Quốc Sư Giả Mạo
Chương 111: Thiên Mệnh Thức
Chương 111

Thiên Mệnh Thức

A Ly không ngủ lại sau đêm đó.

Con bé ngồi ở bậu cửa sổ phòng sách, chân co, mắt nhìn ra kinh thành tang, và sợi Thiên Cơ quanh con bé xoáy chậm, đều, kiểu xoáy của nước quanh trục không lung lay. Hắn ngồi đối diện, trà nguội, và giữa hai người, đêm đi, trời sáng dần, và con bé kể.

Kể chậm. Kể kiểu người đang dịch từ thứ mắt thấy sang thứ miệng nói được, và giữa hai thứ đó, khoảng cách xa hơn hắn tưởng.

– Lưới không phải một lớp, Tiên sinh. Lưới có ba tầng. Ông Nguyệt Thi gọi tầng trên là tín, tức niềm tin mọi người. Tầng giữa là mệnh, tức dòng chảy vận mệnh. Tầng dưới là căn, nền tảng, thứ giữ hai tầng trên khỏi rơi. Vua là nút ở tầng tín. Khi vua mất, tầng tín mất trụ, sợi rối, và tầng mệnh bắt đầu lệch.

– Lệch kiểu nào?

– Kiểu... (Con bé nhíu mày, tìm từ, mắt nhìn thứ hắn không thấy.) Kiểu dòng sông mất đê. Nước vẫn chảy, nhưng chảy tràn, không theo kênh. Mỗi sợi vận mệnh bắt đầu tự chọn đường đi. Dân hoang mang, sợi rối. Triều đình chia phe, sợi kéo giật. Quân đội tập trung, sợi cứng. Tất cả đang tự chảy mà không có gì giữ.

Con bé dừng. Nhìn hắn. Mắt sáng, sâu, mười hai tuổi mà mắt kiểu mắt kỹ sư đang giải thích hệ thống vận hành cho người dùng cuối:

– Tiên sinh là nút duy nhất đủ sợi để thay vua. Không phải vì Tiên sinh mạnh hơn vua. Vì sợi đã chảy về Tiên sinh từ mười bảy tháng nay, và bây giờ, khi vua mất, phần lớn sợi còn lại cũng đổ theo. Tiên sinh không cần THÀNH nút. Tiên sinh ĐÃ LÀ nút. Chỉ cần... chịu nhận.

Chịu nhận. Con bé nói giản dị kiểu nói thứ hiển nhiên. Nhưng "nhận" nghĩa là mình đứng ở trung tâm lưới, giữ tất cả sợi, và nếu mình gục, sợi gục theo, và nếu sợi gục, Đại Ly gục theo.

Nguyệt Thi nhận, ba trăm năm bị nuốt. Liễu nhận, bị chém. Mình nhận, sẽ...

– Tiên sinh đang nghĩ về ông Nguyệt Thi và ông Liễu.

Hắn nhìn con bé. Con bé mỉm cười, nhẹ, kiểu cười trẻ con đọc được người lớn mà không cần Thiên Diễn Đồng:

– Em biết. Vì em cũng nghĩ, khi mới thấy dữ liệu. Nhưng Tiên sinh khác. Ông Nguyệt Thi đứng một mình ở tầng tín lẫn tầng căn, ông ấy vừa giữ trên vừa giữ dưới, quá tải, bị máy cuốn. Ông Liễu chỉ đứng tầng tín, không có ai giữ tầng căn hay bảo vệ tầng mệnh. Tiên sinh có em. Em giữ tầng căn. Tiên sinh giữ tầng tín. Và tầng mệnh, dòng vận mệnh, tự chảy khi hai tầng kia ổn.

– Con bé, khi con giữ tầng căn, con có bị nuốt không?

Im lặng. Con bé nhìn ra cửa sổ. Nắng sớm qua mành, vàng nhạt, rọi lên mặt con bé, và hắn thấy: con bé không trả lời ngay, vì con bé không biết. Ba trăm năm dữ liệu có nhiều thứ, nhưng không có trường hợp Thiên Mệnh giữ tầng căn cùng ai khác. Chưa bao giờ có.

– Em không biết. (Con bé nói thật. Kiểu thật của trẻ con, không vòng vo, không giấu.) Nhưng em không sợ. Vì em không uốn. Em chỉ đứng. Và ông Nguyệt Thi nói: lưới chỉ nuốt kẻ uốn.

Con bé không sợ. Mười hai tuổi. Thiên Mệnh. Không sợ.

Và mình? Mình sợ. Sợ con bé bị cuốn. Sợ nàng mất. Sợ Đại Ly sập. Sợ mọi thứ. Nhưng sợ không thay đổi gì. Sợ không ngăn lưới rung. Sợ không cản Hoài Viễn. Sợ không giữ bảy ngày.

Nên mình sẽ làm thứ mình giỏi nhất: diễn. Diễn không sợ. Diễn bình tĩnh. Diễn kiểu Quốc Sư. Cho đến khi diễn thành thật.


Hắn gặp Lý Hoài Viễn buổi trưa.

Không phải trong phủ. Hắn chọn gặp ở Miếu Đoan Khánh, nơi hắn từng phán lời cho dân, nơi dân tin nhất. Chọn sân chơi mình mạnh. Kiểu chọn sân chơi mà kiếp trước gã chuyên gia thương lượng sẽ gật: luôn gặp khách hàng ở địa bàn mình, không phải địa bàn họ.

Hoài Viễn đến với ba cận vệ. Hắn đến một mình. Diệp Trúc Khanh ở ngoài cổng, tay trên kiếm, mắt lạnh, nhưng không vào. Phúc An đứng sau cột, nghe, ghi nhớ, kiểu phản xạ của kẻ đã quen nghe mọi cuộc nói chuyện quan trọng.

Hoài Viễn ngồi đối diện. Gã vẫn mặc áo tang, nhưng áo tang kiểu lính: gọn, sạch, kiểu áo dùng để mặc rồi đánh nhau vẫn được. Mắt gã nhìn quanh miếu, nhìn bát hương, nhìn chữ "Quốc Sư Phán" treo trên xà, và mắt gã hẹp, kiểu mắt đánh giá thế lực đối thủ bằng cách đếm tài sản.

– Ngươi gọi ta đến đây. (Hoài Viễn nói trước, kiểu người quen nói trước.) Để nói gì?

Hắn nhìn gã. Thiên Diễn Đồng đọc: gã đã quyết. Đêm qua gã quyết. Gã sẽ cướp ngôi nếu hắn không cho. Gã mang năm nghìn quân đến kinh thành không phải để chờ, mà để sẵn sàng. Và gã đã ra lệnh: nếu đến rằm mà Quốc Sư không chọn, đánh.

Gã đã quyết. Mình có bảy ngày. Sáu ngày, trừ hôm nay. Và Thiên Diễn Đồng đọc: gã không muốn đánh, nhưng sẽ đánh, vì gã là lính, và lính không chờ mãi.

Nên mình phải cho gã thứ gì đó để gã chờ thêm. Thứ gì đó đủ lớn để gã rút tay khỏi chuôi kiếm.

– Ta sẽ chọn ngươi.

Im. Hoài Viễn nhìn hắn, mắt hẹp thêm, kiểu mắt người không tin dễ:

– Ngươi nói gì?

– Ta sẽ chọn ngươi. Ngươi lên ngôi. Huyết thống chính thống, quân đội ủng hộ, triều đình chấp nhận. Ngươi là lựa chọn đúng.

Im lặng. Và Thiên Diễn Đồng đọc: gã ngạc nhiên. Thật sự ngạc nhiên. Gã chuẩn bị cho cuộc chiến, chuẩn bị cho đàm phán khó, chuẩn bị cho từ chối, và gã không chuẩn bị cho "đồng ý."

Bất ngờ. Thứ mạnh nhất trong thương lượng không phải cứng, không phải mềm. Là bất ngờ. Cho đối thủ thứ gã muốn trước khi gã kịp đòi, và gã sẽ mất cân bằng, vì người ta chuẩn bị cho chiến tranh nhưng không chuẩn bị cho hòa bình đột ngột.

– Nhưng có điều kiện.

Mắt Hoài Viễn thu lại. Gã ngồi thẳng. Lính bao giờ cũng sẵn sàng hơn khi nghe "điều kiện" so với khi nghe "đồng ý":

– Nói.

– Quân ở ngoài thành. Rút về doanh trại phía tây, cách kinh thành ba mươi dặm. Không mang binh vào thành cho đến khi ta tuyên bố chính thức.

– Tại sao?

– Vì dân kinh thành đang sợ. Vua mới mất. Quân ngoài thành kiểu quân vây thành, không phải kiểu quân về tang. Dân sợ thì sợi rối, và sợi rối thì Thiên Cơ không thuận, và Thiên Cơ không thuận thì ta không phán được.

Bluff. Sợi rối thật, nhưng hắn không cần "Thiên Cơ thuận" để phán. Hắn cần Hoài Viễn rút quân để mất lợi thế quân sự, để khi hắn không chọn Hoài Viễn trên điện rằm, gã không đủ nhanh để cướp.

Mua thời gian. Mua khoảng cách. Ba mươi dặm. Ba mươi dặm nghĩa là nếu gã ra lệnh đánh, quân mất nửa ngày mới đến. Nửa ngày đủ để mình làm nhiều thứ.

Hoài Viễn nhìn hắn. Lâu. Mắt gã tính: rút quân = mất lợi thế. Nhưng nếu Quốc Sư đã nói sẽ chọn, và gã từ chối rút quân, triều đình sẽ coi gã là kẻ muốn cướp, không phải kẻ được chọn. Mất danh chính.

Gã đang cân. Và gã sẽ gật. Vì gã là lính, và lính hiểu: danh chính quan trọng hơn quân số. Đánh mà không có danh, thắng cũng thua. Mất dân, mất lòng, mất nước. Gã biết. Gã không ngu.

– Điều kiện thứ hai?

– Phạm Đình Chương. Gã là người của ngươi. Bảo gã dừng tung bằng chứng. (Hắn nhìn thẳng Hoài Viễn.) Ta sẽ chọn ngươi. Nhưng nếu trước rằm triều đình đã loạn vì bằng chứng "Quốc Sư giả," ta mất uy tín, và lời ta chọn không còn trọng lượng. Ngươi muốn được Quốc Sư chọn, ngươi cần Quốc Sư còn giá trị.

Gã nhìn hắn. Và Thiên Diễn Đồng đọc: gã hiểu. Hiểu rõ. Hiểu kiểu lính hiểu: vũ khí hỏng thì đạn bao nhiêu cũng vô nghĩa. Quốc Sư bị lật tẩy = lời Quốc Sư mất giá = chọn cũng như không chọn.

– Ta nói với Phạm. (Hoài Viễn gật, chậm, kiểu gật miễn cưỡng.) Nhưng ta không kiểm soát gã hoàn toàn. Gã có nguồn riêng. Gã có mục đích riêng.

– Ta biết. Nhưng ít nhất đến rằm. Sau rằm, ngươi lên ngôi, Phạm muốn tung gì thì tung, triều đình có vua, ta có danh, không ai lay được.

Nói dối. Mình sẽ không chọn gã. Mình sẽ chọn thứ khác. Nhưng gã không biết. Và mình cần gã tin. Cần gã rút quân. Cần sáu ngày.

Bluff lớn nhất truyện. Lớn hơn bluff trên pháp trường. Vì lần đó mình bluff để sống. Lần này mình bluff để giữ Đại Ly.

Hoài Viễn đứng dậy. Gã nhìn hắn, mắt ngang, không cúi, không kiêu, kiểu mắt hai người ngang nhau giao dịch:

– Ta gật. Quân rút. Phạm dừng. Nhưng. (Gã cúi tới, giọng thấp, kiểu giọng chỉ hai người nghe.) Nếu đến rằm mà ngươi không chọn ta, ta sẽ không đợi thêm. Và khi đó, ta sẽ không hỏi ai.

– Ta hiểu.

Gã quay, bước ra, cận vệ theo, và cửa miếu khép, và hắn ngồi lại, một mình, trong miếu Đoan Khánh, nơi dân quỳ xin lời, nơi hắn từng phán giả và phán thật, nơi sợi Thiên Cơ dày nhất kinh thành vì nơi đây niềm tin dày nhất.

Gã gật. Gã sẽ rút quân. Phạm sẽ dừng. Mình mua được sáu ngày.

Sáu ngày để tìm nước cờ mà mình chưa biết.

Sáu ngày để đứng.


Đêm. Mái Quốc Sư Phủ.

A Ly đứng trên mái, chân trần, tóc bay, và quanh con bé, sợi Thiên Cơ xoáy, kiểu xoáy mà hắn chưa thấy bao giờ. Không phải xoáy hỗn loạn. Xoáy có trật tự. Kiểu xoáy của thiên hà nhìn từ xa: mỗi sợi một quỹ đạo, mỗi nút một ngôi sao, và ở trung tâm, nơi tất cả xoáy hướng về, không phải A Ly.

Là hắn.

Hắn đứng cạnh con bé. Gió thổi, mang mùi tang từ kinh thành, mùi trầm, mùi nến, mùi nước mắt đã khô, và hắn nhìn lưới qua Thiên Diễn Đồng, và lần đầu tiên, hắn thấy toàn cảnh.

Sợi từ dân kinh thành chảy về hắn, ấm, kiểu ấm của niềm tin đã quen. Sợi từ miếu thờ, từ phường, từ chợ, từ quán trà nơi lão Mạc kể chuyện mỗi sáng. Sợi từ lính biên giới, nơi hắn đã đến và phán "Đại Ly không thua." Sợi từ Thanh Lâm, nơi hắn quỳ. Sợi từ Thanh Hà, nơi dân gọi hắn là "Ân Chủ." Tất cả chảy về, không phải kiểu nước đổ, kiểu sông tìm biển, tự nhiên, đều, và hắn đứng ở hạ lưu, nơi mọi dòng gặp nhau.

– Tiên sinh thấy không?

– Thấy.

– Đã sẵn sàng.

Hắn nhìn con bé. Con bé nhìn hắn, mắt sáng, và trên mắt con bé, lưới phản chiếu, kiểu mắt gương, kiểu mắt đã thấy mọi thứ và bây giờ phản lại cho hắn thấy chính mình trong lưới.

– Sẵn sàng gì?

– Lưới sẵn sàng. Sợi đã chảy. Nút đã có. Tiên sinh chỉ cần nói một câu. Một câu thật. Và sợi sẽ khóa vào Tiên sinh, kiểu sông khóa vào biển, kiểu dòng chảy tìm được chỗ đến. Và khi khóa xong, lưới ổn. Không sập.

– Câu gì?

Con bé lắc đầu. Cười, nhẹ, kiểu cười trẻ con biết thứ mình không nên nói:

– Em không nói được. Phải là câu Tiên sinh tự chọn. Phải thật. Lưới biết giả. Và câu đó phải là thứ Tiên sinh tin.

Một câu thật. Một câu mình tin. Mình, kẻ bịp, kẻ nói dối mười bảy tháng, phải nói một câu thật. Và câu đó phải đủ mạnh để khóa lưới.

Mình biết câu đó là gì. Biết từ đêm qua. Biết từ khi vua giao chiếu chỉ. Biết từ khi Nguyệt Thi nói "lưới cần ngươi thật." Biết từ khi mình bluff lần đầu trên pháp trường và tiếng sấm đáp lại.

Nhưng chưa. Chưa phải lúc. Sáu ngày nữa. Rằm. Trước triều đình. Trước Hoài Viễn. Trước Phạm Đình Chương. Trước dân. Trước tất cả.

Mình sẽ nói. Khi đến lúc.

A Ly ngồi xuống mái, chân thõng, và con bé nhìn kinh thành đêm, đèn trắng, tang, và sợi Thiên Cơ giăng ngang trời, rối nhưng không đứt, yếu nhưng còn, và phần lớn, phần lớn chảy về phía hắn, ấm, đều, kiểu lời hứa không ai nói nhưng ai cũng giữ.

Con bé mỉm cười. Cười kiểu A Ly, kiểu trẻ con, kiểu cười không cần lý do vì có lý do sẵn trong ngực:

– Tiên sinh. Mai lại phải đi họp.

Hắn nhìn con bé. Cười. Kiểu cười mệt, kiểu cười giữa tang lễ và âm mưu và ngai vàng và lưới sắp sập, kiểu cười vì không cười thì khóc, và khóc thì không có thời gian:

– Ừ. Mai lại phải đi họp.

Sáu ngày. Hội đồng. Hoài Viễn. Phạm. Phái Xóa. Dân. Sợi. Lưới.

Và một câu. Một câu thật.

Nhưng trước khi nói câu đó, mình phải giữ Đại Ly đủ lâu để có chỗ nói.

Gió thổi. Sợi rung. Và ở phía tây, nút Hoài Viễn vẫn sáng, nhưng lùi, ba mươi dặm, kiểu sáng đang chờ. Và ở phía bắc, biên giới yên, Hốt Lý Đài giữ hòa. Và bên dưới Trường Xuân Cung, phong ấn đã tan, Nguyệt Thi đã đi, và nền đất yên lần đầu sau ba trăm năm.

Và trên mái, hai người ngồi, một kẻ bịp ba mươi tuổi và một đứa trẻ mười hai tuổi mang ba trăm năm dữ liệu, và giữa hai người, sợi Thiên Cơ nối, sáng, ấm, kiểu sợi nối cha con mà không ai là cha, không ai là con, chỉ là hai kẻ ở giữa lưới, giữ nhau, giữ Đại Ly, giữ mọi thứ bằng niềm tin mà cả hai đều biết không đáng tin.

Nhưng vẫn tin.

Sáu ngày.

Và ở đâu đó ngoài lưới, ngoài Thiên Cơ, ngoài mọi thứ hắn biết, con mắt mở, nhìn, kiểu nhìn kẻ đang đợi nước cờ tiếp theo, kiểu nhìn ai đó (hay thứ gì đó) đã gật ở Trường Xuân Cung và bây giờ đang chờ: "Nút mười bảy sẵn sàng" hay chưa?

Chưa.

Sáu ngày nữa.

Ch.111/145
2.557 từ