Thiên Ngoại Các Gặp Mặt
Thư đến lúc canh ba.
Không phải thư thường. Quân cờ gỗ, con tốt đen, đặt trên bàn cờ giữa phòng sách Quốc Sư Phủ. Hắn không thấy ai vào, không nghe cửa mở, nhưng con tốt nằm đó, ngay ngắn, giữa ô thứ năm hàng thứ ba, và dưới đáy quân cờ, khắc bốn chữ nhỏ bằng mũi kim: "Xuống hầm. Đêm nay."
Thiên Ngoại Các.
Trường Xuân Cung. Tầng hầm. Nơi Nguyệt Thi nằm dưới đó, nơi mình đã xuống hai lần và mỗi lần lên đều mang theo thứ gì đó nặng hơn lúc xuống.
Bẫy? Hay cơ hội?
Hắn bật Thiên Diễn Đồng nhìn con tốt. Sợi Thiên Cơ quanh nó mỏng, trong, kiểu kính không màu, và ở rìa sợi, có dấu vết quen thuộc: kiểu sợi hắn từng thấy quanh gã áo xám ở Trường Xuân Cung, quanh thư mực đỏ, quanh bàn cờ cũ. Thiên Ngoại Các để lại chữ ký trên mọi thứ họ chạm, kiểu thợ gốm khắc tên dưới đáy bát.
Không phải bẫy. Bẫy không cần chữ ký. Đây là lời mời. Lời mời từ kẻ đã xem cờ ba trăm năm mà bây giờ muốn nói chuyện trực tiếp.
Tại sao bây giờ? Vì Vương Bách Nhẫn vừa ra đòn? Vì Hắc Nguyệt đang mạnh? Vì chiến tranh vừa ngừng mà sợi oán khí vẫn chưa tắt?
Hay vì mình vừa chứng minh mình biết chơi mà không cần Thiên Cơ?
Hắn nhìn con tốt lần nữa. Con tốt đen. Trong cờ, tốt chỉ tiến, không lùi. Và khi đến cuối bàn, tốt thành bất cứ quân gì.
Thông điệp rõ: ngươi là quân tốt. Nhưng tốt có tiềm năng.
Hắn đặt con tốt vào túi áo. Đứng dậy.
Đường đến Trường Xuân Cung đêm khuya, hắn đi một mình.
Không Phúc An. Không Diệp Trúc Khanh. Thư viết "một mình," và hắn hiểu: Thiên Ngoại Các muốn nói chuyện với hắn, không phải với đoàn tùy tùng của Quốc Sư.
Kinh thành đêm muộn im lặng, kiểu im của thành phố ngủ mà không mơ. Đèn lồng trước cửa nhà dân đã tắt, chỉ còn ánh trăng khuyết rải trên mái ngói, và bóng hắn kéo dài trên đường đá, một bóng, đơn độc, kiểu người đi vào nơi mà người bình thường không đi.
Trường Xuân Cung nằm ở góc tây bắc hoàng cung, khu vực hắn đã đến nhiều lần nhưng mỗi lần đều thấy khác. Đêm nay, cổng không khóa. Sân trống, cây bàng già đứng im, lá không rung dù có gió nhẹ, kiểu cây đã quen với bóng tối đến mức trở thành một phần của nó.
Hắn bước vào điện chính. Bàn thờ cũ, nến tắt, mùi nhang lạnh. Và ở giữa sàn, tấm đá hắn đã biết: cửa xuống tầng hầm.
Tấm đá đã mở sẵn.
Họ đợi.
Hắn bật Thiên Diễn Đồng nhìn xuống. Bậc thang đá dẫn vào bóng tối, và ở dưới đó, Thiên Cơ rung. Không mạnh như lần đầu xuống, nhưng khác: lần trước, Nguyệt Thi rung kiểu vật bị giam cựa mình trong giấc ngủ. Lần này, có thêm thứ khác. Thứ sáng hơn, tĩnh hơn, kiểu ánh sáng trong hầm mỏ mà không phải ánh lửa.
Có người ở dưới. Người có Thiên Cơ mạnh.
Hắn xuống.
Bậc thang đá ẩm, lạnh dần theo từng bước. Hai mươi bảy bậc, hắn đếm, kiểu người đếm để giữ mình tỉnh vì nếu không đếm sẽ nghe thấy tiếng thở từ sâu hơn nữa, tiếng thở của Nguyệt Thi, đều đặn, chậm, kiểu tim đập của thứ không nên có tim.
Cuối bậc thang, hành lang đá rẽ phải. Hắn đi. Đến căn phòng hắn đã biết: phòng bàn thờ, nơi nút cứng nằm dưới sàn, nơi chữ cào "đừng đánh thức" vẫn còn trên tường.
Nhưng đêm nay, phòng có ánh sáng.
Không phải nến. Không phải đèn. Ánh sáng mờ, xanh nhạt, tỏa từ người đứng bên bàn thờ.
Ông già. Lưng thẳng nhưng mỏng, kiểu người sống lâu đến mức xương bắt đầu nhẹ hơn không khí xung quanh. Tóc bạc, buộc gọn bằng dải vải xám, áo dài xám nhạt, tay chắp sau lưng, và mắt, khi ông quay lại, sáng bất thường, kiểu mắt người nhìn thấy thứ mà mắt thường không thấy, nhưng không phải mắt trắng của Dạ Lưu Quang. Mắt này trong, sáng, kiểu nước suối nguồn mà đáy suối là đá sáng.
Hắn bật Thiên Diễn Đồng nhìn ông. Và dừng lại.
Khí vận ông già... trong suốt. Không phải trống như A Ly. Không phải đen như Dạ Lưu Quang. Trong suốt, kiểu kính, mọi sợi Thiên Cơ chảy qua ông mà không bám, không uốn, không thay đổi. Ông ở trong lưới nhưng lưới không chạm ông.
Giống lão Quốc Sư thứ mười sáu. Nhưng khác. Lão QS bỏ đi, cắt khỏi lưới. Ông này CÒN trong lưới. Ông không bỏ đi. Ông ở lại mà không bị dính.
Ba trăm năm. Ba trăm năm xem cờ mà không chơi. Ba trăm năm đứng trong lưới mà lưới không chạm.
Ai làm được điều đó?
Ông già nói, giọng nhẹ, chậm, kiểu người không cần nói to vì biết người nghe sẽ lắng:
– Phùng Thanh Hư. Các chủ Thiên Ngoại Các.
Hắn đứng cách ông năm bước. Không chào. Không quỳ. Quốc Sư không quỳ trước ai ngoài vua, và Phùng Thanh Hư không phải vua.
– Tại sao gặp trực tiếp? Bàn cờ và thư mực đỏ không đủ?
Phùng Thanh Hư cười. Nhẹ, kiểu người cười vì câu hỏi đúng ý:
– Bàn cờ nói được ý. Nhưng không nói được mặt. Ta muốn nhìn mặt ngươi khi ta nói điều sắp nói.
Ông muốn đọc mình. Kiểu mình đọc người khác. Nhưng ông không dùng Thiên Diễn Đồng. Ông dùng thứ khác. Ba trăm năm kinh nghiệm, có lẽ.
– Nói đi.
Phùng Thanh Hư bỏ tay sau lưng, bước chậm quanh bàn thờ, và ánh sáng xanh nhạt theo ông, kiểu bóng nhưng ngược, sáng thay vì tối:
– Ba trăm năm, Thiên Ngoại Các xem cờ. Mười bảy Quốc Sư, chúng tôi xem từng người. Người thứ nhất dùng Thiên Cơ để trị bệnh. Người thứ năm dùng để chiến tranh. Người thứ mười hai dùng để thao túng. Mỗi người, Thiên Cơ cho, rồi lấy lại. Cho nhiều hơn lần trước, lấy nặng hơn lần trước.
– Và tôi?
– Ngươi khác. Ngươi không dùng Thiên Cơ. Ngươi UỐN nó. Thiên Cơ chưa từng bị uốn. Bị dùng thì có. Bị uốn thì không. Và ngươi, kẻ không tin, kẻ lừa đảo, kẻ giả mạo, lại là người duy nhất Thiên Cơ chịu nghe.
Ông biết mình là giả. Thiên Ngoại Các biết từ đầu. Gã áo xám đã nói: "Ngươi không phải thật." Nhưng họ không lật tẩy. Tại sao?
– Các người biết tôi giả. Tại sao không lật?
Phùng Thanh Hư dừng bước, nhìn hắn, mắt sáng hơn trong bóng tối của hầm:
– Vì ngươi giả mà Thiên Cơ nghe. Chúng tôi tìm hiểu ba trăm năm không có câu trả lời. Thật hay giả không quan trọng bằng Thiên Cơ chọn ai. Và Thiên Cơ chọn ngươi.
Im lặng. Tiếng thở từ sâu hơn, từ nơi Nguyệt Thi nằm, đều, chậm, kiểu đồng hồ đếm ngược.
Phùng Thanh Hư nói tiếp:
– Nhưng bây giờ, bàn cờ sắp vỡ. Nguyệt Thi thức dần. Hắc Nguyệt mạnh. Chiến tranh vừa qua tạo oán khí lớn nhất hai trăm năm. Niềm tin trong thiên hạ dao động. Và ngươi, kẻ uốn Thiên Cơ, đang ở giữa tất cả những sợi đó.
– Ông muốn gì?
– Hợp tác. Thiên Ngoại Các và ngươi. Ngăn Nguyệt Thi thức. Ngăn phong ấn vỡ.
Đề nghị trực tiếp. Không vòng vo. Ông là kiểu người nói thẳng vì đã sống đủ lâu để biết vòng vo lãng phí thời gian.
– Đổi lại?
– Chúng tôi cung cấp kiến thức. Về Thiên Cơ, về lưới, về cách nó hoạt động ở tầng sâu mà ngươi chưa chạm. Ngươi uốn Thiên Cơ bằng bản năng. Chúng tôi dạy ngươi uốn bằng hiểu biết.
Kiến thức. Thứ mình thiếu nhất. Mình là kẻ tự học, mò mẫm, thử sai. Lão QS dạy mình nhìn lưới, nhưng lão đã bỏ đi. Thiên Ngoại Các có ba trăm năm ghi chép. Nếu mình đọc được...
– Điều kiện?
Phùng Thanh Hư nhìn hắn lâu. Ánh xanh nhạt rung nhẹ quanh ông, kiểu nước gợn khi có gió:
– Ngươi phải báo cho chúng tôi trước mỗi lần dùng Thiên Cơ.
Im lặng.
Giám sát. Ông muốn giám sát mình.
– Giám sát? Hay kiểm soát?
Phùng Thanh Hư cười. Lần này rộng hơn, kiểu người thưởng thức câu hỏi:
– Ngươi hỏi đúng câu. Đáp án: tùy ngươi có làm chúng tôi lo hay không.
Câu trả lời khéo. Nghĩa là: nếu mình làm đúng, họ chỉ xem. Nếu mình làm sai, hoặc làm thứ họ sợ, họ sẽ can thiệp. "Giám sát" có thể thành "kiểm soát" bất cứ lúc nào, tùy thuộc vào định nghĩa "lo" của họ.
Nhưng mình cần kiến thức. Cần hiểu lưới sâu hơn. Cần biết cách đối phó Nguyệt Thi khi phong ấn tiếp tục nứt. Và Hắc Nguyệt đang mạnh dần. Sợi mờ trên Vương Bách Nhẫn là bằng chứng: họ đã xâm nhập triều đình.
Hợp tác. Tạm. Với điều kiện mình hiểu rõ mình đang hợp tác với ai.
– Ba trăm năm xem cờ mà không chơi. Bây giờ muốn chơi. Tại sao bây giờ?
Phùng Thanh Hư im. Lần đầu trong cuộc trò chuyện, ông không trả lời ngay. Ánh xanh nhạt quanh ông tối đi một chút, kiểu mây che trăng, và hắn nhận ra: ông đang cân nhắc nói thật hay nói nửa.
Rồi ông nói, giọng nhẹ hơn, chậm hơn, kiểu người nói điều mình không muốn nói:
– Vì lần này, nếu không chơi, bàn cờ sẽ không còn.
Ông sợ. Thiên Ngoại Các, ba trăm năm xem cờ, bây giờ sợ. Vì Nguyệt Thi lần này khác. Vì phong ấn nứt nhanh hơn dự kiến. Vì oán khí từ chiến tranh lớn hơn bất kỳ lần nào trong hai trăm năm.
Hoặc vì mình. Vì kẻ uốn Thiên Cơ là biến số mà ba trăm năm ghi chép không có dữ liệu.
Hắn nhìn Phùng Thanh Hư. Nhìn ánh sáng trong suốt quanh ông. Nhìn mắt sáng, tĩnh, kiểu mắt người đã nhìn mười bảy Quốc Sư đến rồi đi, và bây giờ nhìn người thứ mười tám, không biết người này sẽ đến hay đi.
– Tôi đồng ý. Tạm.
Phùng Thanh Hư gật:
– Tạm là đủ. Không ai đồng ý vĩnh viễn.
– Nhưng tôi có câu hỏi.
– Hỏi.
– Sợi mờ trên Vương Bách Nhẫn. Sợi truyền ý chí, kiểu Hắc Nguyệt. Các người thấy chưa?
Phùng Thanh Hư nhìn hắn, và lần đầu, hắn thấy thứ gì đó trong mắt ông mà hắn không ngờ: ngạc nhiên. Nhẹ thôi, nhưng có.
– Ngươi đã thấy sợi đó?
– Hai tuần trước. Triều hội.
Phùng Thanh Hư quay lại nhìn bàn thờ. Im lặng dài, kiểu im của người đang xếp lại bàn cờ trong đầu:
– Chúng tôi biết Hắc Nguyệt xâm nhập triều đình. Nhưng không biết qua ai. Sợi loại đó, sợi truyền ý chí, rất khó thấy trên lưới thường. Ngươi thấy vì ngươi nhìn lưới khác chúng tôi.
Mình thấy vì Thiên Diễn Đồng. Vì mình uốn lưới nên mình nhìn lưới từ góc khác. Thiên Ngoại Các xem lưới từ ngoài. Mình ở trong lưới nhìn ra.
– Trung gian tên Ảnh. Đạo sĩ. Gặp Vương mỗi tháng.
Phùng Thanh Hư gật chậm:
– Ảnh. Chúng tôi sẽ tìm. Nếu tìm được, cắt sợi không khó.
– Cắt sợi Thiên Cơ?
– Chúng tôi cắt được. Ba trăm năm, ít nhất nên biết cách cắt.
Ông nói nhẹ, kiểu người nói "tôi biết nấu cơm" mà thực ra biết nấu mọi thứ. Thiên Ngoại Các cắt được sợi Thiên Cơ. Điều mà mình không làm được.
– Đổi lại?
Phùng Thanh Hư cười, lần thứ ba, và mỗi lần cười của ông đều mang nghĩa khác:
– Không đổi. Coi như lễ gặp mặt.
Lễ gặp mặt. Miễn phí. Nhưng miễn phí từ kẻ ba trăm năm luôn là khoản nợ chưa đòi.
Hắn gật. Không cảm ơn. Ông không cần lời cảm ơn, và hắn không muốn nợ thêm bằng lời.
Phùng Thanh Hư quay lại nhìn bàn thờ, lưng thẳng, ánh xanh nhạt tỏa đều, và giọng ông nhẹ đi, gần như thì thầm:
– Nguyệt Thi rung mạnh hơn tối nay. Ngươi có cảm thấy không?
Hắn lắng nghe, và nghe thấy. Tiếng thở từ dưới sâu, đều, chậm, nhưng có thứ gì đó khác so với lần trước: nhịp nhanh hơn. Một chút. Kiểu tim đập nhanh hơn khi mơ thấy thứ gì đó kích thích.
– Cảm thấy.
– Phong ấn bảy lớp, ba mục, hai nứt, còn hai. Nhưng hai lớp cuối mỏng hơn ta tưởng. Oán khí từ chiến tranh ngấm vào nhanh. Ngừng chiến giúp, nhưng không đủ. Oán khí đã tạo ra rồi không thu hồi được, kiểu nước đổ không hốt lại.
Hai lớp cuối mỏng. Nguyệt Thi sắp thức. Và khi nó thức...
– Bao lâu?
– Không biết chính xác. Nhưng không lâu. Có thể một năm. Có thể ít hơn. Tùy thuộc vào bao nhiêu oán khí nữa được tạo ra, và bao nhiêu lần ngươi dùng mệnh lệnh Thiên Cơ.
Mệnh lệnh Thiên Cơ phá phong ấn. Mình dùng hai lần: lần một ở Trường Xuân Cung, lần hai ở phủ khi Hắc Nguyệt tấn công. Mỗi lần, phong ấn nứt thêm. Dạ Lưu Quang biết, nên gã cố tình kích mình dùng.
– Tôi sẽ không dùng mệnh lệnh nữa.
Phùng Thanh Hư quay lại nhìn hắn. Mắt sáng, tĩnh, nhưng ở đáy, có thứ gì đó giống lòng trắc ẩn:
– Ngươi nói vậy bây giờ. Nhưng khi ai đó ngươi quan tâm gặp nguy, ngươi sẽ dùng. Vì ngươi là kiểu người đó.
Ông đúng. Mình biết ông đúng. Nếu A Ly bị tấn công lần nữa, nếu Phúc An gặp nguy, nếu Lục Thanh Dao...
Mình sẽ dùng. Và phong ấn sẽ nứt. Và Nguyệt Thi sẽ gần thức hơn.
Vòng lặp. Bảo vệ người thân bằng cách đánh thức quái vật.
Hắn không trả lời. Vì trả lời nào cũng là lời hứa, và lời hứa với Thiên Ngoại Các nặng hơn lời hứa thường.
Phùng Thanh Hư hiểu. Ông gật, nhẹ, rồi bước về phía tường đá, và bóng ông mờ dần, kiểu sương tan khi nắng lên, nhưng trước khi mất hẳn, ông nói, giọng vọng nhẹ trong hầm đá:
– Lần sau cần gặp, đặt con tốt lên bàn cờ Trường Xuân Cung. Chúng tôi sẽ đến.
Rồi ông mất. Ánh xanh nhạt tắt. Hầm tối trở lại, chỉ còn tiếng thở từ sâu hơn, đều, chậm, nhưng nhanh hơn lúc hắn mới xuống.
Nguyệt Thi biết có người ở đây. Nó cảm nhận được Thiên Cơ. Và nó đang chờ.
Hắn quay lưng, lên bậc thang, hai mươi bảy bậc, đếm lại, và khi lên đến điện chính, trăng đã lặn, trời sắp sáng, và trong túi áo hắn, con tốt gỗ nặng hơn lúc xuống, kiểu vật nhỏ mang theo trọng lượng của thỏa thuận chưa nói hết.
Ba trăm năm xem cờ. Bây giờ muốn chơi. Vì sợ bàn cờ vỡ.
Nhưng kẻ ba trăm năm xem cờ, khi bắt đầu chơi, sẽ chơi giỏi hơn mọi người trên bàn. Vì họ đã thấy mọi nước đi có thể. Mọi sai lầm có thể.
Và mình vừa đồng ý ngồi cùng bàn.
Tạm.
Nhưng "tạm" ở Thiên Ngoại Các, giống "miễn phí" ở Thiên Ngoại Các. Là thứ không bao giờ đúng nghĩa như nó nghe.
Hắn bước ra khỏi Trường Xuân Cung, trời rạng, và tiếng gà gáy đầu tiên vang từ phía đông, kiểu thế giới tỉnh dậy mà không biết đêm qua có cuộc gặp giữa kẻ lừa đảo và người ba trăm năm, dưới hầm nơi quái vật nằm ngủ, bàn về việc giữ cho quái vật ngủ tiếp.