Quốc Sư Giả Mạo
Chương 146: Ứng Cử Viên
Chương 146

Ứng Cử Viên

Quán trà nằm ở cuối phường đông, kẹp giữa tiệm thuốc đóng cửa và một nhà kho cũ mà Phúc An đã thuê từ hai tháng trước dưới tên giả, kiểu nhà kho mà nhìn ngoài tưởng bỏ hoang nhưng bên trong có cửa thông sang quán trà, có ghế, có nến, có trà ấm, có hai thị vệ mặc thường phục đứng ở hai đầu hẻm. Hắn đến sớm nửa canh giờ, ngồi trong phòng hậu, nhìn bàn trà gỗ sẫm màu, ngửi mùi trúc diệp thanh mà Phúc An đã pha sẵn, và nghĩ rằng gặp ứng cử viên hoàng tộc trong quán trà bình dân là chuyện mà kiếp trước hắn gọi là "đưa ông lớn đi ăn cơm bình dân để chụp hình đăng mạng", kiểu hạ thấp bối cảnh để nâng cao ấn tượng.

Nhưng hôm nay không phải diễn. Hôm nay hắn cần đọc.

Lục Thanh Dao đến trước Hoài An mười lăm phút, bước vào bằng cửa sau, mặc áo thường dân nhưng cách nàng bước vẫn là cách bước của Nhiếp Chính Vương: mỗi bước đều, mỗi bước chắc, kiểu bước mà kẻ quen đi trên nền đá sáng bóng không thể giả khi đi trên nền gạch vỡ. Nàng ngồi xuống đối diện hắn, nhìn phòng, nhíu mày nhẹ:

– Phúc An chọn chỗ tốt. Kín, hai lối ra, nhìn được hẻm phía tây.

– Gã biết làm. Ta trả lương xứng đáng.

Nàng không cười, nhìn hắn:

– Hoài An sẽ đến. Ta đã gặp gã riêng hôm qua, nói rõ: gặp Quốc Sư không phải cam kết, chỉ là nói chuyện. Gã đồng ý nhanh hơn ta tưởng.

– Nhanh vì sợ. Không phải vì muốn.

Nàng gật, nhẹ, kiểu gật mà nàng dùng khi hắn nói đúng thứ nàng đã nghĩ nhưng không muốn nói trước.

Tiếng bước chân ngoài hẻm, nhẹ, rụt rè, kiểu bước mà hắn nghe là biết: người đang đến không quen đi chỗ kín. Cửa mở, Phúc An dẫn vào, rồi khép cửa, lui ra, và hắn nhìn Lý Hoài An lần đầu tiên.

Trẻ. Đó là ấn tượng đầu tiên. Gã trẻ hơn hắn tưởng, hai mươi hai nhưng trông như mười chín, mặt mỏng, mắt sáng nhưng không sắc, kiểu sáng của người đọc sách nhiều chứ không phải sáng của kẻ nhìn thấu người. Tay gã đặt trên đầu gối, hai bàn tay hơi run, và hắn đếm: run ba nhịp rồi dừng, run ba nhịp rồi dừng, kiểu run mà hắn nhận ra từ kiếp trước, run của người cố giấu sợ bằng cách đếm nhịp thở.

Gã sợ. Nhưng gã đến. Sợ mà vẫn đến là dũng cảm hay tuyệt vọng?

Hoài An cúi đầu, lễ phép, nhưng không quỳ, và hắn để ý: gã biết trong phòng này không ai cần quỳ, gã biết quy tắc ngầm của cuộc gặp mật, nghĩa là gã không ngốc như bề ngoài, hoặc ai đó đã dạy gã.

– Quốc Sư. Cảm ơn ngài cho gặp.

Giọng gã nhẹ, mỏng, kiểu giọng mà trong triều đình sẽ bị nuốt bởi mọi giọng khác, nhưng trong phòng nhỏ kín cửa thì đủ nghe. Hắn rót trà cho gã, đẩy chén sang, và Thiên Diễn Đồng mở ra, tự động, không cần ép, cảm nhận cảm xúc Hoài An như đọc bảng quảng cáo: sợ (lớn nhất, phủ gần hết), ngại (nhỏ hơn, nằm dưới sợ), và một thứ mà hắn mất vài giây mới nhận ra, thứ mà hắn ít gặp ở triều đình Đại Ly: thành thật. Gã không giấu sợ, không giấu ngại, không đeo mặt nạ, kiểu mà kẻ quen triều đình sẽ gọi là yếu, nhưng hắn gọi là hiếm.

Gã không giấu cảm xúc. Hoặc không biết giấu, hoặc không muốn giấu. Cả hai đều nguy hiểm ở Đại Ly. Nhưng cả hai đều hữu ích cho mình.

Hắn không nói gì, đợi gã uống trà, đợi gã quen phòng, quen ghế, quen ánh sáng, vì hắn biết từ kiếp trước: kẻ sợ thì cần thời gian, và thời gian im lặng là thứ rẻ nhất mà đắt nhất mình có thể cho.

Hoài An uống trà, đặt chén xuống, nhìn hắn, và nói, giọng vẫn mỏng nhưng mắt không còn né:

– Quốc Sư, tôi biết tại sao mình ở đây. Các ngài cần con rối hoàng tộc.

Lục nhíu mày, nhưng hắn giơ tay nhẹ, dừng nàng, vì câu đó là câu thật, và hắn muốn nghe câu thật. Thiên Diễn Đồng xác nhận: không có lớp dối nào dưới câu nói, không có tính toán, không có mỉa mai. Gã nói điều gã tin.

– Ngươi nghĩ ngươi là con rối?

– Tôi yếu. Không có quân, không có phe, không có tiền riêng. Anh họ tôi kiểm soát tất cả tài sản họ Lý ngoài phần của hoàng tộc chính. Tôi sống nhờ phủ riêng mà tiên đế ban, với hai mươi ba người hầu mà phân nửa là do Hoài Viễn cài.

Hắn nhìn gã, và trong mắt gã, thứ mà hắn thấy không phải tự thương, mà là tự hiểu. Gã biết mình yếu. Biết rõ, biết chính xác, biết đến mức liệt kê được bao nhiêu người hầu là gián điệp. Kiểu biết mà hắn hiếm khi thấy ở hoàng tộc, vì hoàng tộc thường hoặc ảo tưởng mình mạnh, hoặc giả vờ mình mạnh, ít ai nhìn thẳng vào gương mà nói "ta yếu."

– Nếu ngươi biết mình yếu, sao đồng ý đến?

Hoài An im, nhìn chén trà, rồi nhìn lên, và câu tiếp theo gã nói chậm, từng chữ, kiểu chậm của người cân nhắc kỹ trước khi buông:

– Vì nếu anh họ tôi lên ngôi, tôi chết.

Phòng im. Gió ngoài hẻm thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo mùi thuốc bắc từ tiệm bên cạnh, đắng, nồng, kiểu mùi mà hắn đã quen sau sáu tháng ở kinh thành, mùi của một thành phố mà mọi thứ đều có vị đắng nếu ngửi đủ lâu.

– Chết, hắn nhắc lại, không phải hỏi, mà xác nhận.

Hoài An gật:

– Hoài Viễn đã gửi người đến phủ tôi hai lần trong ba tháng qua. Lần đầu, quản gia cũ của cha phát hiện kẻ lạ trong vườn đêm, đuổi được. Lần hai, người hầu mang thuốc bổ đến, quản gia bắt thử trên chó, chó lăn ra co giật. Hoài Viễn không giết tôi vì luật hoàng tộc cấm giết người trong dòng trước khi có chiếu chỉ. Nhưng nếu gã lên ngôi, chiếu chỉ là của gã.

Thiên Diễn Đồng đọc: thật. Không thêm bớt, không phóng đại. Sợ ở mức sâu, sợ kiểu đã sống với nó đủ lâu để kể bình tĩnh, kiểu bình tĩnh của người sắp chết đã quen với ý nghĩ chết.

Gã không ngốc. Gã sợ. Sợ đúng thứ. Và kẻ sợ đúng thứ thì nguy hiểm hơn kẻ sợ sai thứ, vì kẻ sợ đúng thì hành động đúng.

Hắn nhìn Hoài An lâu, và trong đầu hắn, kiếp trước chạy song song: hắn từng gặp kiểu người này, kiểu khách hàng mà hắn gọi là "con mồi tuyệt vọng" trong ngành đa cấp, người sẵn sàng mua bất cứ thứ gì vì không còn lựa chọn. Nhưng ở đây, hắn không bán. Hoặc đúng hơn, hắn bán, nhưng thứ hắn bán là cơ hội sống, và cái giá là Hoài An phải đứng trước cả Đại Ly.

– Nếu ngươi ứng cử, ngươi sẽ sống. Ứng cử viên có quyền miễn trừ theo luật bầu vua. Ngay cả khi thua, ngươi vẫn là hoàng tộc đã ứng cử, không ai được phép hại trong vòng ba năm sau bầu.

Hoài An gật, nhanh, quá nhanh, kiểu gật mà hắn biết: gã đã tra luật rồi, gã biết điều này, gã đến không phải để nghe hắn nói luật, gã đến để nghe hắn nói thứ mà luật không ghi.

– Nhưng ngươi không đến chỉ vì muốn sống, hắn nói, và để câu treo, đợi gã tự nối.

Hoài An nhìn hắn, và lần đầu tiên, mắt gã không né:

– Đúng. Tôi muốn sống. Nhưng nếu chỉ muốn sống, tôi đã trốn khỏi kinh thành, đi phía nam, thay tên, làm thường dân. Quản gia nói tôi có thể, ông ấy có người quen ở Lĩnh Nam. Tôi chọn ở lại vì tôi nghĩ Hoài Viễn lên ngôi sẽ hại Đại Ly.

– Tại sao?

– Vì anh họ tôi không sợ gì cả. Kẻ không sợ gì thì tin mình đúng mọi lúc, và kẻ tin mình đúng mọi lúc thì không bao giờ sửa sai. Đại Ly cần vua biết sai, không cần vua tin mình đúng.

Hắn nhìn gã, và trong lồng ngực hắn, thứ gì đó rung, nhẹ, kiểu rung mà hắn nhận ra nhưng không muốn thừa nhận: gã vừa nói đúng thứ mà hắn nghĩ về chính mình. "Kẻ tin mình đúng mọi lúc thì không sửa sai." Câu đó đúng cho Hoài Viễn. Đúng cho dân Quốc Sư Hội. Đúng cho kiếp trước của hắn, kẻ lừa đảo tin mình giỏi lừa nên không bao giờ dừng.

Lục ngồi im từ đầu, mắt nàng đi giữa hắn và Hoài An, và hắn biết nàng đang đọc, đang cân, đang tính, vì Lục luôn tính, kể cả khi nàng không muốn tính.

– Ta không cần con rối, hắn nói, nhìn thẳng Hoài An. Ta cần ứng cử viên thật. Nếu ngươi ứng cử, ngươi phải sẵn sàng làm vua.

Hoài An run. Tay gã run, vai gã run, và mắt gã mở rộng, kiểu mở mà hắn đọc ngay: gã không lường trước câu này.

– Tôi không biết làm vua.

– Ta cũng không biết làm Quốc Sư.

Im. Câu đó treo trong phòng, nặng, và Hoài An nhìn hắn, và trong mắt gã, Thiên Diễn Đồng đọc: bất ngờ, rồi hiểu, rồi thứ gì đó giống tôn trọng. Không phải tôn trọng kiểu kẻ dưới nhìn kẻ trên, mà tôn trọng kiểu kẻ yếu nhận ra kẻ mạnh cũng từng yếu.

Gã tin mình. Không phải tin mình là Quốc Sư, mà tin mình cũng từng không biết. Và câu "ta cũng không biết" vừa là thật vừa là bluff hoàn hảo, vì nếu Quốc Sư (kẻ mà cả nước tin là thần) thừa nhận không biết, thì Hoài An (kẻ không ai tin) có quyền không biết.

Nhưng mình nói thật. Mình thật sự không biết làm Quốc Sư. Mình vẫn đang giả, sau sáu tháng, sau một trăm bốn mươi lăm ngày, sau hai trăm bốn mươi bảy bài vị, mình vẫn giả. Và câu thật nhất mình nói hôm nay lại là câu mà Hoài An hiểu sai.

Nghịch lý nữa. Thêm một cái trong danh sách dài.

Lục nhìn hắn, và hắn cảm nhận mắt nàng trên mình, nặng, kiểu nặng mà nàng dùng khi nàng nghe hắn nói thứ mà nàng không chắc là thật hay giả, và không biết cái nào đáng sợ hơn. Nàng không nói, nhưng ngón tay nàng gõ nhẹ trên thành ghế, một lần, chỉ một lần, và hắn đếm: một lần nghĩa là nàng đã quyết từ trước, nghĩa là nàng biết hắn sẽ nói câu đó, nghĩa là nàng hiểu hắn hơn hắn muốn.

Hoài An hít thở, chậm, kiểu thở của người đang cố giữ mình không vỡ:

– Nếu tôi ứng cử, Quốc Sư sẽ ủng hộ tôi?

– Không.

Hoài An giật. Lục cũng nhíu mày.

– Ta sẽ không ủng hộ ai. Quốc Sư không chọn vua, dân chọn vua. Ta chỉ... giới thiệu ngươi.

– Giới thiệu?

– Cho dân biết ngươi tồn tại. Cho hội đồng biết có lựa chọn khác ngoài Hoài Viễn. Ngươi đứng, ngươi nói, ngươi để dân tự đánh giá. Ta không phán ngươi tốt hay xấu.

Hoài An im, nhìn chén trà, và hắn nhìn gã, đợi, vì câu tiếp theo sẽ quyết định Hoài An là ai. Nếu gã hỏi "vậy tôi có thắng không" thì gã muốn quyền. Nếu gã hỏi "vậy tôi có sống không" thì gã muốn an toàn. Nếu gã hỏi thứ khác, thì hắn chưa biết gã muốn gì, và chưa biết nghĩa là phải cẩn thận.

– Quốc Sư giới thiệu nghĩa là dân sẽ tin tôi vì Quốc Sư nói, không phải vì tôi xứng đáng.

Hắn dừng. Câu đó đúng. Đúng đến mức hắn muốn nhìn đi chỗ khác nhưng không nhìn, vì Quốc Sư không nhìn đi chỗ khác.

– Vậy tôi sẽ là vua vì Quốc Sư phán?

Im lặng dài, nặng, kiểu im mà hắn nghe rõ tiếng trà nguội trong chén, tiếng gió ngoài hẻm, tiếng thở của ba người trong phòng nhỏ, và tiếng câu hỏi vang lại trong đầu hắn, lặp, lặp, lặp.

Vua vì Quốc Sư phán. Lại bẫy. Lại cái bẫy quen thuộc. Mỗi lần mình mở miệng, mình bẫy chính mình. Nếu mình giới thiệu Hoài An, dân sẽ tin Hoài An vì tin mình, và lại bong bóng, lại Mạc Lăng kiểu khác, lại niềm tin mờ gián tiếp, lại sợi mờ.

Nhưng nếu mình không giới thiệu, Hoài Viễn thắng mặc định, và Hoài Viễn thắng nghĩa là ba mươi ngày kết thúc, mình ra rìa, Đại Ly có vua mà mình không kiểm soát được.

Bẫy hai đầu. Như mọi bẫy ở Đại Ly. Hành động thì tạo sợi mờ. Không hành động thì mất cả lưới.

Hắn nhìn Hoài An, và gã nhìn lại, mắt sáng, chờ, kiểu chờ mà hắn nhận ra: gã không chờ câu trả lời giả, gã chờ câu trả lời thật, và thật với Hoài An nghĩa là thừa nhận rằng mọi thứ hắn làm đều dựa trên lời, mọi lời hắn nói đều tạo niềm tin, và mọi niềm tin đều có thể vỡ.

– Ngươi đúng. Nếu ta giới thiệu, dân sẽ tin vì ta nói. Và ta đang cố tìm cách để dân tin vì chính ngươi, không phải vì ta. Nhưng ta chưa tìm được.

Hoài An nhìn hắn, lâu, và rồi gã làm thứ mà hắn không lường: gã cười. Nhẹ, mỏng, kiểu cười mà người mệt cười, kiểu cười của kẻ đã sợ đủ lâu để thấy mọi thứ buồn cười.

– Quốc Sư thành thật hơn tôi tưởng.

– Đừng nói câu đó ở ngoài.

Hoài An gật, đứng dậy, cúi đầu:

– Tôi sẽ ứng cử. Không phải vì Quốc Sư nói, mà vì nếu không ứng, tôi chết. Còn giới thiệu hay không, Quốc Sư tự quyết. Tôi chỉ cần một thứ: thời gian để chuẩn bị. Mười ngày.

– Có. Nhưng từ bây giờ, đổi chỗ ở. Phúc An sẽ sắp xếp nhà an toàn. Quản gia của ngươi đi cùng, người hầu khác không đi.

Hoài An gật, quay lưng, và trước khi ra cửa, gã dừng, quay lại:

– Quốc Sư.

– Gì?

– Nếu tôi thua, Quốc Sư có cứu tôi không?

Hắn nhìn gã, và câu hỏi đó giản dị, giản dị đến mức hắn không thể trả lời bằng sấm ký, bằng vòng vo, bằng "Thiên Cơ bất khả lộ." Câu hỏi đó cần câu trả lời thẳng, và câu trả lời thẳng ở Đại Ly là thứ xa xỉ mà Quốc Sư hiếm khi đủ khả năng.

– Nếu ngươi thua, ngươi vẫn sống. Ba năm miễn trừ, ta đã nói. Sau ba năm... ta không biết. Nhưng nếu ta còn ở đây, ta sẽ không để ai giết kẻ đã dám đứng lên khi không ai bảo gã đứng.

Hoài An nhìn hắn, gật, không nói gì thêm, bước ra, và Phúc An đóng cửa sau lưng gã, nhẹ, êm, kiểu đóng cửa mà Phúc An đóng khi gã biết người vừa ra là quan trọng.

Phòng chỉ còn hai người.

Lục ngồi im suốt cuộc gặp, ngoài câu mở đầu, nàng không nói, và hắn biết: nàng im không phải vì không có gì nói, mà vì nàng muốn xem. Xem hắn xử, xem hắn đọc, xem hắn nói thật đến đâu với Hoài An, và từ đó đo hắn nói thật đến đâu với nàng.

– Ngươi nói "ta cũng không biết làm Quốc Sư."

– Đúng.

– Ngươi nói thật?

Hắn nhìn nàng, và câu hỏi đó treo giữa hai người, nặng hơn mọi câu hỏi Hoài An vừa đặt, vì Lục Thanh Dao không phải Hoài An, nàng không hỏi vì muốn biết, nàng hỏi vì nàng đã biết, và nàng muốn xem hắn có dám thừa nhận trước mặt nàng.

– Nửa thật. Ta không biết làm Quốc Sư theo cách mười sáu đời trước. Nhưng ta biết cách giữ Đại Ly đứng. Hai thứ đó không giống nhau.

Nàng nhìn hắn, mắt không nhíu, môi không mím, mặt phẳng, kiểu phẳng mà nàng dùng khi nàng đang nghĩ rất nhanh nhưng không cho ai thấy, và hắn biết: nàng đang cân câu trả lời đó trên cái cân mà nàng dùng cho mọi thứ hắn nói, cái cân mà một bên là "hắn đang bịa" và một bên là "hắn đang thật," và cái cân đó, sáu tháng qua, chưa bao giờ nghiêng hẳn sang bên nào.

– Hoài An đặt câu hỏi đúng.

– Đúng.

– "Vua vì Quốc Sư phán." Nếu ngươi giới thiệu gã, ngươi lại tạo bong bóng. Nếu không, Hoài Viễn thắng. Ngươi chọn gì?

– Chưa chọn.

Nàng đứng dậy, nhìn hắn lần cuối, mắt nàng hơi mềm ở góc, chỉ thoáng qua, kiểu mềm mà nàng cho phép chỉ khi phòng chỉ có hai người và cửa đóng, rồi mặt nàng trở lại bình thường, lạnh, sắc, kiểu mặt Nhiếp Chính Vương:

– Chọn nhanh. Mười sáu ngày không chờ được.

Nàng bước ra, vạt áo lướt qua chân bàn, mùi bạch trà mà nàng thoa trên cổ tay thoảng nhẹ rồi tan, và hắn ngồi lại, một mình, nhìn ba chén trà trên bàn: chén của hắn đã cạn, chén của Lục còn nguyên (nàng không uống trà gã pha, bao giờ cũng vậy, kiểu nàng giữ khoảng cách bằng chén trà), chén của Hoài An uống nửa.

Chén nửa. Gã đến sợ, nghe tin, bớt sợ, uống nửa. Nửa chén là nửa tin. Gã tin mình nửa. Đủ để đứng, chưa đủ để ngồi yên.

Chiều, Phúc An mang tin xấu, như mọi chiều, vì ở Đại Ly của hắn, chiều nào cũng có tin xấu, chỉ khác nhau ở mức độ.

– Bẩm Quốc Sư, Hoài Viễn biết ngài gặp Hoài An. Mạng lưới Phạm Đình Chương theo dõi quán trà, người đóng vai khách uống trà ở phòng ngoài nhận ra kiệu Hoài An đến.

Hắn gật, không ngạc nhiên, vì hắn đã tính rồi: gặp mật ở kinh thành mà Hoài Viễn không biết thì mới lạ.

– Hoài Viễn phản ứng sao?

– Gã gửi thư cho hội đồng, nội dung: "Quốc Sư đang dựng ứng cử viên, can thiệp bầu cử. Hội đồng cần làm rõ." Bảy đại thần đều nhận được. Phạm Đình Chương ký tên dưới thư Hoài Viễn, nghĩa là bộ Hộ cũng ủng hộ cáo buộc.

Can thiệp bầu cử. Hoài Viễn dùng đúng từ mà mình ghét nhất: "can thiệp." Vì hắn biết "can thiệp" là từ khiến phe trung lập lo, vì phe trung lập muốn bầu cử công bằng, và Quốc Sư dựng ứng cử viên thì không công bằng.

Nhưng Hoài Viễn vận động bốn phiếu từ ba tháng trước thì gọi là gì? "Vận động" hay "can thiệp"? Cùng một thứ, khác tên, và tên quyết định dân nghĩ gì.

– Còn gì nữa?

– Đại thần bàn tán. Lâm Tường Vân hỏi Phúc An (qua người trung gian): "Quốc Sư thật sự gặp Hoài An?" Phúc An không trả lời, theo lệnh ngài.

– Tốt. Không trả lời tốt hơn xác nhận.

Phúc An lui ra, và hắn ngồi lại, nhìn bản đồ treo trên tường thư phòng, nơi hai chấm đỏ Thanh Lâm và Thanh Hà vẫn ở đó, và bây giờ thêm một chấm nhỏ ở kinh thành, chấm mà hắn vừa tạo bằng cách gặp Hoài An: chấm của ứng cử viên thứ hai. Chấm nhỏ, yếu, nhưng tồn tại.

Mười sáu ngày. Hoài An cần mười ngày chuẩn bị. Hoài Viễn cần mười sáu ngày thắng. Mình cần mười sáu ngày để không thua. Ba lịch trình khác nhau, cùng một đồng hồ.

Đêm, mái, A Ly.

Con bé ngồi xếp bằng, chăn kéo đến vai, mắt nhìn lưới, và khi hắn ngồi xuống cạnh, con bé nói ngay, không đợi hắn hỏi:

– Tiên sinh, có nút mới.

Hắn nhìn lưới, tìm, và thấy: nút nhỏ, mờ, ở phía đông kinh thành, nơi phủ riêng Hoài An nằm (hoặc gần đó, vì Hoài An vừa chuyển chỗ ở theo sắp xếp của Phúc An). Nút đó mờ, yếu, kiểu nút mới hình thành, chỉ có vài sợi nối, và hắn nhận ra: đó là Hoài An. Ứng cử viên mới. Gã vừa bước vào bàn cờ niềm tin, và Thiên Cơ đã ghi nhận.

– Mới. Nhỏ. Nhưng có thật.

A Ly gật:

– Kiểu khi giọt mực rơi vào nước, chưa lan nhưng đã ở đó. Nút Hoài Viễn ở phía tây sáng gấp mười, nhưng nút này thật. Sợi từ nút này thẳng, kiểu sợi mà người tự tin tạo ra.

Hắn nhìn nút đó, và nghĩ: Hoài An tự tin gì? Gã sợ chết, gã yếu, gã không có gì. Nhưng sợi thẳng nghĩa là niềm tin thật, và niềm tin thật của Hoài An là gì?

Gã tin mình sẽ chết nếu không ứng cử. Đó là niềm tin thật nhất: niềm tin vào mối đe dọa. Kiểu niềm tin mà kiếp trước gọi là "động lực tránh đau" mạnh hơn "động lực tìm sướng." Gã không tin mình giỏi, gã tin mình sẽ chết. Và niềm tin đó thật đến mức Thiên Cơ ghi nhận.

Nhưng nút được tạo từ sợ thì bền không? Sợ là nhiên liệu mạnh nhưng ngắn. Khi hết sợ, nút còn không?

A Ly nhìn sang nút khác, nút Lục Thanh Dao, và con bé dừng lại, sợi chỉ đỏ quấn chặt quanh ngón tay hơn mọi đêm:

– Tiên sinh, sợi nàng vẫn rung.

Hắn nhìn, và đúng. Sợi từ Lục Thanh Dao vẫn dao động, nhẹ, đều, kiểu rung mà đêm qua hắn đã thấy và đêm nay vẫn thấy, không tệ hơn nhưng cũng không tốt hơn, kiểu rung của dây đàn mà ai đó gảy rồi bỏ, và dây vẫn rung vì chưa có gì chạm vào để dừng.

Nàng vẫn chưa chọn. Thư Hoài Viễn vẫn nằm trong ngăn bí mật dưới án thư nàng, và nàng vẫn đứng giữa hai cánh cửa, và mình vẫn không hỏi, vì hỏi là ép, và ép Lục Thanh Dao là cách nhanh nhất để mất nàng.

Nhưng mình cho nàng bao lâu nữa? Mười sáu ngày thì Hoài Viễn sẽ ép nàng trả lời, dù mình không ép. Và khi bị ép, nàng sẽ chọn phía nào? Phía mà nàng đã quen, phía an toàn, phía mà Hoài Viễn hứa giữ nguyên quyền? Hay phía mà mình không hứa gì ngoài "ta cũng không biết"?

Gió đêm lạnh, mang theo mùi khói bếp muộn và mùi ngói ẩm từ cơn mưa chiều, và hắn ngồi bên cạnh A Ly, nhìn lưới, đếm nút: nút của hắn ở giữa, sáng nhưng đầy sợi mờ xoay xung quanh, nút Hoài Viễn ở phía tây sáng đều đặn, nút Thanh Lâm ở phía bắc đã tách riêng, nút Hoài An mới hình thành ở phía đông mờ nhạt, và sợi từ Lục Thanh Dao rung giữa tất cả, kiểu rung mà hắn nghĩ sẽ nhớ mỗi đêm cho đến khi nàng chọn.

A Ly kéo chăn, co lại, và nói nhỏ, giọng buồn ngủ nhưng vẫn rõ:

– Tiên sinh, người hôm nay sợ nhưng thật. Sợi thẳng.

– Ngươi thấy vậy?

– Sợi thẳng giống sợi Hứa Trường An. Không sáng nhưng không cong. Con thích sợi kiểu đó. Sợi cong mệt lắm.

Hắn nhìn con bé, và cười, nhẹ, kiểu cười mà chỉ A Ly mới thấy, kiểu cười mà Quốc Sư không được cười trước mặt ai khác, vì Quốc Sư phải nghiêm, phải bí ẩn, phải như sấm, nhưng trước mặt con bé mười ba tuổi trên mái nhà vào lúc nửa đêm, hắn cho phép mình cười, vì cười trước mặt A Ly là thứ miễn phí cuối cùng mà hắn còn có ở Đại Ly.

– Sợi cong mệt. Nhưng sợi thẳng hiếm.

– Vì mọi người cong, Tiên sinh. Mọi người ở đây đều cong. Tiên sinh cũng cong. Nhưng Tiên sinh cong vì muốn giữ mọi người thẳng, và kiểu cong đó khác.

Hắn không trả lời, nhìn lưới, và nghĩ rằng con bé mười ba tuổi vừa nói câu thông minh nhất mà hắn nghe cả ngày, thông minh hơn Hoài An, thông minh hơn Lục, thông minh hơn chính hắn, vì con bé nói bằng mắt chứ không phải bằng đầu, và mắt thì không biết cong.

Trăng lên muộn, mỏng, ánh vàng nhạt rọi trên mái ngói, và lưới Thiên Cơ lấp lánh nhẹ dưới trăng, kiểu lấp lánh mà nhìn đẹp nhưng nếu biết mỗi sợi là một niềm tin, mỗi nút là một người, mỗi dao động là một mạng sống, thì đẹp biến thành nặng, và nặng biến thành trách nhiệm, và trách nhiệm biến thành thứ mà hắn mang trên vai mỗi đêm khi ngồi trên mái nhà này.

Mười sáu ngày. Hoài An sẽ ứng cử. Hoài Viễn sẽ cáo buộc. Lục sẽ rung. Ba câu chuyện vẫn lan. Và mình ngồi đây, trên mái, bên cạnh con bé đã ngủ gật, đếm sợi, đếm ngày, đếm nút, và tự hỏi: bao giờ thì bẫy mà mình tự giăng sẽ sập lên chính mình?

Bao giờ?

Có lẽ đã sập rồi. Có lẽ mình đang ở trong bẫy mà chưa biết. Có lẽ "Quốc Sư giả" chính là cái bẫy, và mình đang chui vào sâu hơn mỗi ngày, và ngày mình nhận ra thì đã quá muộn để chui ra.

Gió ngừng. Trăng khuất mây. Và trên lưới, nút mới của Hoài An nhấp nháy nhẹ, kiểu nến vừa thắp, chưa biết sẽ cháy bao lâu.

Ch.146/175
4.442 từ