Quốc Sư Giả Mạo
Chương 38: Kẻ Bị Phán Sai
Chương 38

Kẻ Bị Phán Sai

Hai tuần sau Lễ Ban Lời đầu tiên.

Lễ thứ hai đã xong. Lại hai mươi người. Lại ba bốn lời thật, mười sáu mười bảy giả dược. Tiền chảy vào bộ Lễ. Dân xếp hàng dài hơn. Hệ thống vận hành trơn tru — kiểu trơn tru của cỗ máy không ai hỏi nó chạy đúng hay sai.

Rồi cỗ máy nghiến.


Sáng. Tiểu Phúc chạy vào. Mặt tái.

Không phải tái kiểu tin xấu bình thường. Tái kiểu sợ.

— Quốc Sư... ngoài cổng...

— Nói.

— Có gia đình. Vợ chồng. Hai đứa con. Họ... khóc. Nói Quốc Sư phán chồng sẽ giàu. Chồng đầu tư hết. Phá sản. Giờ không có gì.

Đến rồi.

Mình biết ngày này sẽ đến. Bong bóng nào cũng có người vỡ trước. Và người vỡ trước bao giờ cũng đến gõ cửa.

— Tên gì?

— Hà Văn Tường. Bán tạp hóa phường Tây.

Hà Văn Tường. Mình nhớ không? Lễ Ban Lời lần một hay lần hai?

Lần một. Người thứ... mấy? Không nhớ rõ. Nhưng nhớ: phường Tây, tạp hóa. Mình đọc gã bằng Thiên Diễn Đồng — tham nhẹ, hy vọng mạnh, không có gì đặc biệt. Mắt đục khi phán. Thiên Cơ im.

Lời giả dược. Mình phán gì? "Vận thương của ngươi sắp chuyển." Câu fortune cookie. Không nói giàu, không nói nghèo. Chỉ nói "chuyển."

Nhưng gã nghe "chuyển" và hiểu "lên." Vì ai xin phán cũng muốn nghe tốt. Không ai nghĩ "chuyển" nghĩa là "xuống."

— Ra xem.


Cổng phủ. Nắng sớm.

Hà Văn Tường quỳ giữa đường. Ba mươi lăm tuổi. Gầy hơn lần gặp ở miếu — lúc đó gã bình thường, giờ gã hốc hác. Áo rách. Mắt đỏ. Không khóc — đã khóc hết rồi.

Bên cạnh: vợ. Trẻ hơn gã. Bế đứa nhỏ — hai tuổi? Ba tuổi? Đứa lớn — năm sáu tuổi — bám chân mẹ. Cả hai đứa im. Kiểu im của trẻ con quen đói.

Vợ khóc. Không gào. Khóc rỉ. Kiểu khóc lâu ngày thành thói quen.

— Quốc Sư! Quốc Sư phán chồng con vận thương sắp chuyển! Chồng con bán nhà, vay bạc, mua hàng tích trữ! Rồi hàng rớt giá! Bạc mất! Nhà mất! Giờ con cái đói!

Thiên Diễn Đồng đọc: đau. Đau thật. Không diễn. Không tính toán. Đau kiểu người mất hết và không hiểu tại sao.

Hà Văn Tường ngẩng lên. Nhìn hắn. Mắt đỏ.

— Quốc Sư... tại sao? Quốc Sư phán vận chuyển. Tôi tin. Tôi bán hết. Tại sao không đúng?

"Tại sao không đúng?"

Vì mình không tin. Thiên Cơ không phản ứng. Lời mình rỗng. Gã tin lời rỗng, đặt cược hết, thua trắng.

Nhưng mình không thể nói điều đó. "Vì ta không tin ngươi sẽ giàu" — câu đó sẽ phá vỡ mọi thứ. Không chỉ phá vỡ niềm tin của gã — phá vỡ niềm tin của tất cả. Nếu dân biết Quốc Sư chỉ "tin" một số người — phần còn lại là giả dược — hệ thống sụp.

Và nếu hệ thống sụp, Thiên Cơ dao động. Lưới rung. Người chết.

Mình bị kẹt. Nói thật thì chết. Im thì gã chết.

Đám đông tụ. Không nhiều — hai ba chục người. Nhưng đủ để nghe. Đủ để lan tin.

Một gã bán thịt xì xào:

— Quốc Sư cũng sai? Vậy Trần Gia giàu là may mắn thôi?

Bà bán rau:

— Quốc Sư phán lão Vương con trai đỗ thi. Lão Vương đã cho con nghỉ học đi buôn rồi. Nếu sai thì sao?

Niềm tin dao động. Cục bộ. Nhỏ. Nhưng nếu không xử lý, sẽ lan.

Hắn bước ra cổng. Chậm.

Nhìn Hà Văn Tường. Nhìn vợ. Nhìn hai đứa nhỏ. Đứa lớn nhìn hắn — mắt tròn, không hiểu, chỉ biết bố mẹ khổ và người trước mặt có liên quan.

Mắt đứa bé. Mắt không biết đọc vị, không biết Thiên Cơ, không biết quy tắc. Chỉ biết đói.

Kiếp trước, mình lừa xong không bao giờ gặp lại nạn nhân. Chuyển số. Đổi tên. Biến mất. Sạch sẽ.

Kiếp này, nạn nhân đến cổng nhà mình. Quỳ. Khóc. Và mình không biến mất được.

Hắn quỳ xuống.

Không phải quỳ kiểu Quốc Sư. Quỳ kiểu ngồi xổm — ngang tầm Hà Văn Tường. Ngang mắt.

Đám đông rung. Quốc Sư quỳ trước dân thường?

— Hà Văn Tường.

Gã giật mình. Không ngờ Quốc Sư nhớ tên.

— Dạ.

— Ngươi đầu tư bao nhiêu?

— Tất cả. Nhà, bạc dành dụm, vay thêm Lưu gia ba mươi lượng. Mua hàng tạp hóa tích trữ, đợi giá lên. Nhưng giá không lên. Giá rớt. Hàng ế. Lưu gia đòi nợ. Bán hàng không đủ trả. Mất nhà.

Ba mươi lượng. Vay Lưu gia. Lưu gia — cùng họ Lưu với Lưu gia bán vải bị cháy kho? Có thể. Phường Tây và phường Đông Hà không xa.

Gã nghe "vận chuyển" và đặt cược tất cả. Kiểu người nghe "thị trường sắp tăng" rồi all-in. Kiếp trước mình thấy nhiều — anh grab nghe tip crypto, bán xe mua coin, mất sạch.

Khác biệt: anh grab nghe tip từ group Telegram. Hà Văn Tường nghe từ Quốc Sư. Quốc Sư nặng hơn group Telegram.

Hắn không biết nói gì.

Thật sự không biết.

Nói "ta sai"? Đúng nhưng phá hệ thống.

Nói "vận chuyển không có nghĩa chuyển lên"? Đúng nhưng chối trách nhiệm.

Nói "Thiên Cơ thử thách"? Bịa. Và quy tắc 4: mình không tin, Thiên Cơ không nghe.

Im lặng. Lâu. Nặng.

Vợ Hà Văn Tường khóc to hơn. Đứa nhỏ khóc theo. Đứa lớn vẫn im, nhìn hắn.

Đứa lớn không khóc. Kiểu không khóc của đứa trẻ đã hiểu: khóc không giúp gì.

Hắn đứng dậy. Quay vào. Gọi:

— Tiểu Phúc, lấy năm mươi lượng bạc.

— Dạ!

Tiểu Phúc chạy đi. Chạy lại. Túi bạc.

Hắn đặt trước mặt Hà Văn Tường.

— Năm mươi lượng. Trả nợ Lưu gia, còn dư thuê nhà nhỏ.

Gã nhìn bạc. Rồi nhìn hắn. Mắt mở to.

— Quốc Sư... cho?

— Không cho. Trả. Ngươi tin lời ta, ngươi mất. Ta trả.

"Ta trả." Hai chữ. Nặng.

Mình vừa thừa nhận trách nhiệm. Không nói "ta sai" — nhưng nói "ta trả." Nghĩa là: lời ta có hậu quả, và ta chịu hậu quả đó.

Kiếp trước, mình không bao giờ nói "ta trả." Kiếp trước, mình chạy.

Hà Văn Tường ôm túi bạc. Khóc. Vợ khóc. Đứa nhỏ khóc. Đứa lớn vẫn không.

— Đa tạ Quốc Sư! Đa tạ!

Gã quỳ lạy. Ba lạy. Vợ kéo con quỳ theo.

Họ lạy. Mình cho tiền, họ lạy. Nhưng tiền không sửa được niềm tin vỡ. Gã vẫn biết: Quốc Sư phán, gã tin, gã mất. Bạc trả nợ nhưng không trả lại niềm tin.

Và đám đông nhìn. Hai ba chục người. Thấy Quốc Sư cho bạc. Hiểu gì?

Một số hiểu: "Quốc Sư tốt bụng, giúp người." Tốt.

Một số hiểu: "Quốc Sư sai nên đền." Xấu.

Cả hai đều đúng. Và không ai biết cái nào đúng hơn.

Gia đình Hà Văn Tường đi. Lưng gã vẫn cúi. Bước chân loạng choạng. Đứa lớn quay lại nhìn hắn một lần. Rồi đi.

Mắt đứa bé. Sẽ nhớ. Mình sẽ nhớ.


Chiều. Phòng riêng. Im.

Hắn ngồi. Không viết nhật ký. Không đọc sớ. Không nhìn lưới. Chỉ ngồi.

Năm mươi lượng bạc. Gần hết tiền "hương hỏa" hai lần lễ. Mình lấy tiền kiếm được từ bán lời, trả cho người bị lời mình hại.

Vòng tròn. Tiền vào vì bán lời. Tiền ra vì lời sai. Lãi ròng: zero. Và một gia đình vỡ.

Hà Văn Tường sẽ ổn? Có thể. Năm mươi lượng đủ trả nợ, thuê nhà nhỏ, bắt đầu lại. Nhưng gã sẽ còn tin Quốc Sư không?

Không. Gã sẽ không tin. Niềm tin vỡ rồi không dán lại.

Và gã sẽ kể. Cho hàng xóm. Cho bạn. Cho mọi người ở phường Tây. "Quốc Sư phán sai, tôi mất hết, Quốc Sư đền tiền." Câu chuyện đó sẽ lan. Chậm. Nhưng lan.

Và mỗi người nghe sẽ tự hỏi: "Quốc Sư cũng sai? Vậy lời phán cho mình có đúng không?"

Niềm tin mỏng đi. Sợi rỉ. Chậm. Nhưng chắc chắn.

Gõ cửa.

— Quốc Sư.

Tiểu Phúc. Giọng nhẹ. Lo.

— Vào.

Tiểu Phúc vào. Đứng. Không ngồi. Mắt nhìn xuống. Tay vân vê vạt áo.

— Quốc Sư, con hỏi... được không?

— Hỏi.

— Tại sao lời Quốc Sư không đúng lần này?

Im lặng.

Tiểu Phúc. Tín đồ đầu tiên. Tin tuyệt đối. Từ ngày cầu mưa. Sợi niềm tin sâu nhất, mạnh nhất. Gã mười bốn tuổi, tin mình như tin thần.

Và giờ gã hỏi: "Tại sao không đúng?"

Nếu trả lời thật: "Vì ta không tin gã sẽ giàu" — Tiểu Phúc sẽ hiểu: không phải lời nào của Quốc Sư cũng đúng. Chỉ lời nào Quốc Sư TIN mới đúng. Và Tiểu Phúc sẽ bắt đầu phân biệt — "lời này Quốc Sư tin không?" — niềm tin tuyệt đối vỡ.

Nếu không trả lời: Tiểu Phúc sẽ tự tìm đáp án. Và đáp án tự tìm thường sai.

Nếu bịa: "Thiên Cơ thử thách" hoặc "vận gã chưa đến" — quy tắc 4: mình không tin, Thiên Cơ không nghe, nhưng Tiểu Phúc tin. Giả dược.

Hắn nhìn Tiểu Phúc. Gã đứng run. Nhẹ. Không sợ — lo. Lo rằng thần tượng có vết nứt.

Mình không thể nói thật. Không thể bịa. Không thể im.

Vậy nói gì?

— Tiểu Phúc.

— Dạ.

— Ta không phải thần. Ngươi biết.

— Con... biết. Nhưng lời Quốc Sư luôn đúng.

— Không luôn. Có lúc ta nói, Thiên Cơ nghe. Có lúc ta nói, Thiên Cơ không nghe. Ta không kiểm soát được.

Nửa thật. "Có lúc Thiên Cơ nghe, có lúc không" — đúng. Nhưng giấu phần quan trọng: Thiên Cơ nghe khi mình TIN. Không nói phần đó.

Tiểu Phúc im. Lâu. Mắt nhìn xuống.

— Quốc Sư... vậy lần sau, con biết lời nào Thiên Cơ nghe, lời nào không?

Không. Con không biết. A Ly biết — nhìn mắt. Nhưng Tiểu Phúc không có khả năng đó.

— Không. Không ai biết. Kể cả ta.

Nói dối. Mình biết. A Ly biết. Lục Thanh Dao sắp biết. Nhưng Tiểu Phúc không cần biết — vì nếu biết, niềm tin gã sẽ thay đổi. Và niềm tin Tiểu Phúc là sợi sâu nhất mình có.

Mình đang giữ Tiểu Phúc trong bóng tối. Để giữ niềm tin gã. Để giữ sợi Thiên Cơ.

Kiếp trước gọi đây là "information asymmetry." Kiếp này gọi là gì?

Lừa. Vẫn là lừa.

Tiểu Phúc gật. Chậm. Không vui. Nhưng chấp nhận.

— Con hiểu. Quốc Sư cũng không kiểm soát được Thiên Cơ. Con... vẫn tin Quốc Sư.

"Vẫn tin." Hai chữ. Nặng hơn năm mươi lượng bạc.

— Cảm ơn.

Tiểu Phúc cúi đầu. Đi ra.

Cửa đóng.

Hắn ngồi lại một mình. Phòng tối dần. Nắng chiều qua cửa sổ, vàng, mỏng.

Hà Văn Tường mất tiền. Mình trả bạc.

Tiểu Phúc mất một mảnh niềm tin. Mình trả bằng nửa sự thật.

A Ly sẽ hỏi. Lục Thanh Dao sẽ hỏi. Diệp Trúc Khanh sẽ không hỏi — nàng chỉ nhìn.

Và Vương Bách Nhẫn sẽ biết. Tin "Quốc Sư phán sai" sẽ đến tai lão. Và lão sẽ dùng.

Bong bóng rỉ. Chưa vỡ. Nhưng rỉ.

Hắn mở nhật ký. Viết. Chậm. Mỗi chữ nặng:

"HẬU QUẢ ĐẦU TIÊN."

"Hà Văn Tường, phường Tây. Lời giả dược: 'vận thương sắp chuyển.' Gã hiểu 'lên', đầu tư hết. Phá sản."

"Đã trả 50 lượng. Nợ Lưu gia 30. Còn dư 20 thuê nhà."

"Tiểu Phúc hỏi: 'tại sao không đúng?' Trả lời nửa thật: 'Thiên Cơ không luôn nghe.'"

"BÀI HỌC:"

"1. Giả dược niềm tin không vô hại. Người ta đặt cược vào giả dược như đặt cược vào thuốc thật."

"2. Không kiểm soát được cách người nghe diễn giải. 'Chuyển' ≠ 'lên', nhưng ai cũng hiểu 'lên'."

"3. Trách nhiệm không mất vì mình không tin. Mình nói, họ nghe, họ mất — trách nhiệm vẫn ở mình."

Dừng bút. Nhìn ba bài học.

Ba bài học. Và một sự thật mình không viết ra:

Mình có thể dừng. Không phán nữa. Hủy Lễ Ban Lời. Đóng cửa phủ.

Nhưng không dừng được. Vì nếu dừng, dân sẽ hỏi "tại sao Quốc Sư không phán nữa?" Niềm tin sụp mạnh hơn. Thiên Cơ dao động mạnh hơn.

Mình bị kẹt trong cỗ máy mình tạo ra.

Kiếp trước, mình tạo khóa học online, thu tiền, rồi đóng trang web, biến mất. Sạch.

Kiếp này, mình tạo hệ thống tiên tri, thu niềm tin, và không biến mất được. Vì mình LÀ hệ thống.

Tắt đèn.

Trong bóng tối, hắn nhìn lưới. Sợi niềm tin vẫn chảy. Nhưng ở phường Tây — chỗ Hà Văn Tường — có vết. Sợi đứt. Nhỏ. Nhưng rõ.

Vết đứt đầu tiên.

Sẽ có thêm.

Ch.38/41
2.201 từ