sập.
Và ở đâu đó, ngoài lưới, ngoài Thiên Cơ, ngoài mọi thứ hắn biết, con mắt mở, nhìn, và chờ.