Quốc Sư Giả Mạo
Chương 48: Quốc Sư Đến Thanh Lâm
Chương 48

Quốc Sư Đến Thanh Lâm

Ba ngày đường ngựa.

Đội hộ vệ bộ Binh mười người, do một viên hiệu úy tên Từ Hoài dẫn. Kiệu Quốc Sư có mái che, nhưng hắn không ngồi kiệu, cưỡi ngựa. Ngựa do Diệp Trúc Khanh chọn, con ngựa hiền nhất trong chuồng, kiểu ngựa dành cho người không biết cưỡi.

Hắn không biết cưỡi ngựa. Kiếp trước đi xe hơi. Kiếp này đi kiệu. Nhưng kiệu chậm, và hắn muốn đến Thanh Lâm nhanh.

Ngày đầu: đường quan rộng, bằng phẳng, qua hai phường ngoại thành rồi vào đồng ruộng. Lúa thu vàng, gió có mùi rạ khô. Diệp Trúc Khanh cưỡi ngựa bên cạnh, kiếm kê vai, không nói. Nàng cưỡi ngựa như người ta đi bộ, không cần nghĩ.

Ngày thứ hai: đường hẹp hơn, qua rừng thấp, qua hai làng nhỏ. Dân làng thấy đoàn người có cờ "Quốc Sư" thì quỳ bên đường. Hắn bảo họ đứng dậy. Họ đứng, nhưng mắt vẫn nhìn xuống.

Quỳ. Dân quỳ khi thấy tên mình trên cờ. Ở kinh thành, mình quen rồi. Ở đây, giữa ruộng lúa, giữa bùn đất, thấy rõ hơn: quỳ vì sợ, không phải vì kính.

Ngày thứ ba: đến quận Thanh Lâm.

Cổng đông quận Thanh Lâm, giờ Ngọ.

Tình hình tệ hơn hắn tưởng.

Cổng đóng nửa, chỉ mở một cánh. Mười lính canh, giáp đồng, mặt căng. Dân ra vào phải trình giấy. Hàng người xếp dài hai mươi bước, chờ kiểm tra. Một bà cõng rau, một ông kéo xe bò, hai đứa trẻ đứng sau mẹ. Mặt mọi người giống nhau: mệt, kiên nhẫn kiểu quen chịu đựng, và dưới kiên nhẫn đó là giận.

Thiên Diễn Đồng đọc cảm xúc đám đông: nén. Tất cả đang nén. Kiểu bình sữa đun quá lâu, chưa nổ nhưng hơi đã đầy.

Viên hiệu úy Từ Hoài hô lớn:

– Quốc Sư giá lâm!

Cổng mở. Lính giật mình, quỳ. Dân xếp hàng quay lại nhìn, rồi quỳ theo, kiểu phản xạ. Nhưng Thiên Diễn Đồng đọc: không vui. Không kính. Sợ. Dân sợ Quốc Sư. Vì Quốc Sư phán quận họ phản.

Mình đến rồi đây. Và họ sợ mình. Không phải sợ Quốc Sư uy nghi. Sợ Quốc Sư đến phạt.

Hắn xuống ngựa. Đi bộ qua cổng. Cố tình đi chậm, cố tình để dân nhìn thấy mặt mình, cố tình không nghiêm. Nửa cười. Nhìn từng người. Gật đầu.

Đừng nghiêm. Mình đến phạt thì nghiêm. Mình đến khen thì phải mềm. Ngôn ngữ cơ thể quan trọng hơn lời nói trong ba mươi giây đầu tiên.

Một bà bán rau, quỳ gần nhất, ngẩng lên nhìn hắn. Mắt bà ướt.

– Quốc Sư... chúng tôi không phản. Xin Quốc Sư minh xét.

"Xin Quốc Sư minh xét." Bà nói câu này trước mặt mười lính canh và cả đám đông. Bà sợ, nhưng dám nói. Vì bà biết: nếu không nói bây giờ, trước mặt Quốc Sư, sẽ không có dịp nào khác.

Hắn nhìn bà. Cúi xuống. Thấp hơn.

– Bà đứng dậy đi. Không ai phạt bà.

Bà đứng. Run. Nhưng đứng.

Tri huyện Châu Đình Bá ra đón ở phủ quận. Gã quỳ trước cổng, đầu cúi sát đất:

– Hạ quan Châu Đình Bá bái kiến Quốc Sư!

Thiên Diễn Đồng đọc: hoảng. Châu Đình Bá đang hoảng loạn bên trong. Kiểu người sắp bị cách chức mà không biết vì tội gì.

Gã sợ mình. Sợ triều đình. Sợ mất ghế. Sợ bị quy trách nhiệm "để mầm phản." Tất cả nỗi sợ đó đẩy gã siết dân. Và siết dân gây ra tất cả.

Gã không ác. Gã sợ. Và sợ hại thì hại hơn ác.

– Châu đại nhân đứng dậy.

Gã đứng. Mặt nhợt, mồ hôi trán dù trời thu mát.

Hắn nhìn quanh. Phủ quận: nhỏ, sạch, cũ. Hai hàng lính đứng canh. Trước cổng phủ, ba tấm bảng gỗ: lệnh cấm hội họp, lệnh thu vũ khí, lệnh giới nghiêm.

Ba bảng. Ba lệnh. Tất cả vì một câu đùa.

– Châu đại nhân, vào trong nói chuyện.

Phòng khách phủ quận. Trà nhạt, bánh cứng. Hắn không uống.

– Châu đại nhân, ai nói với đại nhân rằng ta phán quận Thanh Lâm phản?

Gã nuốt nước bọt. Khó khăn.

– Bẩm, lý trưởng phường đông báo. Gã nghe từ hàng xóm. Hàng xóm nghe từ chủ quán trọ. Chủ quán trọ nghe từ thương lái kinh thành.

Chuỗi truyền miệng. Giống hệt điều tra của Tiểu Phúc.

– Nguyên văn ta nói: "Dân Thanh Lâm lì nhất thiên hạ, lì đến mức nếu muốn, có thể phản cả vua." Nói trong tiệc rượu. Nói đùa. Cười xong quên.

Châu Đình Bá nghe. Mặt gã biến dạng, qua ba trạng thái trong năm nhịp thở: nhẹ nhõm (không phải phán thật), rồi sợ (đã siết sai), rồi hoảng (triều đình biết gã siết sai).

– Bẩm Quốc Sư... hạ quan tưởng...

– Ta biết đại nhân tưởng gì. Đại nhân tưởng ta phán thật. Nên đại nhân sợ. Sợ nên siết. Siết nên dân giận. Dân giận nên đại nhân càng sợ.

Gã im. Mồ hôi chảy.

– Hạ quan có tội.

– Không có tội.

Hắn nói nhanh, không để Châu Đình Bá kịp quỳ lại.

– Đại nhân nghe tin, phản ứng bảo vệ. Ai cũng sẽ làm vậy. Tội không ở đại nhân. Tội ở tin sai.

Tội ở mình. Nhưng mình không thể nói "tội ở ta" trước tri huyện. Vì nói vậy thì Quốc Sư có tội, và Quốc Sư có tội thì niềm tin vỡ. Phải nói "tội ở tin sai." Trung tính. Không ai chịu.

– Bẩm, vậy bây giờ...

– Bỏ lệnh siết. Tất cả. Cấm hội họp, giới nghiêm, thu vũ khí, tất cả bỏ. Ngay lập tức.

Gã ngập ngừng. Sợ.

– Bẩm, nếu bỏ hết mà dân... nổi loạn thật thì...

– Dân không nổi loạn. Dân giận vì bị siết. Bỏ siết, dân hết giận.

Nửa đúng. Bỏ siết sẽ giảm giận. Nhưng giận đã tích ba tuần. Có thể bỏ siết thôi chưa đủ. Cần thêm một thứ: lời.

– Ngoài bỏ siết, ta sẽ nói chuyện với dân. Trực tiếp. Tập trung dân ở sân phủ quận. Chiều nay.

– Bẩm, chiều nay... sớm quá, dân ở xa...

– Dân nào đến được thì đến. Không cần tất cả. Cần đủ tai nghe. Tin sẽ lan, giống cách tin phản lan. Nhưng lần này, tin ta muốn.

Châu Đình Bá gật. Run.

Chiều. Sân phủ quận.

Hắn không ngờ nhiều dân đến vậy.

Tin "Quốc Sư đến Thanh Lâm" lan nhanh hơn ngựa phi. Từ cổng đông vào, qua chợ, qua phường, qua đồng, đến tai hàng ngàn người trong vài canh giờ. Dân kéo đến, không phải vì hắn gọi, mà vì sợ. Sợ Quốc Sư đến phạt. Muốn đến nhìn mặt, muốn biết số phận mình.

Sân phủ quận chứa được ba trăm. Hơn năm trăm người đến, tràn ra ngoài cổng, đứng trên đường. Lính canh không chặn, vì Châu Đình Bá đã bỏ lệnh siết (run tay ký, nhưng ký).

Hắn đứng trên bậc thềm phủ quận. Nhìn xuống.

Năm trăm khuôn mặt. Bà bán rau, ông kéo xe, thương nhân Lý Phú (gã bị giam ba ngày, mắt vẫn giận), trẻ con đứng sau lưng mẹ, cụ già ngồi ghế tre do cháu khiêng đến. Tất cả nhìn lên. Chờ.

Thiên Diễn Đồng đọc: sợ chiếm bảy phần, tò mò hai phần, giận một phần. Giận ít hơn hắn tưởng. Vì khi đối mặt trực tiếp, sợ luôn lấn giận.

Diệp Trúc Khanh đứng sau hắn, tay trên chuôi kiếm. Mắt nàng quét đám đông, kiểu quét chiến trường.

Năm trăm người. Sợ mình. Chờ mình nói.

Nói gì?

Outline trong đầu: "Ta đến vì Thiên Cơ cho thấy dân Thanh Lâm trung thành nhất Đại Ly." Bluff. Nhưng mình TIN (vì đúng). Quy tắc 4: tin thì Thiên Cơ phản ứng.

Nhưng nếu nói vậy, dân sẽ vui. Vui rồi sao? Quay lại bình thường? Hay dân sẽ hỏi: "Vậy sao siết ba tuần?"

Phải giải thích cả phần siết. Không chỉ phán trung thành, phải giải thích tại sao bị siết sai.

Nhưng giải thích "siết sai vì tri huyện nghe nhầm" thì tri huyện mất mặt. Tri huyện mất mặt thì không còn ai cai quản sau khi mình đi. Dân sẽ khinh tri huyện. Rồi loạn kiểu khác.

Giải thích "siết vì ta phán phản" thì mình nhận lỗi. Quốc Sư nhận lỗi = Quốc Sư sai = niềm tin sụp.

Không giải thích gì thì dân không hiểu. Không hiểu thì không yên.

Ba lựa chọn. Lại không lựa chọn nào tốt. Lại phải chọn cái ít tệ nhất.

Hắn hít thở. Sâu. Mở miệng.

– Dân Thanh Lâm.

Giọng vang. Sân im. Năm trăm người ngưng thở.

– Ta là Quốc Sư Tạ Cảnh Minh. Đích thân đến đây. Không phải để phạt. Không phải để hỏi tội. Ta đến vì Thiên Cơ cho ta nhìn thấy dân Thanh Lâm trung thành nhất Đại Ly.

Im lặng. Dài. Mắt mọi người mở to.

Tin không? Thiên Diễn Đồng đọc: ngạc nhiên, bối rối, muốn tin nhưng chưa dám. Kiểu người vừa bị đánh ba tuần, giờ bảo "không ai đánh đâu."

– Ta biết dân Thanh Lâm bị siết mấy tuần qua. Thu dao, cấm họp, giới nghiêm. Ta biết.

Tiếng xì xào. Nhỏ.

– Đó là hiểu lầm. Tin từ kinh thành bị truyền sai. Tri huyện nghe tin sai, nên hành động sai. Không phải lỗi tri huyện. Không phải lỗi dân. Là lỗi của tin.

"Lỗi của tin." Không nói lỗi ai. Tin sai. Trung tính. Không ai chịu trách nhiệm. Nhưng ai cũng hiểu: ai đó nói gì đó sai, và nó lan đến đây.

– Kể từ giờ, mọi lệnh siết đã bỏ. Tri huyện Châu đại nhân đã ký lệnh bỏ trước khi ta nói với các ngươi. Dao, cuốc, rìu sẽ trả lại. Chợ mở lại. Cấm họp bỏ. Giới nghiêm bỏ.

Tiếng xì xào lớn hơn. Có bà khóc. Có đứa trẻ hỏi mẹ: "Mẹ, mình được về sớm à?"

Khóc. Khóc vì nhẹ nhõm. Ba tuần sống trong sợ, bây giờ có người nói "hết rồi." Nước mắt là phản ứng tự nhiên khi áp lực buông.

– Nhưng ta đến không chỉ để bỏ lệnh.

Hắn dừng. Nhìn đám đông. Từng khuôn mặt.

– Ta đến vì ta TIN dân Thanh Lâm.

TIN. Nói chữ TIN. Quy tắc 4: mình tin thì Thiên Cơ phản ứng.

Và mình tin. Thật sự tin. Nhìn họ đây, bà bán rau, ông kéo xe, đứa trẻ, cụ già. Ai trong số này muốn phản? Không ai. Họ muốn bán rau, kéo xe, nuôi con, sống qua mùa đông. Họ trung thành không phải vì yêu vua. Trung thành vì muốn yên. Và "yên" là trung thành lớn nhất.

Hắn cảm nhận Thiên Cơ rung.

Nhẹ, ở ngoại vi, kiểu rung khi sợi mới bắt đầu hình thành. Sợi niềm tin "Thanh Lâm trung thành" bắt đầu mọc, mỏng, sáng, chen vào giữa đám sợi tối (sợ hãi) đã giăng ba tuần.

Đang hoạt động. Lời mình đang tạo sợi mới. Sợi sáng chen sợi tối.

– Dân Thanh Lâm trồng lúa nuôi kinh thành. Dệt vải mặc cho cả nước. Nộp thuế đủ, đúng hạn, không thiếu ngày. Đó là trung thành. Không phải quỳ mới là trung thành. Lao động là trung thành.

Gật đầu. Nhiều người gật. Có gã nông dân trẻ, cánh tay rám nắng, gật mạnh, mắt sáng.

"Lao động là trung thành." Câu này mình tin. Hoàn toàn. Vì đó là cách mình hiểu thế giới: đóng góp thật, không phải lời nói suông. Và khi mình tin, Thiên Cơ đọc được.

Sợi sáng dày hơn. Thiên Cơ rung mạnh hơn. Sợi tối bắt đầu mờ ở rìa, nhường chỗ.

– Ta phán trước Thiên Cơ: dân Thanh Lâm trung với Đại Ly. Ai nói khác, là sai.

"Ai nói khác, là sai." Kể cả mình. Kể cả câu đùa ba tuần trước. Mình đang phủ nhận lời mình bằng lời mình. Ghi đè.

Im lặng. Ba nhịp thở.

Rồi bà bán rau quỳ xuống. Khóc. Lớn.

– Quốc Sư... Quốc Sư tin chúng tôi!

Có người quỳ theo. Rồi mười. Rồi ba mươi. Rồi cả sân.

Không phải quỳ vì sợ. Quỳ vì được nói lời muốn nghe. Quỳ vì ba tuần bị gọi là "phản nghịch," bây giờ có người, người quan trọng nhất thiên hạ, nói "trung thành."

Họ quỳ vì nhẹ nhõm. Và nhẹ nhõm biến thành niềm tin. Niềm tin "Quốc Sư nói ta trung thành" mạnh hơn sợ hãi "Quốc Sư nói ta phản." Vì nhẹ nhõm có năng lượng lớn hơn sợ.

Kiếp trước, tâm lý học gọi đó là "relief gratitude." Khi được giải thoát khỏi sợ, người ta biết ơn gấp bội so với bình thường. Và biết ơn tạo niềm tin sâu nhất.

Hắn nhìn lưới Thiên Cơ.

Sợi sáng bùng. Mạnh. Nhanh hơn mọi lần. Sợi tối không biến mất hoàn toàn, nhưng bị đẩy lùi, mỏng đi, co lại thành những vết xám mờ ở rìa nút Thanh Lâm.

Sợi sáng thắng sợi tối. Không phải vì sáng mạnh hơn. Mà vì người ta MUỐN tin sáng hơn muốn tin tối. Ai muốn tin mình là phản nghịch? Không ai. Tất cả muốn tin mình trung thành. Và muốn tin thì dễ tin.

Thiên Cơ không phân biệt thật giả. Thiên Cơ đo MUỐN TIN. Và dân Thanh Lâm muốn tin "trung thành" hơn muốn tin "phản." Nên sợi sáng thắng.

Sau đó. Phủ quận. Phòng riêng.

Hắn ngồi xuống ghế. Tay run.

Diệp Trúc Khanh đứng bên cửa sổ, nhìn sân. Dân vẫn chưa về hết. Có nhóm đứng bàn tán, mặt tươi, kiểu người vừa thoát nạn.

– Ngươi nói hay.

Hắn ngẩng lên. Diệp Trúc Khanh khen. Hiếm.

– Nói hay nhưng dối.

Nàng quay lại:

– Dối chỗ nào? Dân trung thành thật. Ngươi tin thật. Thiên Cơ rung thật. Chỗ nào dối?

Chỗ nào dối? Dối ở chỗ: mình đến đây không phải vì "Thiên Cơ cho nhìn thấy trung thành." Mình đến vì mình lỡ miệng. Lý do thật bị thay bằng lý do giả. Kết quả thật, nhưng nguyên nhân giả.

– Dối ở nguyên nhân. Ta đến vì ta nói sai. Nhưng ta bảo dân: ta đến vì Thiên Cơ. Dân tin. Tin lý do giả.

Diệp Trúc Khanh nhìn hắn. Lâu. Rồi nói, giọng bình thản:

– Dân không cần biết lý do. Dân cần kết quả. Lệnh siết bỏ. Dao trả lại. Chợ mở. Đó là kết quả. Ngươi dối lý do nhưng cho kết quả thật. Ta không thấy tội gì.

"Dối lý do nhưng cho kết quả thật." Triết lý thực dụng kiểu kiếm tiên nữ. Nàng không quan tâm thật giả. Nàng quan tâm: có ai bị hại không? Không. Vậy thì không tội.

Nhưng mình biết: mỗi lần dối thành công, lần sau sẽ dối dễ hơn. Và "dối dễ hơn" không phải thứ tốt.

– Diệp cô nương.

– Gì?

– Ta vừa dùng lời nói sửa lời nói. Phán ngược phán cũ. Ghi đè Thiên Cơ.

Hắn dừng, xoay chén trà trong tay.

– Ngươi có thấy gì khi ta nói không?

– Không nhìn thấy khí vận.

– Không phải khí vận. Dân. Ngươi thấy dân thế nào?

Nàng nghĩ. Lâu hơn bình thường.

– Khóc. Quỳ. Giống tín đồ.

Tín đồ. Nàng dùng đúng từ. Dân Thanh Lâm quỳ khóc trước mình, không phải vì hiểu. Vì tin. Tin mù quáng. Tin vì sợ quá lâu, giờ được nói lời muốn nghe.

Mình không tạo ra công dân trung thành. Mình tạo ra tín đồ. Và tín đồ thì nguy hiểm hơn phản nghịch.

– Đúng. Tín đồ.

Nàng nhíu mày:

– Sao lại khó chịu? Dân tin ngươi. Tốt chứ?

– Tốt hôm nay. Nhưng tín đồ tin tuyệt đối. Ngày nào ta nói sai, tín đồ sẽ quay lại. Và tín đồ quay lại thì tệ hơn kẻ thù.

Nàng không nói gì. Nhìn ra sân. Dân vẫn đứng, bàn tán, cười. Bình thường.

Tối. Mái phủ quận.

Hắn ngồi, nhìn lưới Thiên Cơ.

Nút Thanh Lâm: sáng hơn sáng nay. Sợi niềm tin mới, sáng, dày, chảy về nút hắn. Kiểu sợi "biết ơn" mà hắn chưa từng thấy trước đó, ấm, ổn, rung theo nhịp chậm.

Nhưng ở rìa nút, sợi tối vẫn còn. Không biến mất. Co lại, mỏng, nhưng vẫn đó. Kiểu vết sẹo trên da, lành nhưng không mất.

Hai sợi cùng tồn tại. Sáng (trung thành) ở trung tâm, tối (phản) ở rìa. Mình phán ngược nhưng không xóa được lời cũ hoàn toàn. Lời cũ yếu đi, lời mới mạnh hơn, nhưng cả hai cùng ở đó.

Thiên Cơ không xóa. Thiên Cơ chồng. Mỗi lời phán là một lớp. Lớp mới phủ lớp cũ. Nhưng lớp cũ vẫn ở dưới. Và nếu lớp mới bong, lớp cũ lộ ra.

Giống sơn. Sơn mới phủ sơn cũ. Nhìn đẹp. Nhưng cạo lớp mới, lớp cũ vẫn đó.

Mình vừa sơn lại Thanh Lâm. Nhưng dưới lớp "trung thành," vẫn còn lớp "phản." Và nếu có ai đó cạo lớp sơn mới...

Gió thổi. Lạnh hơn kinh thành. Đông nam, gần biển, gió mang hơi muối.

Mình vừa sửa. Tạm thời. Nhưng mỗi lần sửa, mình để lại vết. Vết trên Thiên Cơ. Vết trên dân. Vết trên chính mình.

Và mỗi vết, là một giới hạn bị phá.

Hắn nhắm mắt. Mở.

Lần đầu mình đi ra khỏi kinh thành vì hậu quả lời mình. Lần đầu mình đứng trước dân mà biết: mình là nguyên nhân. Lần đầu mình sửa bằng cách nói thêm, thay vì im.

Và lần đầu mình hiểu: sửa bằng lời cũng là nói thêm. Mỗi lần nói thêm, lưới Thiên Cơ phức tạp hơn. Lớp chồng lớp. Sợi chồng sợi. Đến lúc nào đó, sẽ không ai, kể cả mình, phân biệt được lớp nào là thật.

Xuống mái. Vào phòng. Nằm.

Ngủ được, lần này. Vì mệt quá.

Nhưng trước khi ngủ, một ý nghĩ cuối:

Mình dùng lời sửa lời. Nhưng mình không sửa cái gốc: Quốc Sư không được nói bậy.

Lần sau, không rượu. Không đùa. Không lỡ miệng.

Vì lần sau, có thể không sửa kịp.

Ch.48/145
3.101 từ