Quốc Sư Giả Mạo
Chương 148: Ngô Tiểu Nguyệt
Chương 148

Ngô Tiểu Nguyệt

Mười hai ngày nữa, và hắn dành cả buổi sáng ngồi ở sân trong phủ, không phải để nghĩ chiến lược, không phải để đọc lưới, mà để nhìn Ngô Tiểu Nguyệt.

Con bé ngồi ở góc sân, dưới giàn tử đằng, trên chiếc ghế gỗ thấp mà Xuân Nhi kê cho, lưng thẳng, tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn xuống sân đá nhưng không nhìn đá. Con bé nhìn thứ mà chỉ người mất quá nhiều mới nhìn: không gì cả. Cái nhìn trống, cái nhìn mà hắn từng thấy ở kiếp trước, ở những khách hàng bị lừa sạch tiền rồi ngồi trong quán cà phê nhìn ra cửa kính, không khóc, không nói, không nhìn gì, chỉ ngồi, vì ngồi là thứ duy nhất họ còn biết làm.

A Ly đến cạnh hắn, nhẹ, ngồi xuống bậc thềm:

– Tiên sinh, con bé ăn, ngủ, làm mọi việc bảo. Nhưng không nói. Mắt nó trống. Kiểu Tiêu Lãnh Nguyệt nhưng khác.

– Khác sao?

A Ly nghiêng đầu, nghĩ, sợi chỉ đỏ xoay giữa ngón tay:

– Tiêu tự luyện trống. Tự chọn xóa cảm xúc, kiểu người tự cắt tay rồi nói không đau. Nguyệt bị trống. Kiểu người bị cắt tay mà không ai cho thuốc.

Hắn nhìn A Ly, và lần nào cũng vậy, con bé mười ba tuổi nói thứ mà người lớn cần mười câu mới diễn đạt bằng hai câu, và hai câu đó đúng hơn mười câu, vì con bé không qua lớp tu từ, không qua lớp vòng vo, chỉ nhìn rồi nói.

– Sợi từ con bé trên lưới thế nào?

A Ly nhìn về phía Nguyệt, mắt hơi nheo, kiểu nheo mà con bé dùng khi tập trung đọc sợi:

– Dao động. Con bé muốn tin nhưng không dám. Sợi nửa sáng nửa tắt, kiểu đèn chớp. Không tối hẳn vì con bé chưa bỏ hết. Không sáng vì con bé sợ, sợ nếu tin lại thì sẽ mất lại.

Sợ tin lại vì sợ mất lại. Đúng. Cả nhà con bé chết vì tin mình. Bà nội bán ruộng vì tin lời Quốc Sư, mẹ con bé đến Mạc Lăng vì tin, và niềm tin đó giết cả nhà. Bây giờ con bé ngồi trong phủ của kẻ giết gia đình nó, ăn cơm kẻ đó cho, ngủ dưới mái nhà kẻ đó che, và im, vì im là cách duy nhất con bé phản kháng mà không cần sức.

Con bé không oán. Con bé sợ. Sợ thứ nguy hiểm nhất: sợ chính mình sẽ lại tin.

Hắn đứng dậy, bước qua sân, và Ngô Tiểu Nguyệt nghe tiếng bước, không ngẩng, nhưng vai con bé cứng lại, nhẹ, kiểu cứng mà Thiên Diễn Đồng đọc rõ: phòng vệ. Con bé không sợ hắn đánh, sợ hắn nói, vì lời Quốc Sư là thứ đã giết cả nhà con bé, và lời là vũ khí mà con bé không có khiên.

Hắn ngồi xuống, không đối diện, mà cạnh, cách một cánh tay, trên bậc đá gần gốc tử đằng, và im.

Im lâu.

Gió sáng thổi qua giàn, lá tử đằng xào xạc nhẹ, bóng lá in trên sân đá thành hoa văn nhảy múa, và hắn ngồi đó, không nói, không nhìn con bé, nhìn sân, nhìn lá, nhìn kiến bò trên mặt đá, và đợi.

Đợi không phải kỹ thuật. Không phải đọc vị. Không phải lừa. Đợi vì hắn biết: ép người im nói là thứ mà Quốc Sư giỏi nhưng người không làm, và hôm nay hắn muốn là người, không phải Quốc Sư, dù hai thứ đó ngày càng khó tách.

Mười phút trôi qua, rồi hai mươi phút.

Xuân Nhi mang trà ra, đặt nhẹ ở bậc thềm phía xa, rồi lui, và mùi trúc diệp thanh thoảng qua sân, nhẹ, kiểu nhẹ mà nếu không chú ý sẽ không ngửi.

Ba mươi phút trôi qua.

Ngô Tiểu Nguyệt vẫn ngồi, vẫn im, vẫn nhìn xuống, nhưng vai con bé bớt cứng, chỉ nhẹ, chỉ đủ để Thiên Diễn Đồng đọc: phòng vệ giảm. Con bé nhận ra hắn không nói. Và không nói, ở phủ Quốc Sư, nơi mà lời là vũ khí, là thứ hiếm, là thứ mà con bé không lường.

Hắn nói, nhẹ, không phải giọng Quốc Sư, không phải giọng sấm ký, mà giọng người, giọng mà hắn dùng khi nói với A Ly trên mái, giọng mà hắn cho phép mình dùng khi không ai nghe ngoài người cần nghe:

– Ta biết con oán ta.

Con bé ngẩng lên. Mắt không trống. Đầy. Đầy giận, đau, sợ, và thứ gì đó mà hắn mất vài giây mới nhận ra: mong. Con bé mong hắn nói điều gì đó có ý nghĩa, mong kiểu kẻ tuyệt vọng mong, mong không phải vì tin mà vì hết chỗ để mong thứ khác.

– Bà nội con bán ruộng vì tin ta. Mẹ con đến Mạc Lăng vì tin ta. Cả nhà con chết vì tin ta. Con có quyền oán.

Con bé nhìn hắn, và mắt con bé ướt, không phải khóc, mà ướt kiểu nước dâng lên nhưng chưa tràn, kiểu ướt mà người cố giữ không khóc giữ, vì khóc là yếu, và yếu ở Đại Ly thì bị nuốt.

Im lặng. Gió lắng. Lá tử đằng dừng.

Rồi Ngô Tiểu Nguyệt nói. Lời đầu tiên trong hai tuần. Giọng khàn, nhỏ, kiểu giọng mà thanh quản đã quên cách rung:

– Con không oán.

Hắn đợi, không chen, vì câu tiếp theo mới là câu quan trọng, và ép kẻ đang nói tiếp là cách nhanh nhất để họ ngừng.

– Con sợ.

– Sợ gì?

– Con sợ con cũng sẽ tin.

Hắn nhìn con bé, và câu đó, sáu chữ, nặng hơn toàn bộ cuốn sách mà Hứa viết, nặng hơn toàn bộ sấm ký mà hắn phán, nặng hơn hai trăm bốn mươi bảy bài vị, vì sáu chữ đó là sự thật nguyên chất, không qua lọc, không qua tính toán, không qua vòng vo, sự thật của đứa trẻ mười bốn tuổi đã mất tất cả vì niềm tin và bây giờ sợ chính niềm tin.

Con sợ con cũng sẽ tin. Con ngồi trong phủ mình, ăn cơm mình cho, thở không khí mình che, và mỗi ngày mình không nói gì, nhưng mỗi ngày con thấy mình lo, thấy mình cố, thấy mình nhận lỗi, thấy A Ly theo mình, thấy Phúc An tin mình, và mỗi thứ đó là một lý do để tin, và con sợ vì con biết: tin lần đầu mất cả nhà, tin lần hai sẽ mất gì?

Mình không có câu trả lời. Vì câu trả lời thật là: có thể mất thêm. Tin mình đúng là có rủi ro. Mình là kẻ đã giết hai trăm bốn mươi bảy người bằng lời, và bảo con bé "tin lại đi, lần này sẽ khác" là thứ mà tên lừa đảo nào cũng nói.

Mình không phải tên lừa đảo nữa. Hay mình vẫn là? Câu hỏi đó mình hỏi mỗi đêm trên mái và vẫn chưa có câu trả lời, và bây giờ con bé mười bốn tuổi hỏi mình câu tương tự bằng sáu chữ, và mình vẫn không biết.

Hắn nhìn con bé, và không phán, không an ủi, không nói "đừng sợ," vì "đừng sợ" là thứ mà kẻ mạnh nói với kẻ yếu khi kẻ mạnh không hiểu tại sao kẻ yếu sợ. Hắn hiểu. Hắn hiểu vì hắn cũng sợ, sợ thứ giống con bé: sợ mình sẽ tin mình là Quốc Sư thật, và tin xong rồi thì sao? Thì sợ mờ, thì bong bóng, thì Mạc Lăng nữa.

– Ta cũng sợ.

Con bé nhìn hắn, mắt mở rộng, và Thiên Diễn Đồng đọc: bất ngờ. Thật sự bất ngờ. Con bé không lường Quốc Sư sợ, vì Quốc Sư không sợ, Quốc Sư phán, Quốc Sư biết, Quốc Sư đứng trên mọi người, và kẻ đứng trên không sợ, chỉ kẻ đứng dưới sợ. Nhưng hắn vừa nói hắn sợ, và con bé không biết xử gì với thông tin đó.

– Quốc Sư sợ gì?

– Ta sợ ta sẽ lại nói sai. Ta sợ lời ta lại giết người. Ta sợ hai trăm bốn mươi bảy bài vị sẽ thành hai trăm bốn mươi tám, rồi ba trăm, rồi nhiều hơn. Ta sợ mỗi sáng thức dậy, vì mỗi sáng ta phải mở miệng, và mỗi lần mở miệng là một lần rủi ro.

Con bé nhìn hắn, và lần đầu tiên trong hai tuần, mắt con bé không trống, không đầy, mà là thứ ở giữa: hiểu. Không phải hiểu kiểu người lớn hiểu, kiểu phân tích rồi gật, mà hiểu kiểu trẻ con hiểu, kiểu nhìn rồi biết, vì trẻ con không cần giải thích để hiểu sợ, chúng chỉ cần thấy người khác cũng sợ.

– Nhưng Quốc Sư vẫn nói. Mỗi sáng vẫn mở miệng.

– Vì nếu ta im, kẻ khác sẽ nói thay ta. Và kẻ khác nói thay ta thì nguy hiểm hơn ta nói sai. Ít nhất khi ta nói sai, ta biết ta sai. Kẻ nói thay thì không biết.

Con bé im, nhìn tay mình, tay nhỏ, gầy, móng ngắn, kiểu tay mà Xuân Nhi đã cắt gọn hàng tuần cho con bé vì con bé không tự cắt, và trên tay đó, hắn thấy: vết sẹo nhỏ ở lòng bàn tay phải, kiểu sẹo mà trẻ con có khi cầm nồi nóng hoặc vấp ngã trên đá sắc, kiểu sẹo mà mẹ thường thổi rồi nói "không sao," và mẹ con bé không còn ở đây để nói "không sao" nữa.

Hắn không nói thêm. Đứng dậy, bước đi, và ở bước thứ năm, con bé nói:

– Quốc Sư.

Hắn dừng, quay lại.

– Con không tin Quốc Sư. Nhưng con tin Quốc Sư sợ. Và người sợ thì không phải thần. Thần không sợ.

Hắn nhìn con bé, và trong lồng ngực hắn, thứ gì đó nhẹ đi, kiểu nhẹ mà hắn không lường, vì con bé vừa nói câu mà hắn cần nghe nhất: "Quốc Sư không phải thần." Câu đó, ở Đại Ly, nơi mà mọi người hoặc tin hắn là thần hoặc muốn hắn là thần, là thứ hiếm, là thứ mà hắn muốn nghe từ lâu nhưng không ai nói, vì ai dám nói "Quốc Sư không phải thần" trước mặt Quốc Sư?

Con bé mười bốn tuổi. Con bé dám. Vì con bé không có gì để mất nữa.

Chiều, hắn ngồi với A Ly ở vườn sau, dưới bóng cây hòe già mà lá xanh đậm che kín nắng, mặt đất mát, mùi đất ẩm trộn với mùi lá mục, kiểu mùi mà vườn sau phủ Quốc Sư luôn có vì Phúc An không cho ai quét lá, nói "lá mục nuôi đất, đất nuôi cây, chặt vòng thì cây chết." Ngô Tiểu Nguyệt đang giúp Xuân Nhi phơi vải ở sân phía tây, tay con bé vẫn chậm, mắt vẫn không sáng, nhưng miệng con bé hé, và hắn nghe: con bé nói gì đó với Xuân Nhi, nhỏ, không nghe rõ, nhưng nói, và nói là đã khác hẳn với im.

– Tiên sinh, sợi con bé thay đổi.

Hắn nhìn A Ly:

– Sao?

– Vẫn chớp. Nhưng tần suất chớp chậm hơn. Trước thì nháy nhanh, kiểu đèn sắp tắt. Bây giờ chậm, kiểu đèn dầu lung lay trong gió nhẹ. Chưa ổn. Nhưng chưa tắt.

Chưa tắt. Câu chuyện thứ tư cần con bé. Không phải cần con bé kể vì mình bảo, mà cần con bé kể vì con bé muốn. Và con bé muốn khi nào? Khi con bé tin lại? Hay khi con bé chấp nhận rằng tin có rủi ro và vẫn chọn tin?

Kiểu tin thứ hai. Kiểu tin mà lão Quốc Sư #16 dạy: niềm tin mất rồi tìm lại mạnh hơn niềm tin chưa mất bao giờ. Con bé đang ở giai đoạn "mất." Giai đoạn "tìm lại" chưa đến. Và mình không ép được, chỉ chờ.

Nhưng mười hai ngày. Mười hai ngày thì thế giới bên ngoài không chờ con bé chữa lành.

Hắn nhìn Ngô Tiểu Nguyệt phơi vải, tay con bé giơ tấm vải trắng lên dây, nắng chiếu xuyên qua, và bóng con bé đổ dài trên sân, nhỏ, mỏng, kiểu bóng mà gió mạnh thổi sẽ bay.

A Ly nhìn theo hắn nhìn, rồi nói nhỏ:

– Tiên sinh muốn con bé kể chuyện.

Không phải hỏi. Khẳng định. A Ly đọc hắn giỏi hơn hắn đọc A Ly, vì con bé không cần Thiên Diễn Đồng, con bé có thứ mà hắn không có: trực giác của kẻ đã sống trên phố, đã đọc người bằng bụng chứ không bằng đầu.

– Đúng. Nhưng ta không ép.

– Con biết. Tiên sinh không ép vì ép thì câu chuyện giả. Và câu chuyện giả thì Tiên sinh đã có ba cái rồi, không cần thêm.

Hắn nhìn A Ly, và cười, nhẹ, kiểu cười mà chỉ A Ly khiến hắn cười, vì con bé nói thẳng thứ mà hắn xoay mười vòng mới đến.

– Vậy ngươi nghĩ sao?

– Con nghĩ Tiên sinh nói chuyện với Nguyệt, nói thật, nói kiểu Tiên sinh nói với con trên mái, không phải kiểu Quốc Sư phán. Và rồi Nguyệt sẽ tự quyết kể hay không. Nếu con bé kể, câu chuyện mạnh. Nếu con bé không kể, thì Tiên sinh tìm cách khác. Nhưng đừng nghĩ cách khác trước khi cho con bé thời gian.

Cho con bé thời gian. Nhưng mình có mười hai ngày. Thời gian là thứ xa xỉ nhất ở Đại Ly lúc này, đắt hơn vàng, đắt hơn quân, đắt hơn lời Quốc Sư.

Phúc An bước ra vườn, cúi đầu:

– Bẩm Quốc Sư, thư từ Hứa tiên sinh. Gã nói đã viết xong bản nháp đính chính, gửi ngài xem trước khi in.

Hắn nhận thư, mở ra, đọc nhanh, và gật: Hứa viết giỏi, viết gọn, chuyển câu hỏi đúng như bàn. Bài đính chính không phủ nhận bản sửa, không xác nhận, mà hỏi: "Dù Quốc Sư đến từ đâu, gã đang ở đây, đang làm gì, và điều đó có tốt cho Đại Ly không? Câu hỏi đó quan trọng hơn nguồn gốc." Hắn phê vào bên lề: "In. Hai nghìn bản. Phát ở phường đông trước, nơi thư sinh đang tranh luận."

Đêm, mái, lưới.

Hắn nhìn nút Ngô Tiểu Nguyệt trên lưới, nhỏ, chớp, kiểu A Ly mô tả: đèn dầu trong gió. Và bên cạnh nút đó, nút A Ly sáng đều, ổn, kiểu sáng mà hắn dựa vào mỗi đêm khi mọi nút khác rung, mờ, hoặc tối. Hai nút cạnh nhau, một chớp một đều, một sợ một tin, và hắn nghĩ: A Ly tin vì chưa mất. Nguyệt sợ vì đã mất. Cả hai đều đúng. Và hắn đứng giữa hai cô bé, một kẻ giả mạo đứng giữa niềm tin và nỗi sợ, và không biết mình thuộc bên nào.

A Ly đã ngủ gật, đầu nghiêng vào vai hắn, nhẹ, ấm, kiểu ấm mà hắn không có ở kiếp trước vì kiếp trước hắn không có ai ngủ gật trên vai, vì kiếp trước hắn là tên lừa đảo mà ai nấy đều tránh khi đã biết, và ai nấy đều bám khi chưa biết, nhưng không ai ngủ gật, vì ngủ gật cần tin, và tin tên lừa đảo thì ai dám ngủ?

Hắn nhìn lưới, nhìn sợi từ Nguyệt chớp, và quyết: ngày mai, hắn sẽ gặp con bé lần hai. Không phải Quốc Sư gặp. Người gặp. Và hắn sẽ kể cho con bé nghe thứ mà hắn chưa kể ai: câu chuyện về hai trăm bốn mươi bảy người, kể từ góc người có lỗi, không phải từ góc Quốc Sư nhận lỗi, vì nhận lỗi kiểu Quốc Sư là nghi thức, nhận lỗi kiểu người là thật.

Câu chuyện thứ tư. Phải bắt đầu từ sự thật. Và sự thật đầu tiên, sự thật nền tảng, sự thật mà mọi thứ khác xây trên: ta có lỗi. Không phải "ta nhận lỗi" kiểu tuyên bố, mà "ta có lỗi" kiểu sự thật.

Và ai kể sự thật đó mạnh nhất? Không phải ta. Kẻ có lỗi tự nhận thì dân vỗ tay rồi quên. Nạn nhân nói "kẻ có lỗi đang cố sửa" thì dân nhớ.

Ngô Tiểu Nguyệt. Nếu con bé chọn kể, câu chuyện thứ tư sẽ bắt đầu. Không phải "Quốc Sư là thần" hay "Quốc Sư nguy hiểm" hay "Quốc Sư xuyên không." Mà "Quốc Sư là người. Người có thể sai. Người có thể sửa. Và hai trăm bốn mươi bảy người là bằng chứng."

Không phải tuyên truyền. Không phải kiểm soát câu chuyện. Là sự thật.

Nhưng sự thật chỉ mạnh khi người kể có quyền kể. Và nạn nhân có quyền kể nhất.

Gió đêm thổi qua mái, lạnh, mang theo mùi hoa tử đằng cuối mùa, mùi ngọt nhạt sắp tàn, và hắn ngồi đó, bên cạnh A Ly đang ngủ, nhìn lưới, nhìn sợi chớp, và chờ, vì chờ là thứ duy nhất hắn có thể làm với Ngô Tiểu Nguyệt mà không phải là ép.

Trăng lên muộn, rọi nhẹ trên lưới, và ở phòng phía tây phủ, Ngô Tiểu Nguyệt đang thức. Con bé nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà, và trong bóng tối, hắn tưởng tượng (hoặc biết, hoặc cảm nhận qua Thiên Diễn Đồng ở khoảng cách gần) rằng con bé đang nghĩ về câu hắn nói sáng nay: "Ta cũng sợ."

Ba chữ. Quốc Sư sợ. Quốc Sư, kẻ mà cả Đại Ly tin là thần, kẻ mà bà nội con bé bán ruộng vì tin, kẻ mà mẹ con bé chết vì nghe, kẻ đó sợ. Và nếu kẻ đó sợ, thì kẻ đó là người. Và nếu kẻ đó là người, thì con bé có thể nhìn kẻ đó bằng mắt người, không bằng mắt tín đồ, không bằng mắt nạn nhân.

Sợi trên lưới, sợi từ Ngô Tiểu Nguyệt, chớp chậm hơn một nhịp.

Chỉ một nhịp. Nhưng ở Đại Ly, một nhịp có thể là bắt đầu.

Ch.148/175
3.083 từ