Quốc Sư Giả Mạo
Chương 82: Đàm Phán Với Kẻ Thù
Chương 82

Đàm Phán Với Kẻ Thù

Biên giới phía bắc Đại Ly là dải đất trống dài mười dặm, nơi rừng thông dừng lại và thảo nguyên bắt đầu, kiểu hai thế giới chạm nhau mà không chịu hòa, chỉ để lại khoảng trống giữa hai bên như vết sẹo chưa lành trên mặt đất.

Ba ngày đường từ kinh thành, qua ba trạm dịch, qua hai đồn canh đã tăng cường quân, qua những cánh đồng mùa xuân sớm mà nông dân cúi đầu khi kiệu Quốc Sư đi qua, không biết người trong kiệu không đang nghĩ về Thiên Cơ mà đang lẩm nhẩm ôn lại kỹ thuật đàm phán kiếp trước.

Đàm phán kinh doanh và đàm phán chiến tranh khác nhau bao nhiêu? Cùng nguyên tắc: tìm lợi ích chung, đọc đối phương, biết khi nào nhượng bộ. Khác ở cái giá. Kiếp trước, thua đàm phán mất hợp đồng. Kiếp này, thua đàm phán mất mạng người.

Diệp Trúc Khanh cưỡi ngựa bên cạnh kiệu, kiếm ngang lưng, mắt quét hai bên đường, kiểu ưng bay thấp tìm con mồi. Nàng không nói suốt ba ngày, trừ hai câu: "Ngủ đi" lúc trạm dịch đầu tiên, và "Đừng lo" khi hắn nhìn ra cửa kiệu quá lâu.

Nàng nói "đừng lo" kiểu người nói "ta sẽ giết bất cứ ai đáng giết." Không phải an ủi. Là tuyên bố.

Đoàn gồm bảy người: hắn, Diệp Trúc Khanh, bốn thị vệ triều đình (Lục Thanh Dao chọn, tin được), và một thông dịch. Lý do chính thức: "Quốc Sư thị sát khí vận chiến trường." Không ai ngoài Diệp Trúc Khanh biết mục đích thật.

Đồn tiền tuyến Nguyệt Sơn, nơi quân Đại Ly đóng phòng thủ sau khi mất đồn Nguyệt Quan. Tường đất, hào nước cạn, cờ rách treo trên cột gỗ xiêu. Hai nghìn lính, mặt mệt, mắt thâm, kiểu người ngủ giữa tiếng gươm. Trần Tử Kính đã gửi thư trước: tướng Bắc Nguyên đồng ý gặp tại khu trung lập giữa hai đồn, vì quân Bắc Nguyên cũng mệt, cũng muốn nghỉ, chỉ là chưa ai chịu mở miệng trước.

Hắn xuống kiệu ở đồn, mặc áo Quốc Sư, và hai nghìn lính nhìn. Hắn bật Thiên Diễn Đồng đọc: kính, sợ, mệt, hy vọng. Bốn thứ trộn nhau, kiểu nước trong bốn con suối đổ vào cùng một hồ. Hắn nhìn lưới Thiên Cơ quanh đồn: sợi mỏng, yếu, kiểu niềm tin gần biên giới loãng hơn ở kinh thành. Xa thêm vài dặm, sợi biến mất hoàn toàn.

Ngoài biên giới Đại Ly, mình chỉ là người bình thường. Không Thiên Cơ. Không tiên tri. Không niềm tin số đông. Chỉ có mắt, tai, miệng, và bộ não lừa đảo.

Đủ không?

Phải đủ.

Khu trung lập: bãi đất trống giữa hai đồn, cách đều ba dặm. Một lều dã chiến, vải thô, bàn gỗ, hai ghế. Phía Đại Ly: hắn và Diệp Trúc Khanh (đứng sau). Phía Bắc Nguyên: tướng Đàm Mộc Hàn và hai cận vệ.

Đàm Mộc Hàn ngồi trước mặt.

Gã là tướng thảo nguyên: vai rộng, da rám nắng sậm như gỗ phơi, mắt nhỏ sắc, kiểu người nheo mắt nhìn xa quá nhiều nên mắt quen hẹp lại. Tay gã đặt trên bàn, to, chai, ngón ngắn, bàn tay của người kéo cung hơn là cầm bút. Áo giáp da, kiếm ngang lưng, và trên cổ, sợi dây da buộc mảnh xương trắng nhỏ.

Xương. Mảnh xương hình gì? Hình thú? Không. Hình người. Nhỏ. Xương ngón tay trẻ con.

Con gái gã? Gã đeo xương con gái? Hay cháu? Hay...

Thiên Diễn Đồng mờ. Ở đây, xa kinh thành, xa niềm tin dày, năng lực đọc cảm xúc yếu đi rõ rệt, kiểu đèn hết dầu. Hắn chỉ bắt được lờ mờ: mệt. Gã mệt. Sâu, kiểu mệt đã ngấm vào xương, kiểu mệt của người đánh nhau lâu quá mà quên mình đánh vì gì.

Gã không muốn ở đây. Gã muốn về nhà.

Bắt được rồi.

Hắn mở miệng, qua thông dịch:

– Tướng quân đeo xương ai trên cổ?

Đàm Mộc Hàn giật. Mắt nhỏ mở rộng hơn, kiểu người bị hỏi đúng chỗ đau mà không đề phòng.

– Không liên quan.

– Thì đừng trả lời. Nhưng ta đoán: người thân. Nhỏ. Con gái hoặc cháu. Mất rồi.

Im lặng. Gã nhìn hắn, kiểu nhìn kẻ lạ biết bí mật mà không nên biết.

– Ngươi là pháp sư?

– Không. Ta là người hay nhìn.

Cold reading. Kiếp trước, mình dùng thủ thuật này trên sân khấu bói toán livestream. "Tôi thấy một người phụ nữ, tóc dài, liên quan đến bạn..." Rộng, mơ hồ, để đối phương tự điền. Nhưng mảnh xương trên cổ không mơ hồ. Đó là chi tiết cụ thể. Người cứng rắn đeo vật kỷ niệm trên người = mất mát sâu. Xương nhỏ = trẻ con. Gã là tướng quân = con gái có thể là nạn nhân chiến tranh.

Kiếp trước, gọi đây là "hook mở." Chạm vào cảm xúc trước khi bàn logic. Vì logic chỉ thuyết phục đầu. Cảm xúc thuyết phục tay.

Đàm Mộc Hàn im lâu. Rồi:

– Con gái ta. Mất hai mùa trước. Bệnh. Không phải chiến trận.

– Ta chia buồn. Chiến tranh không giết cô ấy, nhưng chiến tranh giữ ngươi xa cô ấy lúc cô ấy cần.

Gã nhìn hắn. Mắt dao động, kiểu tường thành bị gõ một nhát mà không biết nhát thứ hai sẽ rơi chỗ nào.

Hắn không dùng Thiên Cơ. Không phán. Không tiên tri. Không "Quốc Sư nói" hay "thiên cơ chỉ." Hắn nói chuyện.

Kiểu nói chuyện kiếp trước: nghe, quan sát, tìm điểm chung, đặt câu hỏi đúng.

– Bắc Nguyên tấn công ba tháng. Lấy hai đồn. Mất bao nhiêu?

Đàm Mộc Hàn nhìn thông dịch, rồi nhìn hắn:

– Không liên quan.

– Ta nói trước: Đại Ly mất bốn nghìn. Ngươi mất bao nhiêu?

Gã im. Rồi:

– Ba nghìn.

Bảy nghìn người. Ba tháng. Hai đồn. Và chiến tranh vẫn tiếp, vì không ai chịu mở miệng nói "đủ rồi."

– Ngươi biết Bắc Nguyên không thắng được. Đại Ly tuy yếu nhưng thành trì sâu, quân đông hơn, hậu cần gần hơn. Ngươi kéo dài chiến tranh thêm ba tháng nữa, có thể lấy thêm một đồn. Nhưng giữ được bao lâu? Và mất thêm bao nhiêu?

Gã nhìn hắn. Không nói.

– Ta cũng nói thẳng phía Đại Ly: chúng ta cũng không đủ sức truy. Quân mệt. Dân mệt. Triều đình chia rẽ. Nếu truy, thắng, nhưng giá không kém thua.

Thật. Hoàn toàn thật. Không bịa, không phóng đại, không tiên tri. Chỉ sự thật mà cả hai bên đều biết nhưng chưa ai dám nói ra, vì nói ra giữa chiến trường đồng nghĩa với yếu.

Nhưng mình không phải tướng. Mình là Quốc Sư. Và Quốc Sư nói "đủ rồi" không phải yếu. Là sáng suốt.

Đàm Mộc Hàn:

– Ngươi đến đây vì muốn hòa.

– Ta đến đây vì muốn sống. Cả ta lẫn ngươi. Cả quân ta lẫn quân ngươi. Bảy nghìn đã chết. Thêm bao nhiêu nữa mới đủ?

Đánh vào "đủ." Kiếp trước, trong đàm phán, từ mạnh nhất không phải "thắng" hay "thua." Là "đủ." Vì "đủ" không bắt ai nhận mình sai. Chỉ bắt cả hai nhận: đã làm đủ rồi.

Gã nhìn mảnh xương trên cổ. Tay gã sờ, vô thức, kiểu sờ thứ gì đó nhắc gã về nhà.

– Điều kiện.

Đàm phán kéo dài hai canh giờ. Không phải Thiên Cơ. Không phải niềm tin. Thuần lý.

Hắn đọc vị từng phản ứng của gã: khi gã gõ ngón tay lên bàn là đang cân nhắc, khi gã nhìn sang cận vệ là đang nghĩ đến quân, khi gã sờ mảnh xương là đang nghĩ đến nhà. Hắn điều chỉnh lời theo nhịp: nhắc đến quân khi gã gõ tay, nhắc đến thảo nguyên khi gã sờ xương, nhắc đến tương lai khi gã nhìn xa.

Đàm phán không phải thuyết phục. Đàm phán là tạo khoảng trống để đối phương tự thuyết phục mình.

Kết quả: ngừng chiến ba tháng. Đại Ly không truy. Bắc Nguyên rút khỏi đồn Nguyệt Quan, giữ vùng đệm. Tù binh trao đổi trong mười ngày. Thương mại biên giới mở lại sau một tháng.

Không phải hòa bình. Là ngừng bắn. Nhưng ngừng bắn là đủ. Ngừng bắn nghĩa là không thêm xác. Không thêm oán khí. Không thêm nuôi Nguyệt Thi.

Ba tháng. Ba tháng để tìm cách khác.

Đàm Mộc Hàn đứng dậy. Cầm kiếm, đeo lên lưng, nhìn hắn:

– Ngươi không phán thiên cơ.

– Ở đây, thiên cơ không nói. Chỉ có người nói với người.

Gã nhìn lâu. Rồi gật, kiểu người gật với đối thủ mà mình nể, không phải gật đồng ý:

– Ngươi không giống Quốc Sư mà ta nghe nói. Bọn ta nghe Quốc Sư Đại Ly là thần nhân. Nhìn thấy vận mệnh. Phán một câu thành thật.

– Ta không phải thần nhân. Ta là người nói chuyện.

– Người nói chuyện mà khiến tướng quân Bắc Nguyên hạ vũ khí, gã nói, mắt nheo, kiểu nửa cười nửa cảnh giác, nguy hiểm hơn thần nhân.

Gã quay lưng. Cận vệ theo. Ba bóng đi về phía thảo nguyên, gió thổi cỏ dập, và mảnh xương trên cổ gã lắc nhẹ theo bước chân.

Diệp Trúc Khanh đứng bên cạnh, kiếm vẫn trên tay suốt hai canh giờ, không lơi. Nàng nhìn ba bóng Bắc Nguyên xa dần, rồi quay sang hắn:

– Ngươi đàm phán mà không dùng thiên cơ. Vậy ngươi dùng gì?

– Cái mà ta giỏi nhất kiếp trước. Nói chuyện.

Nàng nhìn hắn. Lâu. Gió biên giới thổi tóc nàng bay, lạnh, mang mùi cỏ khô và đất xa.

– Đôi khi ta quên. Ngươi là kẻ lừa đảo trước khi là Quốc Sư.

Nàng nói kiểu nhắc nhở. Không phải chê. Là nhắc: bản chất ngươi không phải thần thông. Bản chất ngươi là miệng. Và miệng, khi dùng đúng, mạnh hơn kiếm.

Mình không nói dối Đàm Mộc Hàn. Mình nói thật. Hoàn toàn thật. Bắc Nguyên không thắng. Đại Ly không đủ sức truy. Bảy nghìn xác. Cả hai mệt. Đó là sự thật mà không cần Thiên Cơ.

Và sự thật, nói đúng cách, mạnh hơn tiên tri.

Vì tiên tri cần niềm tin. Sự thật tự nó đứng.

Gió thổi qua bãi đất trống giữa hai đồn. Cỏ khô rạp xuống rồi bật dậy, kiểu cỏ quen bị giẫm mà vẫn mọc. Xa xa, đồn Nguyệt Sơn cờ bay, và hắn biết: ba ngày nữa, tin ngừng chiến sẽ về kinh thành. Trần Tử Kính sẽ chấp nhận. Vua sẽ vui. Vương Bách Nhẫn sẽ tìm cách phản đối.

Nhưng chiến tranh sẽ dừng. Ba tháng. Và oán khí từ chiến trường sẽ ngừng chảy về Trường Xuân Cung.

Ba tháng. Đủ không? Không biết. Nhưng đó là tất cả mình có thể mua bằng miệng.

Và miệng, kiếp này, là thứ duy nhất hoàn toàn thuộc về mình.

Nắng chiều rải trên thảo nguyên, vàng, rộng, kiểu trời trải lụa trên mặt đất, và hắn đứng giữa biên giới hai nước, tay trần, không kiếm, không Thiên Cơ, chỉ có lời. Lời đã mua được ba tháng. Lời đã cứu những xác chưa chết.

Đủ. Chưa đủ. Nhưng là bắt đầu.

Ch.82/145
1.924 từ