Hậu Quả Lan
Hắn về kinh thành ngày thứ bảy, đúng hạn Lục Thanh Dao cho.
Bảy ngày ở Mạc Lăng: ba ngày dọn bùn, hai ngày phát lương, một ngày đếm xác, một ngày đường về. Và mỗi ngày ở đó hắn nghe cùng một câu, từ những người khác nhau, bằng giọng khác nhau, nhưng nghĩa giống nhau: "Quốc Sư phán thịnh mà."
Hội đồng họp khẩn sáng hôm sau hắn về. Hắn vào đại sảnh, và hắn biết trước khi ai mở miệng: phòng đã chia phe. Hoài Viễn ngồi ở ghế tướng quân, tay đặt trên thành ghế, mắt sáng, kiểu sáng mà hắn đã thấy ở kiếp trước trên mặt những người ngửi thấy quyền lực trong khủng hoảng. Phạm Đình Chương ngồi bên phải Hoài Viễn, mặt phẳng. Lục Thanh Dao ngồi ở vị trí Nhiếp Chính, mặt lạnh, tay nắm chặt quạt gấp đã đóng.
– Mạc Lăng. (Hoài Viễn mở lời, không đợi hắn.) 247 chết. Hơn 4.000 mất nhà. Đê vỡ. Ta sẽ không hỏi tại sao đê vỡ, vì ai cũng biết: ngân sách sửa đê bị chuyển sang xây kho, và kho xây vì "Quốc Sư phán thịnh." Ta sẽ hỏi: đến bao giờ?
Im lặng.
– Đến bao giờ chúng ta để một người quyết thay thiên hạ bằng lời? (Hoài Viễn đứng lên, kiểu đứng mà tướng đứng trước quân.) Hội đồng là thí nghiệm. Thí nghiệm đã cho kết quả. Kết quả là 247 xác ở Mạc Lăng. Dân cần vua. Không phải hội đồng, không phải Quốc Sư phán, mà vua. Người chịu trách nhiệm. Người có quyền ra lệnh, và chịu hậu quả khi lệnh sai.
Gã nói "dân cần vua" nhưng gã muốn nói "dân cần ta." Và gã dùng 247 xác để mở đường, kiểu dùng mà hắn biết gã không tàn nhẫn hơn Phạm, nhưng gã thực dụng hơn, và thực dụng có nghĩa gã sẽ bước qua xác nếu xác nằm trên đường đến ngai.
Hắn nói. Giọng bằng, kiểu giọng mà hắn dùng ở Mạc Lăng trước dân sống sót:
– Mạc Lăng là bài học. Lời ta lan xa hơn ta kiểm soát được. Ta sẽ kiểm soát chặt hơn.
– Kiểm soát thế nào? (Hoài Viễn hỏi, nhanh.) Ngươi nói sáu chữ, mất một chữ, 247 chết. Ngươi sẽ nói ít hơn? Không nói? Hay nói rồi cử người chạy theo kiểm tra xem ai hiểu đúng?
Hắn không trả lời. Vì gã đúng. Hắn không biết kiểm soát thế nào.
Lục Thanh Dao lên tiếng, giọng lạnh nhưng chậm:
– Hội đồng chưa đến lúc giải tán. Mạc Lăng là hậu quả của nhiều quyết định, không phải một. Ngân sách do ai cắt? Cổng do ai đóng? Và ai gửi người đến Mạc Lăng xem thay vì giúp?
Câu cuối nhắm Hoài Viễn. Gã nhận, mặt không đổi:
– Ta gửi người xem vì ta không có quyền gửi người giúp. Đó là vấn đề. Quyền nằm ở hội đồng, mà hội đồng không ai chịu trách nhiệm.
---
Chiều hôm đó, Phúc An mang đến một cuộn giấy. Thư riêng, chữ Hứa Trường An, nét bút cứng. Kèm thư là bản thảo. Dài. Hắn đọc tiêu đề: "Quốc Sư Ngũ Luận, bài năm: Lời Nói Giết Người."
"Quốc Sư không cầm đao. Nhưng lời hắn sắc hơn đao. Khi thiên hạ tin mỗi chữ, mỗi chữ trở thành vũ khí. Và vũ khí không chủ đích giết nhiều hơn vũ khí có chủ đích, vì vũ khí có chủ đích biết nơi nào không nên đâm, còn vũ khí không chủ đích bay đến đâu thì chết đến đó."
"Mạc Lăng không phải thảm họa thiên nhiên. Đê vỡ vì mưa, nhưng dân chết vì tin. Tin lời Quốc Sư mà không chạy. Tin lời Quốc Sư mà ở lại. Lời Quốc Sư không giết. Nhưng niềm tin vào lời Quốc Sư giết."
Hắn đọc hết rồi đặt xuống, mở thư:
"Ngươi biết ta vẫn tin ngươi. Nhưng ta phải viết thật. Thật không phải vì ghét, thật vì cần. Nếu ta không viết, ai viết? Và nếu không ai viết, ai sẽ hỏi: Quyền lực lời nói có giới hạn không? Trước khi lời tiếp theo giết người tiếp theo."
Gã đúng. Gã viết đúng. Và "đúng" đau hơn "sai," vì "sai" thì cãi được, "đúng" thì chỉ nuốt.
---
Tin tức từ sáu trấn khác đổ về trong tuần sau đó.
Trấn Thanh Hà: giá vải giảm ba mươi phần trăm kể từ khi tin Mạc Lăng lan đến. Thương nhân hoảng, bán tháo. "Quốc Sư phán thịnh" không còn là bảo đảm.
Trấn Bạch Thủy: hai QS Hội (chi nhánh) tuyên bố "Mạc Lăng là ngoại lệ, Quốc Sư vẫn đúng." Một QS Hội (chi nhánh thứ ba) giải tán. Niềm tin dao động nhưng không sụp, kiểu dao động mà người đi dây dao động: chưa ngã nhưng ai nhìn đều biết đang lệch.
Kinh thành: "Quốc Sư Ngũ Luận" của Hứa Trường An được sao chép và bán ở chợ sách, giá bốn tiền một bản. Bán chạy nhất: Bài Năm. Dân đọc, bàn, và chia hai: "Hứa nói đúng" đấu với "Hứa phản Quốc Sư."
Bong bóng chưa vỡ. Bong bóng co. Mạc Lăng là lỗ thủng đầu tiên, nhưng lỗ thủng không xì hết hơi, lỗ thủng chỉ khiến hơi ra chậm, và chậm nghĩa là bong bóng teo nhưng không tan, và teo thì méo, và méo thì không kiểm soát được hình dạng.
A Ly ngồi ở bàn, mắt nhìn lưới. Con bé vẽ lên giấy, kiểu vẽ mà hắn đã thấy hồi con bé lần đầu mô tả sợi mờ: đường nét nguệch ngoạc, không phải vẽ mà ghi lại thứ mắt thấy.
– Lưới đang thay đổi, Tiên sinh. (Con bé nói, không ngẩng lên.) Sợi không mất. Sợi đổi màu. Từ vàng sang xám. Và sợi xám không yếu hơn sợi vàng. Sợi xám nặng hơn. Vì nghi thì nặng hơn tin.
Niềm tin biến chất. Không mất, mà biến. Và khi biến, lưới không yếu đi, lưới méo. Sợi chéo nhau, rối, kiểu lưới đánh cá bị gỡ sai. Và mình đứng ở trung tâm lưới méo.