Quốc Sư Giả Mạo
Chương 172: Tin Từ Huyện
Chương 172

Tin Từ Huyện

Ngày mười bảy đến với tin từ huyện Nam Dương trước khi bình minh hoàn toàn sáng.

Quan huyện gửi báo cáo lên bộ Hộ theo đường chính thức, nhưng Phúc An có người trong bộ Hộ, nên tin đến phủ Quốc Sư trước khi đến tay Phạm Đình Chương. Không nhiều thời gian hơn, nhưng đủ để Tạ Cảnh Minh đọc trước.

Báo cáo ngắn, không hoa văn: Làng Thụy Hà giữ nguyên lập trường từ ngày mười ba. Quan huyện đã họp bàn ba lần với lý trưởng. Lý trưởng không từ chối nộp thuế theo luật, gã chỉ nói rằng dân làng đang chờ lời phán từ Trường Sinh Thiên xác nhận đây là thời điểm thuận. Không có hành vi chống đối, không có tụ họp, không có ai kích động. Chỉ là ngồi chờ. Gạo đã đem ra trước cửa công từ ngày đầu và vẫn còn ở đó.

Tạ Cảnh Minh đọc lại đoạn cuối.

Gạo vẫn ở đó. Họ không giữ gạo lại, họ chỉ không hoàn tất thủ tục nộp. Đây là sự phân biệt tinh tế mà quan huyện chú ý đủ để ghi vào báo cáo. Có thể quan huyện đang cố hiểu họ đang đối mặt với gì.

— Phạm Đình Chương đã nhận được báo cáo này chưa? gã hỏi Phúc An.

— Giờ này có lẽ đang đọc.

— Lục Vương gia?

— Chưa. Nhưng chiều hôm qua người của Vương gia hỏi ta về tình hình Thụy Hà.

Lục Thanh Dao đã biết từ kênh riêng. Nàng không hỏi ta trực tiếp, hỏi Phúc An. Có nghĩa nàng đang đánh giá xem ta đang xử lý thế nào trước khi quyết định can thiệp không.

Tin thứ hai đến vào giờ Thìn, không qua đường chính thức mà qua người của Phúc An ở bến thuyền phía đông.

Một đoàn thương lái từ Lương Sơn vừa vào cảng. Trong hàng hóa họ mang theo, không có gì bất thường. Nhưng hai người trong đoàn, trong lúc chờ kiểm hàng ở bến, đã kể câu chuyện về bàn thờ Thiên Mệnh Nữ ở Lương Sơn cho những người khác đang chờ cùng. Câu chuyện đó đã được nghe bởi ít nhất ba nhóm người khác nhau.

Gã ngồi với hai mảnh tin trong đầu.

Thụy Hà: câu chuyện đang ảnh hưởng hành vi hành chính. Lương Sơn: câu chuyện đang lan qua thương mại. Hai hướng khác nhau, hai tốc độ khác nhau, hai loại hậu quả khác nhau.

Phạm Đình Chương đang xây hồ sơ về cái đầu tiên. Không ai trong triều đình đang chính thức theo dõi cái thứ hai, vì thương lái kể chuyện không phải hành vi cần kiểm soát.

Diệp Trúc Khanh vào phòng đọc không theo thông báo. Với người này, thông báo là xa xỉ phẩm gã chưa bao giờ đòi hỏi.

— Bàn cờ ở Trường Xuân Cung, gã nói ngắn gọn. Có nước mới từ tối qua.

Tạ Cảnh Minh đứng dậy.

Điện thờ Trường Xuân Cung vắng lặng theo kiểu quen thuộc của nơi không còn thuộc về ai, với cỏ dại mọc theo vết nứt sân đá và mái rêu giữ màu xanh tối suốt nhiều mùa. Tạ Cảnh Minh và Diệp Trúc Khanh đến trong khoảng thời gian đã sắp xếp để tuần tra bỏ qua.

Bàn cờ có hai nước mới. Và dưới quân cờ thứ hai, có mảnh giấy.

Cập nhật đánh giá: mười một điểm dân cư tính đến sáng nay, gồm ba điểm mới ngoài tường thành. Tốc độ lan cao hơn dự báo ban đầu ba mươi phần trăm. Câu chuyện đang di chuyển theo đường thương mại nhanh hơn đường hành hương. Điểm quan tâm: người kể không cần hiểu câu chuyện đúng để kể lại, họ chỉ cần thấy nó thú vị. Điều này tạo ra nhiều phiên bản không kiểm soát được.

Câu hỏi đang cân nhắc trong Các: liệu đây là thời điểm can thiệp chủ động? Bỏ phiếu chưa đủ đa số. Ghi nhận: chúng tôi quan sát thấy Quốc Sư chưa dùng bàn cờ để yêu cầu hỗ trợ. Nếu Quốc Sư có kế hoạch riêng, thông báo sớm sẽ giúp tránh giao thoa.

Gã đọc xong, gấp mảnh giấy lại.

Diệp Trúc Khanh đứng cạnh, không hỏi nội dung. Người này học được từ lâu rằng gã sẽ nói nếu cần nói.

— Họ muốn biết ta đang làm gì, gã nói.

— Ngươi sẽ nói với họ không?

Câu hỏi công bằng. Thông tin gã chia sẻ với Thiên Ngoại Các là thông tin họ có thể dùng theo cách gã không kiểm soát. Nhưng nếu không chia sẻ và họ tự hành động theo phán đoán riêng, hai hành động có thể giao thoa.

Câu hỏi cần hỏi là: Thiên Ngoại Các muốn gì từ câu chuyện này? Họ theo dõi vì muốn nghiên cứu, ba trăm năm ghi chép. Họ không có lợi ích trong việc câu chuyện Thiên Phán thắng hay câu chuyện của gã thắng, chỉ quan tâm đến điều gì xảy ra với Thiên Cơ khi hai câu chuyện va vào nhau. Điều đó nghĩa là họ sẽ theo dõi dù gã nói hay không nói. Nhưng nếu gã nói đủ để họ không can thiệp chủ động, ít nhất gã không phải xử lý biến số đó.

Gã nhìn vào bàn cờ. Nước cờ cuối của Thiên Ngoại Các là nước mở, giữ thế, không tấn công, chờ phản ứng. Ngôn ngữ cờ tương đương với: "Chúng tôi biết. Đang chờ xem bạn làm gì."

Gã ngồi xuống trước bàn cờ, cầm quân cờ lên nhìn.

— Ta sẽ cho họ biết đủ để tránh giao thoa. Không nhiều hơn.

Gã đặt nước cờ đáp lại, rồi viết vài chữ ngắn lên mảnh giấy nhỏ, gấp lại, đặt dưới quân cờ: Đang tiến hành. Không yêu cầu can thiệp. Thông báo khi cần. Phạm vi: câu chuyện cạnh tranh, không phải xóa câu chuyện gốc.

Diệp Trúc Khanh nhìn vào bàn cờ, rồi nhìn gã.

— Những người trong Các biết nhiều hơn mình thể hiện không?

— Hầu như chắc chắn.

— Họ sẽ can thiệp nếu kết quả không như họ muốn?

Tạ Cảnh Minh nhìn vào bàn cờ một lúc trước khi trả lời.

— Họ đã bỏ phiếu can thiệp một lần, không đủ đa số. Nhưng bỏ phiếu có thể thay đổi khi dữ liệu thay đổi. Ta không biết ngưỡng nào họ sẽ hành động. Điều tốt nhất ta có thể làm là đừng để họ có lý do đủ mạnh để thay đổi phiếu.

— Nghĩa là câu chuyện của ngươi cần hoạt động đủ hiệu quả để họ không can thiệp.

— Đủ để họ thấy không cần can thiệp.

Diệp Trúc Khanh nhìn điện thờ Trường Xuân Cung yên tĩnh xung quanh, ánh sáng giữa trưa rọi qua mái cũ, tạo những vệt sáng chéo trên sàn đá ẩm.

— Ngươi không thích nơi này, gã nhận xét.

— Ta không thích chỗ nào không thể chém được kẻ nguy hiểm.

— Trong trường hợp này kẻ nguy hiểm là câu chuyện.

— Đúng. Kiếm của ta vô dụng ở đây.

Lục Thanh Dao không hẹn trước, điều này không phải là lạ với nàng, nhưng lần này nàng đến vào giờ Mùi, không phải tối khuya, điều đó nghĩa là có việc không thể đợi đến tối.

Họ ngồi ở phòng tiếp khách chính của phủ, không ở phòng đọc hay sân sau, vì đây là cuộc gặp theo nghĩa công việc, không phải theo nghĩa riêng tư.

— Hoài Viễn đã nhận được báo cáo từ huyện Nam Dương, Lục Thanh Dao bắt đầu, không vào lời dài. Bệ hạ muốn gặp Quốc Sư ngày mai. Không phải qua Hội đồng Cơ Mật. Riêng.

— Nội dung cuộc gặp?

— Ngài muốn biết Quốc Sư đánh giá Thụy Hà là mầm hay là đốm lửa. Mầm thì bứng. Đốm lửa thì dập trước khi lan.

Hai phép ẩn dụ nông nghiệp. Hoài Viễn đang nghĩ theo thuật ngữ kiểm soát, không phải theo thuật ngữ hiểu.

— Ta nghĩ không phải mầm cũng không phải đốm lửa, gã nói. Ta nghĩ đó là nước.

— Giải thích cho bệ hạ nghe điều đó sẽ không dễ.

— Nước bứng không được, dập không tắt. Nước chỉ có thể dẫn đường.

Lục Thanh Dao nhìn gã một lúc.

— Quốc Sư có kế hoạch dẫn đường nước đó không?

— Ta đang viết câu chuyện, gã nói.

Sự ngạc nhiên của Lục Thanh Dao không lộ trên mặt nhưng lộ ở cách nàng ngừng uống trà.

— Câu chuyện về gì?

— Về A Ly. Không phải về Thiên Mệnh Nữ. Về con người thật tên A Ly. Câu chuyện đó, nếu lan được đến những nơi câu chuyện kia đã đến, sẽ tạo ra một lựa chọn mà người ta chưa có.

— Lựa chọn tin ai hơn?

— Lựa chọn tin câu chuyện nào hơn. Và câu chuyện nào cho họ thứ họ thật sự cần.

Lục Thanh Dao đặt chén trà xuống.

— Câu chuyện đó lan bằng cách nào?

— Chưa rõ hết. Nhưng bắt đầu bằng những người thật đã gặp A Ly thật. Ngô Tiểu Nguyệt là một người. Có thể có thêm người khác.

Nàng im lặng theo kiểu đang xử lý thông tin, không phải im lặng vì không có gì để nói.

— Quốc Sư hiểu rằng bệ hạ sẽ muốn câu trả lời cụ thể hơn câu chuyện, nàng nói sau cùng.

— Câu trả lời cụ thể ta sẽ đưa cho bệ hạ là: ba làng từ chối thuế là tín hiệu, không phải vấn đề. Vấn đề là câu chuyện đằng sau việc từ chối đó. Giải quyết câu chuyện, việc từ chối thuế sẽ tự giải quyết.

— Và nếu câu chuyện không giải quyết được trong thời gian ngắn?

Đây là câu hỏi Hoài Viễn sẽ hỏi theo cách khác hơn nhưng cùng nội dung.

— Thì bộ Hộ sẽ dùng cơ chế thông thường để xử lý thuế chưa nộp. Ta không ngăn điều đó. Ta chỉ nói với bệ hạ rằng dùng cơ chế đó mà không giải quyết câu chuyện sẽ khiến câu chuyện mạnh lên, không yếu đi.

Lục Thanh Dao nhìn gã.

— Ngươi sẽ nói thẳng như vậy với bệ hạ không?

— Đủ thẳng để ngài hiểu mà không đủ thẳng để ngài cảm thấy bị phán xét, gã nói. Đó là nghề của ta.

Nàng không cười, nhưng có thứ gì đó trong mắt nàng thay đổi theo hướng không hoàn toàn phủ nhận.

— Bệ hạ sẽ hỏi ta trước khi gặp Quốc Sư, nàng nói. Ta cần biết nên nói gì.

— Nói với ngài rằng Quốc Sư đang theo dõi tình hình và có kế hoạch. Đừng nói chi tiết về câu chuyện — nếu ngài biết trước, ngài sẽ đánh giá kế hoạch thay vì đợi kết quả.

Lục Thanh Dao im một lúc.

— Ngươi không muốn bệ hạ biết mình đang viết câu chuyện.

— Ta muốn bệ hạ nhìn thấy câu chuyện đã hoạt động, không nghe mô tả về nó. Hai điều rất khác nhau về cách ngài sẽ phản ứng.

— Vì nếu bệ hạ nghe mô tả trước, ngài sẽ đánh giá kế hoạch theo tiêu chuẩn của triều đình: cụ thể, có số liệu, có thời hạn, có trách nhiệm ai nếu thất bại.

— Đúng. Và kế hoạch này không có tiêu chuẩn đó — vì câu chuyện không hoạt động theo tiêu chuẩn đó.

Lục Thanh Dao nhìn gã theo kiểu nhìn của người đang tính toán thứ gì đó phức tạp hơn vẻ ngoài của cuộc trò chuyện.

— Ta hiểu lý do ngươi muốn giữ bí mật với bệ hạ, nàng nói. Nhưng cũng hiểu rủi ro. Nếu câu chuyện không hoạt động trong bảy ngày và hội đồng họp lại với dữ liệu tồi tệ hơn, bệ hạ sẽ hỏi ta tại sao ta không cho ngài biết. Và khi đó ta không có câu trả lời tốt.

— Khi đó ta sẽ trả lời câu hỏi đó, gã nói. Không phải Vương gia.

Lục Thanh Dao nhìn gã.

— Ngươi đang nhận lấy rủi ro của cuộc nói chuyện đó về phần mình.

— Đó là chức năng của Quốc Sư Luật, gã nói. Quốc Sư chịu trách nhiệm khi lời Quốc Sư không hiệu quả.

Nàng đứng dậy, cử chỉ của người kết thúc cuộc gặp.

— Được. Ta sẽ nói đủ để bệ hạ không lo đến mức ra lệnh cho bộ Hộ trước ngày mai.

Nàng bước ra, rồi dừng ở ngưỡng cửa, theo thói quen của người muốn nói thêm điều gì đó mà không muốn quay lại ngồi chỉ để nói thêm một câu.

— Câu chuyện đó có ai đọc chưa? Ngoài người trong phủ?

— Mới hai câu. Và chưa ai ngoài phủ.

Lục Thanh Dao gật đầu, không hỏi thêm, bước ra.

Đêm ngày mười bảy, Tạ Cảnh Minh ngồi một mình trong phòng đọc với tờ giấy hai câu đang chờ câu thứ ba.

Từ lúc Lục Thanh Dao rời đi, gã ngồi yên hơn một canh giờ, không cầm bút, không nhìn vào lưới Thiên Cơ, chỉ nghĩ.

Mười một điểm dân cư. Câu chuyện đi theo đường thương mại nhanh hơn đường hành hương. Thụy Hà ngồi chờ với gạo trước cửa công. Hoài Viễn muốn đánh giá: mầm hay đốm lửa.

Và ta đang viết một câu chuyện có hai câu.

Câu hỏi thật không phải là câu chuyện ta đang viết có tốt không. Câu hỏi là câu chuyện đó sẽ đến được nơi cần đến không, và đến đó bằng cách nào.

Câu chuyện về Thiên Mệnh Nữ lan vì nó chạm vào điều người ta muốn tin, rằng có ai đó nhìn thấy thay họ. Câu chuyện về A Ly, về con người thật có lựa chọn thật, sẽ chỉ lan được nếu nó chạm vào điều người ta cũng muốn, không kém điều đó.

Điều đó là gì?

Gã ngồi với câu hỏi trong một khoảng im lặng dài.

Người ta cũng muốn biết rằng người nhìn thấy con đường cũng là người có thể sai. Rằng người nhìn thấy nhiều hơn không có nghĩa là người đó sống thay mình được. Câu chuyện về Thiên Mệnh Nữ không có điều đó, nàng hoàn hảo, không sai, không chọn lầm. Đó vừa là sức mạnh vừa là điểm yếu của câu chuyện kia.

Câu chuyện về A Ly phải có điều đó. A Ly không hoàn hảo. A Ly đang học. A Ly sợ mình cũng sẽ tin sai theo cách bà nội Ngô Tiểu Nguyệt đã tin sai.

Đó là điều người ta có thể nhận ra trong mình.

Gã nhớ lại điều A Ly nói buổi sáng hôm đó, không phải câu hỏi về sợi Thiên Phán mà là điều con bé nói khi gã hỏi con bé cảm thấy gì về câu đầu tiên của câu chuyện. Con bé im một lúc rồi nói: "Con sợ câu chuyện đó cũng sẽ trở thành câu chuyện người khác kể về con."

Câu trả lời đó gã đã không phủ nhận. Vì đó là rủi ro thật. Câu chuyện bắt đầu từ tay ai đó cũng có thể bị người khác lấy lại và định hình theo cách khác. Cách duy nhất để A Ly giữ quyền kiểm soát câu chuyện của mình không phải là để gã viết thay mà là để A Ly là người viết ít nhất một phần trong đó.

Câu thứ tư. Câu đó phải là của A Ly.

Gã cầm bút lên, viết câu thứ ba, câu gã còn có thể viết trước khi phải nhường bút lại:

Và cô ấy biết rằng nhìn thấy nhiều hơn không có nghĩa là không thể nhìn sai.

Gã đặt bút xuống, nhìn ba câu.

Ba câu chưa thành câu chuyện. Nhưng ba câu đã có hướng rõ hơn hai câu trước: hướng của người thật có giới hạn thật và lựa chọn thật, không phải nhân vật trong truyền thuyết chỉ có sứ mệnh và con đường sẵn sàng.

Ngày mai gã sẽ gặp Hoài Viễn. Gã biết mình sẽ nói gì và gã biết những gì không nên nói. Điều quan trọng hơn trong ngày mai là sau cuộc gặp đó, gã cần đảm bảo câu chuyện về A Ly không nằm trong phòng đọc của phủ Quốc Sư mà bắt đầu tìm đường ra ngoài, theo cách câu chuyện thật lan, không phải qua người được chỉ dẫn mà qua người muốn kể vì họ thấy câu chuyện đó cần được kể.

Nước tìm đường chảy. Không cần ai chỉ hướng, chỉ cần không bị chặn và có đủ thời gian để chảy. Câu chuyện thật cũng vậy.

Ch.172/175
2.855 từ