Quốc Sư Giả Mạo
Chương 102: Nguyệt Thi
Chương 102

Nguyệt Thi

Phong ấn lớp thứ nhất vỡ lúc canh ba.

Hắn đang ngủ, và Thiên Diễn Đồng đánh thức hắn kiểu ai tạt nước lạnh vào mặt: không phải cảm xúc người, mà cảm xúc đất. Mặt đất rung. Nhẹ, nhưng dài, kiểu rung không phải động đất mà kiểu thứ gì đó ở sâu đang dịch chuyển, đang nứt, đang mở.

Hắn lao ra sân. Kinh thành ban đêm yên tĩnh, nhưng dưới sự yên tĩnh, đất rung. Đèn trong miếu tắt. Chó sủa. Và phía Trường Xuân Cung, lưới Thiên Cơ bùng sáng rồi tối rồi sáng, kiểu đèn chập chờn, kiểu phong ấn đang co giật.

Nguyệt Thi. Gã phá phong ấn từ bên trong. Dùng sợi nối A Ly làm đòn bẩy. Gã kéo sợi, sợi kéo phong ấn, phong ấn nứt.

Hắn chạy. Phúc An theo. Diệp Trúc Khanh đã ở cổng, kiếm trần, mắt tỉnh kiểu người ngủ mà kiếm vẫn thức. A Ly đứng ở hành lang, mắt mở to, tay nắm vạt áo, và con bé nói:

– Ông ấy đang đẩy ra. Em nghe thấy.

– Ở lại đây!

– Tiên sinh, em phải đi. Ông ấy gọi em.

– KHÔNG.

Hắn nhìn A Ly, mắt nghiêm, giọng cứng nhất từ trước đến giờ, và con bé dừng. Nhìn hắn. Mắt con bé sáng trong bóng tối, kiểu Thiên Mệnh sáng, và con bé gật, chậm, kiểu đứa trẻ nghe lời mà cả hai đều biết sẽ không nghe lâu.

Trường Xuân Cung.

Hắn đến trước. Phùng Thanh Hư đã ở đó, đứng giữa sân, áo xám bay trong gió đêm, mắt sáng bất thường, kiểu mắt ba trăm tuổi đang chứng kiến thứ gã chờ ba trăm năm.

Phong ấn dưới đất rung. Mạnh. Nền đá sân Trường Xuân Cung nứt, vết nứt chạy từ tâm ra ngoài kiểu mạng nhện, và từ vết nứt, ánh sáng. Không phải ánh nến. Ánh Thiên Cơ. Sáng, trắng, lạnh, kiểu ánh đèn phòng thí nghiệm mà hắn thấy trong ký ức Nguyệt Thi.

– Lớp thứ nhất vỡ, Phùng Thanh Hư nói, giọng phẳng nhưng tay lão run. Kiểu tay ba trăm tuổi mà vẫn run khi đối mặt thứ mới. Lớp cuối đang nứt. Gã dùng sợi nối con bé để kéo.

A Ly. Gã dùng sợi nối A Ly. Nếu mình không chặn, sợi sẽ kéo phong ấn cuối vỡ, và Nguyệt Thi ra, và ba trăm năm trào ra.

– Ta vào được không?

– Vào vùng phong ấn? Ngươi sẽ bước vào không gian Thiên Cơ. Nguyệt Thi ở trong đó, nửa người nửa nút. Nguy hiểm.

– Nếu ta không vào, gã sẽ dùng A Ly phá lớp cuối. Con bé sẽ bị cuốn theo.

Phùng Thanh Hư nhìn hắn. Lão biết hắn nói đúng. Lão cũng biết hắn sợ. Thiên Diễn Đồng đọc ngược: lão đọc hắn, và hắn biết lão đọc, và cả hai biết nhau đang đọc nhau.

– Ta kiểm soát được. Cho ta vào.

Bluff. Mình không kiểm soát được gì cả. Nhưng nếu không bluff, A Ly sẽ bị kéo. Và mình không để con bé bị kéo.

Tại sao? Vì trách nhiệm? Vì tình? Vì lợi ích?

Vì mình đã nhận con bé làm đệ tử. Và dù mình là đồ giả, lời nhận đó là thật. Ít nhất là thật.

Phong ấn lớp cuối run nhưng chưa vỡ. Qua vết nứt, giọng nói. Giọng Nguyệt Thi.

Bằng tiếng hiện đại.

"Hệ thống... overload. Cần reset. Ai ở ngoài? Đọc chỉ số..."

Hắn đứng trước vết nứt, và hắn nghe. Mỗi chữ. Mỗi từ. Nghe kiểu người nghe tiếng mẹ đẻ ở xứ lạ: quen, đau, và nhận ra, kiểu nhận ra rằng mình không cô đơn.

Gã nói tiếng hiện đại. Gã nói kiểu kỹ sư. "Hệ thống overload." "Cần reset." "Đọc chỉ số." Ba trăm năm dưới phong ấn, và gã vẫn nói kiểu kỹ sư.

Vì gã là kỹ sư. Nhà khoa học dữ liệu. Gã đến từ thế giới mình. Không cùng thời đại, nhưng cùng kiểu thế giới. Thế giới đo bằng số.

Phùng Thanh Hư đứng cạnh, nghe, và không hiểu.

– Gã nói gì?

– Gã nói... gã cần giúp.

– Bằng ngôn ngữ gì? Ta không nhận ra ngôn ngữ này.

Vì đây không phải ngôn ngữ thế giới này. Đây là tiếng Việt hiện đại lẫn tiếng Anh kỹ thuật, kiểu kỹ sư nói khi hoảng. Và mình hiểu. Mỗi chữ.

– Ngôn ngữ cũ. Ngôn ngữ Nguyệt Thi dùng trước khi bị nuốt.

Phùng nhìn hắn. Mắt lão sáng. Và lão nói, chậm, kiểu nói điều lão đã biết từ lâu nhưng bây giờ mới nói ra:

– Ngươi và gã dùng cùng ngôn ngữ. Ngôn ngữ không thuộc thế giới này.

Im lặng. Hắn không phủ nhận. Không xác nhận. Nhìn Phùng. Và Phùng nhìn lại, và trong mắt lão, không phải kinh ngạc. Là xác nhận. Lão đã đoán từ lâu, từ khi gặp hắn lần đầu, và bây giờ, nghe hai người nói cùng ngôn ngữ lạ, lão có bằng chứng.

– Ta biết từ lâu, Phùng nói. Ngươi giống Nguyệt Thi. Giống Liễu Phong Hàn. Ngươi đến từ nơi khác. Nhưng ta chọn giữ ngươi vì ngươi có ích. Đừng làm ta sai.

Hắn bước đến vết nứt. Ánh sáng Thiên Cơ chiếu lên mặt hắn, lạnh, trắng, và hắn nói vào vết nứt. Bằng tiếng hiện đại. Bằng tiếng mà gã ở bên trong sẽ hiểu:

– Nguyệt Thi. Nghe tôi. Tôi ở ngoài. Tôi cũng đến từ bên kia. Ngừng kéo con bé. Ngừng phá phong ấn. Tôi sẽ vào. Nhưng ngừng.

Im lặng. Dài. Phong ấn rung, rung, rồi chậm lại. Kiểu ai đó nghe và dừng. Kiểu ai đó, sau ba trăm năm, nghe thấy tiếng đồng hương.

Rồi giọng Nguyệt Thi, lần này tỉnh hơn. Bằng tiếng cổ. Kiểu gã chuyển ngôn ngữ khi biết người ngoài có thể không hiểu tiếng hiện đại:

– Ngươi... là đời thứ mấy?

– Mười bảy.

Im lặng rất dài. Phong ấn ngừng rung. Ánh sáng nhạt dần, kiểu ai đó vặn nhỏ đèn. Và giọng Nguyệt Thi, lần cuối, vọng qua vết nứt, mỏng, yếu, kiểu giọng người vừa dùng hết sức:

– Mười bảy. Gã đã đúng. Lưới cần đủ mười bảy nút.

Rồi im. Phong ấn ổn lại. Vết nứt vẫn ở đó, nhưng không rỉ ánh sáng nữa. Nguyệt Thi ngừng đẩy. Gã chờ.

"Lưới cần đủ mười bảy nút." Mười bảy đời Quốc Sư. Mười bảy nút. Và mình là nút thứ mười bảy.

Gã nói gã đã đúng. "Gã" là ai? Quốc Sư đời đầu tiên? Người lập Thiên Ngoại Các? Hay... thứ ở ngoài lưới, thứ có con mắt, thứ đang nhìn?

Mình không biết. Nhưng mình biết: Nguyệt Thi đã ngừng. Gã nghe mình. Gã chờ.

Chờ gì?

Chờ mình vào.

Hắn đứng trước vết nứt phong ấn, ánh trăng sau lưng, Thiên Cơ trước mặt, và gã ở trong đó, ba trăm năm, chờ. Và lần đầu tiên từ khi xuyên không, hắn sắp gặp người giống mình. Người đến từ cùng kiểu thế giới. Người hiểu "hệ thống overload" nghĩa là gì.

Phùng Thanh Hư đứng phía sau, mắt sáng, tay vẫn run, và lão nói nhỏ, kiểu nói với mình hơn với hắn:

– Ba trăm năm. Cuối cùng.

Ch.102/145
1.235 từ