Tiếng Thở Dưới Đất
Hầm kho Quốc Sư Phủ nằm dưới nhà bếp, cách sàn gỗ bốn bậc thang đá, tối kiểu tối không có cửa sổ, không có khe hở, chỉ có mùi ẩm và mùi gỗ mục và bây giờ, mùi thứ ba: mùi Trường Xuân Cung.
Hắn cầm đèn dầu bước xuống. A Ly theo sau, bước nhẹ, mắt mở to trong bóng tối kiểu mắt mèo, và Diệp Trúc Khanh đứng ở đầu cầu thang, tay trên chuôi kiếm, kiểu người canh cửa mà không biết canh cái gì.
Bình sứ đen nằm trong góc kho, trên kệ gỗ, cạnh ba hũ muối và một thùng gạo. Vết nứt chạy dọc thân bình, mỏng kiểu tóc, và từ vết nứt, khí đen rỉ ra, chậm, đều, kiểu hơi thở.
Kiểu hơi thở. Đúng. Không phải oán khí. Là hơi thở. Ai đó đang thở qua bình sứ này.
Hắn đưa đèn lại gần. Thiên Diễn Đồng phản ứng ngay, mạnh, kiểu phản xạ giật tay khi chạm lửa, và hắn thấy.
Không phải ký ức mình.
Một phòng. Sáng. Trắng. Tường trắng, sàn trắng, trần trắng, và ở giữa phòng, một bàn dài bằng kim loại bóng, trên bàn là màn hình, nhiều màn hình, xếp hàng kiểu phòng điều khiển, và trên mỗi màn hình là số liệu, đồ thị, đường cong chạy liên tục kiểu nhịp tim kiểu sóng kiểu dữ liệu sống.
Phòng thí nghiệm. Phòng thí nghiệm hiện đại. Đây là ký ức của Nguyệt Thi.
Hình ảnh nhấp nháy. Bàn tay (không phải tay hắn, tay mảnh hơn, dài hơn, tay người quen gõ bàn phím) lướt trên màn hình cảm ứng, kéo đồ thị, phóng to số liệu. Tiếng nói, xa, vọng kiểu tiếng trong giấc mơ: "Biến thiên mẫu thứ 14 ổn định. Tần số cộng hưởng đạt ngưỡng. Hệ thống sẵn sàng cho quan sát toàn diện."
Nguyệt Thi. Nhà khoa học dữ liệu. Gã dựng hệ thống đo Thiên Cơ. Và ký ức đó đang rỉ qua bình sứ, kiểu nước rỉ qua vết nứt đập.
Hắn lùi lại. Hình ảnh mờ dần, nhưng Thiên Diễn Đồng vẫn rung, vẫn nóng sau mắt, kiểu máy quá tải.
– Tiên sinh?
A Ly. Con bé đứng cạnh, mắt không nhìn hắn, nhìn bình sứ. Và mắt con bé... khác. Không phải mắt sợ, không phải mắt tò mò. Là mắt nhìn thấy thứ gì đó mà hắn không thấy.
– A Ly, đừng lại gần.
Con bé không nghe. Bước thêm một bước, rồi một bước nữa, và tay con bé đưa ra, chầm chậm, hướng về phía bình sứ, kiểu tay người mộng du, kiểu tay bị kéo.
– A Ly!
Con bé dừng. Tay còn cách bình sứ một gang. Mắt con bé nhấp nháy, kiểu người vừa thức, và con bé quay sang hắn, giọng nhỏ nhưng rõ, kiểu người nói điều mình vừa thấy mà chưa kịp hiểu:
– Có người trong này. Không chết. Đang ngủ.
Im lặng. Đèn dầu rung. Bóng hai người chao trên tường hầm kho, và hắn nhìn con bé, nhìn bình sứ, và hiểu: A Ly thấy thứ Thiên Diễn Đồng không cho hắn thấy. Hắn thấy ký ức. Con bé thấy người.
– Đang ngủ?
– Ngủ lâu rồi. Lâu lắm. Nhưng đang mơ. Mơ nhiều. Mơ về... (con bé nhíu mày, kiểu đứa trẻ cố diễn tả điều quá lớn) ...về một chỗ sáng trắng. Có nhiều cái khung. Trong mỗi khung có chữ chạy. Chữ không phải chữ mình đọc được.
Màn hình. Con bé thấy ký ức Nguyệt Thi. Phòng thí nghiệm. Màn hình. Chữ chạy = dữ liệu.
Nếu A Ly mô tả điều này trước mặt bất kỳ ai, người ta sẽ hỏi: "chỗ sáng trắng có khung" là gì? Và nếu ai đó đủ thông minh, đủ nghi ngờ, đặc biệt là Phùng Thanh Hư hoặc phái Xóa...
– A Ly. Những gì con thấy, không được nói với ai. Hiểu không?
Con bé nhìn hắn, mắt to, kiểu mắt đứa trẻ biết lời người lớn quan trọng nhưng không hiểu vì sao:
– Tại sao?
Tại vì nếu ai biết Nguyệt Thi mơ về phòng thí nghiệm hiện đại, họ sẽ biết gã đến từ nơi khác. Và nếu họ biết gã đến từ nơi khác, họ sẽ hỏi: "Quốc Sư đời này có giống không?" Và câu trả lời là có. Mình giống. Mình cũng đến từ nơi khác.
– Vì chưa phải lúc. Tiên sinh sẽ xử lý. Con không nên đến gần bình này nữa. Nghe chưa?
A Ly gật. Chậm. Nhưng mắt con bé vẫn liếc bình sứ, kiểu mắt người bị kéo mà biết không nên theo nhưng vẫn muốn.
Hắn mang bình sứ lên phòng riêng. Đặt trên bàn. Đóng cửa. Một mình.
Thiên Diễn Đồng vẫn rung nhẹ khi gần bình, kiểu máy dò kim loại kêu gần mỏ, và hắn ngồi đối diện bình sứ kiểu ngồi đối diện người, vì bây giờ hắn biết: trong bình có người. Hoặc ít nhất, có phần còn lại của người.
Nguyệt Thi. Nhà khoa học dữ liệu. Xuyên không ba trăm năm trước. Bị Thiên Cơ nuốt. Phùng nói gã "hợp nhất với lưới." Nhưng gã không chết. Gã nằm dưới Trường Xuân Cung, dưới phong ấn, và gã vẫn thở.
Và bây giờ gã đang gửi tín hiệu qua bình sứ. Không phải oán khí. Là SOS.
Gã muốn ra.
Câu hỏi: nếu gã ra, chuyện gì sẽ xảy ra?
Hắn nhớ lời Phùng: "Gã uốn quá mạnh, Thiên Cơ nuốt gã." Nếu Nguyệt Thi ra, gã vẫn là nút, vẫn mang ba trăm năm dữ liệu Thiên Cơ, và gã mạnh hơn bất kỳ ai hắn từng gặp. Mạnh hơn cả hắn. Mạnh hơn cả lão Quốc Sư. Và gã sẽ thấy: hắn giả.
Nguyệt Thi là nhà khoa học. Gã dùng hệ thống, dùng dữ liệu, dùng phân tích. Gã sẽ nhìn mình một lần và biết: mình không có hệ thống gì cả. Mình bluff. Mình cold reading. Mình diễn.
Nếu gã tỉnh, mình xong.
Nhưng cũng có khả năng khác. Nếu phong ấn vỡ mà không ai kiểm soát, Nguyệt Thi ra kiểu nước vỡ đập, ba trăm năm dồn nén sẽ tràn, và Thiên Cơ kinh thành sẽ loạn. Sợi đứt, nút vỡ, niềm tin rối.
Hai kịch bản. Gã tỉnh: mình bị lật. Gã vỡ ra: kinh thành loạn. Không kịch bản nào tốt.
Vậy mà phong ấn chỉ còn hai lớp mỏng.
Đêm. Mái phủ. Hắn nhìn xuống Trường Xuân Cung ở phía xa, mái ngói đen trong ánh trăng, và bên dưới mái ngói đó, sâu, Nguyệt Thi nằm.
Thiên Diễn Đồng cho hắn thấy: sợi Thiên Cơ từ Nguyệt Thi, dày, sáng, rung đều kiểu nhịp tim, đang chảy. Không chảy về phong ấn. Không chảy về Trường Xuân Cung. Chảy về phía... Quốc Sư Phủ.
Về phía A Ly.
Sợi mỏng, kiểu tơ nhện trong nắng, nhưng sáng, sáng kiểu đường dẫn, kiểu ai đó kéo sợi chỉ xuyên qua thành phố để tìm đến một điểm. Và điểm đó là phòng A Ly ngủ, tầng dưới, cửa sổ mở, con bé thở đều trong giấc ngủ.
Nguyệt Thi đang nối đến A Ly. Gã chọn con bé. Tại sao?
Vì con bé thấy gã. Ở hầm kho, con bé là người duy nhất "nghe" được gã. Mình thấy ký ức, A Ly thấy người. Gã đang kéo con bé về phía mình.
A Ly mười hai tuổi. Con bé không nên bị kéo vào chuyện này.
Nhưng Thiên Cơ không hỏi tuổi.
Gió thổi. Sợi Thiên Cơ từ Nguyệt Thi đến A Ly rung nhẹ, sáng nhẹ, kiểu sợi chỉ bạc trong bóng tối, và hắn ngồi trên mái, nhìn sợi đó, biết rằng mình đang nắm quá nhiều bí mật: vua yếu, phong ấn mỏng, Nguyệt Thi tỉnh, Hắc Nguyệt phá, A Ly bị kéo.
Mình là kẻ lừa đảo. Kỹ năng duy nhất là nói dối. Nhưng bao nhiêu lời dối thì đủ giữ tất cả những thứ này không đổ?
Bên dưới, trong phòng, A Ly trở mình trong giấc ngủ. Và sợi Thiên Cơ từ Nguyệt Thi, mỏng mà dai, sáng mà lạnh, rung nhẹ kiểu lời thì thầm xuyên qua thành phố, xuyên qua đêm, xuyên qua ba trăm năm.
Ai đó đang gọi con bé. Và con bé đang nghe.