Ba Trăm Năm
Thiên Ngoại Các nằm dưới Trường Xuân Cung, sâu hơn phong ấn Nguyệt Thi, sâu hơn hầm mộ hoàng gia, sâu kiểu sâu có chủ đích, kiểu ai đó đào ba trăm năm trước và không muốn ai tìm thấy.
Phùng Thanh Hư dẫn đường. Cầu thang đá xoắn ốc, hẹp, tường đá ẩm, đèn dầu đặt trên giá sắt cứ mười bậc một, và ánh lửa nhảy trên tường kiểu bóng múa, kiểu ba trăm năm bóng đã múa ở đây và không ai xem.
Xuống. Xuống nữa. Không khí lạnh dần, ẩm dần, và mùi đá, mùi nước ngầm, mùi thứ gì đó cũ hơn đá, cũ hơn nước, cũ kiểu thời gian có mùi.
Và rồi, cầu thang mở ra.
Hang đá. Rộng. Trần cao kiểu nhà thờ, và ở giữa, bàn cờ. Nhưng không phải bàn cờ nhỏ kiểu bàn cờ trên sân Trường Xuân Cung. Bàn cờ khổng lồ, chiếm nửa hang, quân cờ bằng đá cao ngang thắt lưng, và trên mỗi quân cờ, sợi Thiên Cơ phát sáng, kiểu mô hình thu nhỏ của lưới Thiên Cơ toàn Đại Ly.
Họ dựng mô hình. Mô hình Thiên Cơ. Ba trăm năm quan sát, đúc lại thành bàn cờ. Mỗi quân là một nút, mỗi vị trí là một mối quan hệ, mỗi nước đi là một thay đổi trong lưới.
Ở kiếp trước, mình gọi đây là simulation. Mô phỏng. Họ mô phỏng Thiên Cơ bằng đá.
Xung quanh bàn cờ, kệ đá. Kệ chứa sách, cuộn giấy, thẻ tre, và trên mỗi kệ, ghi: "Đời thứ nhất," "Đời thứ hai," cho đến "Đời thứ mười sáu." Kệ thứ mười bảy trống. Kệ của hắn.
Và xung quanh kệ, mười hai ghế đá, xếp vòng tròn quanh bàn cờ, và trên mỗi ghế, một người.
Mười hai trưởng lão Thiên Ngoại Các.
Lão nhất, bà lão ngồi ghế chính diện. Mộ Trầm Hương. Hai trăm tuổi. Mù. Tóc bạc trắng chảy xuống ghế kiểu thác nước, da nhăn kiểu giấy cũ, và mắt bà đóng kín, nhưng hướng mặt về phía hắn, chính xác, kiểu mù nhưng thấy bằng thứ khác.
Trẻ nhất, gã thanh niên cuối dãy. Khoảng ba mươi. Mặt cứng, mắt lạnh, và gã nhìn hắn kiểu nhìn côn trùng mà gã muốn dẫm.
Và Phùng Thanh Hư, Các chủ, ngồi ghế giữa, giữa mười hai trưởng lão, kiểu trọng tài giữa hai đội, kiểu người giữ cân giữa hai bên đã quyết rồi mà cần ai đó giả vờ chưa quyết.
– Quốc Sư đời thứ mười bảy. Tạ Cảnh Minh.
Mộ Trầm Hương nói, giọng già, khô, kiểu giọng cát chảy trong đồng hồ cát, kiểu giọng đã nói quá nhiều trong hai trăm năm mà bây giờ mỗi từ đều tiết kiệm:
– Ngươi đến. Nhanh hơn ta tưởng.
– Ta không thích chờ.
– Liễu Phong Hàn cũng không thích chờ. Gã đến trước cả khi ta mời. Rồi gã chết.
Bà lão mở bằng Liễu. Kiểu mở bằng tiền lệ. Kiểu nói: "người trước ngươi cũng vậy, và người trước ngươi chết."
Thao túng cảm xúc. Bà lão hai trăm tuổi, mù, nhưng thao túng giỏi. Kiểu mình thao túng. Chỉ khác: bà lão thao túng bằng lịch sử, mình thao túng bằng tâm lý.
– Ta không phải Liễu Phong Hàn.
– Tất cả đều nói vậy. (Mộ Trầm Hương cười, nhẹ, kiểu cười xương.) Lão Quốc Sư cũng nói vậy trước khi giết gã.
Hắn nhìn quanh. Mười hai trưởng lão, mười hai đôi mắt (trừ Mộ Trầm Hương, mù, nhưng "nhìn" bằng thứ khác). Thiên Diễn Đồng đọc: bảy người sợ hắn (phái Xóa, sợ kiểu sợ thú dữ), năm người tò mò (phái Giữ, tò mò kiểu nhà khoa học trước mẫu vật mới).
– Thiên Ngoại Các muốn gì ở ta?
Mộ Trầm Hương ngẩng mặt, mắt mù hướng lên trần hang, kiểu nhìn thứ không ai thấy:
– Thiên Ngoại Các được lập bởi Quốc Sư đời thứ nhất, ba trăm năm trước. Mục đích duy nhất: xem cờ cho đến khi hiểu ai dệt lưới. Ba trăm năm, mười bảy đời Quốc Sư, và chúng ta vẫn chưa hiểu. Câu hỏi đó vẫn ở đó, kiểu câu hỏi không muốn được trả lời.
– Và ta là biến số mới nhất.
– Ngươi là biến số nguy hiểm nhất. Nguyệt Thi mạnh, nhưng gã bị nuốt, nguy hiểm tự hại. Cố Hằng yếu, không nguy hiểm. Liễu Phong Hàn giống ngươi, nhưng gã kiêu, gã lộ, gã dễ xử. Ngươi... ngươi giấu. Ngươi diễn. Và ngươi khiến cả Đại Ly tin ngươi. Nguy hiểm nhất vì không ai biết ngươi giả, trừ chúng ta.
Bà lão đúng. Mình nguy hiểm nhất vì mình giấu giỏi nhất. Nguyệt Thi dùng hệ thống nên dễ phát hiện. Liễu dùng lời nên dễ nghe. Mình dùng... tất cả. Và mình giấu tất cả.
– Vậy phái Xóa muốn xóa ta vì ta giấu giỏi?
– Xóa vì ngươi nguy hiểm. Mỗi kẻ xuyên không đều gây bất ổn. Nguyệt Thi bị nuốt, phong ấn đè Trường Xuân Cung ba trăm năm. Liễu Phong Hàn chết, triều đình loạn mười năm. Ngươi mạnh nhất. Nếu không xóa, hậu quả sẽ lớn nhất.
Im lặng. Bàn cờ đá giữa hang phát sáng nhẹ, sợi Thiên Cơ trên quân cờ rung, và hắn đứng giữa mười hai trưởng lão ba trăm năm, kiểu bị cáo trước tòa, kiểu tòa đã tuyên mà chỉ chờ đao.
Rồi hắn nói.
Không phải bluff. Không hoàn toàn. Lần đầu tiên trước đám đông (nếu mười hai người già trong hang đá gọi là đám đông), hắn nói gần thật:
– Mọi người đã biết ta không phải Quốc Sư thật. Ta biết. Thiên Ngoại Các biết ba trăm năm trước đã biết. Câu hỏi không phải ta là ai. Câu hỏi là ta có ích không.
Im lặng. Kiểu im lặng khác: không phải im vì sốc, mà im vì nghe, vì cân nhắc, vì mười hai bộ não ba trăm năm đang xử lý câu nói đó.
Mình vừa frame lại cuộc tranh luận. Từ "xóa hay giữ" sang "có ích hay không." Kỹ thuật đàm phán kiếp trước: khi không thể thắng trên sân đối phương, thay đổi sân.
Nhưng mình cũng nói gần thật. Mình thật sự không biết mình có ích không. Mình chỉ biết mình đã giữ Đại Ly mười bảy tháng, và mười bảy tháng đó, dân no, biên giới yên, kinh thành ổn. Bằng dối. Nhưng kết quả thật.
Mộ Trầm Hương im lâu. Rồi bà nói, giọng thấp hơn, kiểu giọng riêng, kiểu giọng không dành cho mười một trưởng lão kia mà dành cho hắn:
– Ngươi đến từ đâu?
Im lặng. Hắn nhìn bà lão mù, và bà hướng mặt về phía hắn, chính xác, kiểu mù nhưng thấy hắn rõ hơn bất kỳ ai trong phòng.
– Nguyệt Thi nói gã đến từ nơi không có Thiên Cơ. Nơi mà người ta đo mọi thứ bằng số. Ngươi cũng thế?
Bà biết. Từ Nguyệt Thi. Ba trăm năm trước, Nguyệt Thi nói chuyện với Thiên Ngoại Các trước khi bị nuốt, và gã kể: gã đến từ thế giới không có Thiên Cơ, thế giới đo bằng số.
Bà hỏi mình có giống không.
Im lặng dài. Nến cháy. Bóng mười hai trưởng lão trên tường hang, và bàn cờ đá phát sáng, và hắn đứng giữa, và câu hỏi treo kiểu kiếm treo trên đầu.
Hắn không trả lời. Không phủ nhận. Không xác nhận. Im lặng là câu trả lời, và Mộ Trầm Hương hiểu, vì bà đã nghe im lặng của Nguyệt Thi ba trăm năm trước, cùng kiểu im lặng, cùng kiểu "có" mà không nói.
Bỏ phiếu.
Phùng Thanh Hư đứng, giọng Các chủ, giọng trọng tài:
– Phái Xóa: lý do?
Mộ Trầm Hương: "Pattern lặp lại. Xóa trước khi quá muộn."
– Phái Giữ: lý do?
Trưởng lão phái Giữ, gã trung niên mặt hiền, giọng nhẹ: "Biến số mạnh nhất. Nếu giữ được, câu hỏi 'ai dệt lưới' có thể có đáp án."
Bỏ phiếu. Từng người. Từng tay giơ lên.
Sáu Xóa. Sáu Giữ.
Hòa.
Hòa? Thư nói bảy phiếu Xóa. Có ai đổi phe?
Hắn nhìn quanh. Gã thanh niên trẻ nhất, phái Xóa, tay vẫn giơ, nhưng mắt gã liếc sang bà lão bên cạnh, bà lão không giơ tay. Bà lão đó trước thuộc phái Xóa. Bây giờ, không.
Bà lão đổi phe. Vì câu nói "ta có ích không" của mình? Hay vì lý do khác?
Phùng Thanh Hư nhìn sáu đối sáu. Hòa. Và theo luật Thiên Ngoại Các, khi hòa, Các chủ bỏ phiếu quyết.
Lão nhìn hắn. Nhìn Mộ Trầm Hương. Nhìn bàn cờ đá. Và lão nói, chậm, rõ, kiểu nói từng chữ đều cân:
– Giữ.
Phái Xóa rung. Mộ Trầm Hương không phản ứng, mặt phẳng, kiểu mặt đã thua mà chấp nhận thua vì biết trò chơi chưa kết thúc.
– Nhưng có điều kiện.
Phùng Thanh Hư nhìn hắn, và mắt lão nghiêm, kiểu mắt Các chủ, không phải mắt đồng minh:
– Nguyệt Thi đang tỉnh. Phong ấn còn hai lớp mỏng. Và có ai đó đang phá từ bên trong. Ngươi nói ngươi giữ được. Chứng minh.
– Chứng minh thế nào?
– Khi Nguyệt Thi tỉnh, kiểm soát gã. Không để gã loạn. Không để gã phá lưới. Nếu ngươi kiểm soát được, phái Giữ thắng vĩnh viễn. Nếu không...
– Nếu không?
Phùng Thanh Hư không trả lời. Không cần. "Nếu không" nghĩa là Liễu Phong Hàn lần hai.
Hắn leo cầu thang lên. Trường Xuân Cung. Ánh sáng. Gió. Và hắn thở, sâu, kiểu người vừa lên khỏi mặt nước sau khi lặn quá lâu.
Phái Xóa chưa chết. 6-6, Phùng phá hòa. Nhưng Mộ Trầm Hương không phải người chấp nhận thua. Bà lão sẽ chờ. Chờ mình thất bại ở Nguyệt Thi, và khi đó, phái Xóa sẽ không cần bỏ phiếu.
Điều kiện: kiểm soát Nguyệt Thi khi gã tỉnh.
Mình không biết kiểm soát Nguyệt Thi. Mình không biết gã là gì bây giờ: nửa người nửa nút, ba trăm năm hợp nhất với Thiên Cơ. Gã mạnh hơn mình. Gã biết lưới hơn mình. Gã thấy mình giả trong nửa nháy mắt.
Nhưng mình có A Ly. Nguyệt Thi đang nối sợi đến con bé. Con bé là chìa khóa.
Và mình ghét rằng con bé mười hai tuổi là chìa khóa cho bất kỳ cái gì.
Gió thổi qua sân Trường Xuân Cung, và bên dưới, Nguyệt Thi thở, mạnh hơn, nhanh hơn, kiểu người sắp thức.