Quốc Sư Giả Mạo
Chương 140: Ba Người Muốn Giữ Quốc Sư
Chương 140

Ba Người Muốn Giữ Quốc Sư

Đêm ở kinh thành không bao giờ thật sự yên. Có tiếng canh gác xa xa, tiếng chó sủa từ phường đông, và nếu lắng kỹ, tiếng gió luồn qua khe cửa Quốc Sư Phủ mang theo mùi nhang từ miếu thờ cuối phố, nơi dân vẫn thắp dù không ai bảo. Nhang cháy mười hai canh giờ, tàn rơi đầy bát sứ, và mùi đó, theo gió, bay qua hai con hẻm rồi chạm tường phủ, nhẹ, đều, như lời nhắc: vẫn có người tin.

Hắn ngồi ở bàn thư phòng, trước mặt là ba thứ: con tốt gỗ của Phùng Thanh Hư (vạch mới ở đáy), chén trà Hoài Viễn chưa uống hết (Phúc An chưa dọn, vì hắn chưa cho dọn), và mảnh giấy mực đỏ nằm trong ngăn kéo. Ba kẻ. Ba hướng kéo. Và hắn ở giữa, không phải vì hắn mạnh, mà vì cả ba đều cần hắn sống, ít nhất là bây giờ.

Thiên Ngoại Các cần mình sống để quan sát. Hoài Viễn cần mình sống để Sở Kiểm Lời có chính danh. Hắc Nguyệt cần mình sống vì... mình chưa biết vì sao. Và chưa biết là phần đáng sợ nhất.

Lục Thanh Dao đến lúc canh hai.

Nàng không gửi người báo trước, không đi kiệu, không mang thị vệ. Nàng đến một mình, áo thường, tóc buông, gõ cửa sau phủ, kiểu gõ mà chỉ ba người biết: hai nhịp, nghỉ, một nhịp. Diệp Trúc Khanh mở cửa, nhìn nàng, rồi quay đi không nói gì, vì nàng đã đến kiểu này đủ lần để Diệp không cần hỏi.

Hắn đón nàng ở hành lang, trăng mỏng chiếu qua mái hiên, rọi nửa mặt nàng: nửa sáng nửa tối, kiểu mà hắn nghĩ luôn đúng với nàng.

– Khuya rồi.

– Ta biết. (Nàng nói, giọng không mềm không cứng, giọng mà nàng dùng khi nàng muốn nói chuyện thật, không phải chuyện triều đình.) Ngươi ngủ chưa?

– Chưa.

– Tốt. Ta có chuyện cần nói trước khi mặt trời lên.

Hắn dẫn nàng vào thư phòng, pha trà mới, không gọi Phúc An. Nàng ngồi, nhìn con tốt gỗ trên bàn, nhìn chén trà của Hoài Viễn, và hắn đọc: nàng biết. Nàng biết hôm nay hắn gặp Phùng và Hoài Viễn, vì nàng luôn biết, vì nàng có người ở khắp kinh thành, và hắn đã quen với điều đó.

– Hoài Viễn đến phủ ngươi chiều nay.

– Ừ.

– Gã muốn gì?

– Đồng sáng lập Sở Kiểm Lời.

Nàng gật, không ngạc nhiên, kiểu gật mà nàng gật khi thứ nàng dự đoán xảy ra đúng:

– Ta đoán vậy. Gã thông minh. Đứng ngoài thì bị kiểm, đứng trong thì kiểm người khác. (Nàng dừng, ngón tay xoay chén trà, kiểu xoay mà nàng xoay khi nàng suy nghĩ.) Nhưng ta đến không phải vì Hoài Viễn.

– Vì gì?

Nàng nhìn hắn, và trong ánh nến, mắt nàng không sắc như trước triều đình, không mềm như đêm ở Thanh Phong Các, mà là thứ ở giữa, thứ mà hắn đã học đọc: lo. Lục Thanh Dao lo, và nàng đến đây vì lo.

– Ba mươi ngày ta cho ngươi trước triều đình. (Nàng nói, chậm, chọn từng chữ.) Ngươi nghĩ đó là ta giúp ngươi?

– Không phải sao?

– Một nửa. Nửa còn lại là ta giữ ngươi trong tầm nhìn. (Nàng nói, và hắn đọc: thật.) Hội đồng không phải một khối. Sau buổi họp, bốn trong bảy đại thần muốn dùng ba mươi ngày để xây Sở Kiểm Lời. Ba người còn lại muốn dùng ba mươi ngày để xây hồ sơ xóa vai trò Quốc Sư.

Bốn ba. Giống Thiên Ngoại Các. Mọi thứ xung quanh mình đều chia bốn ba hoặc năm hai, không bao giờ đồng thuận, và mình luôn là cái cân ở giữa, cái cân mà cả hai bên đều muốn nghiêng về phía mình.

– Ba người nào?

– Phạm Đình Chương, Lâm Tường Vân, và Châu Quốc Ân. (Nàng kể tên, kiểu kể mà nàng kể khi nàng muốn hắn ghi nhớ.) Phạm dùng ngân sách: nếu Sở tốn tiền mà không giảm sợi mờ trong ba mươi ngày, gã sẽ tấu là lãng phí quốc khố. Lâm dùng tiền lệ: không triều đại nào để dân kiểm lời quan, và quan kiểm lời Quốc Sư thì chưa từng có. Châu Quốc Ân dùng quân luật: nếu Sở tạo bất ổn, gã đề xuất thiết quân luật thay Sở.

Ba người, ba hướng tấn công, và cả ba đều hợp lý. Phạm tấn công bằng tiền, Lâm bằng truyền thống, Châu bằng sức mạnh. Mình phải xây Sở Kiểm Lời vừa rẻ, vừa có tiền lệ, vừa không gây bất ổn. Ba điều kiện, ba mươi ngày, và mình chưa có thiết kế.

– Tại sao nàng nói cho ta biết?

Nàng nhìn hắn, và câu trả lời đến chậm, chậm hơn mọi câu nàng từng nói:

– Vì ta bị ép chọn phe.

– Ai ép?

– Không ai ép bằng lời. Nhưng hội đồng đang chia, và Nhiếp Chính Vương không thể đứng giữa mãi. (Nàng dừng, và hắn đọc trong mắt nàng thứ mà hắn hiếm khi thấy: mệt. Không phải mệt vì thiếu ngủ, mà mệt vì mỗi ngày phải giữ thăng bằng giữa những kẻ muốn lật bàn cờ.) Nếu ta chọn phe ngươi công khai, Phạm và Lâm sẽ liên minh với Hoài Viễn, và Hoài Viễn có ba mươi lính Giang Nam cộng sáu trấn ủng hộ. Nếu ta chọn phe họ, ngươi mất chỗ đứng trong ba ngày.

Nàng không thể chọn phe. Nàng đến đây không phải để chọn, mà để nói: mình phải tự giữ mình. Ba mươi ngày, nàng không thể bảo vệ mình công khai, vì bảo vệ công khai sẽ phá vỡ cân bằng mà nàng đang giữ. Nàng đến đây vì lo, nhưng nàng không đến để cứu. Nàng đến để mình biết mà tự cứu.

Hắn nhìn nàng, và trong giây phút đó, hắn hiểu thứ mà hắn đã hiểu từ lâu nhưng chưa bao giờ đặt thành lời: Lục Thanh Dao không phải đồng minh. Lục Thanh Dao là kẻ đứng trên bàn cờ, giữ cho bàn cờ không lật, và nàng giữ không phải vì nàng thích hắn (dù có thể có), không phải vì nàng tin hắn (dù có thể tin), mà vì Đại Ly cần bàn cờ đứng yên, và nếu bàn cờ lật, mười một ngàn dân kinh thành sẽ trả giá.

– Ta hiểu.

– Ngươi hiểu gì?

– Nàng không thể giúp ta ba mươi ngày tới. Nàng đến để ta biết điều đó.

Nàng nhìn hắn, lâu, và hắn đọc: đúng, nhưng không chỉ vậy. Có thứ khác nàng muốn nói, thứ mà nàng chưa nói, và hắn đợi, vì với Lục Thanh Dao, thứ chưa nói thường quan trọng hơn thứ đã nói.

– Ta không thể giúp ngươi. Nhưng ta không muốn ngươi thua. (Nàng nói, và câu này nhẹ, nhẹ đến mức hắn suýt không nghe.) Hai câu đó không mâu thuẫn.

Không mâu thuẫn. Nàng không giúp được vì vị trí không cho phép. Nàng không muốn mình thua vì... vì nàng không muốn. Đơn giản vậy thôi. Và đơn giản đó, từ Lục Thanh Dao, nặng hơn mọi lời hứa.

– Ta biết.

Nàng đứng lên, chỉnh áo, và trước khi ra cửa, nàng dừng, không quay lại:

– Sở Kiểm Lời. Nếu ngươi xây, xây cho thật. Đừng xây cho đẹp rồi để nó thành vỏ rỗng. Vỏ rỗng thì Phạm sẽ đập, và gã đập giỏi. (Nàng dừng.) Và đừng nhận Hoài Viễn vào quá sớm. Để gã đợi. Kẻ đợi lộ ý nhiều hơn kẻ được mời.

Nàng bước ra bóng tối hành lang, và hắn nghe bước chân nàng xa dần, nhẹ, đều, kiểu bước mà nàng bước khi nàng biết mình đang làm đúng nhưng không vui vì điều đó.

Hắn ngồi lại một mình, trà nguội, nến cháy thấp.

Ba người muốn giữ Quốc Sư. Ba người, ba cách giữ, và không ai giữ vì thương.

Phùng Thanh Hư muốn giữ vì hắn là biến số: biến số sống thì quan sát được, biến số chết thì mất dữ liệu. Lão giữ hắn như nhà nghiên cứu giữ mẫu vật, cẩn thận, kỹ lưỡng, không tình cảm. Nếu mẫu vật hỏng, lão vẫn ghi chép, gấp sổ, rồi đi tìm mẫu mới.

Hoài Viễn muốn giữ vì hắn có chính danh: Quốc Sư sống thì Sở Kiểm Lời tồn tại, và Sở tồn tại thì Hoài Viễn có chỗ đứng hợp pháp bên cạnh hội đồng. Gã giữ hắn như thương nhân giữ con dấu: không phải vì yêu con dấu, mà vì con dấu đóng lên giấy thì giấy có giá trị.

Lục Thanh Dao muốn giữ vì... hắn không chắc. Vì Đại Ly? Vì bàn cờ? Vì nàng không muốn hắn thua? Nàng nói hai câu "không thể giúp" và "không muốn ngươi thua" như thể hai câu đó bình thường, nhưng hắn biết không bình thường, vì Lục Thanh Dao không bao giờ nói thừa, và câu thứ hai là thừa, trừ khi nàng muốn hắn biết.

Ba người giữ mình, mỗi người bằng một sợi dây. Và bên kia, Hắc Nguyệt cũng muốn giữ, nhưng bằng thứ khác: câu hỏi. "Ai kiểm lời lưới?" Lão không kéo, lão hỏi. Và hỏi đúng câu thì nguy hiểm hơn kéo, vì kéo thì biết hướng, hỏi thì mình tự đi.

Hắn mở ngăn kéo, nhìn mảnh giấy mực đỏ. Hai dòng chữ. "Sở Kiểm Lời kiểm lời người. Nhưng ai kiểm lời lưới?" Câu hỏi hay. Câu hỏi mà hắn không có đáp án. Sở Kiểm Lời kiểm tra lời người nói, nhưng Thiên Cơ cũng "nói," cũng uốn hiện thực, cũng tạo sự thật mới bằng niềm tin, và không ai kiểm tra Thiên Cơ, vì không ai biết Thiên Cơ tồn tại ngoài hắn, Phùng, Thiên Ngoại Các, và Hắc Nguyệt.

Dạ Lưu Quang đang mời mình đối thoại. Lão biết mình biết về Thiên Cơ. Lão biết mình đang xây Sở Kiểm Lời. Và lão đặt câu hỏi: nếu mình kiểm lời người, ai kiểm lời trời?

Câu hỏi nguy hiểm vì nó đúng.

Hắn gấp giấy, đứng dậy, bước ra sân. Trời khuya, trăng đã lặn, chỉ còn sao. Hắn nhìn lên, nhìn lưới Thiên Cơ qua Thiên Diễn Đồng, và lưới vẫn ở đó, mỏng hơn mấy hôm trước, sợi mờ ít hơn (dân bớt hoảng sau khi trời trong), nhưng vẫn méo, vẫn lệch, và ở rìa lưới, nơi gần Trường Xuân Cung, hắn thấy thứ mà hắn không thấy trước: sợi đen. Không phải sợi mờ, không phải sợi nghi, mà sợi đen, loại sợi mà hắn chỉ từng thấy quanh bình sứ oán khí và quanh nút Nguyệt Thi.

Sợi đen ở rìa lưới. Hắc Nguyệt không chỉ gửi thư. Hắc Nguyệt đang làm gì đó ở Trường Xuân Cung. Bây giờ. Đêm nay.

Diệp Trúc Khanh đứng sau hắn, im, kiểu im mà nàng im khi nàng biết hắn đang nhìn thứ nàng không thấy:

– Có gì không?

– Sợi đen. Gần Trường Xuân Cung.

Nàng siết chuôi kiếm, phản xạ:

– Hắc Nguyệt?

– Có thể.

– Đi không?

Hắn nhìn nàng. Diệp Trúc Khanh luôn hỏi "đi không" chứ không hỏi "nên đi không," vì nàng không phán đoán, nàng bảo vệ, và bảo vệ nghĩa là đi cùng dù hắn đi đâu.

Phùng nói: Các đang bỏ phiếu cắt sợi hoặc thay mình. Lục nói: hội đồng đang chia, ba mươi ngày không phải quà, là thử thách. Hoài Viễn muốn vào Sở. Và Hắc Nguyệt đang động ở Trường Xuân Cung.

Bốn hướng. Ba mươi ngày. Và mình đang cân nhắc đi gặp kẻ nguy hiểm nhất trong bốn kẻ, vì kẻ đó hỏi câu duy nhất mà mình không trả lời được.

– Chưa. (Hắn nói.) Chưa đi. Nhưng sẽ đi.

Nàng nhìn hắn, không gật, không phản đối:

– Khi nào?

– Khi ta xây xong Sở Kiểm Lời. (Hắn nói, và nghe chính mình nói mà ngạc nhiên, vì câu đó không phải kế hoạch, đó là bản năng: phải xây xong thứ cho người trước, rồi mới đi gặp thứ cho mình.) Hắc Nguyệt hỏi "ai kiểm lời lưới." Ta cần câu trả lời trước khi gặp lão, vì nếu gặp mà không có đáp án, lão sẽ cho ta đáp án của lão, và đáp án của Dạ Lưu Quang chưa bao giờ miễn phí.

Diệp gật, kiểu gật mà nàng gật khi nàng chấp nhận, và hắn biết nàng sẽ canh, nàng sẽ đợi, và khi hắn nói "đi," nàng sẽ đi trước hắn nửa bước, kiếm đã rút, mắt đã quét.

Hắn quay vào thư phòng, ngồi xuống, lấy giấy bút.

Sở Kiểm Lời. Xây cho thật, Lục nói. Đừng xây vỏ rỗng.

Hắn bắt đầu viết. Không phải chiếu chỉ, không phải quy tắc, mà viết cho mình: Sở Kiểm Lời là gì? Sở cần gì? Sở giải quyết gì?

Vấn đề: sợi mờ chiếm bảy mươi phần trăm lưới kinh thành. Sợi mờ sinh ra khi người ta nói thay Quốc Sư mà không có bằng chứng. Cấm thì không được (đã thử, thất bại tám mươi phần trăm ở bộ lọc). Kiểm soát thì thành kiểm duyệt. Vậy kiểm tra: không cấm nói, nhưng ai nói phải có bằng chứng, và ai nghe có quyền hỏi.

Kiểm tra, không kiểm soát. Liễu Phong Hàn sai ở chỗ đó. Lão dùng mạng lưới để kiểm soát: chỉ cho nói thứ lão muốn. Mình phải làm ngược: cho nói bất cứ thứ gì, nhưng buộc phải chứng minh.

Hắn viết:

Một: Sở do dân tự quản, không phải triều đình, không phải Quốc Sư. Dân bầu người kiểm tra, dân bãi người kiểm tra.

Hai: Mọi lời mang danh "Quốc Sư phán" phải có ấn chính thức. Không ấn thì không phải lời Quốc Sư, và người phát tán chịu trách nhiệm.

Ba: Sở kiểm cả lời Quốc Sư. Nếu Quốc Sư phán mà không có cơ sở, Sở có quyền công khai phản biện.

Bốn: Sở không có quyền cấm. Chỉ có quyền hỏi. Hỏi bằng chứng, hỏi nguồn, hỏi lý do. Cấm thì thành kiểm duyệt, hỏi thì là kiểm tra.

Năm: Kinh phí từ đóng góp dân, không từ ngân sách triều đình. Phạm Đình Chương không có lý do tấn công nếu Sở không dùng tiền của gã.

Hắn dừng bút, nhìn năm điều, và thấy thiếu. Thiếu điều quan trọng nhất: Sở kiểm lời người, nhưng ai kiểm lời lưới? Câu hỏi của Dạ Lưu Quang vang trong đầu, và hắn biết: năm điều này giải quyết sợi mờ, nhưng không giải quyết lưới méo, vì lưới méo có ba nguyên nhân, và sợi mờ chỉ là một.

Thiên Cơ uốn hiện thực bằng niềm tin. Sở Kiểm Lời giảm niềm tin giả (sợi mờ), nhưng Thiên Cơ vẫn uốn hiện thực bằng niềm tin thật. Vậy ai kiểm lời của Thiên Cơ? Ai bảo Thiên Cơ: "đừng uốn"? Không ai. Vì Thiên Cơ không nghe lời. Thiên Cơ nghe niềm tin.

Và đó là câu hỏi mà Dạ Lưu Quang muốn mình đối diện: không phải kiểm lời người, mà kiểm lời trời. Và kiểm lời trời thì phải hiểu trời nói gì, mà hiểu trời nói gì thì phải biết trời là ai, và biết trời là ai thì phải hỏi: ai dệt lưới Thiên Cơ?

Câu hỏi cũ. Câu hỏi mà Phùng không trả lời được sau ba trăm năm. Và Dạ Lưu Quang mời mình đến để cùng hỏi.

Hắn đặt bút xuống, nhìn ra cửa sổ. Trời sắp sáng, phía đông nhạt dần, và ở rìa lưới, sợi đen vẫn ở đó, chậm, đều, kiểu đều mà hắn biết không phải tấn công, mà là nhịp thở: Nguyệt Thi đang thở trong giấc ngủ, và mỗi nhịp thở uốn lưới thêm một chút, nhẹ đến mức không ai nhận ra ngoài hắn.

Ba mươi ngày. Xây Sở Kiểm Lời. Giữ Phùng không cắt sợi. Giữ Hoài Viễn ngoài Sở. Giữ Phạm không phá ngân sách. Giữ Lục không bị ép chọn phe. Và tìm câu trả lời cho Dạ Lưu Quang trước khi lão tự trả lời bằng cách phá phong ấn.

Nhiều quá. Nhưng mình đã qua nhiều quá mấy lần rồi. Lần đầu ở pháp trường. Lần hai ở Thanh Lâm. Lần ba ở đê Mạc Lăng. Và mỗi lần, mình sống không phải vì mình giỏi, mà vì có người muốn giữ mình sống. Pháp trường có Lục Thanh Dao. Thanh Lâm có Mã Viễn Sơn. Mạc Lăng có A Ly.

Lần này có ai?

Ba người muốn giữ Quốc Sư. Nhưng giữ và cứu là hai chữ khác nhau. Giữ là giữ tại chỗ. Cứu là kéo ra khỏi chỗ. Và mình cần kẻ cứu, không cần kẻ giữ.

A Ly đứng ở cửa thư phòng, mắt nhắm nửa, tóc rối, kiểu rối mà con bé rối khi mới thức:

– Tiên sinh chưa ngủ.

– Chưa.

Con bé nhìn giấy trên bàn, nhìn năm điều hắn vừa viết, và con bé không đọc (con bé đọc chậm, chữ hắn viết lại xấu), nhưng con bé đọc mắt hắn:

– Tiên sinh đang lo.

– Ừ.

– Lo gì?

Lo nhiều thứ. Lo Sở Kiểm Lời thành vỏ rỗng. Lo Phùng cắt sợi. Lo Hoài Viễn chiếm Sở. Lo Hắc Nguyệt phá phong ấn. Lo Lục bị ép. Lo mình không đủ giỏi. Lo mình không đủ thật. Lo mình lừa quá lâu rồi quên mình thật ra là ai.

– Lo xây nhà.

Con bé gật, không hỏi thêm, vì con bé hiểu: khi Tiên sinh nói ngắn, Tiên sinh đang nghĩ dài, và nghĩ dài thì để Tiên sinh nghĩ, đừng hỏi.

– Con pha trà cho Tiên sinh.

Con bé quay đi, và hắn nhìn lưng con bé, nhỏ, gầy, tóc buộc lỏng, bước chân nhẹ trên sàn gỗ, và hắn nghĩ: trong tất cả những kẻ muốn giữ Quốc Sư, chỉ có A Ly là giữ không vì cần gì. Con bé giữ vì con bé muốn giữ, và muốn giữ thì khác cần giữ, vì muốn thì buông được, cần thì không.

Phùng cần mình cho dữ liệu. Hoài Viễn cần mình cho chính danh. Lục cần mình cho cân bằng. Hắc Nguyệt cần mình cho câu hỏi. Chỉ A Ly muốn mình sống vì muốn mình sống.

Và con bé là lý do mình vẫn ngồi đây viết năm điều, thay vì bỏ đi.

Trời sáng. Ngày thứ tư của ba mươi ngày. Và ở đâu đó dưới Trường Xuân Cung, Nguyệt Thi thở, sợi đen rung, và Dạ Lưu Quang đợi câu trả lời mà hắn chưa có.

Ch.140/145
3.178 từ