Quốc Sư Giả Mạo
Chương 75: Nguyệt Thi
Chương 75

Nguyệt Thi

Am lão Quốc Sư nằm trên sườn núi phía tây kinh thành, nơi cây thông già mọc giữa đá, gió luồn qua khe núi rít như tiếng sáo mất dây.

Hắn đến lúc trời vừa sáng, chân ướt sương, vai mỏi vì leo dốc. Đường mòn nhỏ, hai bên cỏ dại, không có dấu chân ai ngoài dấu dép cỏ của lão. Mỗi lần đến am, hắn đều có cảm giác bước ra ngoài thế giới, kiểu nơi đây thuộc về thời gian khác.

Lão ngồi trước am, trà đã pha, hai chén. Lão biết hắn đến.

Lão luôn biết. Không phải Thiên Diễn Đồng. Lão sống quá lâu, nhìn quá nhiều, nên đoán giỏi hơn tiên tri. Kiểu bà ngoại biết cháu sắp hỏi xin tiền trước khi cháu mở miệng.

– Ngồi. Trà nguội rồi.

Hắn ngồi, uống. Trà rẻ, lá vụn, nhưng lão pha ngon vì pha chậm.

– Lão tiền bối. Thần gặp chuyện.

– Biết. Mặt ngươi trắng hơn lần trước. Và ngươi không tắm.

Đúng. Từ hang đá về thẳng đây, không ghé phủ.

Hắn kể. Từ nghĩa trang, hang đá, bàn thờ ký hiệu mặt trăng bị nuốt, ba đạo sĩ, Khí Thi, tiếng hét "Dừng" mà Thiên Cơ nghe. Kể hết. Không giấu. Vì giấu lão thì giấu ai?

Rồi hắn nói cái tên:

– Nguyệt Thi.

Lão đặt chén xuống. Tay run. Không phải run vì già. Run vì sợ. Hắn chưa bao giờ thấy lão sợ.

Im lặng lâu. Gió sáo rít qua khe đá. Thông già kẽo kẹt.

– Ngươi chắc chắn?

– Gã đạo sĩ nói. "Hắc Nguyệt Môn. Tín đồ Nguyệt Thi." Ký hiệu trong hang giống ký hiệu dưới Trường Xuân Cung.

Lão nhắm mắt. Lâu. Rồi mở, mắt già nhưng sáng, kiểu sáng của người đã nhìn thấy quá nhiều:

– Nguyệt Thi. Quốc Sư đời thứ ba. Hai trăm năm mươi năm trước.

Lão rót thêm trà. Tay vẫn hơi run. Rồi kể.

– Ta biết mười sáu Quốc Sư. Đời thứ nhất đến đời mười sáu, ta là đời mười sáu. Nhưng Nguyệt Thi, đời thứ ba, ta biết không phải vì gặp. Ta biết vì mọi Quốc Sư sau đời ba đều PHẢI biết.

– Tại sao?

– Vì gã là bài học. Bài học về giới hạn.

Lão nhìn xa, qua sân am, qua cây thông, qua mây:

– Mười bảy đời Quốc Sư. Mỗi đời có năng lực khác nhau. Đa số nhìn được Thiên Cơ, đọc được dòng chảy, dự đoán tương lai gần. Vài đời mạnh hơn: uốn được Thiên Cơ nhẹ, kiểu xoay thuyền theo gió. Nhưng Nguyệt Thi khác. Gã không xoay thuyền theo gió. Gã xoay gió.

Xoay gió. Không uốn nhẹ. Xoay hẳn.

– Gã mạnh nhất?

– Mạnh nhất. Không ai gần. Gã thao túng Thiên Cơ như nghệ nhân nặn đất. Muốn mưa thì mưa, muốn nắng thì nắng, muốn triều đình nghe thì triều đình nghe. Hai mươi năm, Đại Ly dưới tay gã, thịnh vượng nhất lịch sử. Không ai dám hỏi vì sao. Vì kết quả quá tốt.

– Rồi?

– Rồi Thiên Cơ nuốt gã.

Lão nói bình thản, kiểu người đã nhắc câu này nhiều lần trong đầu:

– Thiên Cơ không phải công cụ. Nó là dòng chảy tự nhiên, giống sông. Ngươi có thể đắp đê, xẻ kênh, dẫn nước. Nhưng nếu ngươi chặn hẳn dòng chảy, bẻ ngoặt cả con sông, sông sẽ phá đê. Nguyệt Thi bẻ quá nhiều lần, quá mạnh, quá lâu. Thiên Cơ phản ứng.

– Phản ứng thế nào?

– Nuốt. Không có từ nào khác. Một đêm, Nguyệt Thi đang ngồi trong điện thờ Trường Xuân Cung, thì gã biến mất. Không chết. Không mất. Trở thành một phần Thiên Cơ. Một nút trên lưới, không phải kẻ nhìn lưới nữa, mà chính là sợi.

Nút. Giống A Ly là nút sáng. Nhưng khác. A Ly là nút tự nhiên, chưa có hình. Nguyệt Thi là nút bị ép vào, kiểu đá rơi xuống sông, không trôi đi, kẹt giữa dòng.

– Gã vẫn ở đó?

– Dưới Trường Xuân Cung. Tầng ngầm. Nơi bàn thờ cũ. Gã không chết, không sống. Tồn tại. Kiểu rễ cây mọc trong đá, không ra lá nhưng chưa khô. Hai trăm năm mươi năm, gã nằm đó, một phần của Thiên Cơ, không tỉnh hẳn, không ngủ hẳn.

– Hắc Nguyệt Môn nuôi gã bằng oán khí.

Lão gật, chậm:

– Ta nghe tin đồn về Hắc Nguyệt từ khi còn tại chức. Nhưng tưởng chỉ là bọn tà đạo cuồng tín, thờ xác chết, không đáng bận tâm. Giờ nghe ngươi kể... chúng không thờ xác chết. Chúng nuôi nút.

– Nuôi nút?

– Oán khí từ người chết là nhiên liệu. Thiên Cơ gồm niềm tin, hy vọng, sợ hãi, oán hận. Oán khí đổ vào nút Nguyệt Thi, giữ gã không tan hẳn vào lưới. Và nếu đủ oán khí, gã có thể... tỉnh.

Im lặng. Gió sáo rít mạnh hơn, kiểu trời chuyển gió.

– Nếu gã tỉnh?

Lão nhìn hắn. Mắt già, nhưng trong mắt có thứ hắn ít thấy: sợ thật.

– Ngươi hiểu Thiên Cơ phản ứng với niềm tin. Nguyệt Thi từng thao túng niềm tin mạnh hơn mọi Quốc Sư. Nhưng sau hai trăm năm mươi năm là nút, gã không còn là người. Gã là Thiên Cơ. Gã thao túng Thiên Cơ không phải từ bên ngoài vào, mà từ bên trong ra.

Từ bên trong ra. Nghĩa là gã không uốn lưới. Gã tự rối mình. Và khi lưới rối, mọi thứ kết nối bằng Thiên Cơ đều rối theo.

– Đại Ly dựa trên Thiên Cơ. Niềm tin tập thể ảnh hưởng hiện thực. Nếu Thiên Cơ rối, niềm tin rối, hiện thực rối. Mưa rơi chỗ không cần, nắng đổ chỗ cần mưa. Dân tin nhau hôm nay, giết nhau ngày mai, không lý do. Quân lính đang thắng bỗng tan hàng vì "cảm giác" phải chạy.

– Hỗn loạn.

– Hỗn loạn không giải thích được. Kiểu hỗn loạn mà người ta gọi là "trời phạt" hoặc "vận số." Nhưng không phải trời. Là một tên Quốc Sư chết rồi chưa chết đang khuấy lưới từ bên trong.

Hắn ngồi im lâu. Trà nguội lần thứ hai. Lão rót thêm, bình thản, kiểu người quen với việc đợi người khác tiêu hóa tin xấu.

– Thần chạm vào gã. Lần đầu xuống tầng ngầm Trường Xuân Cung. Tay chạm vào vật thể trên bàn thờ. Lạnh. Rồi ký ức cung nữ chết tràn vào.

Lão im. Lâu hơn mọi lần im trước.

– Ngươi chạm vào nút Nguyệt Thi.

– Dạ.

– Và ngươi còn sống.

Câu đó không phải nhận xét. Là kinh ngạc.

– Mười sáu đời ta biết, không ai chạm vào nút mà còn sống. Vì nút hút. Hút niềm tin, hút ý chí, hút bất kỳ sợi Thiên Cơ nào đến gần. Như lỗ đen. Ngươi chạm vào, lẽ ra nút hút ngươi vào.

Lẽ ra mình bị hút. Nhưng mình... không.

– Tại sao thần không bị?

Lão nhìn hắn lâu. Rồi cười, cười khô, kiểu cười mà hắn từng thấy ở lão đêm hôm đó trên sân phủ:

– Vì ngươi giống gã.

Câu đạo sĩ già nói trong hang. "Đồng loại."

– Ngươi uốn Thiên Cơ. Gã cũng uốn. Trong lịch sử, chỉ có hai người uốn được Thiên Cơ thay vì chỉ nhìn. Nguyệt Thi, và ngươi.

– Nhưng thần yếu hơn gã gấp vạn lần.

– Đúng. Nhưng bản chất giống. Và Thiên Cơ nhận ra. Khi ngươi chạm vào nút, nút không hút ngươi vì... kiểu cùng cực. Nam châm cùng cực đẩy nhau. Ngươi và Nguyệt Thi, cùng bản chất, nên nút không nuốt được.

Cùng cực. Mình và gã là cùng loại. Nên không nuốt nhau. Nhưng cũng không triệt tiêu nhau.

– Nhưng ngươi đánh thức gã thêm.

– Thần biết.

– Mỗi lần ngươi dùng Thiên Cơ, mỗi lần ngươi uốn, rung động đó lan qua lưới. Và nút Nguyệt Thi cảm nhận. Kiểu người ngủ nghe tiếng chuông xa. Mỗi lần rung, gã tỉnh thêm một chút.

Mỗi lần mình hét "Dừng" và Thiên Cơ nghe. Mỗi lần mình gieo niềm tin và sợi Thiên Cơ rung. Mỗi lần mình xoay dư luận và lưới thay đổi. Mỗi lần đó, mình đánh thức Nguyệt Thi thêm một chút.

Mình đang nuôi gã. Không phải bằng oán khí. Bằng chính việc mình làm Quốc Sư.

– Vậy thần phải ngừng dùng Thiên Cơ?

Lão lắc đầu:

– Ngươi ngừng thì Đại Ly mất Quốc Sư. Chiến tranh Bắc Nguyên, triều đình, dân tình, tất cả đang dựa vào ngươi. Ngừng là chết.

– Vậy thần phải giữ Nguyệt Thi ngủ?

– Hoặc phá nút.

– Phá nút nghĩa là gì?

Lão nhìn xuống chén trà, mặt nước lay nhẹ vì gió:

– Nút là nơi Nguyệt Thi kết nối với Thiên Cơ. Phá nút là cắt kết nối đó. Giải phóng gã khỏi lưới. Gã sẽ... tan. Thật sự chết, sau hai trăm năm mươi năm.

– Nghe đơn giản.

– Không đơn giản. Nút kết nối sâu vào lưới. Phá nút là rút sợi ra khỏi tấm lụa. Rút mạnh, lụa rách. Nghĩa là lưới Thiên Cơ rung toàn bộ. Không phải rung nhẹ. Rung đủ mạnh để ảnh hưởng cả vùng kinh thành, có khi cả nước.

– Rung bao lâu?

– Không biết. Không ai phá nút bao giờ. Lý thuyết nói: rung rồi ổn, lưới tự hồi phục. Thực tế: không ai dám thử.

Hai lựa chọn. Giữ Nguyệt Thi ngủ, nhưng mỗi lần mình dùng Thiên Cơ lại đánh thức thêm. Hoặc phá nút, nhưng rung cả lưới, không biết hậu quả.

Kiểu mìn. Để yên thì có thể nổ bất kỳ lúc nào. Gỡ thì có thể nổ ngay.

Hắn đứng dậy, nhìn ra thung lũng dưới am. Kinh thành xa xa, mái ngói xám trong nắng sáng, khói bếp lên thưa. Một triệu người đang sống, ăn, ngủ, không biết dưới cung điện có thứ gì nằm đợi.

– Lão tiền bối.

– Hm.

– Nếu Nguyệt Thi tỉnh, gã muốn gì?

Lão im. Lâu.

– Câu đó... ta không biết. Gã từng là Quốc Sư mạnh nhất, nhưng sau hai trăm năm mươi năm là nút, gã có còn là người không? Có còn muốn gì không? Hay chỉ là bản năng, kiểu nước chảy chỗ trũng, không mục đích, chỉ động lực?

– Hắc Nguyệt Môn tin gã sẽ thức và "Thiên Cơ sẽ quỳ."

– Hắc Nguyệt Môn là bọn cuồng tín. Tin gì cũng tin. Nhưng...

Lão ngập ngừng. Hiếm khi lão ngập ngừng.

– ...nếu gã tỉnh mà vẫn còn ý chí, thì nguy hơn. Vì gã biết cách thao túng. Và bây giờ gã ở BÊN TRONG lưới, không phải bên ngoài. Gã thao túng từ gốc.

Gió lặng. Nắng lên cao, ấm, nhưng hắn thấy lạnh.

– Lão tiền bối. Gã và thần giống nhau. Cùng uốn được Thiên Cơ. Nếu thần tiếp tục, thần có bị Thiên Cơ nuốt như gã không?

Câu hỏi thật sự. Câu hắn không dám hỏi từ lúc nghe tên Nguyệt Thi.

Lão nhìn hắn. Lâu. Rồi nói, nhẹ:

– Ta không biết. Nhưng ngươi khác gã một điểm.

– Gì?

– Gã tin mình đúng. Suốt hai mươi năm, không bao giờ nghi ngờ mình. Thao túng Thiên Cơ vì tin đó là quyền của mình, là nghĩa vụ, là sứ mệnh. Ngươi... ngươi luôn sợ mình sai.

Sợ mình sai. Đúng. Mình sợ mỗi ngày. Sợ lời phán sai. Sợ dẫn dân lạc. Sợ A Ly bị hại. Sợ mình đang lừa cả thiên hạ và một ngày mọi thứ đổ.

– Sợ là tốt?

– Sợ nghĩa là ngươi còn biết biên giới. Nguyệt Thi không biết biên giới. Gã bước qua rồi không biết mình đã qua. Nếu ngươi còn sợ, nghĩa là ngươi chưa bước qua.

– Chưa bước qua.

– Chưa. Nhưng đường dài. Và Thiên Cơ... tò mò.

– Tò mò?

Lão cười, nhẹ, buồn:

– Thiên Cơ không phải thần. Không phải người. Không phải sông. Nhưng nó có thứ giống tò mò. Khi gặp kẻ uốn được nó, nó... nhìn. Nguyệt Thi bị nhìn hai mươi năm, rồi bị nuốt. Ngươi đang bị nhìn. Con mắt trên lưới mà ngươi thấy, đó là Thiên Cơ nhìn.

Con mắt. Mở từ lần đầu mình lừa triều đình. Nhìn mỗi ngày. Nhìn ngang, không từ trên cao. Và đêm hôm từ Thanh Lâm về, con mắt không nhìn mình. Vắng mặt lần đầu.

Vắng vì... đang nhìn chỗ khác? Nhìn Nguyệt Thi?

– Lão tiền bối. Thiên Cơ đang nhìn thần hay nhìn Nguyệt Thi?

– Có thể cả hai. Và có thể nó đang so sánh.

So sánh. Thiên Cơ so sánh mình với Nguyệt Thi. Hai kẻ uốn được. Một kẻ bị nuốt. Một kẻ đang uốn.

Nếu Thiên Cơ "thích" mình hơn, mình được gì? Nếu Thiên Cơ "thích" Nguyệt Thi hơn, mình mất gì?

Không. Sai câu hỏi. Thiên Cơ không thích ai. Nó phản ứng. Câu hỏi đúng là: khi hai kẻ uốn được Thiên Cơ đối mặt nhau, Thiên Cơ phản ứng thế nào?

Không ai biết. Vì chưa bao giờ xảy ra.

Đường về kinh thành. Dốc xuống, chân nhẹ hơn lúc lên, nhưng đầu nặng hơn.

Nguyệt Thi. Quốc Sư đời thứ ba. Mạnh nhất mười bảy đời. Bị Thiên Cơ nuốt. Nằm dưới Trường Xuân Cung hai trăm năm mươi năm. Hắc Nguyệt Môn nuôi bằng oán khí. Mình đánh thức thêm mỗi lần uốn Thiên Cơ.

Và mình giống gã. Cùng bản chất. Cùng cực. "Đồng loại."

Khác một điểm: mình sợ. Gã không.

Liệu sợ có đủ không?

Nắng trưa chiếu qua rừng thông, bóng vằn trên đường mòn. Hắn đi, không vội, vì biết kinh thành không chạy đi đâu. Nhưng dưới kinh thành, dưới Trường Xuân Cung, có thứ đang nằm đợi.

Hai trăm năm mươi năm. Gã chờ. Và bây giờ gã đang gần hơn bao giờ hết.

Vì mình.

Gió thổi. Mùa đông gần lắm rồi. Và mùa đông ở Đại Ly, chiến tranh sẽ quyết. Bắc Nguyên sẽ chọn rút hay liều. Triều đình sẽ cần Quốc Sư. Mình sẽ phải uốn Thiên Cơ tiếp.

Và mỗi lần uốn, Nguyệt Thi tỉnh thêm.

Vòng lặp. Lại vòng lặp. Nhưng lần này vòng lặp không phải niềm tin. Vòng lặp là: mình càng mạnh, gã càng tỉnh. Gã càng tỉnh, mình càng phải mạnh hơn để đối phó. Mình càng mạnh hơn, gã càng tỉnh thêm.

Ai vỡ trước?

Kinh thành hiện dần. Mái ngói xám, cờ đỏ trên tường thành, khói bếp trưa. Một triệu người. Và dưới chân họ, nút cứng hai trăm năm mươi năm, đang rung.

Ch.75/145
2.500 từ