Chiến Trường Không Có Kiếm
Đường từ kinh thành đến quận Thanh Lâm đi ba ngày bình thường. Tạ Cảnh Minh đi trong hai ngày rưỡi.
Xe ngựa chạy suốt đêm, dừng chỉ để thay ngựa ở trạm. Diệp Trúc Khanh ngồi trên nóc xe, kiếm ngang đùi, mắt quét hai bên đường. Tiểu Phúc ngồi trong xe, ôm bọc hành lý, ngủ gật rồi giật mình dậy mỗi lần bánh xe xóc ổ gà.
Hắn không ngủ. Ngồi nhìn cánh đồng lúa chạy ngược ngoài cửa xe, vàng xanh, lúa đang trổ đòng. Mùa thu Đại Ly, lúa trổ, dân gặt, chợ đông. Ở kinh thành, hắn quên rằng phần lớn thiên hạ sống bằng lúa chứ không bằng lời.
Năm nghìn người cầm giáo. Bao nhiêu trong số đó đáng lẽ phải đang gặt lúa?
Ngày thứ hai. Trưa. Quán trà ven đường, cách Thanh Lâm nửa ngày.
Hắn dừng nghỉ. Quán nhỏ, bốn cái bàn, mái tranh, bà già bán trà nấu trên bếp đất. Dân đi đường thưa, mặt ai cũng lo, mắt nhìn ngang nhìn dọc.
Diệp Trúc Khanh ngồi đối diện. Chén trà trước mặt, không uống. Mắt quét ra đường.
– Tin mới nhất?
– Mã Viễn Sơn chiếm phủ quận, đóng cổng thành. Gã tuyên bố "Thanh Lâm tự trị" nhưng không tấn công ra ngoài. Chờ.
– Chờ gì?
– Chờ triều đình phản ứng. Gã biết triều đình sẽ gửi quân. Gã muốn triều đình gửi quân.
Nàng nhướn mày.
– Muốn?
– Nếu triều đình gửi quân đánh dân, gã thành anh hùng kháng triều. Dân các quận khác sẽ nghe, sẽ sợ, sẽ nghĩ "hôm nay Thanh Lâm, ngày mai mình." Mã Viễn Sơn không phải kẻ ngu. Gã đánh cược vào phản ứng của triều đình.
Nàng im. Nhìn hắn.
– Vậy ngươi đến, gã được gì?
– Gã được Quốc Sư. Chém Quốc Sư trước năm nghìn quân, to hơn chém quan quận.
– Ngươi biết mà vẫn đi.
– Vì nếu ta không đi, Trần Tử Kính sẽ đi. Ba vạn quân, mười ngày, xong. Nhưng hai nghìn dân chết. Và mỗi xác là một sợi Thiên Cơ đứt. Đứt đủ nhiều, lưới Thanh Lâm sập. Lưới sập, các quận lân cận rung. Rung đủ lâu, sợi nứt lan. Và Hắc Nguyệt đang chờ kẽ nứt.
Nàng nhìn lâu. Rồi uống trà. Một hớp. Đặt chén xuống.
– Kiếm ta chém được năm mươi. Không phải năm nghìn.
– Ta không cần nàng chém. Ta cần nàng đứng sau lưng. Để gã biết: nếu gã ra tay, có người chém lại.
– Răn đe.
– Đúng. Và nếu gã không ra tay, ta nói chuyện. Nói cho đến khi gã nghe.
– Nếu gã không nghe?
Hắn nhìn chén trà. Nước trà rẻ, nhạt, lá vàng nổi trên mặt.
– Thì ta quỳ.
Nàng đặt chén xuống mạnh. Tiếng sứ chạm gỗ.
– Ngươi vừa nói gì?
– Lục Thanh Dao nói đừng quỳ. A Ly sợ thấy ta quỳ. Nàng cũng không muốn ta quỳ. Ta biết. Nhưng nếu cái giá để năm nghìn người hạ giáo là ta quỳ xuống trước Mã Viễn Sơn, ta sẽ quỳ.
– Quốc Sư quỳ trước phản tướng. Ngươi hiểu hậu quả không?
– Hiểu. Vương Bách Nhẫn sẽ tâu "Quốc Sư hèn nhát, nhục quốc thể." Vua sẽ nghi thêm. Triều đình sẽ dao động. Oai Quốc Sư sẽ mất.
– Mà vẫn quỳ?
– Oai mất thì xây lại. Mạng mất thì không.
Im lặng dài. Gió thổi qua quán, mái tranh xào xạc.
Diệp Trúc Khanh nhìn hắn. Lâu. Kiểu nhìn mà nàng không nhìn ai khác, không phải nhìn đánh giá, không phải nhìn nghi ngờ. Nhìn kiểu lần đầu thấy rõ thứ gì đó.
– Ngươi thay đổi rồi.
– Sao?
– Lần đầu gặp ngươi ở Trường Xuân Cung, ngươi sợ ta chém. Mặt trắng, mồ hôi lạnh, mắt liếc tìm đường lui. Bây giờ ngươi đi vào giữa năm nghìn thanh kiếm, không mặc giáp, không mang vũ khí, chỉ có cái miệng. Và ngươi sẵn sàng quỳ.
– Nàng nói hay hay dở?
– Ta nói: đó không phải kẻ lừa đảo.
Nàng nói ta không phải kẻ lừa đảo.
Kỳ lạ. Từ khi xuyên không, mình tự gọi mình là kẻ lừa đảo. Lừa vua, lừa dân, lừa Thiên Cơ. Nhưng kẻ lừa đảo không quỳ. Kẻ lừa đảo chạy. Mình đang đi vào, không phải chạy ra.
Vậy mình là gì?
Chưa biết. Nhưng Diệp Trúc Khanh, người không tin Quốc Sư, không tin tiên tri, chỉ tin kiếm, vừa nói mình không phải kẻ lừa đảo. Và nàng không dễ nói sai.
Chiều muộn. Cách Thanh Lâm hai dặm.
Từ đây đã thấy khói. Không phải khói bếp, khói đốt. Ai đó đốt ruộng ngoài thành, kiểu đốt cỏ dọn bãi cho quân đóng. Cờ phản treo trên cổng thành xa xa, vải đỏ, chữ viết lớn mà hắn không đọc rõ từ khoảng cách này.
Lính canh ngoài thành. Mười người, giáo gỗ, áo vải, không giáp. Dân vũ trang, không phải lính chuyên nghiệp. Mặt trẻ, mắt sợ nhiều hơn giận.
Dân. Mấy tháng trước còn gặt lúa, bán rau. Bây giờ cầm giáo, canh cổng, gọi mình là quân phản loạn. Vì mình đùa một câu.
Xe ngựa dừng. Hắn bước xuống.
Tiểu Phúc nắm tay áo hắn:
– Công tử, để con đi trước...
– Không. Đứng đây. Canh xe.
– Nhưng...
– Tiểu Phúc. Con tin ta?
Gã nhìn hắn. Mắt gã tròn, ướt, sợ. Nhưng gật.
– Con tin.
– Thì đứng đây.
Hắn bước tới. Diệp Trúc Khanh theo sau, hai bước, tay trên đốc kiếm nhưng không rút.
Lính canh nhìn. Một gã trẻ nhận ra trước:
– Quốc... Quốc Sư?
Đám lính nhốn nháo. Giáo chĩa ra, rồi hạ, rồi chĩa lại. Không biết nên đâm hay quỳ.
Đúng rồi. Mình là Quốc Sư. Người phán họ phản. Cũng là người phán họ trung thành. Họ không biết tin lời nào. Và giáo trong tay run vì không biết nên chĩa hay hạ.
Hắn dừng. Cách đám lính mười bước. Nhìn họ. Từng người. Mở Thiên Diễn Đồng.
Gã thứ nhất: sợ. Sợ nhiều hơn giận. Muốn về nhà.
Gã thứ hai: giận. Giận vì bị quan quận đánh roi khi "Quốc Sư phán phản." Vết roi chưa lành, hắn nhìn thấy dấu đỏ trên cổ gã.
Gã thứ ba: hoang mang. Không biết mình đang ở phe nào. Cầm giáo vì hàng xóm cầm.
Mười người. Không ai giống ai. Nhưng có chung một thứ: không muốn ở đây.
– Ta là Quốc Sư. Đến gặp Mã Viễn Sơn. Dẫn ta vào.
Đám lính nhìn nhau. Gã trẻ nhất nuốt nước bọt:
– Đại... đại tướng quân nói, ai đến đều phải giao vũ khí...
Hắn dang hai tay:
– Nhìn đi. Ta không có vũ khí.
Mắt họ nhìn xuống tay hắn. Tay trần. Không kiếm, không đao, không gì. Chỉ có vết rát và da bong từ hôm dọn gạch.
Rồi nhìn Diệp Trúc Khanh. Kiếm trên lưng.
– Nàng theo bảo vệ ta. Kiếm không rời người nàng.
Gã trẻ:
– Nhưng đại tướng quân nói...
Diệp Trúc Khanh nhìn gã. Một cái nhìn. Gã im.
Diệp Trúc Khanh không cần nói. Nàng là loại người mà nhìn một cái, người đối diện hiểu: kiếm này chém nhanh hơn miệng gã nói.
– Dẫn ta vào. Nói Mã Viễn Sơn: Quốc Sư đến. Một mình. Không quân, không giáp. Chỉ có miệng.
Gã trẻ chạy đi. Chín người còn lại đứng, giáo vẫn cầm, nhưng không chĩa nữa. Hắn bước qua giữa họ, mười bước, mỗi bước một nhịp tim.
Bước vào giữa quận phản loạn. Không áo giáp. Không quân đội. Chỉ có bộ áo Quốc Sư, cái miệng tạo ra mớ hỗn độn này, và Diệp Trúc Khanh với thanh kiếm chém được năm mươi.
Kiếp trước, mình chạy trốn cả đời. Chạy khỏi vụ lừa đảo, chạy khỏi nạn nhân, chạy khỏi hậu quả. Chết khi đang chạy.
Kiếp này, mình đi vào.
Không biết đó là dũng cảm hay ngu xuẩn. Nhưng ít nhất, mình không chạy.
Cổng thành Thanh Lâm. Mở.
Phố vắng. Quán đóng cửa. Dân trong nhà, nhìn qua khe cửa. Lính đi tuần, giáo gỗ, áo vải đỏ cột trên tay (phù hiệu phản quân). Tường có chữ viết sơn trắng: "Quốc Sư phán, dân Thanh Lâm tuân."
"Quốc Sư phán, dân Thanh Lâm tuân." Họ dùng lời mình làm cờ. Lời đầu tiên, lời đùa. Và bây giờ lời đó sơn trên tường, trắng trên nâu, to, rõ, không xóa được.
Hắn đi qua phố chính. Dân nhìn qua khe cửa. Mắt sợ, mắt giận, mắt tò mò. Không ai quỳ. Không ai ném đá. Chỉ nhìn.
Mình đi qua phố họ bằng chân. Lần trước đến bằng kiệu, bằng lính hộ vệ, bằng lời. Lần này bằng chân. Và họ nhìn bằng mắt khác.
Phủ quận. Cổng gỗ lớn, nay thêm rào gỗ nhọn, lính canh hai bên, nghiêm hơn bọn ngoài thành. Cờ đỏ treo cao, chữ "Thanh Lâm Tự Trị" viết ngang.
Gã trẻ ban nãy đứng chờ:
– Đại tướng quân đồng ý gặp. Ở sân phủ. Có ba trăm quân đứng xem.
Ba trăm quân xem Quốc Sư gặp phản tướng. Sân khấu. Mã Viễn Sơn muốn sân khấu.
Gã thông minh. Gã biết: gặp riêng thì ta có thể thuyết phục. Gặp trước ba trăm người, gã có thế, ta bị áp lực.
Nhưng gã không biết: sân khấu là sở trường của ta. Kiếp trước, ta lừa được cả nghìn người trong hội trường. Kiếp này, ba trăm.
Khác nhau ở chỗ: kiếp trước ta nói dối trên sân khấu. Kiếp này ta phải nói thật.
Hắn bước vào.
Sân phủ quận rộng, lát đá, cây hoè già bên trái, giếng nước bên phải. Ba trăm quân đứng hai bên, giáo dựng, mặt nghiêm. Ở đầu sân, trên bậc thang phủ quận, một người đứng.
Mã Viễn Sơn.
Cao, vai rộng, mặt rám nắng, sẹo dài từ thái dương trái xuống cằm. Áo giáp da, kiếm đeo hông, tay chắp sau lưng. Mắt nhỏ, sáng, kiểu mắt người quen đọc chiến trường.
Thiên Diễn Đồng đọc: giận. Giận sâu, giận cũ, không phải giận bốc đồng. Giận kiểu tích lũy. Và dưới giận: đau. Kiểu đau của người mất thứ gì đó mà không lấy lại được.
Gã không phải kẻ điên. Gã là người giận đúng chỗ. Và đó mới nguy hiểm.
Hắn dừng giữa sân. Nhìn lên.
Mã Viễn Sơn nhìn xuống.
Im lặng. Ba trăm người im lặng.
Rồi gã nói. Giọng trầm, đều, kiểu người quen ra lệnh:
– Quốc Sư phán Thanh Lâm phản. Thì phản cho vua xem.
Ba trăm quân dậm giáo xuống đá. Một tiếng. Rền.
Hắn nhìn thẳng Mã Viễn Sơn. Không né.
Đây rồi. Sân khấu. Ba trăm khán giả. Một phản tướng. Một tên lừa đảo mặc áo Quốc Sư.
Lần này, không lừa. Lần này, nói thật.
Bắt đầu.