Liên Minh Ba Người
Mưa đầu xuân rơi trên mái Quốc Sư Phủ, nhẹ, đều, kiểu trời rắc nước xuống mà không cần lý do, và mùi đất ướt lan qua cửa sổ mở hé, trộn với mùi trầm hương mà Xuân Nhi đốt ở hành lang.
Hắn ngồi trong phòng chính, bản đồ trải trên bàn, bảy chấm mực đỏ đánh dấu hang ổ Hắc Nguyệt nối thành vòng tròn quanh kinh thành. Thiên Diễn Đồng đã phục hồi gần hoàn toàn, nhưng mỗi khi nhìn lưới Thiên Cơ quá lâu, đau vẫn nhói sau gáy, kiểu vết thương đã lành mà cơ thể chưa quên.
Hai người ngồi đối diện.
Lục Thanh Dao ở bên trái, áo tím nhạt, tóc buông lỏng thay vì búi gọn kiểu vào triều. Nàng đã rời hoàng cung lúc chạng vạng, không thị vệ, không xe kiệu, đi bộ qua ba con phố mùa mưa, và điều đó nói nhiều hơn mọi lời nàng có thể nói. Mắt nàng nhìn bản đồ, kiểu nhìn một bàn cờ mà cả hai phe đều chưa hiểu hết quân.
Diệp Trúc Khanh ở bên phải, kiếm đặt ngang đùi, lưng tựa tường, kiểu người quen ngồi ở nơi có thể đứng dậy nhanh nhất. Nàng không nhìn bản đồ. Nàng nhìn cửa, nhìn cửa sổ, nhìn mái nhà, kiểu người canh gác mà tay vẫn trên chuôi kiếm dù đang ngồi họp.
Ba người. Lần đầu tiên ngồi cùng bàn. Lục Thanh Dao và Diệp Trúc Khanh chưa bao giờ nói chuyện riêng, chưa bao giờ ở cùng phòng mà không có triều đình hay sự kiện chen giữa. Một người cầm quyền, một người cầm kiếm, và mình, tên lừa đảo cầm miệng.
Ba thứ khác nhau. Nhưng kẻ thù giống nhau.
Hắn bắt đầu.
– Nguyệt Thi. Quốc Sư đời thứ ba. Hai trăm năm mươi năm trước, gã thao túng Thiên Cơ mạnh nhất trong mười bảy đời Quốc Sư. Thiên Cơ nuốt gã. Gã không chết, không sống. Nằm dưới Trường Xuân Cung, thành nút, nối trực tiếp vào lưới. Hắc Nguyệt Môn thờ gã, nuôi gã bằng oán khí, chờ gã thức.
Im lặng. Mưa rơi ngoài hiên, đều, kiểu thời gian đếm nhịp.
Lục Thanh Dao:
– Ngươi biết từ bao giờ?
– Về Nguyệt Thi, nửa tháng. Về mạng lưới Hắc Nguyệt, gần hơn. Về mối liên hệ giữa chiến tranh Bắc Nguyên và oán khí nuôi Nguyệt Thi, năm ngày.
Nàng không hỏi tại sao không nói sớm. Nàng hiểu: có những thứ phải ghép đủ manh mối rồi mới đáng nói, vì nói nửa vời với Nhiếp Chính Vương là lãng phí, hoặc nguy hiểm.
Diệp Trúc Khanh:
– Phong ấn còn mấy lớp?
– Bảy lớp ban đầu. Ba đã mục. Hai đang nứt. Còn hai.
– Hai lớp thì bao lâu?
Hắn nhìn bản đồ. Nhìn dòng mực đỏ chảy từ biên giới phía bắc về kinh thành, kiểu hắn vẽ sáng nay khi đọc báo cáo chiến trường.
– Nếu chiến tranh tiếp tục, và oán khí từ chiến trường chảy về như hiện tại... không biết. Có thể vài tháng. Có thể vài tuần. Phong ấn không nứt đều, nó nứt theo xung lượng. Một trận đánh lớn, nghìn xác, có thể phá một lớp trong một đêm.
Diệp Trúc Khanh gật. Không hỏi thêm. Nàng đã hiểu đủ: thời gian không đứng về phe họ.
Lục Thanh Dao nhìn hắn:
– Nếu Nguyệt Thi thức, chuyện gì xảy ra?
– Gã là Quốc Sư đời ba, mạnh nhất. Hai trăm năm mươi năm nằm trong lưới Thiên Cơ, gã không còn là người. Gã là một phần của lưới. Nếu gã thao túng lưới từ bên trong...
Hắn dừng. Tìm cách diễn đạt mà không cần thuật ngữ kiếp trước.
– Thiên Cơ là dòng sông. Niềm tin của thiên hạ là nước. Ta uốn dòng sông từ bên ngoài, ném đá, dựng đập, chuyển hướng. Nguyệt Thi khác. Gã ở BÊN TRONG dòng sông. Gã là một phần nước. Nếu gã thức, gã không uốn sông. Gã LÀ sông. Và dòng sông tự quyết mình chảy đi đâu.
Im lặng. Mưa nặng hạt hơn, gõ trên mái ngói, kiểu trời cũng muốn nhấn mạnh điều hắn vừa nói.
Lục Thanh Dao:
– Nghĩa là niềm tin toàn thiên hạ sẽ bị gã kiểm soát?
– Không hẳn kiểm soát. Rối loạn. Gã đã nằm hai trăm năm mươi năm, gã không còn là người có mục đích rõ ràng. Gã là bản năng. Như cơn sốt. Cơn sốt không có mục tiêu, nó chỉ đốt. Và khi niềm tin rối loạn, thực tại rối theo. Khí vận, quốc vận, vận mệnh cá nhân, tất cả bị xoáy. Mọi thứ ta xây bằng niềm tin sẽ sụp.
Và đó mới là viễn cảnh lạc quan. Viễn cảnh bi quan: gã vẫn có ý thức, vẫn có mục đích, và mục đích đó là thứ mà hai trăm năm mươi năm trong bóng tối đã biến thành.
Diệp Trúc Khanh rút kiếm khỏi vỏ, đặt lưỡi trên bàn, ánh thép lạnh trong ánh nến. Không phải đe dọa. Là cách nàng suy nghĩ: kiếm trên tay thì đầu sáng hơn.
– Vậy chém. Chém Nguyệt Thi.
– Không chém được nút Thiên Cơ. Gã không phải thịt xương nữa. Gã là nút trên lưới. Chém nút là chém lưới. Và lưới nối mọi thứ.
Nàng nhìn hắn. Mắt bình tĩnh, kiểu người đã nghe nhiều thứ không chém được trong đời và vẫn sống tốt.
– Vậy ta bảo vệ A Ly khỏi bọn chúng. Ngươi tìm cách phong ấn lại.
– Phong ấn lại bằng gì? Phong ấn cũ là của Quốc Sư đời bốn đến đời bảy, bốn đời liên tiếp hy sinh sức sống dựng bảy lớp. Ta không có bốn Quốc Sư.
Nàng gật. Kiếm tra vỏ. Gọn, kiểu đóng lại vấn đề đã thử.
Lục Thanh Dao nói, giọng kiểu nàng nghĩ xong rồi mới mở miệng:
– Ta cần chiến tranh kết thúc. Không có chiến tranh thì không có oán khí. Không có oán khí thì Nguyệt Thi chậm tỉnh. Chậm đủ để tìm cách khác.
– Đúng. Nhưng kết thúc chiến tranh nghĩa là đàm phán. Và đàm phán với Bắc Nguyên cần Quốc Sư phán cho Bắc Nguyên tin.
Hắn nhìn nàng. Nàng nhìn lại.
– Vấn đề: lời ta không hoạt động ngoài biên giới. Niềm tin có ranh giới. Dân Đại Ly tin Quốc Sư, nhưng tướng Bắc Nguyên không tin. Với họ, ta chỉ là kẻ lạ nói tiếng lạ.
Quy tắc năm. Giới hạn của miệng. Bài học từ triều hội khẩn khi năm vạn quân Bắc Nguyên vượt biên. Lời tiên tri chỉ mạnh ở nơi người ta tin.
Lục Thanh Dao:
– Ngươi đàm phán không cần Thiên Cơ trước đây chưa?
– Chưa. Ở đây chưa. Nhưng kiếp... trước khi thành Quốc Sư, ta có kỹ năng khác. Đọc người, đàm phán, thuyết phục. Không cần ai tin ta là thần. Chỉ cần họ tin ta nói đúng.
Kiếp trước, mình đàm phán hợp đồng truyền thông, thương lượng giá quảng cáo, xử lý khủng hoảng khách hàng. Không phải Thiên Cơ. Thuần logic, thuần đọc vị, thuần nói chuyện.
Câu hỏi là: kỹ năng đó có đủ khi đối phương là tướng quân kỵ binh thảo nguyên?
Diệp Trúc Khanh nhìn hắn:
– Ngươi muốn đi biên giới.
Không phải câu hỏi.
– Đúng. Đàm phán trực tiếp. Không cần Thiên Cơ. Chỉ cần lý.
– Một mình?
– Không. Ta cần ngươi.
Nàng gật, không cần hỏi vì sao. Biên giới nguy hiểm. Hắn không có vũ khí. Lý do hiển nhiên.
Lục Thanh Dao:
– Triều đình sẽ không đồng ý Quốc Sư đi biên giới. Vương Bách Nhẫn sẽ dùng chuyện này phản đối. Và vua... vua đang yếu, gã sợ mất Quốc Sư.
– Nên ta cần nàng. Nhiếp Chính Vương cho phép. Triều đình không dám cản.
Im lặng. Mưa vẫn rơi. Ba người nhìn nhau, và hắn nhận ra điều kỳ lạ: không cần Thiên Diễn Đồng, hắn cũng đọc được cả hai.
Lục Thanh Dao: đang cân nhắc. Không phải có hay không, mà là khi nào và bằng cách nào. Nàng đã quyết rồi, chỉ đang tính bước đi.
Diệp Trúc Khanh: đã gật. Nàng không cân nhắc. Nàng chiến đấu. Đó là câu trả lời cho mọi câu hỏi.
Ba người. Một cầm quyền. Một cầm kiếm. Một cầm lời.
Chống một tông môn tà đạo hai trăm năm mươi năm tuổi, một cuộc chiến tranh, và một vị thần đang thức dậy.
Lục Thanh Dao đứng dậy. Bước đến bàn, nhìn bản đồ, nhìn vòng tròn đỏ quanh kinh thành, nhìn dòng mực chảy từ phía bắc.
– Ba mũi. Ta xử lý triều đình và Vương Bách Nhẫn. Diệp cô nương đi cùng ngươi ra biên giới, bảo vệ trên đường. Phúc An canh phủ và A Ly.
Nàng nhìn hắn. Mắt sắc, kiểu Nhiếp Chính Vương ra lệnh, nhưng ở đáy mắt, sâu, nơi ánh nến không chiếu tới, có thứ gì khác. Thứ mà nàng không cho phép mình gọi tên.
– Ba ngày. Ta cần ba ngày sắp xếp. Chiếu chỉ, thị vệ đi cùng, lý do chính thức. Quốc Sư đi biên giới "thị sát khí vận chiến trường." Không ai cần biết ngươi đi đàm phán.
Nàng giỏi. Luôn giỏi. Che giấu mục đích thật bằng mục đích giả, kiểu mình bịa tiên tri. Chúng ta giống nhau ở chỗ đó, và khác nhau ở chỗ nàng tin mình đang làm đúng.
Diệp Trúc Khanh:
– Biên giới có kỵ binh Bắc Nguyên. Ngươi cần kiếm bên cạnh.
– Phúc An canh phủ được không?
– Gã trung thành, cẩn thận. A Ly không ra ngoài, Phúc An giữ cửa, đủ rồi.
Nàng nói kiểu người đánh giá khả năng chiến đấu theo bản năng. Phúc An không cầm kiếm giỏi, nhưng gã biết canh, biết gọi cứu viện, biết không mở cửa cho người lạ. Và ba ngày đường biên giới, cần kiếm Diệp Trúc Khanh hơn cần ở phủ.
Mưa tạnh. Trời trong dần, kiểu bão qua rồi để lại sạch.
Lục Thanh Dao đi trước. Ở cửa, nàng dừng, quay lại nhìn hắn. Không nói gì. Nhìn lâu, kiểu người muốn nói thêm một câu nhưng câu đó nặng quá, nói ra sẽ thay đổi thứ gì đó mà nàng chưa sẵn sàng thay đổi.
Rồi đi. Bước nhẹ trên hành lang ướt, áo tím lẫn vào bóng đêm.
Diệp Trúc Khanh đứng dậy, kiếm lên vai:
– Đủ không?
Hắn biết nàng hỏi gì. Ba người. Chống tất cả.
– Không. Nhưng phải đủ.
Nàng nhìn hắn. Rồi gật, kiểu gật của kiếm khách: không cần đủ, chỉ cần có kiếm.
Lên mái. Bóng trắng lướt qua, nhanh, nhẹ, rồi mất. Nàng canh đêm. Kiểu mọi đêm kể từ khi hứa "nhanh hơn."
Hắn ngồi lại. Một mình. Nhìn bản đồ.
Ba người. Chống một tông môn tà đạo hai trăm năm mươi năm, một cuộc chiến tranh, và một vị thần đang trở mình dưới đất.
Không đủ. Nhưng phải đủ.
Và mình sắp đi biên giới. Nơi Thiên Cơ không nghe. Nơi miệng Quốc Sư vô dụng. Nơi mình chỉ là Tạ Cảnh Minh, tên lừa đảo kiếp trước, với kỹ năng đọc người và thuyết phục.
Kỳ lạ. Lần đầu kể từ khi xuyên không, mình mong muốn quay lại làm chính mình. Không phải Quốc Sư. Không phải Thiên Cơ. Chỉ là kẻ nói chuyện giỏi.
Vì đôi khi, thứ mạnh nhất không phải thần thông. Mà là nói đúng câu, đúng lúc, với đúng người.
Mưa đã tạnh hẳn. Ngoài hiên, Tiểu Phúc dọn chén trà, nhẹ tay, kiểu sợ động tiếng, sợ phiền tiên sinh đang nghĩ. Gió đêm mang mùi đất ướt và mùi hoa mai sớm từ vườn phía tây, nơi A Ly trồng cả bốn cây từ hạt, bốn cây đều sống, vì niềm tin của nàng tưới cây không kém gì nước.
Trên trời, lưới Thiên Cơ mờ mờ hiện qua tầng mây tạnh mưa, và hắn thấy: sợi nối đến Lục Thanh Dao đang đi xa dần, sáng, mềm, kiểu sợi tơ mà gió không đứt. Sợi đến Diệp Trúc Khanh trên mái, sáng, căng, kiểu dây cung. Và xa hơn, phía bắc, dòng đen vẫn chảy, chậm, đều, về kinh thành, về Trường Xuân Cung, về nơi có thứ gì đó đang trở mình.
Nguyệt Thi. Hai trăm năm mươi năm. Gã cũng từng là Quốc Sư. Gã cũng từng giỏi nói. Gã cũng từng tin mình kiểm soát được Thiên Cơ.
Mình khác gã ở đâu?
Ở chỗ mình biết sợ? Hay ở chỗ mình có người đáng sợ mất?
Câu hỏi treo trong đêm, không có đáp án, kiểu mọi câu hỏi quan trọng đều như vậy.