Quốc Sư Giả Mạo
Chương 150: Liên Minh Ngầm
Chương 150

Liên Minh Ngầm

Phúc An mang tin chi tiết vào giờ Mão hôm sau, khi hắn đang ngồi trước bàn, nhìn bản đồ Đại Ly mà Lục Thanh Dao gửi qua chiều trước, bản đồ vẽ trên lụa, đánh dấu mười hai tỉnh bằng mực đỏ, và hai tỉnh ly khai bằng mực đen, Thanh Lâm ở phía bắc, Thanh Hà ở đông bắc, hai vết mực đen trên lụa trắng như hai vết cháy trên áo mới.

– Bẩm Quốc Sư, nội dung cuộc gặp.

Phúc An đặt tờ giấy cuộn trên bàn, giấy bản rẻ, kiểu giấy mà gián điệp dùng vì dễ nuốt, và hắn mở ra, đọc.

Chữ nhỏ, vội, nhưng rõ. Nội gián viết tốt.

"Canh ba, nhà kho phường nam. Hoài Viễn đến kiệu kín, người đợi mặc áo đen che mặt, tự xưng Hắc Nguyệt. Nội dung: Hắc Nguyệt in thêm sách, bản mở rộng, thêm ghi chép Trường Xuân Cung. Hoài Viễn đổi: lên ngôi, Hắc Nguyệt tự do hoạt động, không bị đàn áp. Hoài Viễn hỏi bằng chứng Trường Xuân Cung lấy từ đâu. Hắc Nguyệt: nguồn cũ, Châu Bỉnh Văn trước khi bị bắt. Hoài Viễn gật. Bắt tay. Hai bên rời nhà kho đi hai hướng."

Hắn đọc xong, cuộn giấy lại, đặt xuống, và ngồi im.

Hắc Nguyệt phát sách mạnh hơn. Không chỉ "Quốc Sư dùng từ lạ" nữa. Ghi chép Trường Xuân Cung. Nghĩa là ghi chép về Nguyệt Thi, về xuyên không, về thứ đã xảy ra ba trăm năm trước. Nếu công bố: "Quốc Sư xuyên không" cộng "tiền lệ Nguyệt Thi" bằng câu chuyện hoàn chỉnh. Không phải tin đồn nữa. Là bằng chứng. Khó phản bác.

Và Hoài Viễn đổi cái gì? Tự do hoạt động cho Hắc Nguyệt. Nghĩa là khi Hoài Viễn lên ngôi, Hắc Nguyệt không bị truy quét, được thờ Nguyệt Thi, được gieo oán khí, được nuôi thứ dưới Trường Xuân Cung. Đổi ngai lấy bóng tối. Đổi quyền lực trần thế lấy quyền lực ngầm.

Hắn nhìn Phúc An:

– Nội gián đáng tin bao nhiêu?

– Bảy phần mười. Gã là lính canh kiệu Hoài Viễn, nghe qua vách, không vào được phòng. Nội dung có thể thiếu, nhưng cái đã nghe thì đúng.

– Bảy phần mười. Hắn gật, chậm. Đủ.

Hắn đứng dậy, bước ra sân, nắng sớm chưa gắt, kiểu nắng mà kinh thành có vào mùa thu, nhạt, vàng, không nóng nhưng không mát, loại nắng mà hắn đã quen sau gần năm tháng ở đây, loại nắng mà hắn không còn nhận ra cho đến khi nhớ rằng kiếp trước hắn sống ở thành phố có nắng khác, gắt hơn, nhiều bụi hơn, nhiều tiếng còi xe hơn.

Bốn kẻ, bốn mục đích. Hoài Viễn muốn ngai. Hắc Nguyệt muốn phá Quốc Sư. Phạm Đình Chương muốn giữ bộ Hộ. Vương Bách Nhẫn muốn ân xá. Khác nhau. Nhưng cùng kẻ thù: mình.

Và Vương nối tất cả. Ở Lĩnh Nam, xa, nhưng sợi dây gã kéo vẫn căng. Gã nối Hoài Viễn với Hắc Nguyệt qua mạng lưới cũ. Gã nối Phạm với Hoài Viễn qua bộ Hộ. Tam giác, tứ giác, liên minh bốn mặt mà mình đứng giữa.

Ngắn hạn cả bốn lợi. Dài hạn xung đột. Hoài Viễn muốn trật tự, Hắc Nguyệt muốn hỗn loạn. Phạm muốn ổn định, Vương muốn quay lại. Bốn con ngựa chạy bốn hướng nhưng cùng kéo một chiếc xe, và chiếc xe là mình, và khi bốn con ngựa chạy xong thì xe nát.

Nhưng tám ngày là ngắn hạn. Và ngắn hạn thì liên minh đủ nguy hiểm.

Hắn quay vào, gọi Phúc An:

– Sắp xếp gặp Hoài Viễn. Riêng. Chiều nay.

Phúc An ngập ngừng, kiểu ngập ngừng mà lão thái giám hiếm khi có:

– Bẩm, riêng nghĩa là không qua hội đồng?

– Riêng nghĩa là hai người.

Phủ đệ Hoài Viễn nằm ở phường tây, kiến trúc kiểu quan lại cũ, tường cao, ngói xám, cổng nặng, và khi hắn bước vào, ba mươi lính mặc giáp nhẹ đứng hai bên sân, mắt thẳng, kiểu mắt mà lính Giang Nam có: không sợ, không khinh, chỉ sẵn sàng. Sân lát đá phẳng, sạch, không một chiếc lá rụng, kiểu sạch mà chỉ quân lệnh duy trì được, và mùi sáp bôi giáp thoảng trong gió chiều, mùi kim loại ẩm, mùi sẵn sàng.

Hoài Viễn đợi trong thư phòng, ngồi sau bàn gỗ sẫm, áo xanh thẫm, tóc búi, mặt phẳng. Trên tường treo một bức thư pháp lớn, bốn chữ: "Chính Đạo Trị Quốc." Chữ viết nét sắc, mực đậm, kiểu chữ mà chủ nhân viết vì tin, không phải vì treo cho đẹp. Hoài Viễn dùng mặt tiếp người ngang hàng, không phải kẻ dưới, không phải kẻ trên, kiểu ngang hàng mà chỉ ứng cử viên vua mới có quyền dùng trước Quốc Sư.

Gã không đứng dậy khi hắn vào. Không cúi. Chỉ gật, nhẹ, đủ lễ mà không thừa.

– Quốc Sư đến phủ ta. Hiếm.

– Hiếm vì ta thường không có lý do.

– Bây giờ có?

Hắn ngồi xuống ghế đối diện, không đợi mời, và Thiên Diễn Đồng quét: Hoài Viễn bình tĩnh. Không giả. Bình tĩnh thật, kiểu bình tĩnh của kẻ đã chuẩn bị cho mọi kịch bản, kể cả kịch bản này.

– Ta biết ngươi gặp Hắc Nguyệt.

Im. Một nhịp thở. Mắt Hoài Viễn giật, nhẹ, đủ để Thiên Diễn Đồng bắt: ngạc nhiên. Không phải ngạc nhiên vì bị biết, mà ngạc nhiên vì nhanh. Gã nghĩ mình có ít nhất ba ngày trước khi tin lọt.

Nhưng gã giữ mặt, nhanh, kiểu nhanh mà chỉ kẻ quen triều đình ba mươi năm mới có:

– Ai nói?

– Thiên Cơ.

Hắn nói phẳng, mắt nhìn thẳng, và Thiên Diễn Đồng đọc: Hoài Viễn không tin. Gã biết "Thiên Cơ cho thấy" là cách Quốc Sư nói khi không muốn tiết lộ nguồn, và gã ghét cách đó, vì gã ghét mọi thứ không thể kiểm chứng.

Hoài Viễn nhấp trà, chậm, đặt chén xuống:

– Vậy sao? Ta gặp ai là quyền của ta.

– Đúng. Gặp ai cũng được. Nhưng Hắc Nguyệt sẽ phản ngươi.

Mắt Hoài Viễn nheo, nhẹ, kiểu nheo mà gã dùng khi nghe điều gã đã nghĩ nhưng không muốn ai nói:

– Quốc Sư lo cho ta?

– Ta lo cho Đại Ly. Ngươi dùng rắn bắt chuột. Rắn bắt xong, ngươi xử rắn thế nào?

Im. Hoài Viễn nhìn hắn, và Thiên Diễn Đồng đọc sâu hơn lớp bình tĩnh: gã biết. Gã biết Hắc Nguyệt không phải đồng minh đáng tin, gã biết liên minh này ngắn hạn, gã biết rắn sẽ cắn người thả. Nhưng gã vẫn thả, vì gã tính rằng tám ngày đủ, và sau tám ngày gã là vua, và vua thì xử rắn dễ hơn ứng cử viên xử rắn.

– Ba mươi ngày. Gã nói, giọng nặng hơn, bỏ kiểu lịch sự triều đình. Ta chỉ cần ba mươi ngày. Sau đó, mọi thứ ta sắp xếp.

– Mạc Lăng cũng tính bằng ngày.

Câu đó đánh trúng. Hắn thấy: cơ hàm Hoài Viễn siết, nhẹ, kiểu siết mà kẻ tự tin bị chạm vào điểm sợ. Mạc Lăng là vết thương cả nước, hàng nghìn chết, lưới méo, Thiên Cơ sập cục bộ. Ai cũng biết Mạc Lăng bắt đầu từ những "kế hoạch ngắn hạn."

Nhưng Hoài Viễn không phải kẻ dễ bị đánh. Gã lấy lại, nhanh:

– Mạc Lăng do sợi mờ quá dày. Sợi mờ do Quốc Sư. Vậy ai gây Mạc Lăng?

Gã đúng. Lại đúng. Gã luôn đúng theo cách nguy hiểm.

Hắn không trả lời câu đó. Vì trả lời là thừa nhận, và thừa nhận trước Hoài Viễn là trao vũ khí.

– Ngươi nói "Thiên Cơ cho thấy" ta gặp Hắc Nguyệt. Hoài Viễn đổi hướng, giọng sắc hơn, mắt sáng hơn, kiểu sáng mà Thiên Diễn Đồng đọc: đòn phản. Nhưng ta đọc sách Hứa Trường An. Gã viết rõ: Quốc Sư không nhìn thấy tương lai. Ngươi đọc hiện tại, không phán tương lai. Nghĩa là "Thiên Cơ cho thấy" ta gặp ai đêm qua, là dối.

Hắn giữ mặt. Giữ bằng mọi cơ mặt mà hắn đã luyện từ kiếp trước, kiểu giữ mà con bạc giữ khi bài xấu, kiểu giữ mà tên lừa đảo giữ khi bị hỏi đúng câu không có đáp án.

Gã đọc sách Hứa kỹ hơn mình tưởng. Hứa viết đính chính để bảo vệ mình, nhưng đính chính cũng cho Hoài Viễn vũ khí: "Quốc Sư đọc hiện tại, không nhìn tương lai." Đúng. Và nếu đúng, thì "Thiên Cơ cho thấy" là kiểu bluff mà Hoài Viễn bắt được.

– Thiên Cơ cho thấy nhiều thứ mà sách không viết hết, hắn nói, giọng phẳng, kiểu phẳng mà hắn dùng khi không có gì để nói nhưng phải nói.

Hoài Viễn nhìn hắn, lâu, rồi cười, nhẹ, kiểu cười mà kẻ thắng nửa bàn cười:

– Quốc Sư, ta tôn trọng ngươi. Ngươi giỏi. Nhưng ngươi đang giữ thứ không thuộc về ngươi. Thiên Cơ chọn ngươi, nhưng Đại Ly cần vua. Và vua thì không giả được.

Hắn đứng dậy, chậm, và nhìn Hoài Viễn lần cuối trước khi quay lưng:

– Ngươi đúng. Vua không giả được. Nhưng kẻ dùng Hắc Nguyệt cũng không thật.

Bước ra, nắng chiều xiên qua cổng phủ, ba mươi lính Giang Nam nhìn hắn đi, không cúi, không chào, chỉ nhìn, và hắn nghĩ: gã có ba mươi lính ở kinh thành. Ba mươi không đủ chiếm thành. Nhưng đủ giữ phủ. Đủ cho kế hoạch B nếu hội đồng không bầu. Đủ cho kiểu tay-ngang-tay-dọc mà Hoài Viễn chơi.

Trên đường về phủ, kiệu đi qua phường đông, hắn vén rèm nhìn: dân đi lại bình thường, chợ chiều vẫn đông, tiếng gọi bán rau, tiếng trẻ con chạy, tiếng gà gáy muộn ở ngõ hẻm. Bình thường. Kinh thành vẫn bình thường vì dân không biết. Dân không biết hai tỉnh ly khai, không biết bốn kẻ bắt tay, không biết ghi chép ba trăm năm đang được in thành sách, không biết lưới Thiên Cơ chia đôi. Dân chỉ biết gạo mười lăm văn, trời sắp lạnh, và Quốc Sư vẫn ở phủ.

Bình thường là thứ mong manh nhất. Một tờ sách, một buổi sáng, và bình thường biến mất.

Tối, phủ Quốc Sư.

Hắn ngồi trong thư phòng, đèn dầu vàng, bản đồ trải trên bàn, và vẽ: Hoài Viễn ở giữa, Hắc Nguyệt phía dưới, Phạm bên phải, Vương ở xa (Lĩnh Nam), nối bằng mũi tên. Bốn góc, bốn mũi tên, tất cả chĩa vào một chỗ: chỗ hắn đang ngồi.

Phúc An đứng cạnh, im, nhìn bản đồ, và hắn hỏi mà không ngẩng:

– Còn gì?

– Bẩm, ghi chép Trường Xuân Cung mà Hắc Nguyệt có. Nguồn là Châu Bỉnh Văn, trước khi gã bị bắt. Châu là người Hắc Nguyệt cài trong cung từ lâu, nắm giữ ghi chép cũ về Nguyệt Thi.

– Ghi chép gì cụ thể?

– Chưa rõ toàn bộ. Nhưng nội gián nghe Hắc Nguyệt nói: "Ba trăm năm trước, Nguyệt Thi đến từ nơi khác. Giống Quốc Sư bây giờ." Nếu Hắc Nguyệt công bố, hai thứ cộng lại: bằng chứng xuyên không cộng tiền lệ Nguyệt Thi.

Câu chuyện hoàn chỉnh. Không phải tin đồn nữa. Là logic: "đã có người xuyên không trước, người đó là Nguyệt Thi, Nguyệt Thi bị Thiên Cơ nuốt, và Quốc Sư bây giờ giống y." Nếu dân đọc, dân sẽ hỏi: "Quốc Sư có phải Nguyệt Thi thứ hai không? Và nếu phải, có bị nuốt không?"

Và câu trả lời mình không có. Vì mình cũng đang hỏi câu đó.

Hắn nhìn bản đồ lần nữa, nhìn bốn mũi tên chĩa vào mình, và nghĩ: Hoài Viễn có liên minh bốn kẻ. Mình có gì? Lục Thanh Dao, nhưng nàng đang dao động. Hứa Trường An, nhưng gã không đứng phe, gã đứng lẽ phải. A Ly, nhưng con bé là mắt, không phải tay. Trần Thiên Lộ, nhưng gã ở Thanh Lâm, xa, và gã trung thành kiểu quân nhân, nghĩa là gã giữ chứ không đánh cho đến khi mình ra lệnh.

Mình có ít quân hơn. Nhưng mình có thứ Hoài Viễn không có: mình biết bàn cờ. Mình biết gã gặp Hắc Nguyệt, gã không biết mình biết bao nhiêu. Mình biết ghi chép Trường Xuân Cung, gã không biết mình biết. Mình biết Nguyệt Thi, gã không biết mình biết sâu hơn gã.

Thông tin bất đối xứng. Vũ khí của kẻ yếu hơn.

Nhưng thông tin bất đối xứng chỉ có giá trị nếu dùng đúng lúc. Dùng sớm, mất lợi thế. Dùng muộn, không kịp.

Hắn đẩy bản đồ sang, rút giấy mới, bắt đầu viết: danh sách những gì mình biết mà đối phương không biết, danh sách những gì đối phương biết mà mình chưa rõ, và khoảng trống giữa hai danh sách. Khoảng trống đó là chiến trường. Kiếp trước hắn gọi đó là "thông tin bất cân xứng," kiếp này không có từ đó nhưng Thiên Cơ có cách gọi khác: sợi ẩn, sợi mà một bên thấy còn bên kia không.

Phúc An đứng im, chờ, và hắn viết xong, đặt bút, nhìn lão:

– Từ bây giờ, theo dõi mọi người ra vào phủ Hoài Viễn. Đặc biệt đêm. Và tìm xem Phạm Đình Chương có liên lạc với Lĩnh Nam không.

Tiếng gõ cửa. Đêm. Gió lạnh lùa qua khe cửa sổ, đèn dầu chao, và A Ly đứng ngoài, mặt nghiêm, kiểu nghiêm mà con bé hiếm khi có, vì A Ly thường mở, thường nhẹ, thường nhìn lưới bằng mắt tò mò thay vì mắt lo.

– Tiên sinh.

– Vào.

Con bé vào, ngồi xuống sàn (con bé không bao giờ ngồi ghế, kiểu quen từ thời ăn mày, kiểu mà hắn đã mấy lần bảo ngồi ghế nhưng con bé không chịu), tay cầm cuộn giấy, mắt sáng nhưng sáng kiểu khác, sáng kiểu phát hiện thứ sợ.

– Em đọc xong ghi chép Nguyệt Thi. Toàn bộ.

Hắn nhìn con bé, chờ, vì A Ly khi nói thứ quan trọng thì nói chậm, sắp xếp trong đầu trước, kiểu cẩn thận mà con bé học được từ hắn (hoặc từ sách, hoặc từ cả hai).

– Trong đó có đoạn về phái Xóa.

Hắn dừng. Phái Xóa. Mộ Trầm Hương. Tiêu Lãnh Nguyệt. Phái mà hắn biết tồn tại nhưng chưa hiểu rõ vai trò, phái mà Thiên Ngoại Các nhắc nhưng không giải thích, phái mà con mắt ngoài lưới có thể liên quan.

– Nguyệt Thi biết họ. Ghi chép viết: "Những kẻ đến ngày lưới rung, mặc áo trắng, mắt trống, nói: 'Nút phải xóa.'" A Ly nhìn hắn, mắt không chớp. Và ngày Nguyệt Thi bị phong ấn, phái Xóa đã đến. Cùng ngày.

Im. Đèn dầu chao. Gió rít ngoài cửa sổ, nhẹ, kiểu rít mà gió đêm mùa thu có ở kinh thành, lạnh nhưng không buốt, kiểu lạnh mà cơ thể quen nhưng tâm trí không quen, vì tâm trí đang ở chỗ khác, ở ba trăm năm trước, ở ngày Nguyệt Thi bị nuốt.

– Phái Xóa không chỉ quan sát. Con bé nói, chậm hơn, nặng hơn. Họ đã hành động. Ba trăm năm trước.

– Hành động gì?

A Ly đặt cuộn giấy xuống sàn, mở, chỉ vào dòng cuối cùng, chữ nhỏ, mực nhạt, kiểu chữ mà ai đó viết vội, viết trong bóng tối, viết vì sợ quên:

"Phong ấn Nguyệt Thi. Không phải Thiên Cơ. Phái Xóa."

Hắn đọc dòng đó, đọc lại, đọc lần thứ ba, và mỗi lần đọc thì dòng chữ nặng hơn, vì dòng đó thay đổi mọi thứ hắn biết.

Lão Quốc Sư nói: Thiên Cơ nuốt Nguyệt Thi. Phùng Thanh Hư nói: Nguyệt Thi bị lưới phong ấn. Mọi người nói: Thiên Cơ tự bảo vệ, nuốt kẻ thao túng.

Nhưng nếu không phải Thiên Cơ? Nếu phái Xóa phong ấn Nguyệt Thi, thì Thiên Cơ không tự bảo vệ. Thiên Cơ không nuốt kẻ thao túng. Thiên Cơ không có ý chí.

Và nếu Thiên Cơ không có ý chí, thì ai kiểm soát lưới?

Phái Xóa.

Ba trăm năm. Họ không chỉ quan sát. Họ can thiệp, phong ấn, xóa nút. Và bây giờ, nút mới nhất trên lưới là mình. Tiêu Lãnh Nguyệt đang đánh giá mình. Mộ Trầm Hương đang chờ kết quả. Và câu hỏi không phải "mình có đáng tin không" mà "mình có cần bị xóa không."

Hắn nhìn A Ly, và con bé nhìn lại, mắt sáng, kiểu sáng mà con bé có khi hiểu thứ mà hắn cũng đang hiểu, kiểu đồng bộ mà hai người nhìn cùng vực thẳm cùng lúc.

– Tiên sinh, con bé nói, giọng nhẹ hơn, nhẹ kiểu sợ, nếu phái Xóa phong ấn Nguyệt Thi, thì ai dám nói họ không phong ấn tiên sinh?

Hắn không trả lời. Vì câu trả lời là "không ai dám nói." Và "không ai dám nói" ở Đại Ly, trong đêm lạnh, khi liên minh bốn kẻ đang siết, khi lưới chia đôi, khi ghi chép ba trăm năm trước nằm trước mặt, nghĩa là hắn đang chạy đua không chỉ với Hoài Viễn, không chỉ với Hắc Nguyệt, mà với phái Xóa, với những kẻ đã nuốt Nguyệt Thi và đang nhìn hắn bằng mắt Tiêu Lãnh Nguyệt, đánh giá, cân nhắc, chờ.

Gió ngoài cửa sổ mạnh hơn. Đèn dầu chao lần nữa, bóng hắn và bóng A Ly lắc trên tường, hai cái bóng, một lớn một nhỏ, cùng run.

Mình đang chạy đua với bao nhiêu kẻ?

Hoài Viễn. Hắc Nguyệt. Phạm. Vương. Phái Xóa. Và có lẽ cả Thiên Cơ.

Tám ngày.

Ch.150/175
3.017 từ