Nút Thắt
Thư đến vào giờ Sửu, khi hắn chưa ngủ, khi đèn dầu trong thư phòng đã cháy hết nửa bấc, khi bản đồ Đại Ly trải trên bàn vẫn còn nguyên bốn mũi tên mà hắn vẽ tối qua, và Phúc An bước vào, không gõ cửa, kiểu không gõ mà lão chỉ làm khi tin đủ gấp để bỏ lễ nghĩa.
– Bẩm Quốc Sư, thư từ Hốt Lý Đài.
Hắn ngẩng lên. Hốt Lý Đài, người của Phúc An cài ở biên giới phía bắc, một trong ba nội gián mà hắn không chỉ huy trực tiếp mà để Phúc An quản, kiểu phân quyền mà hắn học từ kiếp trước: không bao giờ nắm hết dây, nắm người nắm dây là đủ.
Hắn mở thư, giấy bản mỏng, chữ nhỏ, vội, kiểu chữ mà kẻ viết trong bóng tối viết, sợ bị bắt trước khi viết xong:
"Cảnh Minh,
Thứ ta nhìn thấy phía bắc đã rõ hơn. Không phải quân. Không phải người. Trên lưới, nó trông như... sợi. Rất nhiều sợi. Từ bên kia biên giới, chảy về phía nam. Sợi niềm tin, nhưng không phải của Đại Ly.
Bắc Nguyên có Quốc Sư riêng. Và niềm tin của họ đang chảy qua biên giới.
Lưới Đại Ly đang bị xâm nhập."
Hắn đọc xong, đặt thư xuống, và mất ba nhịp thở trước khi phản ứng, ba nhịp thở mà trong đó Thiên Diễn Đồng tắt, đầu trống, kiểu trống mà hắn chỉ có khi thông tin quá lớn để xử lý ngay. Kiếp trước hắn gọi đó là "quá tải nhận thức," kiếp này không có từ đó nhưng cơ thể biết: tay lạnh, vai cứng, hàm siết.
Bắc Nguyên có Quốc Sư riêng. Niềm tin đang chảy qua biên giới.
Chiến tranh niềm tin. Không phải nội bộ nữa. Từ bên ngoài.
Hắn nhìn Phúc An, giọng phẳng hơn bình thường, kiểu phẳng mà hắn dùng khi giấu sợ:
– Hốt Lý Đài nhìn thấy lưới?
– Gã không nhìn thấy, bẩm. Gã mô tả những gì dân biên giới kể: sương mù lạ, mưa trái mùa, gia súc hoảng loạn. Gã dùng từ "sợi" vì nghe dân Bắc Nguyên nói. Người Bắc Nguyên gọi niềm tin là "dây," dây nối với Trường Sinh Thiên, vị thần chiến binh của họ.
Dây. Sợi. Cùng thứ, khác tên. Bắc Nguyên không gọi là Thiên Cơ, nhưng cơ chế giống: niềm tin tập thể ảnh hưởng hiện thực. Và nếu niềm tin của họ đang chảy qua biên giới...
Sáng, hắn gọi A Ly lên mái.
Bình thường hắn gặp A Ly vào đêm, trên mái, khi kinh thành im và lưới rõ nhất. Nhưng hôm nay không đợi được, vì thư Hốt Lý Đài nặng hơn mọi thứ hắn nhận trong tuần qua, nặng hơn hai tỉnh ly khai, nặng hơn Hoài Viễn gặp Hắc Nguyệt, nặng vì nó mở ra mặt trận mà hắn chưa bao giờ tính: mặt trận bên ngoài.
A Ly ngồi trên ngói, chân xếp bằng, sợi chỉ đỏ xoay giữa ngón tay, mắt nheo nhìn về phía bắc, phía mà hắn chỉ thấy mái nhà, tường thành, và đường chân trời mờ sau sương sáng. Nhưng con bé nhìn thấy thứ khác, thứ mà chỉ Thiên Mệnh nhìn được.
– Tiên sinh đúng. Sợi từ phía bắc.
Hắn chờ, vì A Ly khi nói thứ quan trọng thì nói chậm, sắp xếp trong đầu, kiểu cẩn thận mà con bé bây giờ thành thạo hơn lúc mới gặp, lúc con bé còn nói tuôn ra rồi mới sắp xếp, nhưng bây giờ con bé sắp xếp trước rồi mới nói.
– Sợi Đại Ly: vàng nhạt, trắng đục, xen kẽ. Kiểu ánh nến, lung lay nhưng ấm. Sợi từ phía bắc: đỏ sẫm, viền đen. Kiểu than hồng, mạnh, nhưng nóng kiểu đốt chứ không phải soi.
– Chúng tấn công?
A Ly lắc đầu, chậm, mắt vẫn nheo:
– Không tấn công. Chảy vào. Kiểu nước chảy vào vết nứt. Chỗ nào lưới Đại Ly yếu, chỗ đó sợi Bắc Nguyên vào. Thanh Hà yếu vì ly khai, sợi mâu thuẫn nhiều. Và em thấy sợi đỏ ở đó, không nhiều, nhưng có.
Nước chảy vào vết nứt. Không cần đập tường, chỉ cần chờ tường nứt. Và tường Đại Ly đang nứt ở mấy chỗ: Thanh Hà, Thanh Lâm, vết sẹo Mạc Lăng.
– Tiên sinh, con bé dừng, nhìn hắn, mắt sáng nhưng sáng kiểu lo, kiểu sáng mà A Ly có khi con bé hiểu thứ mà hắn cũng đang hiểu nhưng chưa muốn nói thành lời, Thanh Hà không chỉ có sợi ly khai.
– Nghĩa là?
– Bốn loại sợi cùng tồn tại ở đó. Sợi "tin Quốc Sư hơn vua," sợi "tin vua cần Quốc Sư," sợi "Quốc Sư là thánh," sợi "Quốc Sư là người." Bốn phiên bản cùng lúc, bốn câu chuyện trên cùng một vùng. Và ở giữa bốn sợi đó, lưới thắt.
– Thắt?
– Kiểu nút dây. Khi bốn sợi kéo bốn hướng trên cùng một điểm, lưới không giãn, không rách, mà thắt. Nút thắt. Và nút thắt thì lưới quanh đó méo. Méo thì sự thật cũng méo. Mưa trái mùa, sương mù dày, người bệnh lạ.
Hắn nhìn A Ly, và thông tin xếp lại trong đầu, nhanh, kiểu nhanh mà kiếp trước hắn dùng khi đọc tình hình thị trường trước khi quyết: Thanh Hà có bốn câu chuyện xung đột, bốn câu chuyện tạo nút thắt, nút thắt làm lưới méo, lưới méo gây hiện tượng bất thường. Và vào chỗ méo đó, sợi Bắc Nguyên đang chảy vào.
– Bao nhiêu người bệnh?
– Em không biết số. Nhưng trên lưới, vùng Thanh Hà có khoảng hai mươi điểm tối. Điểm tối nghĩa là cơ thể người không đồng bộ với lưới. Kiểu cơ thể ở mùa thu nhưng lưới đẩy sang mùa hè. Sốt nhưng không viêm, kiểu nhầm mùa.
Hai mươi người bệnh lạ. Sốt kiểu nhầm mùa. Vì lưới méo, vì bốn câu chuyện xung đột, vì nút thắt. Đây không phải chính trị nữa. Đây là vật lý, vật lý của niềm tin, vật lý mà kiếp trước hắn không có từ nào để gọi nhưng kiếp này đang thấy bằng mắt A Ly.
Giờ Ngọ, hắn triệu hội đồng khẩn.
Lần thứ ba trong tám ngày, và hắn thấy: mệt mỏi trên mặt mọi người. Hoài Viễn vẫn ngồi thẳng, vẫn sắc, nhưng dưới mắt có quầng, kiểu quầng mà kẻ ngủ ít có vì tính toán quá nhiều. Phạm Đình Chương vẫn gọn, vẫn số liệu, nhưng tay gã đặt trên bàn nặng hơn mọi ngày, kiểu tay mà người mệt đặt xuống thay vì giữ trên đầu gối. Lâm Tường Vân ngáp, kín, sau tay áo, nhưng hắn thấy.
Chỉ Lục Thanh Dao không đổi. Nàng ngồi ở vị trí Nhiếp Chính, lưng thẳng, mặt phẳng, mắt quét qua đại điện kiểu mắt mà nàng luôn có: thấy hết, nói ít, tính nhiều.
Hắn đứng giữa điện, và lần này không vòng vo:
– Thanh Hà đang gặp bất thường. Mưa trái mùa, sương mù dày dù đang mùa khô, hai mươi người bệnh lạ, sốt nhưng không viêm, kiểu cơ thể nhầm mùa. Không phải phản loạn. Là Thiên Cơ.
Im. Hai chữ "Thiên Cơ" nặng hơn mọi từ khác trong đại điện, nặng vì Đại Ly tin Thiên Cơ là thật, vì đại thần nào cũng lớn lên với chuyện kể về lưới vận mệnh, về Quốc Sư xưa nhìn thấy sợi, về những lần Thiên Cơ méo thì thiên tai, và hai chữ đó trong miệng Quốc Sư thì nặng gấp mười.
Châu Quốc Ân nhíu mày, gã cầm quân, gã tin kiếm hơn tin sợi:
– Thiên Cơ loạn vì... ly khai?
– Vì xung đột niềm tin. Hắn nói, giọng phẳng nhưng mỗi chữ chọn kỹ, vì hắn đang nói nửa thật nửa giấu, nửa thật về nút thắt, giấu về sợi Bắc Nguyên. Bốn câu chuyện khác nhau về Quốc Sư tồn tại cùng lúc ở Thanh Hà. Mỗi câu chuyện kéo lưới một hướng. Bốn hướng kéo cùng lúc, lưới không rách nhưng thắt. Thắt thì méo. Méo thì hiện thực bị ảnh hưởng.
Hoài Viễn nhìn hắn, mắt sắc, và hắn đọc qua Thiên Diễn Đồng: gã đang tính. Gã không phủ nhận Thiên Cơ loạn, vì phủ nhận Thiên Cơ trước mặt Quốc Sư là tự đánh, nhưng gã đang tìm cách xoay câu chuyện.
– Ta đề nghị tạm hoãn bầu cử mười ngày. Xử lý Thanh Hà trước.
Hoài Viễn đứng lên. Nhanh. Kiểu nhanh mà gã dùng khi bị chạm vào thứ gã không cho ai chạm:
– Quốc Sư muốn hoãn bầu cử?
– Mười ngày. Thanh Hà đang có người bệnh vì lưới méo. Nếu không sửa, vùng đó sẽ tệ hơn.
Hoài Viễn bước ra giữa điện, đối diện hắn, và giọng gã vang, rõ, kiểu giọng mà gã dùng khi nói với cả điện chứ không phải nói với hắn:
– Quốc Sư nói Thiên Cơ loạn ở Thanh Hà. Ta không phủ nhận. Nhưng Thanh Hà loạn vì sao? Vì ly khai. Ly khai do sao? Do niềm tin vào Quốc Sư vượt quá niềm tin vào triều đình. Giải quyết Thanh Hà nghĩa là giải quyết gốc: Quốc Sư rút ảnh hưởng. Ngươi chịu rút?
Gã đúng. Lại đúng. Kiểu đúng mà nguy hiểm, vì gã nhìn thấy nguyên nhân nhưng không nhìn thấy hậu quả của giải pháp gã đề xuất.
Hắn giữ mặt:
– Ta không thể rút. Rút niềm tin ở Thanh Hà nghĩa là bỏ trống, và lưới bỏ trống thì yếu hơn, không mạnh hơn.
– Vậy ngươi muốn gì? Hoài Viễn bước thêm một bước, gần hơn, và Thiên Diễn Đồng đọc: gã không giận. Gã đang diễn giận, kiểu diễn mà gã dùng để kéo đại thần về phe, vì giận trong đại điện là vũ khí, là cách nói "ta dũng cảm đối đầu Quốc Sư," và đại thần thấy gã giận thì tin gã mạnh. Muốn giữ niềm tin ở Thanh Hà, giữ hai tỉnh ly khai, giữ luôn quyền hoãn bầu cử? Nếu vậy, Quốc Sư không phải Quốc Sư. Là vua.
Im. Điện im. Bảy đại thần nhìn hắn, và hắn cảm nhận: sáu cặp mắt đang cân, cân giữa "Quốc Sư đúng" và "Hoài Viễn cũng đúng," và cân ở giữa là vị trí nguy hiểm nhất cho hắn, vì cân nghĩa là chưa chọn phe, và chưa chọn phe ở đại điện Đại Ly thì sẽ chọn phe nào an toàn hơn, và an toàn hơn lúc này là Hoài Viễn, vì Hoài Viễn sắp là vua.
Cặp mắt thứ bảy: Lục Thanh Dao. Nàng không cân. Nàng nhìn hắn, phẳng, và hắn không đọc được gì, không phải vì Thiên Diễn Đồng không bắt, mà vì nàng giấu quá kỹ, kiểu giấu mà Nhiếp Chính Vương giấu khi nàng đang tính thứ mà cả hai phe đều không nên biết.
– Bỏ phiếu, hắn nói. Hoãn bầu cử mười ngày.
Bỏ phiếu: Hoài Viễn phản đối, Phạm phản đối, Châu Quốc Ân phản đối, Lâm Tường Vân phản đối. Bốn phiếu không.
Hắn phiếu thuận. Lục Thanh Dao phiếu thuận. Trương Kính Sơn phiếu thuận.
Ba bốn. Thua.
Thua. Không hoãn được. Bầu cử vẫn theo lịch: sáu ngày nữa là hạn ứng cử, hai mươi hai ngày nữa là bỏ phiếu.
Hoài Viễn không cười, gã đủ khôn để không cười khi thắng trước mặt Quốc Sư, nhưng mắt gã sáng hơn, kiểu sáng mà Thiên Diễn Đồng đọc: thắng. Gã thắng phiếu, và thắng phiếu ở hội đồng nghĩa là gã có hệ thống, có đa số, có chính danh.
Gã nói, giọng bình hơn, kiểu giọng mà kẻ thắng dùng để tỏ ra khiêm tốn:
– Quốc Sư lo Thanh Hà, ta hiểu. Nhưng Thiên Cơ loạn vì chia rẽ, thì sửa chia rẽ, không phải hoãn bầu cử. Bầu xong, có vua, chia rẽ tự giảm.
Gã tin thế. Gã tin rằng có vua thì ổn, vì gã lớn lên trong hệ thống mà vua là trung tâm, vua là trục, mọi sợi chạy từ vua ra, và khi vua trống thì sợi rối. Gã đúng về mặt hệ thống. Nhưng gã sai về mặt lưới: bầu xong không có nghĩa niềm tin hợp nhất. Bầu xong mà nửa nước không tin vua thì lưới méo hơn, không thẳng hơn.
Nhưng mình không thể giải thích, vì giải thích nghĩa là nói về sợi, và nói về sợi trước hội đồng là tiết lộ quá nhiều.
Hội đồng giải tán. Hắn bước ra, hành lang hoàng cung dài, bóng cột đổ trên nền đá kiểu sọc trong nắng chiều, và Phúc An đi bên cạnh, im, kiểu im mà lão thái giám có khi biết chủ thua mà không biết nói gì.
Chiều, phủ Quốc Sư.
Phùng Thanh Hư đến. Không hẹn, không báo, kiểu đến mà gã chỉ làm khi thứ gã cần nói không thể chờ, vì Phùng không phải kẻ hay đến, gã là kẻ chờ trong Trường Xuân Cung, chờ lưới rung rồi mới xuất hiện, kiểu mắt dõi xa mà chỉ nhìn khi cần nhìn.
Gã ngồi trong thư phòng, áo xám cũ, tóc bạc búi cao, mặt nhiều nếp nhưng mắt sáng, kiểu sáng mà người đã nhìn lưới ba mươi năm có: sáng kiểu hiểu, không phải sáng kiểu tin.
– Ta đến vì Thanh Hà.
Hắn gật, đẩy chén trà qua:
– Nút thắt?
Phùng nhấp trà, đặt xuống, nhìn hắn:
– Nút thắt. Nhưng nghiêm trọng hơn ngươi nghĩ. Lưới ở Thanh Hà gần gãy. Không phải méo nữa, gần gãy.
Gãy.
– Gãy thì sao?
Phùng nhìn chén trà, và giọng gã trầm hơn, nặng hơn, kiểu giọng mà kẻ biết quá nhiều dùng khi nói thứ mà gã ước không phải nói:
– Lưới không tự sửa. Gãy là vĩnh viễn. Sẹo. Mọi vùng đã gãy trước đây, bốn điểm trong ba trăm năm, đều thành vùng chết: không ai sống quá năm mươi, mùa màng thất bát vĩnh viễn, bệnh dịch liên miên. Lưới giữ trật tự tự nhiên, sinh lão bệnh tử, mùa xuân sang hè sang thu sang đông. Gãy lưới nghĩa là trật tự mất, mùa lẫn lộn, cơ thể không biết sống theo mùa nào.
Hắn nghe, và mỗi câu của Phùng nặng hơn câu trước, nặng vì hắn nhận ra: đây không phải chính trị. Đây không phải Hoài Viễn muốn ngai hay Hắc Nguyệt muốn phá. Đây là sinh tồn. Thanh Hà hai trăm nghìn dân, và nếu lưới gãy ở đó, hai trăm nghìn người sẽ sống trong vùng chết, vĩnh viễn, không sửa được.
– Bao lâu trước khi gãy?
Phùng nhìn hắn, và mắt gã có thứ mà hắn hiếm thấy ở kẻ bình tĩnh như Phùng: lo.
– Nếu bốn câu chuyện tiếp tục xung đột, nếu sợi Bắc Nguyên tiếp tục chảy vào, và nếu không ai gỡ nút... mười ngày. Có thể ít hơn.
Mười ngày. Trùng với hạn ứng cử. Trùng với hạn chót mà Hoài Viễn giữ bằng bốn phiếu. Mười ngày, và nếu mình không giải quyết, Thanh Hà thành vùng chết, hai trăm nghìn dân sống trong sẹo vĩnh viễn, và mình là kẻ gây ra vì sợi mờ của mình kéo nút thắt chặt hơn.
Hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn sân trong phủ, nơi Ngô Tiểu Nguyệt đang ngồi dưới giàn tử đằng, tay cầm cuốn sách mà Xuân Nhi đưa, mắt con bé nhìn trang giấy nhưng không đọc, và hắn nghĩ: con bé mất cả nhà vì Mạc Lăng. Mạc Lăng vỡ vì sợi mờ quá dày. Bây giờ Thanh Hà sắp gãy vì sợi mâu thuẫn. Khác nhau nhưng cùng gốc: lời hắn, niềm tin vào hắn, và hệ thống biến niềm tin thành lực.
– Có cách gỡ nút không?
Phùng đứng cạnh, nhìn cùng hướng:
– Gỡ nút nghĩa là gộp bốn câu chuyện thành một. Hoặc xóa ba, giữ một. Dân Thanh Hà phải ngừng tin bốn thứ khác nhau về ngươi, phải tin MỘT thứ, hoặc tốt hơn, ngừng tin hoàn toàn.
– Ngừng tin hoàn toàn thì sợi tắt, lưới yếu hơn.
– Đúng. Nhưng yếu khác gãy. Yếu thì phục hồi được. Gãy thì không.
Hắn gật, chậm, và trong đầu, bàn cờ vẽ lại: sáu ngày trước hạn chót ứng cử, mười ngày trước lưới Thanh Hà gãy, Hoài Viễn giữ bốn phiếu không hoãn, sợi Bắc Nguyên đang chảy vào vết nứt, và hắn đứng giữa, không phiếu, không quân, không vua, chỉ có lời.
Lời. Vũ khí duy nhất của mình. Nhưng lời cũng là thứ gây ra nút thắt ở Thanh Hà, vì mỗi lần mình nói, sợi phân nhánh, và phân nhánh là chia, và chia ở một vùng nhỏ thì thắt.
Nghịch lý: muốn gỡ nút phải nói, nhưng nói thì có thể thắt chặt hơn. Muốn sửa bằng lời nhưng lời là thứ phá.
Đêm, mái.
A Ly và hắn ngồi im. Gió đêm mang mùi thu muộn, lạnh hơn tuần trước, kiểu lạnh mà đổi mùa mang đến từ từ, kiểu lạnh mà nếu không chú ý thì không nhận ra cho đến khi run.
– Tiên sinh, A Ly nói, giọng nhẹ hơn ban ngày, nhẹ kiểu đêm, em đọc lại lưới Thanh Hà. Nút thắt ở trung tâm thành Thanh Hà, nơi Ngô Bách tuyên bố. Sợi kéo từ bốn hướng: phía bắc là sợi "Quốc Sư là thánh" từ Quốc Sư Hội, phía nam là sợi "Quốc Sư là người" từ bài đính chính Hứa, phía đông là sợi "vua cần Quốc Sư" từ chiếu chỉ hội đồng, phía tây là sợi "tin Quốc Sư hơn vua" từ tuyên bố ly khai.
Con bé dừng, xoay sợi chỉ đỏ:
– Bốn sợi, bốn hướng, kéo cùng lúc. Nút thắt ở giữa. Và nút thắt không chỉ hại người. Hại lưới. Lưới quanh nút thắt méo, rách vi mô, và chỗ rách vi mô là chỗ sợi Bắc Nguyên chui vào.
Bốn câu chuyện xung đột, nút thắt, lưới méo, sợi Bắc Nguyên xâm nhập. Chuỗi. Mỗi mắt xích nối mắt xích tiếp, và mắt xích đầu tiên là mình. Lời mình. Niềm tin vào mình. Mọi thứ xoay quanh mình.
Mạc Lăng vỡ vì sợi mờ quá dày, bong bóng niềm tin. Thanh Hà loạn vì sợi mâu thuẫn, nút thắt. Khác cơ chế, cùng gốc: quá nhiều niềm tin, quá nhiều câu chuyện, quá nhiều phiên bản của "Quốc Sư" tồn tại cùng lúc.
Và bây giờ, lưới không chỉ chịu áp lực bên trong. Bên ngoài cũng đang ép. Sợi Bắc Nguyên, niềm tin vào Trường Sinh Thiên, đang chảy qua biên giới, tìm vết nứt, chui vào.
Chiến tranh niềm tin. Không phải nội bộ. Từ cả hai phía. Trong và ngoài.
Hắn nhìn A Ly:
– Nếu ta gộp bốn câu chuyện thành một, nút thắt gỡ được?
A Ly nghĩ, lâu, lâu hơn bình thường, kiểu nghĩ mà con bé sờ vào sợi chỉ đỏ như sờ vào lưới, cảm nhận, đo:
– Gộp được thì nút giảm. Nhưng gộp kiểu nào? Nếu Tiên sinh bảo dân "tin câu chuyện này," thì Tiên sinh đang dùng lời để sửa lời. Và sợi mới tạo ra vẫn là sợi mờ, vì dân tin vì Tiên sinh bảo, không phải vì dân tự tin.
Con bé đúng. Dùng lời sửa lời là vòng lặp. Và vòng lặp là thứ tạo ra bong bóng. Mình đã thấy vòng lặp ở Mạc Lăng: dân tin, mình phán, dân tin mạnh hơn, mình phán tiếp, bong bóng phình, bong bóng vỡ, người chết.
Phải có cách khác. Không phải "bảo dân tin." Phải là "dân tự tin." Nhưng dân tự tin cái gì?
Câu chuyện thứ tư. Câu chuyện mà không ai bảo dân tin, mà dân tự thấy, tự nghe, tự nghĩ. Câu chuyện từ nạn nhân. Câu chuyện từ Ngô Tiểu Nguyệt.
Nhưng con bé chưa sẵn sàng. Sợi con bé vẫn chớp, vẫn nửa sáng nửa tắt, vẫn sợ.
Hắn nhìn lưới, nhìn phía bắc, nơi sợi đỏ sẫm đang chảy qua dãy núi xa, chảy chậm nhưng chắc, kiểu nước ngầm chảy qua đá, không thấy nhưng có, và nghĩ: mình đang chạy đua với bao nhiêu thứ?
Hội đồng không hoãn bầu cử. Hoài Viễn giữ bốn phiếu. Thanh Hà sắp gãy lưới. Sợi Bắc Nguyên đang xâm nhập. Phái Xóa đang đánh giá mình qua mắt Tiêu Lãnh Nguyệt. Hắc Nguyệt có ghi chép Trường Xuân Cung. Và Lục Thanh Dao đang giấu thứ gì đó mà hắn không đọc được.
Tám ngày trước mình nghĩ "tám ngày." Bây giờ sáu ngày, và mặt trận nhiều hơn, không ít hơn.
A Ly nhìn hắn, và con bé nói nhỏ, kiểu nhỏ mà chỉ đêm mới nghe:
– Tiên sinh, sợi Bắc Nguyên không phải thứ nguy hiểm nhất.
– Thứ gì?
– Nút thắt. Nếu Thanh Hà gãy, sẹo vĩnh viễn. Sợi Bắc Nguyên chảy vào sẹo thì không cần tấn công, chỉ cần ở đó, như rễ cây mọc vào vết nứt tường, chậm, nhưng chắc, và một ngày tường đổ.
Hắn nhìn A Ly, và con bé nhìn lại, mắt không sáng, không tối, mà trong, kiểu trong mà kẻ nhìn lưới quá lâu có: thấy rõ nhưng không vui vì thấy rõ.
Gió đêm mạnh hơn, lạnh hơn, mang theo mùi khói từ bếp nhà ai đó ở phường đông, mùi gỗ cháy, mùi cơm tối, mùi bình thường. Kinh thành vẫn bình thường vì kinh thành chưa biết. Dân chưa biết sợi Bắc Nguyên, chưa biết nút thắt Thanh Hà, chưa biết lưới gần gãy. Dân chỉ biết gạo mười lăm văn, trời sắp lạnh, Quốc Sư vẫn ở phủ, và bầu cử sắp đến.
Và mình biết tất cả. Biết nhưng không nói được. Nói "sợi Bắc Nguyên xâm nhập" thì dân sợ, sợ thì niềm tin yếu, niềm tin yếu thì lưới yếu, lưới yếu thì sợi Bắc Nguyên vào mạnh hơn. Biết là gánh, và gánh thì nặng.
Nhưng không biết thì mù. Và mù thì chết. Nên biết. Nên gánh. Nên nặng.
Hắn nhìn bầu trời, trăng lưỡi liềm mỏng treo giữa trời đêm, và nghĩ về thư Hốt Lý Đài, về sợi đỏ sẫm viền đen, về Trường Sinh Thiên, vị thần chiến binh Bắc Nguyên mà hắn chưa biết mặt nhưng niềm tin vào vị thần đó đang chảy qua biên giới, chảy vào vết nứt, chảy vào Đại Ly.
Chiến tranh niềm tin. Mặt trận mới. Kẻ thù mới. Và mình là Quốc Sư, kẻ giữ lưới, nhưng lưới đang rách từ trong, và bị ép từ ngoài.
Sáu ngày.